[Đường giữa] Chương 002

By

Published on

in


Chương 002

Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan

Diệp Thiếu Dương mở cửa ra, một con mèo trắng chạy tới dụi đầu vào chân cậu, chiếc đuôi của nó vểnh cao lên.

Cậu rất thích mèo, con mèo này trông khá giống một con búp bê với chiếc cổ trắng mượt như lông vũ, chiếc đuôi nâu giống sóc và đôi mắt xanh biếc trong suốt, vô cùng đáng yêu và ngọt ngào.

Diệp Thiếu Dương tiện tay bế con mèo lên, vừa đi vừa hỏi: “Có ai ở nhà không?”

Không ai trả lời, chỉ có con mèo trong tay kêu lên một tiếng “meo”.

Diệp Thiếu Dương xoa đầu nó, ánh mắt liếc quanh căn phòng.

Đây là một căn hộ 4 phòng ngủ, 2 phòng khách, từ ban công nhìn ra, khu dân cư khá đẹp, tầng nhà hình như trên 10, diện tích ước chừng hơn 150m².

Lúc này, một con robot cao khoảng hơn 1 mét đang lau nhà trong phòng khách.

Có vẻ như nó cảm nhận được sự hiện diện của cậu, chiếc đèn trên trán bot sáng lên màu xanh, giọng nói trong trẻo của một đứa trẻ vang lên: “Chủ nhân, hôm nay là thứ Tư, nhắc nhở ngài nên đi bệnh viện kiểm tra.”

Diệp Thiếu Dương ngẩn người: “Bệnh viện?”

Bot đáp lại: “Ngài đã đặt lịch hẹn vào lúc 2:30 chiều hôm nay, tại khoa Pheromone của Bệnh viện Nhân Dân, phòng khám chuyên gia của bác sĩ Tần Duyệt. Tài xế sẽ đến đón ngài trong vòng 10 phút, mong ngài chuẩn bị sẵn sàng!”

Diệp Thiếu Dương nhìn vào màn hình của robot, thời gian hiển thị là: “Tinh lịch, Ngày 20 tháng 8 năm 2021, 13:50 chiều.”

Thời gian này hoàn toàn không giống với lúc cậu gặp tai nạn, quan trọng hơn là “Tinh lịch”. Bình thường người ta chỉ nói theo dương lịch hay âm lịch, đây là lần đầu tiên cậu nghe đến tinh lịch.

Liệu có phải cậu đã xuyên qua một thế giới mới sau khi chết?

Diệp Thiếu Dương cảm thấy đầu óc mình như bị mơ hồ.

Con mèo trong tay cảm nhận được sự lo lắng của cậu, nó nhẹ nhàng dụi đầu vào cánh tay cậu. Diệp Thiếu Dương ôm con mèo ra ban công, quan sát xung quanh, mọi thứ đều rất xa lạ. Sau một chút ngập ngừng, cậu quay lại lấy một đôi giày từ tủ giày.

Vì đã hẹn với bác sĩ, cậu quyết định đi khám trước rồi tính sau.

Ngay lúc này, chiếc điện thoại trong túi cậu đột nhiên rung lên. Diệp Thiếu Dương ấn nút nhận cuộc gọi, một giọng nữ sắc bén vang lên trong tai cậu: “Chào ngài, Diệp tiên sinh, tôi là tài xế của ngài, ngài đã sẵn sàng ra ngoài chưa?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Chờ một chút, tôi ra ngay đây.”

Cậu đặt con mèo vào giường của nó rồi xoa xoa đầu nó: “Tao đi bệnh viện một chút, sẽ trở lại sớm thôi.”

Con mèo ngoan ngoãn nằm xuống, nhìn theo cậu ra cửa.

Khi cậu ra ngoài, đúng lúc có một chiếc xe đỗ ngay cửa khu chung cư chờ cậu. Cậu mở cửa xe, tài xế quay lại hỏi:

“Số cuối là 6676, Diệp tiên sinh, đã hẹn đến Bệnh viện Nhân Dân đúng không?”

“Đúng vậy.” Diệp Thiếu Dương ngồi vào ghế sau.

Thành phố hiện đại, tòa nhà cao tầng san sát, những cây cầu vượt tạo thành một mạng lưới giao thông trên không phức tạp. Diệp Thiếu Dương nhìn qua cửa sổ xe, thấy những chiếc xe có biển số bắt đầu bằng “TinhA”, trong mắt cậu đầy sự bối rối.

Cậu mơ màng tới bệnh viện, tìm đến cái gọi là “khoa Pheromone”, bác sĩ trẻ đeo kính mắt viền bạc vẫy tay gọi cậu, miệng mỉm cười thân thiện: “Thiếu Dương, lại đây, sao sắc mặt em lại xấu thế này?”

Diệp Thiếu Dương ngồi đối diện bác sĩ, nghiêm túc nói: “Bác sĩ, có thể giúp tôi chụp CT đầu không? Tôi nghi ngờ sau vụ tai nạn, trong não mình có u nên mới xuất hiện ảo giác.”

Bác sĩ ngẩn người một lát, rồi cười nói: “Đừng nghĩ lung tung, tuần trước anh vừa kiểm tra cho em rồi mà, cơ thể cậu hoàn toàn bình thường, chỉ là phân hóa muộn một chút thôi. Ở nước ngoài có trường hợp 24 tuổi mới phân hóa, em mới 21, không cần phải lo lắng quá.”

Diệp Thiếu Dương ngơ ngác: “Phân, phân hóa?”

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích: “Trong cơ thể em không phát hiện được pheromone rõ ràng. Nhưng ba mẹ em là AO kết hợp, ông bà cũng không có gen Beta, chắc chắn em sẽ không phân hóa thành Beta. Còn phân hóa thành Alpha hay Omega, hiện tại vẫn chưa thể xác định, xác suất mỗi loại là 50%.”

Diệp Thiếu Dương càng thêm không hiểu, cậu nhìn bác sĩ một cách nghi hoặc: “Ba mẹ tôi đâu?”

Bác sĩ hơi khựng lại, sau đó dùng mu bàn tay thử kiểm tra nhiệt độ trán cậu: “Không sốt mà? Để anh kiểm tra lại cho em.”

Nói rồi, vị bác sĩ trẻ dẫn Diệp Thiếu Dương vào phòng khám, sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nhìn vào kết quả trên máy tính, nhíu mày nói một mình: “Não không vấn đề, sao giống như mất trí nhớ vậy?”

Diệp Thiếu Dương lo lắng nói nhỏ: “Tôi thật sự không nhớ được nhiều chuyện.”

Bác sĩ vỗ vỗ vai cậu, giọng nói nhẹ nhàng hơn: “Ba mẹ em qua đời trong một vụ tai nạn xe tuần trước, có lẽ cú sốc từ việc mất đi ba mẹ khiến em không chấp nhận được sự thật nên sinh ra ảo giác. Anh là anh họ của em, Tần Duyệt, chú mất bất ngờ, anh cũng rất buồn, nhưng những chuyện đã qua không thể thay đổi được, cố gắng chấp nhận dần dần đi. Em còn trẻ, không thể cứ mãi chìm trong đau khổ như vậy.”

Diệp Thiếu Dương: “…”

Cậu hoàn toàn không có một người anh họ nào tên là Tần Duyệt.

Bác sĩ Tần Duyệt đứng dậy và đưa cho cậu một cốc nước: “Hay như này nhé, anh sẽ đi mời chuyên gia tâm lý để làm liệu pháp tâm lý cho em, em cứ ngồi đây đợi anh.”

Sau khi bác sĩ rời đi, Diệp Thiếu Dương mới lấy lại tinh thần, quay người vào nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh.

Cậu ngẩng đầu lên và nhìn vào gương, không ngờ trong gương lại xuất hiện một cậu trai tóc vàng, làn da sáng màu, vẻ ngoài sáng sủa và điển trai. Diệp Thiếu Dương đưa tay vuốt tóc mình, nhưng không thấy dấu hiệu của tóc nhuộm. Với vẻ ngoài này, có vẻ là con lai?

Diệp Thiếu Dương rửa mặt xong, như con rối vô hồn chậm rãi bước đến bàn ngồi xuống, bắt đầu trầm tư nhìn vào bức tường.

Vậy là, cậu đã chết trong tai nạn xe và linh hồn của cậu đã xuyên vào một thế giới khác?

Chỉ có thể giải thích như vậy mới hợp lý với những nghi ngờ hiện tại.

Diệp Thiếu Dương hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng rút điện thoại ra, mở trình duyệt web sẵn có, nhập các từ khóa như LOL, Đội tuyển GD, Đội trưởng Sunshine và các từ khóa liên quan, kết quả đều hiện lên dòng chữ: “Không tìm thấy nội dung liên quan.”

Quả nhiên đây là một thế giới khác!

Nhớ lại những gì bác sĩ vừa nói về “phân hóa”, nghe có vẻ liên quan rất lớn đến sự phát triển cơ thể của mình?

Diệp Thiếu Dương lại nhập từ “phân hóa” vào ô tìm kiếm, lần này kết quả có hơn ba triệu bài viết, cái đầu tiên là thông tin chính thức giống như Baidu bách khoa.

[Phân hóa: Chỉ quá trình trong tuổi dậy thì khi hormone trong cơ thể đạt đỉnh, kích thích các tuyến nội tiết phát triển, từ đó xuất hiện ba giới tính ẩn Alpha, Beta, Omega. Thường thì thanh thiếu niên sẽ hoàn thành quá trình phân hóa từ 16-18 tuổi, cũng có trường hợp phân hóa muộn.]

Diệp Thiếu Dương: “???”

Mỗi chữ cậu đều hiểu, nhưng khi ghép lại thì không hiểu gì.

Ba giới tính ẩn? Cái quái gì thế này?

Cậu tò mò nhấp vào “thông tin liên quan” và thấy nhiều từ ngữ xa lạ hơn nữa.

Pheromone, tuyến thể Omega, kỳ mẫn cảm, đánh dấu, buồng sinh sản…

Diệp Thiếu Dương càng đọc càng choáng váng, đến mức miệng cậu há ra như thể có thể nhét một quả trứng vào.

Thế giới này thật sự quá biến thái!

Con người ngoài nam và nữ ra, hóa ra còn có thêm ba giới tính ẩn Alpha, Beta và Omega, tức là con người có tổng cộng 6 giới tính.

Trong đó, Omega và Beta, bất kể là nam hay nữ, đều có khả năng sinh sản, Omega dễ mang thai hơn, Beta thì tỷ lệ sinh sản thấp hơn, Alpha không thể tự sinh nhưng có thể khiến người khác mang thai. Alpha và Omega đều có pheromone đặc biệt. Omega trong kỳ phát tình sẽ không thể kiểm soát được việc yêu cầu Alpha đánh dấu?

Đánh dấu? Nghe giống như đóng dấu vậy.

Diệp Thiếu Dương tò mò đọc hết bài viết “ABO cơ bản” và hoàn toàn thay đổi quan niệm về thế giới.

Bất kể là nam hay nữ đều có thể sinh con?

Để tăng tỷ lệ sinh sản, các người thật sự quá liều mạng rồi! Các anh em trong thế giới này, thật sự quá ngầu!

Đang khi Diệp Thiếu Dương ngẩn ngơ, bác sĩ Tần Duyệt bước vào: “Thiếu Dương, chuyên gia tâm lý hôm nay đã kín lịch, hay là sáng mai em quay lại nhé? Ống ấy sáng mai có thời gian.”

Diệp Thiếu Dương giật mình một chút, nhanh chóng giấu điện thoại vào túi, cười gượng nói: “Anh họ, không cần đâu, vừa rồi em chỉ đùa anh thôi.”

Không phải vấn đề tâm lý, mà là cơ thể này đã đổi linh hồn khác, cho nên tất cả những gì liên quan đến cơ thể này cậu không nhớ gì được. Cũng chẳng rõ về việc ba mẹ đã qua đời.

Tần Duyệt nhìn cậu lo lắng: “Thật sự không sao chứ?”

“Ừm.”

“Vậy sau này em tính sao?”

Diệp Thiếu Dương khựng lại: “Sao?”

Tần Duyệt nói: “Chú và dì đã mất, không ai chăm sóc em. Anh nhớ em đã học làm bánh ba năm, sao không thử mở một cửa hàng bánh riêng đi? Nếu cần tiền, anh có thể cho em mượn trước.”

Hiện giờ cậu đã là trẻ mồ côi, thật sự phải nghĩ đến việc nuôi sống bản thân. Nhưng mở một tiệm bánh? Cậu hoàn toàn không có hứng thú với việc làm đồ ngọt!

Diệp Thiếu Dương khẽ ho một tiếng: “Để em về nhà suy nghĩ kỹ lại, cảm ơn anh họ.”

Tần Duyệt gật đầu: “Được, nếu gặp khó khăn thì nhớ gọi cho anh.”

Diệp Thiếu Dương đứng dậy, nói lời từ biệt với Tần Duyệt, Tần Duyệt đã gọi xe cho cậu về nhà.

Trên đường về, Diệp Thiếu Dương suy nghĩ rất nhiều, chắc chắn cậu đã chết trong vụ tai nạn ở thế giới cũ, người thân bạn bè mà nghe được tin này chắc chắn sẽ rất đau buồn.

Cậu cảm thấy có lỗi với ba mẹ, với đồng đội, với huấn luyện viên đã dày công huấn luyện cậu và những người hâm mộ đã luôn ủng hộ cậu.

Giờ đây, cậu một thân một mình đến với thế giới kỳ lạ này, tiếp theo phải làm sao?

Khi về đến nhà, cậu dùng dấu vân tay để mở cửa, vừa bước vào đã nghe thấy tiếng “meo meo” từ trong phòng. Cậu vội vàng chạy đến, bế con mèo ra từ giường: “Đói rồi hả?”

Đội tuyển GD trước kia cũng nuôi mèo, cậu rất rành việc chăm sóc mèo, nhanh chóng cho đồ ăn vào bát để con mèo nhỏ ăn.

Nhìn con mèo trắng ăn uống một cách thèm thuồng, Diệp Thiếu Dương không nhịn được đưa tay xoa đầu nó: “Sau này chỉ còn lại chúng ta dựa vào nhau mà sống. Yên tâm, tao sẽ chăm sóc mày thật tốt.”

Con mèo chỉ chăm chú ăn uống, chẳng thèm đáp lại.

Diệp Thiếu Dương chú ý đến cái thẻ nhỏ xinh xắn treo trên cổ con mèo, trên đó ghi tên: Tiểu Bạch.

Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi: “Mèo có phân biệt Alpha mèo và Omega mèo không? Mèo đực có thể sinh con không?”

Con mèo: “Meo meo meo???”

Diệp Thiếu Dương xoa đầu Tiểu Bạch, cảm thấy mình đang trò chuyện với mèo như một thằng ngốc.

Cậu quay lại ghế sofa ngồi xuống và suy nghĩ về kế hoạch trong tương lai.

Mở cửa hàng kinh doanh? Thôi đi, với đầu óc kinh doanh của cậu mở cửa hàng nửa tháng là phá sản ngay.

Vậy cậu phải làm gì để kiếm sống?

Trong kiếp trước, thành tích học tập của cậu không tốt, nhưng lại rất có tài năng trong việc chơi game. 16 tuổi vào trại huấn luyện, trở thành người đứng đầu trong năm đó, 17 tuổi ký hợp đồng với đội tuyển GD thuộc top đầu trong nước, giành giải tân binh xuất sắc nhất năm đó.

Tuy nhiên, trong những năm chơi cho GD, đội tuyển đã có nhiều biến động, các tuyển thủ cũ giải nghệ, đội hình liên tục thay đổi, dù đã chơi nhiều năm, cậu chỉ giành được 2 lần quán quân trong nước, nhưng chưa từng có được chức quán quân thế giới.

Đây là lý do mà các fan eSports hay chỉ trích cậu, cũng là nỗi tiếc nuối lớn nhất của cậu.

Liệu có nên tiếp tục chơi đấu chuyên nghiệp không?

Trò chơi “Thần Chiến” mà cậu thấy trong máy tính cũng là một trò chơi MOBA 5V5 đẩy trụ, thể loại này cậu chơi đã nhiều năm, nền tảng vững vàng, cộng thêm kinh nghiệm thi đấu dày dặn, chắc chắn là sẽ dễ chơi.

Dù sao cậu cũng là người “không bỏ cuộc cho đến khi chưa thấy hoàng tuyền”.

Trước đây chưa giành được chức quán quân thế giới, không có nghĩa là kiếp này cũng không thể làm được, đúng không?

Diệp Thiếu Dương quyết tâm, ôm Tiểu Bạch đã ăn no bước vào phòng làm việc.

Bác sĩ Tần Duyệt nói đúng, những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi, cậu chỉ có thể chấp nhận thực tại.

Nếu ông trời đã cho cậu một cơ hội sống lại, thì cậu nhất định phải nắm bắt lấy.

**

Lời của tác giả:

Có một số bạn đọc không kỹ và hỏi tại sao Diệp Thiếu Dương lại không thể phân hóa thành Beta.

Bác sĩ đã nói rất rõ: Bố mẹ cậu ấy kết hợp AO, ông bà không có gen Beta, chắc chắn sẽ không phân hóa thành Beta. Chỉ có thể phân hóa thành Alpha hoặc Omega, mỗi loại có xác suất 50%.

Hết chương 002

2 responses to “[Đường giữa] Chương 002”

Bình luận về bài viết này

2 responses to “[Đường giữa] Chương 002”

  1. Ảnh đại diện Maysie
    Maysie

    “PTướngmone” – từ này chắc là lỗi nhỉ, nếu không có thiết lập riêng thì trong ABO thông thường không nhầm phải là Pheromone, Chan nhỉ ?

    Đã thích bởi 1 người

    1. Ảnh đại diện Chan
      Chan

      Yes lỗi đó. Để tui sửa

      Đã thích bởi 1 người

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 727 161 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.