[Đường giữa] Chương 203

By

Published on

in


Chương 203

Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan

Chỉ còn 2 ngày nữa là đến trận chung kết thế giới mùa giải S10, toàn đội Thiên Hoàn đang khẩn trương tiến hành huấn luyện chiến thuật. Đội chính của Kinh Trập vẫn chưa về nước, ở lại để làm bạn tập luyện cho Thiên Hoàn, giúp họ thử nghiệm các chiến thuật mới.

Sau hai ngày đấu tập kết thúc, Tạ Viễn nói riêng với Phương Chính Thanh: “Cậu có cảm thấy Trì Sóc như đã trở lại trạng thái lúc vừa ra mắt ở mùa giải S6 không? Lối đánh còn dữ dội hơn cả mùa giải chính.”

Phương Chính Thanh phân tích: “Sau khi Minh Thần giải nghệ, Trì Sóc tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân, luôn muốn chăm lo đến sự phối hợp của cả đội, ngược lại lại kiềm chế nhịp điệu riêng của mình. Bây giờ thì khác, cậu ấy có Diệp Thiếu Dương là người phối hợp cực kỳ ăn ý, các đồng đội khác cũng bắt kịp được với cậu ấy, có thể nói là đã hoàn toàn gỡ bỏ gánh nặng rồi.”

Tạ Viễn quay lại hỏi: “Cậu chưa từng nghĩ đến lý do nào khác à?”

Phương Chính Thanh nhướng mày khó hiểu: “Còn có thể là lý do gì nữa?”

Tạ Viễn nói: “Trì Sóc là Alpha, Diệp Thiếu Dương là Omega, ngày ngày ở bên nhau, phối hợp ăn ý, cậu không cảm thấy giữa hai người họ có thể không chỉ đơn thuần là đồng đội à?”

Phương Chính Thanh cười nhẹ, đẩy lại kính: “Cậu nghĩ quá rồi. Trì Sóc độc thân đến giờ là nhờ thực lực, trong mắt cậu ấy chắc chẳng có khái niệm Alpha hay Omega gì đâu, trong đầu cậu ấy chỉ có thi đấu thôi. Đừng nói Diệp Thiếu Dương là Omega, cho dù cậu ấy là một con mèo, chỉ cần có thể phối hợp để thi đấu, Trì Sóc cũng chẳng để tâm đâu.”

Tạ Viễn đùa: “Dựa vào độ ăn ý giữa cậu và Trì Sóc, cậu chắc chắn chứ?”

Nụ cười của Phương Chính Thanh hơi khựng lại, phản vấn: “Cậu nghĩ quan hệ của hai người họ có vấn đề à?”

Tạ Viễn nói: “Tôi chỉ có một linh cảm rằng Trì Sóc sẽ là người đầu tiên trong số chúng ta thoát ế.”

Phương Chính Thanh cau mày: “Không thể nào? Trông họ chẳng khác gì đồng đội bình thường cả.”

Tạ Viễn cười châm chọc: “Cậu đã nói thế rồi thì tôi lại càng chắc suy đoán của mình là đúng.”

Phương Chính Thanh: “…”

Vậy nên, cậu hỏi tôi câu đó chỉ để kiểm chứng ngược lại suy đoán của chính mình à?

Đúng lúc này, Phương Chính Thanh nhận được tin nhắn từ Trì Sóc: “Cảm ơn. Hai ngày đấu tập này giúp bọn tôi phát hiện ra không ít vấn đề. Trận chung kết ngày mai, tôi sẽ thi đấu hết mình, mang theo cả ước vọng của cậu và A Viễn.”

Năm ngoái ở mùa giải S9, Kinh Trập từng thua ATB tại giải thế giới. Sau trận, năm người bên ATB ôm nhau đầy kích động, để mặc toàn đội Kinh Trập đứng một bên. Đội Kinh Trập đã phải đợi rất lâu, phía ATB mới chịu đến phòng cách âm bắt tay.

Đó là một hành động vô cùng bất lịch sự.

Trong lòng Phương Chính Thanh và Tạ Viễn thực ra cũng cảm thấy khó chịu, nhưng chẳng còn cách nào khác, lúc đó họ đã thua. Người thua không có quyền đưa ra bất kỳ lý do nào, về nước bị mắng cũng đành phải chịu.

Giải quán quân thế giới năm nay, Thiên Hoàn tiến vào chung kết, đối thủ lại chính là ATB.

Trì Sóc và Phương Chính Thanh là bạn thân nhiều năm, được tận mắt nhìn thấy cậu ấy đứng trên sân khấu của trận chung kết, Phương Chính Thanh cũng thấy mừng cho người bạn cũ.

Đó cũng là lý do vì sao đội Kinh Trập ở lại giúp Thiên Hoàn đấu tập trong hai ngày vừa rồi.

Phương Chính Thanh đáp lại: “Cố lên.”

Nói xong lại bổ sung một câu: “A Viễn còn đang chờ cậu mời ăn đấy.”

Anh không hỏi quan hệ giữa Trì Sóc và Diệp Thiếu Dương rốt cuộc là gì. Trận đấu lớn sắp đến, không cần thiết để những câu hỏi đó làm rối loạn suy nghĩ của Trì Sóc. Anh tin rằng Trì Sóc nhất định sẽ nắm lấy cơ hội hiếm có này, không để lại tiếc nuối.

Ngày 20 tháng 12, trận chung kết thế giới chính thức khai mạc tại Trung tâm ESports Seoul.

Điều khiến Diệp Thiếu Dương bất ngờ là ở hậu trường họ gặp một bóng dáng quen thuộc — Minh Thăng, đội trưởng đời thứ hai của Thiên Hoàn, cũng là thầy của Trì Sóc và người đã phát hiện ra tài năng của Diệp Thiếu Dương.

Trì Sóc không giấu được xúc động, bước nhanh tới: “Sao thầy lại đến đây?”

Minh Thăng mỉm cười vỗ vai anh, ánh mắt lại hướng về phía Diệp Thiếu Dương, giọng dịu dàng nói: “Sáng nay thầy mới bay tới Seoul, muốn tự mình đến cổ vũ cho mấy đứa.”

Diệp Thiếu Dương và Trì Sóc nhìn nhau.

Hôm nay là sân nhà của ATB, 99% khán giả tại hiện trường là người Hàn Quốc, fan của ATB. Nhưng sự có mặt của Minh Thăng đối với đội Thiên Hoàn mà nói, chẳng khác gì một liều thuốc tăng lực mạnh mẽ.

— Thầy đích thân đến cổ vũ, còn quý giá hơn hàng vạn người hâm mộ.

Minh Thăng ghé tai Trì Sóc hỏi nhỏ: “Thầy nghe HLV Lâm nói, con định dùng [Huyết Y Thích Khách]?”

Trì Sóc đáp: “Vâng.”

Minh Thăng mỉm cười: “Năm S6, đội mình thua trận chung kết chính là vì con không phát huy được hết sức mạnh của [Huyết Y Thích Khách], nhưng thầy tin rằng lịch sử sẽ không lặp lại. Con sẵn sàng lấy lại vị tướng chủ lực năm ấy, thầy thật sự rất vui vì điều đó.”

Trì Sóc gật đầu với anh ấy, không nói gì thêm.

Nhưng ánh mắt kiên định ấy lại nói với thầy rằng, anh nhất định sẽ lấy lại lưỡi dao sắc bén năm xưa.

Minh Thăng nhìn mọi người, ra vẻ thần bí nói: “Hôm nay còn có mấy người bạn cũ cũng tới nữa.”

Vừa dứt lời, phía sau liền vang lên một giọng nói quen thuộc: “Lâu quá không gặp!”

Trì Sóc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt quen thuộc của ba người.

Trong đó có hai người là cặp đôi đường dưới đã giải nghệ sau mùa giải S9, Lão Nhiếp và A Ninh.

Người còn lại Diệp Thiếu Dương chưa từng gặp, thân hình cao lớn vạm vỡ, để đầu đinh rất gọn gàng.

Trì Sóc lộ rõ sự vui mừng trong mắt, bước tới ôm chặt ba người họ, Khúc Giang và Lão Tần cũng xúc động chạy lại ôm lấy những người đồng đội cũ.

Trì Sóc quay sang giới thiệu với Diệp Thiếu Dương: “Đây là Long Ca, từng là đường trên của Thiên Hoàn ngày xưa; còn đây là Lão Nhiếp và A Ninh, xạ thủ và trợ thủ của đội.”

Lão Nhiếp và A Ninh thì Diệp Thiếu Dương đã biết, lúc còn ở Thành phố Tinh xem giải đấu đã từng gặp. Sau khi cậu gia nhập Thiên Hoàn, hai người đó còn dùng tài khoản phụ vào livestream tặng quà, chào mừng cậu gia nhập đội.

Còn về Long Ca, cậu chỉ từng nghe Trì Sóc nhắc tới. Trước khi Tần Nhất Chúc trở thành đường trên của Thiên Hoàn, thì Long Ca chính là tuyển thủ đường trên xuất phát chính thức của đội, lối đánh cực kỳ mạnh mẽ.

Minh Thăng cười nói: “Cuối cùng cũng đông đủ rồi.”

Mùa giải S6, đội hình Thiên Hoàn ra trận tại giải thế giới gồm, đường trên Long ca, rừng Trì Sóc, đường giữa Minh Thần, hai người đường dưới Lão Nhiếp và A Ninh.

Cuối cùng họ thua trong tiếc nuối 2:3, chỉ giành được ngôi vị Á quân, cũng là thành tích tốt nhất trong lịch sử của Thiên Hoàn tính đến lúc đó.

Hiện tại là mùa giải S10, ngoại trừ Trì Sóc, bốn người còn lại đều đã giải nghệ và rời đội. Đường trên bây giờ là Tần Nhất Chúc, đường giữa là Diệp Thiếu Dương, đường dưới là Khúc Giang và Trình Tinh.

Hai thế hệ tuyển thủ gặp nhau nơi hậu trường, trong lòng Diệp Thiếu Dương trào dâng một cảm xúc ấm áp.

— Đây chính là đội Thiên Hoàn mà cậu đã lựa chọn.

Những tuyển thủ đã giải nghệ vẫn luôn dõi theo các trận đấu của Thiên Hoàn. Trải qua mười năm phong ba bão táp, điều không đổi ở đội tuyển Thiên Hoàn chính là quyết tâm giành lấy chức quán quân thế giới kể từ ngày thành lập.

Thế hệ tuyển thủ trước cùng nhau đến hiện trường trận chung kết để cổ vũ cho họ, như thể đang truyền lại một sứ mệnh.

Còn Trì Sóc, cậu thiếu niên non nớt từng theo đàn anh ra chiến trường quốc tế giờ đây đã trở thành đội trưởng trụ cột của Thiên Hoàn. Anh nhìn những người đồng đội cũ và mới bên cạnh, chủ động vươn bàn tay phải thon dài, mạnh mẽ.

Minh Thăng cũng đặt tay mình lên. Sau đó là những tuyển thủ thế hệ trước, các đồng đội thế hệ hiện tại, và cả HLV Lâm, người luôn đồng hành cùng Thiên Hoàn.

Mười bàn tay chồng lên nhau, cuối cùng tiếng nói của tất cả mọi người hòa làm một câu: “Thiên Hoàn, cố lên!”

A Ninh rút tay lại, cười đùa nói: “Tôi nhớ lúc giải nghệ, lão Nhiếp từng nói, nếu Thiên Hoàn giành được chức quán quân thế giới, anh ấy sẽ livestream mặc đồ nữ!”

Lão Nhiếp đỏ mặt, lúng túng: “Khụ khụ, tôi từng nói thế à?!”

Khúc Giang cười đáp: “Tôi làm chứng, tôi còn ghi âm lại nữa cơ.”

Lời đã nói khi say cũng phải chịu trách nhiệm. Lão Nhiếp gãi đầu, liều mình nói: “Được rồi, nếu thật sự các cậu giành được chức quán quân, mặc đồ nữ thì mặc! Chỉ là chân tôi to quá, giày cao gót không có cỡ của tôi!”

Tưởng tượng cảnh lão Nhiếp mặc váy, cả đám người bật cười ầm ĩ.

Thấy thời gian không còn nhiều, Minh Thăng dẫn các đồng đội cũ đến khu vực khán giả, còn các tuyển thủ thi đấu chính thức của Thiên Hoàn thì theo HLV Lâm bước vào phòng chuẩn bị.

Trên màn hình lớn trong phòng chuẩn bị đang chiếu trực tiếp tình hình hiện trường.

Khán đài đông nghịt người, toàn sân là các tấm poster cổ vũ cho ATB, fan hâm mộ giơ cao hình ảnh các tuyển thủ ATB, những tấm bảng phát sáng rực rỡ như một buổi concert của siêu sao.

Giọng bình luận viên Hàn Quốc đầy phấn khích vang lên qua màn hình: “Trận chung kết mùa giải S10 sắp bắt đầu, chúng ta có thể thấy hôm nay sân đấu chật kín khán giả đến cổ vũ cho các tuyển thủ, hãy để họ nghe được tiếng hô hào của các bạn nào!”

Khán giả tại chỗ đồng thanh hô vang: “ATB cố lên! ATB tất thắng!”

Âm thanh hò reo bằng tiếng Hàn Quốc vang dội khắp nhà thi đấu, khán giả chủ nhà có ưu thế tuyệt đối, vài tiếng cổ vũ bằng tiếng Trung cho Thiên Hoàn hoàn toàn bị lấn át.

Nhưng không sao, Diệp Thiếu Dương tin rằng, nụ cười của khán giả tại hiện trường sẽ nhanh chóng không thể giữ được nữa.

Diệp Thiếu Dương ngồi trước máy tính trong phòng chuẩn bị, mười ngón tay gõ phím liên tục, điều động ký ức cơ bắp, giữ cho ngón tay duy trì trạng thái làm nóng trước trận đấu.

Trì Sóc thấy ngón tay cậu vừa nhanh vừa ổn định, không kìm được mà hỏi nhỏ: “Em không căng thẳng à?”

Diệp Thiếu Dương đáp: “Ừm, cứ coi như là trận đấu tập, thả lỏng mà đánh.”

Nghĩ đến kiếp trước của mình, trận chung kết thế giới năm đó cũng chỉ cách chức quán quân một bước. Cậu và Trì Sóc có cùng một nỗi tiếc nuối, cũng có cùng một chấp niệm — Đây chính là chìa khóa giúp họ nhanh chóng thiết lập sự ăn ý.

Diệp Thiếu Dương tin rằng tổ hợp Nhật Nguyệt hôm nay vẫn giữ nguyên sự ăn ý, họ sẽ cùng chiến đấu vai kề vai như mọi trận đấu trước đây.

Hai người nhìn nhau mỉm cười.

Không cần nói quá nhiều, một ánh nhìn đơn giản đã đủ để hiểu rõ tâm ý đối phương.

Tại bàn bình luận, giọng của Diêu Mộc và Anh Đông cũng kích động hơn thường lệ: “Trận chung kết mùa giải S10 sắp bắt đầu, có rất nhiều fan Hàn Quốc đang cổ vũ cho ATB, các tuyển thủ của chúng ta đang thi đấu trên sân khách, rất cần sự cổ vũ từ mọi người, các khán giả trong nước, hãy spam bình luận nào!”

Các phòng livestream trên các nền tảng lớn lập tức bị “Thiên Hoàn cố lên” phủ kín.

Dòng chữ trắng dày đặc tràn ngập màn hình.

Đối với nhiều người hâm mộ theo dõi giải đấu chuyên nghiệp Thần Chiến, đêm nay định sẵn là một đêm không ngủ.

Họ không thể đến Hàn Quốc để cổ vũ trực tiếp cho Thiên Hoàn, nhưng rất nhiều người đang ngồi trước màn hình máy tính, dõi theo trận đấu này, lặng lẽ spam bình luận để tiếp thêm sức mạnh cho đội tuyển Thiên Hoàn.

Họ tin rằng, các tuyển thủ của Thiên Hoàn có thể cảm nhận được sự cổ vũ ấy.

Trong phòng chuẩn bị phía sau sân khấu, nhân viên gõ cửa bước vào: “Các tuyển thủ Thiên Hoàn, chuẩn bị lên sân khấu.”

Lâm Phong nhìn các tuyển thủ, mỉm cười nói: “Anh không nói gì nhiều nữa, hai ngày vừa qua mọi người đều thể hiện rất tốt trong các trận tập huấn. Trận hôm nay giữ vững tâm lý, thả lỏng tinh thần, thi đấu đúng phong cách của Thiên Hoàn chúng ta!”

Cả năm người đồng loạt gật đầu, nhìn nhau một cái, cùng nhau bước về phía sân khấu lớn.

Ánh đèn rực rỡ chiếu lên khuôn mặt của năm chàng trai trẻ.

Họ mặc đồng phục Thiên Hoàn xanh trắng, dù bên dưới sân khấu là fan đối thủ ngồi kín, họ vẫn không hề nao núng khi bước lên sân khấu, thần thái bình tĩnh và kiên định.

Năm người bước vào phòng cách âm, nhanh chóng kết nối bàn phím và chuột, điều chỉnh thiết bị.

Trọng tài ra hiệu bắt đầu trận đấu.

Tại bàn bình luận, Diêu Mộc nâng cao giọng: “Các khán giả thân mến, chung kết mùa giải S10, trận đối đầu cuối cùng giữa ATB và Thiên Hoàn, sắp bắt đầu. Chúng ta hãy cùng bước vào lượt BP ván đầu tiên!”

Anh Đông nói: “ATB ngẫu nhiên vào bên Xanh, được BP trước. Vị trí cấm đầu tiên của họ… quả nhiên là nhắm vào đường giữa [Chúa Tể Vực Sâu]!”

Khán giả trong nước đồng loạt xôn xao.

Diệp Thiếu Dương là người đầu tiên đưa [Chúa Tể Vực Sâu] lên vị trí bị cấm khi đánh ở đường giữa, thường xuyên bị cấm ở giải trong nước và cũng nhiều lần bị cấm trong các giải quốc tế, đủ để thấy các HLV các đội tuyển khác e ngại kiểu pháp sư sát thủ chuyên kết liễu này đến mức nào.

Tuy nhiên, kho tướng của Diệp Thiếu Dương rộng không thể lường.

Cậu cũng là tuyển thủ đường giữa có thể sử dụng nhiều tướng nhất hiện tại.

Diêu Mộc đầy mong đợi nói: “Hôm nay, Dương Dương sẽ chọn vị tướng nào đi đường giữa đây?”

Hết chương 203

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 727 161 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.