Chương 210
Tác giả: Điệp Chi Linh | Editor: Chan
Giải đấu thế giới mùa giải S10 cuối cùng cũng đã khép lại, toàn đội Thiên Hoàn đáp chuyến bay về nước vào chiều hôm sau.
Tại sân bay quốc tế Thủ Đô, fan hâm mộ đến đón đông nghìn nghịt. Mọi người giăng biểu ngữ khổng lồ: “Chào mừng nhà quán quân thế giới trở về!”, còn có không ít cô gái mang hoa tươi đến tặng các tuyển thủ.
Diệp Thiếu Dương nghe tiếng hò hét chói tai từ đám đông, lần đầu tiên cảm nhận được sự cuồng nhiệt của fan Thiên Hoàn một cách rõ rệt.
HLV Lâm vừa không ngừng cảm ơn, vừa dẫn các tuyển thủ mở đường, mọi người cùng lên chiếc xe buýt mà CLB phái đến, quay trở về đại bản doanh của Thiên Hoàn.
Tại cổng căn cứ, toàn bộ nhân viên của Thiên Hoàn đã đứng đợi sẵn. Ngay cả ông chủ lớn của CLB cũng đích thân ra mặt, tất cả cùng vỗ tay chúc mừng các tuyển thủ.
Trì Sóc lấy chiếc cúp quán quân vàng rực từ trong hành lý ra, cả đội hiểu ý cùng nhau đi tới phòng trưng bày cúp ở tầng 1 của Thiên Hoàn, ngước nhìn lên vị trí cao nhất.
Trong phòng trưng bày, bày kín những chiếc cúp mà đội tuyển Thiên Hoàn đạt được trong suốt 10 năm kể từ khi thành lập, ba lần quán quân giải trong nước, á quân thế giới, cup Ngân Long, cup Nữ Thần, cùng hai chiếc cúp quán quân thế giới cá nhân của Trì Sóc và Diệp Thiếu Dương.
Mỗi một chiếc cúp là một chứng nhân lịch sử rực rỡ.
Nhưng vị trí cao nhất vẫn luôn để trống.
Mọi người đều biết điều đó có ý nghĩa gì, chỉ có cúp quán quân thế giới mới xứng đáng được đặt ở vị trí ấy. Đó là chấp niệm kéo dài suốt nhiều thế hệ tuyển thủ của Thiên Hoàn.
HLV Lâm ngẩng đầu nhìn tủ kính, mỉm cười nói: “Cuối cùng cũng có thể lấp đầy chỗ trống này rồi. Mấy đứa tự tay đặt vào đi!”
Trì Sóc nhìn sang Diệp Thiếu Dương: “Cùng nhau nhé?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Được.”
Trì Sóc mở cửa tủ kính, Diệp Thiếu Dương dùng cả hai tay nâng chiếc cúp quán quân thế giới bằng vàng lên, cẩn thận đặt vào bên trong.
Tiếng vỗ tay rộ lên xung quanh.
Nhìn cảnh tượng này, không ít thành viên đội nghẹn ngào xúc động, nước mắt lưng tròng.
Mười năm rồi, cuối cùng cũng thực hiện được giấc mơ.
Từ nay, họ có thể ngẩng cao đầu mà nói: “Thiên Hoàn chúng tôi là nhà quán quân thế giới!”
A Ninh nhìn sang Lão Nhiếp bên cạnh, thấy mắt anh đỏ hoe, không nhịn được trêu: “Lão Nhiếp, anh mua váy nữ chưa đấy?”
Lão Nhiếp gãi mũi, liều luôn: “Mua rồi! Tối nay tôi sẽ livestream, thực hiện lời hứa!”
Lúc trước, Lão Nhiếp từng nói trong cơn say rằng nếu Thiên Hoàn quán quân, anh sẽ mặc đồ con gái livestream, khi đó anh chẳng hề tin Thiên Hoàn có thể làm được. Bởi lúc anh giải nghệ, Thiên Hoàn còn đang ở giai đoạn khủng hoảng, ngay cả vòng hai play-off trong nước cũng không vào nổi, nói gì đến quán quân thế giới?
Không ngờ, Dương Dương gia nhập, đã hoàn toàn thay đổi số phận của Thiên Hoàn.
Thiên Hoàn trở thành hắc mã lớn nhất mùa giải S10!
Là cựu tuyển thủ Thiên Hoàn, anh thấy tự hào thay cho mọi người, mặc đồ nữ thì đã là gì?
Tối hôm đó, trên nền tảng Kình Ngư, một streamer có ID Lão Nhiếp bất ngờ mở live. Cư dân mạng đều biết anh chính là xạ thủ kỳ cựu của Thiên Hoàn, Nhiếp Thành, nghe tin liền ùn ùn kéo vào xem.
Kết quả, vừa vào đã cười té ghế—
Chỉ thấy một người đàn ông cao to mặc một chiếc váy liền sặc sỡ, đầu đeo nơ bướm, mặt đánh phấn hồng kỳ quặc, đang ngồi trước máy tính cười ngốc nghếch chào fan.
[Chuyện gì vậy trời? Lão Nhiếp anh bị gì thế?]
[Đẹp đó, lần sau đừng mặc nữa!]
[Phong cách thôn nữ này đúng là mù mắt]
[Anh hiểu sai về má hồng rồi đúng không? Ai tô cho anh cái má khỉ thế?]
[Cái váy lòe loẹt này chẳng lẽ là Tiểu Tinh mua cho anh đấy à?]
[Gu thẩm mỹ của Thiên Hoàn đúng là xong rồi]
Ngay lúc đó, loạt tin nhắn tặng quà xuất hiện dồn dập:
[Thiên Hoàn Liệt Dương] gửi tặng [Lão Nhiếp] một quả Ngư lôi biển sâu!
[Thiên Hoàn Sóc Nguyệt] gửi tặng [Lão Nhiếp] một quả Ngư lôi biển sâu!
……
Sau khi cặp đôi Sóc Nguyệt – Liệt Dương xuất hiện, các tuyển thủ Thiên Hoàn khác cũng lần lượt bắn ngư lôi cổ vũ cho Lão Nhiếp.
Lão Nhiếp cười nói: “Cảm ơn các anh em đã gửi ngư lôi! Thật ra là thế này, lúc giải nghệ, trong buổi tiệc chia tay tôi có uống hơi nhiều, tôi đã nói rằng nếu sau này Thiên Hoàn giành được chức quán quân thế giới, tôi sẽ livestream mặc đồ nữ! Hôm nay tôi chỉ đang thực hiện lời hứa thôi. Chúc mừng Thiên Hoàn giành chức quán quân thế giới!”
Mãi đến lúc này cư dân mạng mới hiểu ra, ai nấy thi nhau chụp ảnh màn hình, quay video lại để lưu giữ lại khoảnh khắc “lịch sử đen tối” trong nữ trang của Lão Nhiếp.
Có người hỏi: “Anh Nhiếp, bộ đồ này là ai chọn cho anh thế?”
Lão Nhiếp đáp: “Tôi tự đặt hàng online đấy, đẹp không?”
Màn hình lập tức ngập tràn dấu chấm lửng…
[Thì ra gu thời trang kỳ lạ của xạ thủ Thiên Hoàn là do di truyền?]
[Quả cầu pha lê bảy màu, bàn phím lấp lánh của Tiểu Tinh và bộ váy đỏ xanh lòe loẹt của Lão Nhiếp]
[Xạ thủ Thiên Hoàn đúng là hết cứu nổi, chỉ mê mẩn mấy thứ màu mè]
[Lão Nhiếp, sau này xin đừng chọn đồ cho vợ anh nữa, xin đấy]
[Đội trưởng Trì và Dương Dương, hai người đừng bị kéo theo thẩm mỹ của mấy người này nha!]
Lúc này, Diệp Thiếu Dương và Trì Sóc cũng đang mở livestream.
Họ livestream vào ngày trở về chỉ để cảm ơn các fan đã luôn đồng hành ủng hộ suốt thời gian qua. Nhìn thấy tình huống của Lão Nhiếp, Diệp Thiếu Dương không nhịn được cười nói: “Yên tâm đi, tôi vẫn luôn thích màu trắng.”
Trước camera livestream là chú mèo ragdoll lông dài quen thuộc.
Sau một thời gian không lên sóng, Tiểu Bạch đã mập thêm một vòng, gương mặt vẫn đáng yêu ngọt ngào như cũ, đang ngồi trên ghế chăm chú chơi với quả bóng len. Nhiều fan cũ bỗng thấy mình như được trở về thời kỳ đầu năm ngoái, khi Tiểu Bạch còn là một streamer tân binh.
Mỗi ngày, cậu đều dắt theo chú mèo đến mở stream, còn từng đùa rằng: “Trận đấu là mèo nhà tôi chơi đấy.”
Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, streamer non trẻ mà họ theo dõi năm nào, nay đã trở thành nhà quán quân thế giới!
Nhiều fan lâu năm lần lượt gửi quà để chúc mừng Tiểu Bạch.
Có người hỏi han: “Tiểu Bạch được nghỉ rồi à? Sắp tới có kế hoạch gì không?”
Diệp Thiếu Dương nói: “CLB chính thức cho chúng tôi nghỉ từ ngày mai. Chắc tôi sẽ đưa Tiểu Bạch về Thành phố Tinh nghỉ ngơi một thời gian. Năm nay quả thật quá mệt mỏi.”
Mọi người đồng loạt phụ họa: “Đầu năm còn ở bảng B, rồi lội ngược dòng lên bảng S, giữa năm tham gia giải cá nhân thế giới, xong lại quay về chuẩn bị cho play-off và giải thế giới, bận cả năm luôn!”
“Chuẩn đấy, giờ cậu nên nghỉ ngơi rồi!”
“Có rảnh nhớ livestream nhiều hơn nhé, chúng tôi muốn tặng quà đồ ăn cho mèo nhà cậu!”
Diệp Thiếu Dương cười: “Chắc chắn rồi, nghỉ lễ mà rảnh thì tôi sẽ livestream cùng Tiểu Bạch.”
Cạnh đó cũng có người hỏi: “Đội trưởng Trì cũng về quê à?”
Trì Sóc đáp: “Ừm, tôi về cùng Dương Dương luôn, vé máy bay đặt rồi.”
Những ai quen thuộc với Thiên Hoàn đều biết, quê của Trì Sóc và Diệp Thiếu Dương đều ở Thành phố Tinh, nên việc CLB đặt vé cho cả hai cùng về là điều hoàn toàn hợp lý.
Chỉ có điều, cư dân mạng không biết chuyến về Thành phố Tinh lần này, Trì Sóc còn phải thực hiện một lời hứa với các bạn cũ.
— Mời cơm.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Thiếu Dương và Trì Sóc mang theo hành lý ra sân bay, Tiểu Bạch được làm thủ tục vận chuyển hàng không. Sau khi đến Thành phố Tinh, Trì Sóc tự mình đưa Dương Dương và mèo con về nhà, cùng nhau sắp xếp lại chỗ ở, chuẩn bị thức ăn cho mèo, rồi mới lên đường đến một nhà hàng trên không nổi tiếng ở Thành phố Tinh.
Khi tới nơi, Phương Chính Thanh, Tạ Viễn, Trần Khiêm Hoa và Từ Trác, bốn người bạn cũ cùng thời với Trì Sóc tại trại gà đã có mặt. HLV Hứa từ thời huấn luyện cũng đến. Tạ Vi Vũ được Diệp Thiếu Dương mời riêng, tổng cộng 8 người gặp mặt tại nhà hàng, ôm nhau thân thiết.
HLV Hứa thở dài xúc động: “6 năm rồi nhỉ! Lúc các cậu rời căn cứ huấn luyện Thành phố Tinh, ai cũng còn là những đứa trẻ, chớp mắt đã lớn thế này rồi.”
Tạ Viễn lặng lẽ chọc ghẹo: “HLV Hứa, thực ra bây giờ tụi em vẫn còn trẻ lắm mà.”
HLV Hứa vội vàng sửa lời: “Phải rồi phải rồi, mấy đứa cũng mới hai mươi mấy thôi. Chỉ là giờ trông chững chạc hơn nhiều. Sau này, tôi cũng có thể tự hào nói rằng, mình từng đào tạo ra một nhà quán quân thế giới!”
Trì Sóc mỉm cười: “Hôm nay tôi mời, mọi người cứ ăn thoải mái.”
Để tránh bị làm phiền, Trì Sóc đã bao toàn bộ tầng VIP trên cùng của nhà hàng xoay. Tám người vừa ăn vừa trò chuyện. Tạ Vi Vũ ngồi cạnh Diệp Thiếu Dương, khẽ ghé tai hỏi nhỏ: “Dương Dương, hai người đã nghĩ tới chuyện khi nào giải nghệ chưa?”
Hiện tại Trì Sóc đã 24 tuổi, Diệp Thiếu Dương cũng gần 23 tuổi rưỡi.
Độ tuổi này đúng là nên cân nhắc chuyện giải nghệ. Tuy nhiên, phản xạ và trạng thái của Diệp Thiếu Dương vẫn còn rất tốt, có lẽ là nhờ cậu phân hoá muộn, nên đỉnh cao kéo dài lâu hơn?
Trước đó không lâu, Diệp Thiếu Dương còn tự kiểm tra phản ứng và áp lực, trạng thái hiện tại gần bằng lúc cậu 20 tuổi ở kiếp trước. Cậu nghĩ, mình vẫn còn có thể thi đấu ít nhất hai năm nữa.
Cậu yêu sân khấu này. Dù đã giành được chức quán quân, cậu vẫn chưa muốn rời đi.
Vả lại, rời khỏi eSports rồi thì cậu cũng chẳng biết làm gì khác nữa.
Diệp Thiếu Dương nhìn sang Trì Sóc, đối diện ánh mắt anh.
Trì Sóc không hiểu sao cậu lại nhìn mình, tự nhiên bóc một con tôm, gắp vào đĩa Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương bật cười khẽ, rồi nhỏ giọng đáp lời Tạ Vi Vũ: “Chắc tôi sẽ giải nghệ cùng Trì Sóc. Anh ấy đi lúc nào thì tôi đi lúc đó.”
Tạ Vi Vũ tò mò hỏi: “Hai người, không phải là đang yêu nhau chứ?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu: “Cậu là người bạn thân nhất của tôi, tôi không muốn giấu. Đúng là đang ở bên nhau.”
Tạ Vi Vũ nhìn cậu với vẻ mặt “tôi đoán được mà”, rồi nhỏ giọng nói: “Chúc mừng hai người nhé. Sau này nếu kết hôn, nhất định phải mời tôi đi dự cưới.”
Omega và Beta đang thì thầm tâm sự, Trì Sóc khó hiểu hỏi: “Hai người đang nói gì thế?”
Cả hai đồng thanh: “Không có gì cả.”
Trì Sóc: “??”
Từ Trác ngồi bên cạnh liền chủ động nâng ly, hào sảng nói: “Nào nào, vì tình nghĩa bao năm của mọi người, cũng vì chức quán quân của Thiên Hoàn, cạn ly!”
Mọi người đều đứng dậy, nâng ly cụng nhau.
Dù trên sân đấu họ tranh tài sống còn, nhưng sau lưng vẫn là những người bạn thân thiết nhất.
Chức quán quân chỉ có một.
Nhưng trên con đường chinh phục nó, những đối thủ mạnh sẽ thúc đẩy bản thân không ngừng tiến lên.
Mùa giải S10, Thiên Hoàn không nghi ngờ gì là người chiến thắng cuối cùng. Nhưng các đội như Kinh Trập, Nguyệt Ảnh, Băng Hồn, Bắc Mục cũng đã thể hiện phong cách riêng của mình, những tuyển thủ không giành được chức quán quân cũng đáng được tôn trọng.
**
Sau bữa tiệc, mọi người ai nấy về nhà.
Trì Sóc lái xe đưa Diệp Thiếu Dương về tận nhà, nhưng lại không nỡ chia tay, hai người đỗ xe lại, rời khỏi khu dân cư đi bộ tiêu cơm trong công viên gần đó.
Trời đã tối, trong công viên rất ít người qua lại. Trì Sóc nhẹ nhàng nắm lấy tay Diệp Thiếu Dương trên con đường rợp bóng cây, Diệp Thiếu Dương cũng không tránh, ngược lại còn siết chặt tay anh, mười ngón đan xen.
Dù là mùa đông cuối tháng 12, nhưng khi tay nắm tay, lại chẳng cảm thấy lạnh chút nào.
Hai người đi được một đoạn, Diệp Thiếu Dương bỗng hỏi: “Trì Sóc, anh đã từng nghĩ đến chuyện giải nghệ chưa?”
Trì Sóc dừng lại, nhìn cậu nói: “Đã từng nghĩ. Lứa tuyển thủ tiếp theo của Thiên Hoàn hiện vẫn chưa đủ chín chắn, nếu anh giành chức quán quân rồi rút lui luôn, anh lo Thiên Hoàn sẽ lại xuất hiện khoảng trống lực lượng. Nên anh muốn đợi đến khi đám người Ngạn Bân, Tạ Tiểu Thiên ở đội 2 trưởng thành, đủ sức thay thế bọn mình, lúc đó anh ra đi mới yên tâm.”
Thiên Hoàn từng từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu, chính là vì vào mùa giải S6, Minh Thăng giải nghệ quá đột ngột, giao lại đội trưởng cho cậu học trò 18 tuổi, dẫn đến việc Thiên Hoàn rơi vào tình trạng thiếu hụt nhân tài.
Tất nhiên, Minh Thăng cũng có khó khăn riêng, áp lực từ gia đình rất lớn, việc anh lựa chọn giải nghệ rồi đầu tư vào ban lãnh đạo Thiên Hoàn cũng đã giảm thiểu tổn thất đến mức thấp nhất.
Trì Sóc chưa bao giờ trách thầy mình.
Chỉ là, anh không muốn đi vào vết xe đổ đó. Anh muốn chuẩn bị tốt việc chuyển giao trước khi rời đi.
Diệp Thiếu Dương mỉm cười nói: “Em cũng đoán được là anh sẽ nghĩ như vậy.”
Bởi vì Trì Sóc là đội trưởng có trách nhiệm nhất mà Diệp Thiếu Dương từng gặp.
Diệp Thiếu Dương nắm tay Trì Sóc tiếp tục bước về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tạ Tiểu Thiên bên đội 2, em thấy thế nào? Tài năng cũng khá đấy chứ?”
Trì Sóc gật đầu: “Ừm, rất có tố chất. Hồi em mới vào đội, cậu nhóc không phục, chủ động đòi solo với em, bị em hành cho ra bã, rồi lại thành fan cứng của em luôn.”
Diệp Thiếu Dương bật cười: “Tuổi còn nhỏ, khó tránh khỏi tự cao, nhưng may là khả năng học hỏi rất mạnh, em dạy gì nhóc đó cũng nắm được rất nhanh. Vậy nên, em định chính thức nhận nhóc đó làm học trò, đào tạo trở thành người kế nhiệm đường giữa của Thiên Hoàn, anh thấy sao?”
Trì Sóc ngạc nhiên nhìn Diệp Thiếu Dương: “Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện nhận học trò?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cũng không phải đột nhiên, là vì em muốn giải nghệ cùng anh. Trước khi rời đi thì nhất định phải bàn giao xong. Vị trí đường giữa rất quan trọng, đợi em đào tạo xong Tiểu Thiên, sau này Tiểu Thiên đi đường giữa, Tiểu Tinh làm xạ thủ, nếu cả hai vị trí chủ lực đều mạnh thì Thiên Hoàn cũng không phải lo chuyện tụt dốc.”
Trong lòng Trì Sóc khẽ rung động, không ngờ Dương Dương cũng luôn suy nghĩ cho Thiên Hoàn, chẳng khác nào một đội trưởng thứ hai. Anh xoay người, nhẹ nhàng ôm lấy Diệp Thiếu Dương, khẽ nói: “Cảm ơn em. Em thật sự muốn nhận học trò rồi giải nghệ cùng anh à?”
Diệp Thiếu Dương thản nhiên gật đầu: “Ừm. Nếu không có anh ở đây, em ở lại Thiên Hoàn cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Nên đợi đến khi lứa kế nhiệm đủ sức gánh vác, chúng ta cùng nhau rút lui.”
Nghe được câu trả lời đó, trong lòng Trì Sóc như trào dâng một dòng ấm áp.
Khi anh đang quan tâm đến Dương Dương, thì Dương Dương cũng đang lo lắng cho cảm xúc của anh, còn sẵn lòng cùng anh đào tạo thế hệ tiếp theo, rồi cùng nhau rời đi.
Có người yêu như vậy, còn cần gì hơn nữa?
Dương Dương tốt như thế, anh nhất định phải giữ chặt bên cạnh mình, tuyệt đối không để lọt vào tay người khác!
Diệp Thiếu Dương cũng không nghĩ gì nhiều. Xuyên đến thế giới này, mục tiêu lớn nhất của cậu là quán quân thế giới, giờ đã hoàn thành, giải nghệ lúc nào cũng không quan trọng.
Chỉ là Trì Sóc đối xử với cậu quá tốt, các thành viên của Thiên Hoàn cũng rất đáng yêu, cậu muốn có chút trách nhiệm, nhận một học trò, đào tạo một thế hệ đường giữa kế tiếp, rồi cùng Trì Sóc giải nghệ.
Có lẽ là vì kiếp trước cũng từng làm đội trưởng nhiều năm, cậu hiểu rõ việc thiếu hụt lực lượng kế thừa sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng thế nào đến một đội. HLV có thể quyết định đội hình, chiến thuật, nhưng ý thức trận đấu, lựa chọn trong thi đấu, phản ứng trong thời khắc then chốt vẫn là tuyển thủ chuyên nghiệp hiểu rõ hơn cả.
Là quán quân cá nhân mùa giải S10, cậu vẫn rất tự tin vào thực lực của mình, cũng muốn truyền đạt những gì mình hiểu cho thế hệ đường giữa kế tiếp của Thiên Hoàn.
Dù sau này có giải nghệ, lối đánh đường giữa của cậu cũng sẽ không bị thất truyền.
**
Hôm sau, Diệp Thiếu Dương bất ngờ nhận được một tin nhắn từ Trì Sóc: “Hôm nay em rảnh không?”
Diệp Thiếu Dương trả lời: “Rảnh chứ. Đang nghỉ ở nhà, ngoài việc cho mèo ăn thì chỉ có ngủ và chơi game thôi.”
Trì Sóc nói: “7 giờ tối, đến trung tâm eSports Thành phố Tinh nhé, anh chờ em ở đó. Anh đã gửi mã QR vé vào điện thoại em rồi, quét mã là vào được.”
Diệp Thiếu Dương trả lời: “Được.”
Cậu tưởng rằng Trì Sóc rủ mình đến trung tâm eSports là để cùng nhau xem một trận đấu. Ngoài giải đấu chuyên nghiệp, trong nước còn có rất nhiều giải lớn nhỏ. Dù sao cũng đang rảnh ở nhà, đi một chuyến coi như thư giãn tinh thần.
Diệp Thiếu Dương thu dọn đồ đạc xong, ngồi tàu điện ngầm đến trung tâm eSports Thành phố Tinh.
Điều khiến cậu bất ngờ là bên ngoài sân vận động không hề có hàng người xếp hàng vào xem. Tưởng rằng mình đến muộn, cậu lập tức đi đến cổng soát vé, quét mã để vào.
Cả sân đấu tối om, im phăng phắc.
Chỉ có ánh đèn chỉ dẫn màu vàng ấm áp dọc hành lang dưới sàn đang phát sáng.
Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn vào điện thoại, phát hiện ra chỗ ngồi của mình là hàng VIP, hàng thứ ba, ghế A3-51.
A3-51?
Trong đầu cậu chợt trào dâng vô vàn ký ức —
Một năm trước, khi còn là một tân binh livestream, lần đầu tiên đến trung tâm eSports Thành phố Tinh xem thi đấu, Trì Sóc đã tặng cậu vé VIP. Vị trí ngồi khi đó cũng chính là A3-51.
Trùng hợp? Hay là có ẩn ý gì đây?
Diệp Thiếu Dương nghi hoặc nhìn quanh, cả khán đài trung tâm eSports hoàn toàn trống không, chẳng có một ai!
Trì Sóc rốt cuộc đang làm gì vậy? Là mình đến quá sớm sao? Sao cả sân lại không có khán giả nào?
Diệp Thiếu Dương nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Trì Sóc: “Anh đang chơi trò mạo hiểm à? Sao không có khán giả nào vậy?”
Điện thoại nhanh chóng nhận được hồi âm: “Lên chỗ ngồi ngồi cho đàng hoàng đi.”
Mang theo nghi ngờ, Diệp Thiếu Dương tiến về phía trước, đến ngồi xuống ghế A3-51. Ngay lúc cậu vừa ngồi xuống, màn hình phía trước bất ngờ sáng lên. Trên màn hình lớn vốn dùng để phát sóng trận đấu, bỗng xuất hiện một đoạn video.
First Blood!
Âm thanh hệ thống đầy kích động vang lên, khung cảnh quen thuộc hiện ra khiến Diệp Thiếu Dương lập tức nhận ra —
Đây là trận đấu đầu tiên khi cậu mới ra mắt, màn trình diễn tuyệt vời khi dùng [Chúa Tể Vực Sâu] giành lấy pha pentakill đầu đời!
Ngay sau đó, các phân cảnh cứ lần lượt lướt qua như phim tua nhanh —
Vô số trận đấu của Thiên Hoàn ở vòng bảng, những pha phối hợp giữa Diệp Thiếu Dương và Trì Sóc ở khu vực đường giữa và rừng, lúc thuận thế áp đảo đối thủ, lúc ngược thế nghịch dòng lật kèo…
Đoạn video này, toàn bộ đều là những khoảnh khắc thi đấu giữa Trì Sóc và Diệp Thiếu Dương.
Nhìn vào âm nhạc sôi động và phong cách dựng video đầy cảm xúc, có vẻ là tác phẩm của Khúc Giang?
Xem mà máu chiến sôi sục hẳn lên.
Diệp Thiếu Dương nhìn từng cảnh thi đấu quen thuộc lần lượt hiện ra, không khỏi nở nụ cười.
Đoạn video này giống như một bản tổng kết của mùa giải S10. Không biết từ lúc nào, cậu và Trì Sóc đã đồng hành cùng nhau chiến đấu qua biết bao trận, có những pha phối hợp tuyệt vời đến mức khó quên.
Giờ đây, khi được xem lại các pha highlight dưới góc nhìn của thượng đế, Diệp Thiếu Dương cũng không kìm được mà cảm thán —
Mỗi pha phối hợp giữa hai người họ đều ăn ý đến mức hoàn hảo, xứng đáng với danh xưng liên kết đường giữa-rừng đẳng cấp thế giới.
Được gặp một người đồng đội như Trì Sóc, đúng là may mắn ba đời!
Video kết thúc tại pha pentakill của Trì Sóc khi dùng [Huyết Y Thích Khách] ở giải thế giới, còn Diệp Thiếu Dương thì dùng [Huyết Ma Lãnh Chúa] bật tốc biến ép giao tranh và đẩy thẳng nhà chính. Trên màn hình xuất hiện dòng chữ vàng quen thuộc — Victory!
Diệp Thiếu Dương phấn khích vỗ tay.
Cậu tưởng rằng Trì Sóc mời mình đến đây xem video highlight này chỉ là để cùng nhau ôn lại những khoảnh khắc vinh quang của mùa S10.
Nhưng không ngờ rằng, khi tiếng vỗ tay còn chưa dứt, trên sân khấu lớn bỗng nhiên xuất hiện vô số đèn huỳnh quang hình mặt trăng, xếp thành một hình trái tim khổng lồ, chính giữa là một đĩa tròn hình mặt trời đang rực rỡ tỏa sáng.
Hình ảnh ấy dường như mang ý nghĩa — mặt trăng dùng trái tim để bao bọc lấy mặt trời.
Hai tay Diệp Thiếu Dương cứng đờ tại chỗ, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt như đang bước vào một giấc mơ.
Đúng lúc ấy, giọng nói dịu dàng của Trì Sóc vang lên bên tai, được khuếch đại qua micro: “Dương Dương, chúng ta quen nhau được một năm bốn tháng bảy ngày, đã cùng nhau chiến đấu suốt mùa giải S10. Trên sân đấu, chúng ta từng có vô số pha phối hợp tuyệt vời. Anh rất biết ơn ông trời vì đã để em đến bên cạnh anh, trở thành đồng đội của anh.”
“Ban đầu, anh tưởng rằng mình rung động là vì ảnh hưởng của pheromone và đánh dấu tạm thời. Nhưng sau này anh mới hiểu ra, anh yêu em, hoàn toàn không liên quan gì đến việc em có phải là Omega hay không.”
“Anh yêu tính cách của em, trân trọng con người em. Mỗi lần được ở riêng với em, tim anh đều đập nhanh hơn. Trước đây, anh chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương, càng chưa từng nghĩ sẽ cùng ai đó đi đến hết đời…”
“Cho đến khi anh gặp được em.”
“Bây giờ anh mới biết, em chính là người mà anh luôn tìm kiếm.”
Diệp Thiếu Dương nghe lời tỏ tình đầy cảm xúc ấy, tim đập càng lúc càng nhanh.
Tuy rằng những lời Trì Sóc nói có hơi sến súa khi nói thẳng mặt, nhưng Diệp Thiếu Dương có thể cảm nhận được sự chân thành của anh.
Trì Sóc dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Trước năm 24 tuổi, giấc mơ lớn nhất của anh là giành chức quán quân thế giới trong giải đấu chuyên nghiệp. Nhưng sau 24 tuổi, giấc mơ lớn nhất của anh là được ở bên em, cùng nhau bước tiếp quãng đời còn lại.”
“Vì vậy, hôm nay, anh chọn nơi mà chúng ta lần đầu gặp nhau, trung tâm eSports Thành phố Tinh, để chính thức cầu hôn em.”
“Anh yêu em, Diệp Thiếu Dương. Chúng ta kết hôn nhé.”
Trì Sóc đứng trên bục tròn giữa sân khấu, mặc bộ vest chỉnh tề, trên tay là bó hoa hướng dương, ánh mắt anh nghiêm túc và dịu dàng.
Diệp Thiếu Dương ngồi dưới khán đài, cảm giác tê dại cả da đầu, hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào.
Trời đất quỷ thần ơi!
Bị một người đàn ông cầu hôn?!
Cậu chưa bao giờ nghĩ trong mơ cũng sẽ có một ngày như thế này!
Trì Sóc, anh làm cái màn cầu hôn lãng mạn, long trọng thế này là sao đây?!
Khóe mắt Diệp Thiếu Dương hơi ươn ướt, vừa muốn khóc lại vừa muốn bật cười.
Cậu chưa từng được ai đối xử dịu dàng và chân thành đến vậy.
Trước khi gặp Trì Sóc, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương, cũng chưa từng trải nghiệm cảm giác thích một người là như thế nào. Nhưng sau khi gặp Trì Sóc, lần đầu tiên cậu hiểu được cảm giác “trái tim rung động” là như thế nào.
Ở bên Trì Sóc, tim cậu sẽ đập nhanh không kiểm soát.
Rõ ràng không muốn thích đàn ông, nhưng mỗi lần được Trì Sóc hôn, cậu lại thấy vô cùng tận hưởng.
Vì Trì Sóc, cậu đã bẻ cong hoàn toàn.
Cậu thích Trì Sóc.
Tính tình của Diệp Thiếu Dương xưa nay thẳng thắn, không muốn tự lừa dối bản thân nên đã đồng ý quen Trì Sóc. Chỉ là, cậu không ngờ Trì Sóc lại cầu hôn nhanh như vậy?!
Cậu lúng túng đứng bật dậy, không biết phải phản ứng thế nào.
Đúng là chưa từng mơ thấy cảnh bị đàn ông cầu hôn, quá là kích thích!
Trì Sóc từng bước tiến lại gần, quỳ một gối xuống trước mặt Diệp Thiếu Dương đang đứng ngơ ngác, ngẩng đầu nhìn người mình yêu bằng ánh mắt dịu dàng: “Dương Dương, đồng ý với anh nhé? Anh muốn trở thành Alpha của em, bảo vệ em suốt đời suốt kiếp.”
Diệp Thiếu Dương lúng túng nói: “Cái… cái này có cần thiết không? Bọn mình đang yêu nhau vẫn ổn mà?”
Trì Sóc nghiêm túc nói: “Yêu và kết hôn không giống nhau, cũng như đánh dấu tạm thời và đánh dấu trọn đời vậy. Đánh dấu tạm thời có thể thay đổi, yêu thì có thể chia tay bất cứ lúc nào. Nhưng nếu Alpha và Omega kết hôn, đồng nghĩa với việc cả hai sẽ đánh dấu trọn đời cho nhau, đó là lời cam kết cả đời.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ thầm, đánh dấu tạm thời thì đổi được, đánh dấu trọn đời thì không?
Trì Sóc muốn kết hôn với cậu, chẳng phải là muốn “khóa chết” cậu sao?
Nghĩ như vậy, cậu lại cảm thấy có thể hiểu được.
Tai Trì Sóc hơi đỏ lên, dường như có chút ngại ngùng. Anh cụp mắt, dịu dàng nói: “Dấu hiệu trọn đời của Alpha, cả đời chỉ có thể dành cho một người. Và anh chỉ muốn dành cho em.”
Diệp Thiếu Dương vốn có tâm lý của một thẳng nam, cảm thấy khi tình cảm đến thì cầu hôn cũng chẳng có gì to tát. Nhưng khi nghe Trì Sóc nói như vậy, lại liên tưởng đến hình ảnh “đánh dấu trọn đời” trong mấy cuốn tài liệu tuyên truyền, mặt cậu bỗng đỏ bừng lên, ấp úng nói: “Đá… đánh dấu trọn đời?”
Trì Sóc ngẩng đầu nhìn cậu, nói: “Nếu em chưa sẵn sàng, anh có thể đợi. Hôm nay cầu hôn, chỉ là để bày tỏ thái độ của anh — anh yêu em, muốn kết hôn với em, sống bên em cả đời.”
Tim Diệp Thiếu Dương khẽ run lên.
Cả đời bên nhau?
Cậu cũng từng mơ về một người yêu thấu hiểu và quan tâm mình, có thể cùng nhau sống vui vẻ suốt đời. Ở kiếp trước, cậu chưa từng yêu ai. Ở kiếp này, ngoại trừ Trì Sóc, cậu cũng không có hứng thú với bất kỳ ai khác.
Dù sao thì, hai người đã ở bên nhau, ngoại trừ việc chưa tiến đến bước cuối cùng, còn thì hôn hít này nọ đều đã thành thói quen. Cậu cũng không thể tưởng tượng được việc thân mật như thế với Alpha khác. Nếu phải chọn một Alpha để sống cùng, trong lòng cậu, người cậu có thể chấp nhận cũng chỉ có Trì Sóc.
Ở thế giới này, Alpha và Omega yêu nhau vốn dĩ là chuyện bình thường.
Mà cậu cũng đã thích Trì Sóc rồi, tại sao lại phải từ chối để rồi làm người mình yêu tổn thương?
Nhìn vào ánh mắt nghiêm túc của Trì Sóc đang quỳ trước mặt, Diệp Thiếu Dương bỗng chốc bốc đồng, nhanh tay nhận lấy bó hoa trên tay Trì Sóc: “Em đồng ý. ‘Khóa chết’ thì khóa chết đi. Dù sao em cũng đâu có ý định chia tay anh.”
Trì Sóc: “…”
Quả nhiên là một Omega cực kỳ thẳng thắn và dứt khoát!
Trì Sóc xúc động đứng dậy, lấy ra một chiếc hộp từ trong túi, mở ra và lấy một chiếc nhẫn ra đeo vào tay Diệp Thiếu Dương: “Chiếc này anh nhờ bạn thiết kế riêng, bên trong khắc tên hai đứa mình.”
Diệp Thiếu Dương để mặc anh nắm tay mình và đeo nhẫn lên.
Má bắt đầu hơi nóng lên.
Khụ khụ, lần tái sinh này cũng coi như trải đời rồi.
Thi đấu thì giành quán quân, tiện thể tìm được bạn trai, giờ còn được đàn ông cầu hôn, mình còn đồng ý, để anh ta đeo nhẫn cho mình nữa.
Lần này là thật sự “khóa chết” rồi!
Diệp Thiếu Dương nhìn chiếc nhẫn trên tay, ho nhẹ một tiếng: “Vậy bây giờ coi như đính hôn? Còn kết hôn, đánh dấu trọn đời gì đó, không vội chứ? Em cần chuẩn bị tâm lý thêm đã.”
Trì Sóc ôm cậu vào lòng: “Không vội. Anh chỉ muốn bày tỏ tấm lòng thôi.”
Diệp Thiếu Dương thở phào: “Ừm. Thi đấu với thân phận chồng chồng, kỳ lắm. Cưới xin gì đó, chờ giải nghệ rồi tính, dù sao mình còn trẻ mà. Anh thấy sao?”
Trì Sóc gật đầu: “Được, nghe em.”
Hai người nhìn nhau, Trì Sóc không nhịn được nữa, nâng cằm Diệp Thiếu Dương lên, hôn sâu cậu một cái.
Trên sân khấu lớn của trung tâm eSports Thành phố Tinh, chỉ có hai người họ.
Dưới chân là những chiếc đèn huỳnh quang hình mặt trăng và mặt trời mà Trì Sóc đã chuẩn bị. Dù có hơi ngốc nghếch, nhưng lại tượng trưng cho tâm ý “mặt trời và mặt trăng vĩnh viễn không rời xa” của anh.
Nơi đây là nơi họ lần đầu gặp gỡ, là khởi đầu của duyên phận.
Giờ phút này, Trì Sóc ở đây cầu hôn nghiêm túc, chỉ mong mối duyên ấy sẽ kéo dài mãi mãi.
Diệp Thiếu Dương vòng tay ôm lại Trì Sóc, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của anh.
Cậu dùng nụ hôn để nói rằng: Dứt khoát đi, cả đời này, em cũng chọn anh rồi!
Trước tuổi 24, ước mơ chung của họ là giành chức quán quân thế giới.
Sau 24 tuổi, họ lại có một ước mơ mới.
— Cùng người mình yêu, đi đến hết cuộc đời.
Nhật Nguyệt đồng huy, vĩnh viễn không rời.
[Chính Chính Truyện]


Bình luận về bài viết này