Chương 209
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Trong phòng cách âm, Khúc Giang, Lão Tần và Trình Tinh cũng bước đến, ôm chặt lấy Trì Sóc và Diệp Thiếu Dương. Nước mắt của Trình Tinh tràn đầy khuôn mặt, Khúc Giang và Lão Tần cũng xúc động đến đỏ hoe cả mắt.
Diệp Thiếu Dương nhìn về phía các đồng đội, lớn tiếng nói: “Chúng ta đã thắng rồi, chúng ta là nhà quán quân thế giới!”
Các đồng đội cũng phấn khích hét lên: “Chúng ta là nhà quán quân thế giới!”
Hình ảnh năm người ôm nhau hiện lên trên màn hình khiến phòng livestream trong nước bị bao phủ kín bởi dòng bình luận trắng xóa, vô số fan xúc động đến rơi nước mắt.
Những fan kỳ cựu đã yêu mến đội Thiên Hoàn suốt nhiều năm lần lượt đăng lên vòng bạn bè, Weibo để chúc mừng Thiên Hoàn.
Trang chính thức của Câu lạc bộ ESports Thiên Hoàn cũng nhanh chóng đăng tin vui này: “Chúc mừng đội Thiên Hoàn đã giành chiến thắng 3:1 trước ATB, đoạt chức quán quân tổng S10 Thần Chiến Thế Giới!”
Các trang chính thức của những đội tuyển như Kinh Trập, Nguyệt Ảnh, Bắc Mục cũng lần lượt chia sẻ tin vui và gửi lời chúc mừng.
Một blogger nổi tiếng từng tiên tri, cho rằng Thiên Hoàn cùng lắm chỉ có thể giành á quân, cũng đã đăng bài công khai trên Weibo: “Dự đoán của tôi sai rồi, nhưng tôi vẫn rất vui! Thiên Hoàn đỉnh thật, chúc mừng Thiên Hoàn!”
Chỉ trong chốc lát, chủ đề “Thiên Hoàn đoạt quán quân mùa giải S10” đã được đẩy lên top tìm kiếm, vô số fan đổ xô vào, phần bình luận dưới bài đăng của trang chính thức đã vượt qua sáu con số.
[Giờ thì truyền thông Hàn Quốc nói gì? 3:1 mà vẫn là vấn đề may mắn à?]
[Thiên Hoàn hôm nay thắng quá đẹp! Ván hai thắng nhờ vận hành tinh tế, ván ba nghiền nát đường giữa, ván cuối lối chơi chủ lực rừng lật kèo, ATB không còn lý do gì để nghi ngờ thực lực của Thiên Hoàn cả]
[ATB, cặp đôi rừng giữa số một thế giới? Ai cho các người cái quyền tự phong hạng nhất thế hả!]
[Từ hôm nay tôi chính thức làm fan Sóc Nguyệt và Liệt Dương]
[Thiên Hoàn chính là mạnh nhất, chúc mừng Thiên Hoàn!]
Cùng lúc đó, trong khu siêu thoại #Nhật Nguyệt Đồng Huy#, fan CP vui mừng như đón Tết.
[Sóc Nguyệt và Liệt Dương của chúng ta là cặp đôi xứng đôi nhất thế giới]
[Ước gì có thể chuyển luôn Cục Dân chính đến địa điểm thi đấu để họ đăng ký kết hôn ngay tại chỗ]
[Chung kết trong nước, Liệt Dương nhờ Sóc Nguyệt hỗ trợ mà có pentakill; Chung kết thế giới, Sóc Nguyệt lại nhờ Liệt Dương mà lấy được pentakill! Họ luôn là người giúp nhau tỏa sáng]
[Tình yêu giữa hai nhà quán quân thế giới?]
[Sau trận đấu, điều đầu tiên là ôm chặt lấy nhau, tôi sắp chết vì ngọt ngào mất thôi!]
Fan trong nước đang cuồng nhiệt ăn mừng, đêm nay định sẵn sẽ là một đêm không ngủ của những người hâm mộ eSports.
Còn tại hiện trường chung kết ở Trung tâm ESports Seoul, sắc mặt của fan Hàn đều ủ rũ, không ít người bật khóc nức nở, khắp nơi là khán giả đang lau nước mắt, còn có người ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, không dám tin vào kết quả này.
Trong phòng cách âm, sắc mặt của tuyển thủ ATB càng lúc càng khó coi.
Trước khi trận đấu bắt đầu, họ đã tự tin, kiêu ngạo bao nhiêu, giờ thua 1:3, họ lại thất vọng, hối hận bấy nhiêu, sự tương phản trước và sau thực sự quá rõ ràng.
Nhưng rất nhanh sau đó, các thành viên Thiên Hoàn dưới sự dẫn dắt của Trì Sóc đã bước sang phòng cách âm để bắt tay đối thủ. Họ không để đối thủ phải đợi lâu, lễ nghi cơ bản vẫn phải có.
Mặt Trì Sóc không biểu cảm, lần lượt bắt tay cả năm thành viên ATB. Diệp Thiếu Dương thì lại mỉm cười, khi bắt tay Park Won-seok và Choi Hyuk, cậu mỉm cười nói hai lần: “Nhường rồi. Nhường rồi.”
Park Won-seok: “……”
Choi Hyuk: “……”
Tên Omega cười tít mắt này, rõ ràng là đang tát vào mặt họ trước mặt mọi người đúng không?
Năm người của ATB đầy tức giận, cúi đầu chào rồi rời sân khấu, không cam lòng liếc nhìn chiếc cup quán quân. Năm người của Thiên Hoàn thì bước ra giữa sân khấu, Lâm Phong nhanh chóng chạy lên, cùng các tuyển thủ giơ cao chiếc cup quán quân!
Lĩnh đội Đường Xán mắt đỏ hoe, ở dưới sân khấu chụp lại khoảnh khắc quý giá này.
Mùa giải S6 giành ngôi á quân, khi chụp ảnh, nét mặt của các tuyển thủ đều không được vui.
Hôm nay, cuối cùng họ cũng đã thực hiện được giấc mơ.
Tay cầm chiếc cup quán quân vàng rực rỡ, nụ cười trên khuôn mặt của mọi người đều là thật lòng, Tiểu Tinh thường ngày cười rất gượng gạo trước ống kính, lần này cười đến mức miệng cũng ngoác hết cả ra.
Đường Xán bị nụ cười của Tiểu Tinh chọc cho bật cười, không kìm được mà chụp thêm mấy tấm.
Trên bàn bình luận, Dao Mộc nghẹn ngào nói: “Chúc mừng Thiên Hoàn giành chức quán quân chung cuộc tại giải đấu thế giới S10! Mười năm, cuối cùng cũng tròn giấc mơ! Họ đã trải qua biết bao khó khăn, bị nghi ngờ, bị mắng chửi, nhưng họ chưa từng từ bỏ. Chức quán quân thế giới này, Thiên Hoàn hoàn toàn xứng đáng!”
Anh Đông cũng xúc động đến mức giọng run rẩy: “Đúng vậy! Đây là chức quán quân thế giới của Thiên Hoàn, cũng là chiếc cup quán quân thế giới đầu tiên của khu vực Trung Quốc chúng ta! Một lần nữa chúc mừng Thiên Hoàn, họ xứng đáng nhận được những tràng pháo tay cuồng nhiệt nhất!”
Bình luận viên Hàn Quốc thì chẳng vui vẻ gì khi chức quán quân bị Thiên Hoàn cướp mất, nhất là ngay tại sân nhà Hàn Quốc.
Trước trận đấu, ai cũng nghĩ ATB chắc chắn sẽ quán quân, kết quả lại thua 1:3?
Giống như con vịt nấu chín rồi còn bay mất, nghẹn đến đau ngực. Nhưng vì tính chuyên nghiệp, các BLV Hàn vẫn phải làm theo quy trình, phỏng vấn năm tuyển thủ Thiên Hoàn.
“Giành được chức quán quân thế giới S10, hiện tại các bạn có điều gì muốn nói nhất không?”
Micro được đưa đến tay Lão Tần đang đứng ngoài cùng bên trái. Tần Nhất Chúc gãi đầu, cười nói: “Tôi rất vui vì đã giành được chức quán quân. Tôi biết mình không phải là người chơi đường trên xuất sắc nhất, cảm ơn các đồng đội chưa bao giờ trách móc tôi, ngược lại luôn cổ vũ và công nhận tôi. Gia đình Thiên Hoàn thân yêu, tôi yêu mọi người!”
Khúc Giang nhận lấy micro: “Tôi chỉ nói một câu thôi, các cậu là anh em cả đời của tôi.”
Trình Tinh nghe hai người nói mà cảm động đến bật khóc, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: “Tôi cảm thấy mình là tân binh hạnh phúc nhất thế giới. Thầy, anh Dương, Lão Tần và anh Khúc, luôn kéo tôi cùng tiến bộ. Thật sự, hôm nay tôi không làm mọi người tụt lại phía sau, chính tôi cũng thấy mình quá ngầu!”
[Tinh Tinh thực sự ngầu!]
[Xạ thủ yếu nhất ngày nào đã trưởng thành rồi, cố lên Tinh Tinh!]
Trình Tinh chuyển micro cho Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương cười rạng rỡ: “Điều tôi muốn nói nhất, đương nhiên là cảm ơn các đồng đội, thật may mắn khi được quen biết mọi người. Cũng cảm ơn huấn luyện viên của Thiên Hoàn đã ủng hộ và tin tưởng tôi. Chức quán quân thế giới là giấc mơ lớn nhất của tôi, có mọi người cùng tôi hiện thực hóa nó thật sự tuyệt vời! Đây sẽ là kỷ niệm đẹp nhất trong đời tôi!”
Xuyên một lần, cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ.
Giây phút này, Diệp Thiếu Dương đã thấy mãn nguyện.
Kiếp trước, cậu thua ở trận chung kết, trong lúc buồn bã đi dạo đã gặp tai nạn xe. Kiếp này, cậu giành được chức quán quân cá nhân và cả chức quán quân thế giới, không còn gì tiếc nuối!
Là đội trưởng, Trì Sóc là người cuối cùng cầm micro, nói: “Các đồng đội hôm nay đã thi đấu rất xuất sắc, mọi người là tuyệt vời nhất. Nhân đây cũng xin cảm ơn những người làm việc phía sau cho Thiên Hoàn, đội ngũ huấn luyện đã nghiên cứu đối thủ kỹ càng, lên chiến thuật tỉ mỉ; đội ngũ hậu cần thì lo lắng từ ăn mặc đến sinh hoạt cho tuyển thủ. Chức quán quân này là của tất cả mọi người! Mọi người vất vả rồi!”
Dưới sân khấu, toàn bộ nhân viên của Thiên Hoàn đều vỗ tay trong xúc động.
Đội trưởng Trì đúng là chu đáo toàn diện, ngay cả khi phát biểu cảm nghĩ sau chiến thắng cũng không quên nhắc đến những người phía sau cánh gà.
Khi tiếng vỗ tay dừng lại, Trì Sóc đột nhiên quay sang nhìn Diệp Thiếu Dương: “Tôi còn một câu muốn nói với Dương Dương.”
Cả khán phòng lập tức im phăng phắc.
Ánh đèn rực rỡ phía trên chiếu lên khuôn mặt anh, ánh mắt của Alpha vô cùng dịu dàng, khuôn mặt tuấn tú lộ ra biểu cảm nghiêm túc như đang đọc lời thề.
Chỉ nghe anh từng chữ rõ ràng nói: “Dương Dương, cảm ơn em đã đến bên anh, cùng anh cố gắng suốt chừng ấy thời gian. Em là tuyển thủ esports xuất sắc nhất trong lòng anh, cũng là niềm kiêu hãnh của anh.”
Giao ánh mắt với Trì Sóc, Diệp Thiếu Dương nghe rõ tiếng tim mình đập mạnh trong lồng ngực.
Dưới khán đài là một biển người đen kịt, bên cạnh là những đồng đội thân quen nhất, nhưng trong khoảnh khắc họ nhìn nhau ấy, trong mắt mỗi người, chỉ còn lại đối phương.
Diệp Thiếu Dương nhìn Alpha trước mặt, mỉm cười nhẹ, dùng khẩu hình đáp lại: “Anh cũng là niềm kiêu hãnh của em.”
Trì Sóc dang tay ôm chặt lấy Diệp Thiếu Dương vào lòng.
Diệp Thiếu Dương cũng nhẹ nhàng ôm lại anh.
Các đồng đội bên cạnh vỗ tay rầm rộ trong phấn khích. Khúc Giang cười hí hửng nghĩ thầm: “Sau này lúc dựng clip, đoạn này nên ghép bài Hôn lễ hành khúc không?”
Trên khán đài VIP không xa, Minh Thăng lộ vẻ mặt “con nhà tôi đã trưởng thành” đầy tự hào.
Lão Nhiếp khó hiểu gãi đầu: “Cái này… sao lời của Trì Sóc nghe có gì đó kỳ kỳ nhỉ?”
Minh Thăng mỉm cười: “Có lẽ Thiên Hoàn chúng ta sắp có song hỷ lâm môn rồi.”
Lão Nhiếp, A Ninh, Long Ca cùng quay sang nhìn đội trưởng cũ: “Song hỷ lâm môn gì cơ?”
Minh Thăng cười mập mờ: “Cứ chờ mà xem.”
A Ninh là người đầu tiên phản ứng lại: “Phải rồi, tôi suýt quên mất, Dương Dương là Omega! Hai người ngày ngày kề cận nhau, lẽ nào tình đồng đội biến thành tình yêu rồi?”
Lão Nhiếp ngơ ngác: “Phải không? Trong đầu đội trưởng Trì không phải chỉ toàn là thi đấu thôi à?”
A Ninh liếc mắt: “Chỉ có cái đầu gỗ như anh mới nghĩ vậy. Anh lo mà suy nghĩ xem về mua váy nữ kiểu gì đi là vừa.”
Trên sân khấu, các tuyển thủ sau khi phát biểu xong thì đứng thành hàng.
Nữ MC nói: “Xin mời Chủ tịch Liên minh Thần Chiến Thế giới lên trao nhẫn quán quân cho các thành viên của đội tuyển quán quân!”
Đội giành chức quán quân thế giới ngoài cup ra thì mỗi tuyển thủ chính thức còn được nhận một chiếc nhẫn quán quân. Năm người Thiên Hoàn cầm lấy chiếc nhẫn thuộc về riêng mình, vui vẻ đeo lên tay chụp ảnh chung.
Nam MC tiếp lời: “Chúc mừng CLB Thiên Hoàn đã giành được giải thưởng tiền mặt của chức quán quân thế giới!”
HLV Lâm đại diện CLB nhận tấm chi phiếu giải thưởng. Theo thỏa thuận từ trước với CLB, Thiên Hoàn không lấy một đồng nào, toàn bộ tiền thưởng sẽ chia hết cho các tuyển thủ và ban huấn luyện.
Cảm giác một đêm thành đại gia thật là tuyệt! Khuôn mặt HLV Lâm ngày càng rạng rỡ, đầy hiền hòa.
Khi mọi người vào hậu trường sau khi nhận giải, Minh Thăng, Lão Nhiếp và những người khác cũng vội vàng đến để chúc mừng trực tiếp.
Trì Sóc khẽ ôm lấy thầy, thì thầm: “Thầy, con không khiến thầy thất vọng.”
Minh Thần với tâm trạng đầy cảm xúc, vỗ vai anh: “Tốt lắm.”
Phương Chính Thanh và Tạ Viễn cũng ôm người bạn cũ Trì Sóc. Tạ Viễn còn đùa: “Đoạt chức quán quân rồi, đừng quên mời cơm đấy nhé!”
Trì Sóc gật đầu: “Nhớ chứ, về nước mời mọi người một bữa lớn.”
Lĩnh đội Đường Xán kích động nói: “Mọi người giỏi quá rồi! Tôi đã đặt nhà hàng tiệc mừng trước rồi, tất cả cùng nhau đến đó đi! À, với lại điện thoại của mấy đứa vẫn ở chỗ chị, đến lấy lại nhé!”
Những chiếc điện thoại bị thu trong thời gian thi đấu cuối cùng cũng được trả lại. Các tuyển thủ Thiên Hoàn lập tức đăng lại bài viết từ tài khoản chính thức, trả lời những lời chúc mừng từ bạn bè, người thân.
Diệp Thiếu Dương thấy tin nhắn của em trai Tần Thụy: “Anh là tuyệt nhất, thực sự siêu ngầu! Chúc mừng anh!”
Cậu trả lời: “Cảm ơn Tiểu Thụy, anh sẽ mang quà về cho em ^_^”
Mọi người cùng lên xe buýt, nhà hàng mà Đường Xán đặt là quán nướng, đã được bao trọn.
Cả nhóm vừa ăn khuya vừa cười nói rôm rả. Chủ tịch Khâu cười đến mức không khép miệng nổi, theo lệ rót rượu chúc mừng: “Ai dám nói khu vực Trung Quốc chúng ta không làm được chứ? Hôm nay thắng quá đã! Nào, cùng nâng ly nào!”
Trì Sóc đã đổi rượu vang thành nước ngọt từ trước, cùng mọi người cụng ly chúc mừng.
Cả nhóm náo nhiệt đến tận 3 giờ sáng mới quay về khách sạn.
Trên đường về, mọi người sờ chiếc nhẫn quán quân trên tay, nhớ tới tiền thưởng, Trình Tinh tò mò hỏi: “Chúng ta có phải sẽ nhận được tiền thưởng giải đấu thế giới, cả phần chia doanh thu skin quán quân toàn cầu nữa đúng không? Có thể, có thể nói sơ sơ, sẽ được bao nhiêu không ạ?”
Khúc Giang giơ tay làm ký hiệu “8”, nói: “Ít nhất là tám chữ số cho mỗi người!”
Trình Tinh nhảy cẫng lên vì phấn khích: “Vậy là em thành đại gia rồi đúng không!”
Khúc Giang xoa đầu cậu: “Đúng thế, tiểu đại gia.”
Hôm nay Trình Tinh cũng có uống một chút rượu, loạng choạng đi về phòng, vừa đi vừa lẩm bẩm đầy phấn khích: “Em sẽ mua một căn nhà view biển, đón ba mẹ đi nghỉ dưỡng! Em còn muốn mua xe nữa… nhưng mà, hình như em chưa có bằng lái?”
Trì Sóc và Diệp Thiếu Dương liếc nhau, cùng bật cười.
Khi Diệp Thiếu Dương ký hợp đồng, cậu đã nhận được 5 triệu tiền thưởng. Sau khi giành chức quán quân trong nước, CLB cũng giữ đúng lời, trao nốt 5 triệu còn lại.
Cậu không thiếu tiền. Đối với cậu, tiền thưởng chỉ là phần thưởng thêm, còn chức quán quân mới là điều quý giá nhất.
Trì Sóc quay đầu nhìn đứa học trò ngốc nghếch, nói: “Về ngủ sớm đi, mai chiều còn ra sân bay.”
Lão Tần vịn tường, lắp bắp hỏi: “Đội, đội trưởng Trì, tôi nhớ anh uống, uống không ít mà, sao không say tí nào vậy?”
Trì Sóc liếc sang Diệp Thiếu Dương, cậu lập tức vạch trần: “Anh ấy đã nhờ phục vụ đổi rượu vang thành coca rồi, tửu lượng anh ấy kém lắm.”
Khúc Giang hỏi: “Dương Dương cũng uống không ít mà?”
Diệp Thiếu Dương cười: “Tôi uống rượu vang như uống nước lọc thôi, rượu trắng bình thường cũng chẳng làm tôi gục được.”
Alpha uống rượu kém, Omega ngàn ly không say?
Sự đối lập này khiến Khúc Giang không nhịn được mà bật cười.
Đội trưởng Trì, anh không thấy xấu hổ à? Một Alpha bị Omega chuốc gục dễ dàng như vậy á?
Diệp Thiếu Dương thấy anh cười, ngơ ngác hỏi: “Cười gì thế?”
Khúc Giang xua tay: “Tôi hơi đau đầu, đi ngủ trước đấy, chúc mọi người ngủ ngon.”
Mọi người lần lượt về phòng.
Đợi đồng đội vào phòng hết, Trì Sóc mới kéo mạnh Diệp Thiếu Dương vào phòng mình, thuận tay khóa trái cửa.
Bị ôm chặt vào lòng, Diệp Thiếu Dương bất lực nói: “Anh lại làm gì… Ưm…”
Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên môi, mang theo vị ngọt quen thuộc của coca.
Sự gần gũi khiến tim Diệp Thiếu Dương đập thình thịch, cậu lại nhớ tới lời mà Trì Sóc đã nói lúc phát biểu trên sân khấu: “Cảm ơn em đã đến bên anh. Em là niềm kiêu hãnh của anh.”
Cậu cũng nghĩ y như vậy.
Cảm ơn anh đã tìm thấy em giữa biển người, để em được gia nhập Thiên Hoàn.
Quãng thời gian một năm đồng hành cùng anh, còn đáng nhớ hơn hai mươi mấy năm trước đó của em.
Trì Sóc, anh cũng là niềm kiêu hãnh của em.
Trái tim Diệp Thiếu Dương chợt mềm nhũn, cậu khẽ hé miệng, để mặc cho Trì Sóc hôn sâu.
Trì Sóc tất nhiên chẳng khách sáo gì.
Hai người ôm lấy nhau, chìm trong nụ hôn dài triền miên, không nỡ rời xa, nhiệt độ trong phòng cũng theo đó mà không ngừng tăng cao.
Trước kia vì lo sợ ảnh hưởng đến thành tích của đội, họ luôn phải kiềm chế tình cảm cá nhân, giả vờ chỉ là đồng đội đơn thuần trước mặt người khác. Nhưng giây phút này, họ không còn phải kìm nén cảm xúc hay khát khao của mình nữa.
Vì rõ ràng, họ là một đôi đang yêu nhau.
“Ưm…” Trong phòng liên tục vang lên những tiếng thân mật mờ ám.
Một nụ hôn kéo dài đến hai mươi phút, khiến chân Diệp Thiếu Dương mềm nhũn, suýt nữa không đứng vững nổi.
Cái quái gì thế này, đánh một ván đấu xong chắc cũng không lâu bằng nụ hôn này?!
Diệp Thiếu Dương cố sức đẩy anh ra, cuối cùng chính Trì Sóc là người sợ mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát nên chủ động buông tay.
Cả hai nhìn nhau, sau đó đồng thời đỏ mặt quay đi.
Hôn nhau suốt cả thời gian của một ván đấu, dù rất ngọt ngào, nhưng cả hai đều là thanh niên tràn đầy sức sống, nếu tiếp tục nữa thì thật sự khó mà dừng lại.
Diệp Thiếu Dương nhanh chóng mở cửa chuồn mất: “Ngủ ngon! Mai gặp!”
Trì Sóc nhìn theo bóng cậu “Tốc Biến”, không nhịn được mà khẽ cong khóe môi.
— Dương Dương, anh không muốn chờ thêm nữa.
Anh đã xác định từ lâu, em là người mà anh muốn bảo vệ cả đời. Đã đến lúc chúng ta công khai mối quan hệ rồi. Anh chỉ muốn nói cho cả thế giới biết, Diệp Thiếu Dương là của Trì Sóc, và Trì Sóc cũng là của Diệp Thiếu Dương.
Không một ai có thể cướp Dương Dương khỏi tay anh.
Hết chương 209


Bình luận về bài viết này