Chương 02
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
10:00, trong phòng giải phẫu.
Ba thùng chứa các mảnh thi thể được xếp ngay ngắn trước bàn giải phẫu. Phần thịt mục nát bốc mùi và những mảnh xương bị đập vỡ ở đáy thùng được phân loại riêng biệt. Một số mảnh xương lớn đã được chọn lọc và đặt lên bàn giải phẫu.
Pháp y Triệu mặc đồ bảo hộ màu xanh, quay lưng về phía núi thịt, đứng trước ba thùng mảnh thi thể. Qua lớp găng tay cao su dùng một lần, anh ta nhặt một khúc thịt đã được nấu chín từ chiếc vali đầu tiên, đồng thời tay kia đẩy gọng kính gọng vàng trên sống mũi:
“Hung thủ sau khi phân xác đã đem thi thể hấp hoặc luộc. Từ vết cắt trên mảnh thịt có thể thấy hắn dùng dụng cụ chuyên dụng, phần khớp sụn được tách rất gọn, có khả năng đã dùng dao lọc xương. Dựa vào mức độ phân hủy, thi thể được phát hiện sau ít nhất ba ngày.”
Trình Danh đi theo phía sau pháp y Triệu ghi chép, liên tục gật đầu. Chiếc bút ký trong tay lướt nhanh trên trang sổ: “Thời gian tử vong ít nhất ba ngày.”
Pháp y Triệu đặt mảnh thi thể xuống, đứng dậy bước tới bên bàn giải phẫu bằng kim loại. Qua lớp găng cao su, anh nhặt lên một đoạn xương ở phần giữa bàn. Trên xương có nhiều vết nứt, rõ ràng bị chặt ra rồi ghép nối lại từng đoạn.
“Mặt khớp xương mu khá nhẵn, lỗ dưới khung chậu hẹp, cánh xương chậu dày, cao và thẳng, miệng trên khung chậu có hình tim. Nạn nhân là nam trung niên, khoảng 50–60 tuổi…”
Bộ xương dưới ánh đèn phẫu thuật ánh lên sắc trắng đục, vị trí gãy đôi lóe sáng khi ánh đèn lọt qua. Khi pháp y Triệu phân tích, sổ ghi chép trong tay Trình Danh đã kín cả một trang giấy. Ánh nắng xiên qua cửa sổ sau lưng cậu, rọi lên những dòng chữ đen trên sổ, đồng thời cũng chiếu lên vai chàng thanh niên mặc đồ bảo hộ ở phía đối diện.
Sau một khoảng điều chỉnh ngắn, Liễu An Mộc đã chấp nhận sự thật rằng mình sống lại thành một pháp y. Lúc này cậu đang cầm máy ảnh bằng một tay, tầm mắt không giống Trình Danh dừng ở bộ xương vỡ nát trên bàn mà hơi nâng góc nhìn, hướng về phía sau bàn giải phẫu.
Một cái bóng đen đứng sừng sững cách bàn giải phẫu nửa mét, như một núi thịt chất đống trên mặt đất. Bên hông cuộn từng vòng từng vòng thịt cuộn. Đỉnh núi thịt nứt ra ba khe hở, từ đó mọc ra ba cái đầu, hai bên một đầu cười, một đầu giận dữ, đồng tử nhỏ như hạt đậu, đầu ở giữa thì cụp mắt xuống, gương mặt thương xót mà nhìn thi thể trước mặt.
Ngoài ba cái đầu quái dị, trên lưng “núi thịt” còn mọc ra hai cặp cánh tay không ngừng ngọ nguậy như giòi bọ. Hai cặp tay giơ cao lên đỉnh đầu, ngón trỏ và ngón áp út chụm lại tạo dáng phật thủ liên hoa. Nhưng trên hai cặp tay này hoàn toàn không có da, đường gân cơ lộ ra trong không khí. Trong những mạch máu nổi cộm như giun đất, một chất lỏng màu đen đang chảy.
Người chết sau khi qua đời, linh hồn sẽ ở lại dương gian bảy ngày. Trong giai đoạn này họ thường giữ nguyên hình dạng và trạng thái lúc chết.
Liễu An Mộc nhìn chăm chăm núi thịt trước mắt, nghi hoặc cau mày, thầm nghĩ: “Thứ này cũng tính là người sao?”
Chỉ tiếc pháp y Triệu không nhìn thấy bóng dáng “núi thịt”, cũng chẳng nghe được tiếng lòng của Liễu An Mộc. Anh ta đặt khung xương chậu xuống, lấy ít cồn từ một bên bàn xoa hai tay, rồi đi thẳng xuyên qua “núi thịt”, tới đầu bàn giải phẫu.
“Hộp sọ bị đập vỡ sau khi chết, phần xương thái dương bảo tồn khá tốt, hiện lên màu nâu đỏ. Nguyên nhân chết rất có thể là ngạt thở.” Khi tầm mắt dừng ở hộp sọ đã ghép hoàn chỉnh, pháp y Triệu thoáng ngập ngừng, chậm rãi nhíu mày: “Nhưng có một điểm rất lạ: Trong quá trình phục hồi bộ xương, tìm thấy ba mảnh xương, hình dạng và độ dày đều cho thấy cả ba đều là xương viền ổ mắt trái hoàn chỉnh. Bộ phận kỹ thuật đã xét nghiệm, kết quả chứng minh ba mảnh xương này đều thuộc về cùng một người chết.”
Bút của Trình Danh khựng lại, lập tức ngẩng lên kinh hãi: “Sao có thể thế được?”
“Về lý thuyết điều này không thể xảy ra, trừ khi nạn nhân mắc chứng song sinh dính liền nhiều đầu. Nhưng trẻ mắc bệnh này thường không sống quá một tuổi, dù may mắn sống sót thì cũng sẽ gây chú ý rộng rãi.” Pháp y Triệu nhặt một mảnh xương lên, đặt trước mắt quan sát kỹ, giọng vẫn bình thản.
“Vì vậy kết hợp với kết quả đối chiếu DNA, bộ xương này chỉ là một phần, và không phải của một người duy nhất, mà bao gồm nhiều người có quan hệ huyết thống trực hệ. Nói cách khác, đây có thể là vụ thảm án diệt môn nghiêm trọng.”
“Hả?” Trình Danh hít mạnh một hơi lạnh, tròn mắt: “Rốt cuộc hung thủ và nạn nhân thù hận đến mức nào? Giết một người chưa đủ, còn phải giết cả nhà?”
“Không loại trừ khả năng báo thù.” Pháp y Triệu nói: “Hung thủ phân xác không thành thục, nhưng việc tách thịt khỏi xương khá thành thạo, có thể đã qua đào tạo, nhưng chắc không phải bác sĩ chuyên nghiệp.”
Pháp y Triệu phân tịch có lý có cứ, Phật thịt phía sau lưng anh chậm rãi cúi xuống, lớp thịt bụng bị ép, gần như chạm vào lưng pháp y Triệu. Ba cái đầu đồng loạt dồn vào giữa, con mắt gần rơi ra khỏi hốc mắt, đầu ở giữa bị ép gần chìm trong biển thịt, cùng lúc đó, ba cái miệng ngoác tới tận mang tai cùng nở nụ cười chế giễu.
Khung cảnh ấy có sức công kích cực mạnh, nhưng Liễu An Mộc không rời mắt, ngược lại còn nghiêng đầu, hứng thú nhìn chằm chằm vào “Phật thịt”.
Trong tầm mắt của cậu, từ phần cổ dày của “Phật thịt” vươn ra một mũi tên, trên đó chú thích hàng chữ trắng: “Trợ lý nghiệp vụ nhắc nhở: Cổ thi thể không có dấu vết thắt rõ ràng, mặt không tụ ứ máu rõ ràng, có khả năng chết do ngạt thở hoặc đuối nước.” Ánh mắt hướng chếch xuống phía dưới, trên tứ chi “Phật thịt” chậm rãi hiện ra bốn vòng tròn trắng quay đều, từ đó kéo ra mũi tên: “Trên cơ thể cũng không có dấu vết chống cự, nạn nhân trước khi chết không giằng co với hung thủ.”
Thân thể núi thịt ngọ nguậy như giòi bọ, từ đống thịt dư ép ra một gương mặt mới méo mó dị dạng, lơ lửng chỉ cách bên cổ pháp y Triệu vài cm. Từ hai bàn tay Phật không da tỏa ra từng sợi khói đen. Khi nó cụp mắt nhìn Liễu An Mộc, cả sáu con mắt đồng loạt lộ ra ánh nhìn phán xét, như Phật ngồi cao trên điện đang xét tội đám kiến dưới chân.
Pháp y Triệu vẫn cầm mảnh xương, khó chịu xoay cổ. Ban đầu không sao, nhưng lâu dần lại cảm thấy sau gáy luôn có luồng khí lạnh. Mỗi lần quay lại thì phía sau lại trống không, vì thế anh còn cố ý đổi sang đứng ở phía tránh gió lạnh nhưng vẫn vô ích.
Ông đang thắc mắc thì phía sau vang lên giọng nói lười nhác: “Mẫu xương gửi kiểm tra có ít chất vô cơ, giòn, kèm tăng sinh và tiêu xương. Ngoài ra, hộp sọ mẫu mỏng, nhiều chỗ xương dẹt có hiện tượng tăng sinh, ranh giới giữa bản ngoài và bản xốp mờ. Suy ra nạn nhân trên 50 tuổi.”
Quay đầu lại, ánh mắt anh chạm đúng ánh mắt thanh niên đứng phía sau bàn giải phẫu.
Trong tay thanh niên là tờ báo cáo, góc phải có đóng dấu xanh, chính là báo cáo xét nghiệm của nạn nhân: “Ba mảnh xương đều có tuổi trên 50. Nếu chúng thật sự thuộc ba nạn nhân khác nhau, thì họ không thể là cha con mà là anh em. Kết quả so sánh DNA rất tương đồng, chứng tỏ họ là sinh ba cùng trứng. Vậy chỉ cần tìm ra một người, thân phận hai người còn lại cũng tự nhiên sáng tỏ.”
“Manh mối chúng ta nắm không nhiều. Có thể dùng hộp sọ nạn nhân để mô phỏng khuôn mặt bằng kỹ thuật.” Pháp y Triệu dùng mu bàn tay chưa chạm vào thi thể đẩy kính: “Nhưng hộp sọ không nguyên vẹn, thiếu nhiều phần quan trọng. Dù dựng được mô hình 3D, cũng khó khớp chính xác với gương mặt thật của nạn nhân.”
Nghe xong, Trình Danh có chút thất vọng, nhìn bộ xương trên bàn rồi lại nhìn cuốn sổ ghi chép đầy kín tay, giọng không cam lòng: “Vậy thật sự không có cách xác định danh tính nạn nhân sao?”
“Trùng hợp,” đúng lúc này, Liễu An Mộc hơi nhếch môi, ngón tay thon dài xoay trong không trung một vòng rồi chỉ vào mình: “Tôi có năng lực đặc biệt. Từ nhỏ khả năng tưởng tượng không gian của tôi rất tốt, hồi tiểu học còn từng đạt giải.”
Khóe miệng Trình Danh co giật. Cậu ta và Liễu An Mộc làm bạn bốn năm đại học, quan hệ thân thiết như mặc chung một cái quần. Qua bốn năm chung sống, cậu ta biết người này bình thường hay lải nhải, lại là tín đồ trung thành của văn hóa tâm linh, rảnh rỗi thích chơi mấy thứ “khó nói” đó. Dù từng vài lần đánh bậy đánh bạ gọi là “huyền học” giải quyết những việc khoa học không giải thích nổi, nhưng trong mắt Trình Danh đó đều là ăn may.
“Vậy ‘siêu năng lực’ này liên quan gì đến vụ án không?” Để không làm khó bạn, Trình Danh chủ động phối hợp.
“Tất nhiên là có liên quan.” Liễu An Mộc nói: “Biết đâu tôi nhìn kỹ mấy hộp sọ này, sẽ hình dung ra được gương mặt nạn nhân.”
Vừa dứt lời, ba cái đầu của “Phật thịt” đồng loạt ngẩng lên. Những con mắt đầy tơ máu cùng nhau chuyển động, tham lam, thương xót, khinh miệt, ba ánh nhìn cùng lúc chĩa thẳng vào Liễu An Mộc. Thịt mỡ quanh thân nó ép vào khí quản, khiến miệng nó không ngừng phát ra tiếng “hừ hừ” nặng nề.
Pháp y Triệu đặt mảnh xương xuống, hơi cau mày, rõ ràng không mấy coi trọng kiểu ăn nói ba hoa này.
Tuy nhiên anh cũng không định làm mất mặt thanh niên ngay. Dù sao xã hội này còn nặng chuyện quan hệ, anh đại khái biết chút về lai lịch cậu, bề ngoài là sinh viên mới tốt nghiệp “non nớt”, nhưng thực chất là tiểu công tử của tập đoàn Giang Hải. Không hiểu sao cậu ta lại chọn học pháp y ở đại học, tốt nghiệp xong gia đình lại đưa vào cục làm việc, thực chất nói là làm việc, chẳng bằng nói là trải nghiệm cuộc sống.
“Vậy thì, Tiểu Trình, cậu đi mời thầy Tống tới.” Pháp y Triệu tháo găng cao su vứt vào thùng rác bên cạnh, cảm giác hơi nhức đầu. Hiển nhiên, anh không coi lời thanh niên là thật, giờ chỉ là nể mặt cậu thanh niên để khỏi khó xử.
Trình Danh gãi đầu, tuy không hiểu vì sao pháp y Triệu lại hùa theo cách có phần nực cười này, nhưng vì tôn trọng vị pháp y già, cậu ta vẫn gật đầu: “Được, tôi đi ngay đây!”
**
Mười phút sau, Tống Hàng mặc cảnh phục màu xanh ngồi đối diện Liễu An Mộc.
Trước mặt cậu là giá vẽ, đôi mắt sau tròng kính sáng trong như hổ phách, dễ khiến người ta liên tưởng đến mặt biển lấp lánh dưới ánh nắng.
Qua tròng kính, Tống Hàng bình tĩnh nhìn thanh niên trước mặt.
So với vẻ nghiêm túc điềm đạm của pháp y, thanh niên này giống một tiểu minh tinh trong phim cảnh sát hình sự hơn. Cảm giác ấy không chỉ vì ngoại hình nổi bật, mà còn bởi khí chất phóng khoáng tự do quanh cậu ta, vốn không hợp với tính chất nghiêm túc của nghề pháp y.
Tống Hàng từ hộp bút nhặt ra một cây bút chì, không phải cây quen dùng thường ngày, mà là cây bất kỳ. Ngòi bút rất nhọn, rõ ràng chưa hề dùng qua. Chỉ qua chi tiết đó cũng đủ thấy, anh ta vốn không tin thanh niên này chỉ dựa vào vài mảnh hộp sọ vỡ nát mà tưởng tượng được diện mạo nạn nhân.
“Xin nhờ cậu cố gắng miêu tả rõ diện mạo của nạn nhân, ví dụ sống mũi cao hay thấp, môi dày hay mỏng. Trong quá trình vẽ tôi cũng sẽ hỏi thêm vài câu, cậu chỉ cần trả lời đúng sự thật là được.”
Thanh niên tùy ý dựa hờ vào bàn giải phẫu, dáng vẻ nhàn nhã, không hề bận tâm đến vẻ hời hợt của đối phương: “Quy trình tôi đều biết, bắt đầu luôn đi.”
“Vậy mời cậu mô tả đại khái khuôn mặt nạn nhân trước, chưa cần chi tiết, chỉ cần hình dung tổng thể.”
“Mặt vuông chữ điền, xương chân mày hình cung hướng xuống phía dưới, xương gò má cao, mũi to, nếp mũi miệng sâu, môi dày, khóe miệng trễ sang hai bên.”
Ngòi bút chì của Tống Hàng khựng lại trên giấy, hơi bất ngờ ngẩng lên nhìn người thanh niên đứng đối diện. Ngũ quan và hình dạng khuôn mặt có mối liên hệ chặt chẽ, mắt và mũi, miệng đều phải phù hợp với từng dáng mặt.
Nếu thanh niên chỉ là nói hươu nói vượn, thì các đặc điểm sẽ mâu thuẫn nhau, ngũ quan cũng sẽ không khớp. Nhưng mô tả của cậu ta hoàn toàn không xung đột, thậm chí qua lời nói của cậu ta, trong đầu Tống Hàng đã mơ hồ phác ra được một gương mặt.
Ngón tay cầm bút khẽ siết lại, Tống Hàng ngồi thẳng lưng. Anh đặt cây bút xuống, đổi một cây khác: “Đôi mắt nạn nhân có hình dạng thế nào? Cậu có thể hình dung, ví dụ như hình tam giác, hoặc lá liễu, hay là vòng tròn.”
Pháp y Triệu ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thanh niên bên bàn giải phẫu, trong mắt lộ vài phần suy tư.
Liễu An Mộc đứng cạnh bàn, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy ánh mắt cậu không đặt vào hộp sọ ghép lại trên bàn, mà lướt qua nó, hướng sang phía bên kia. Tầm nhìn của cậu đặt trên “Phật thịt” trước mặt, quan sát cẩn thận: “Mắt to tròn, lòng đen lớn, mí nhiều, đuôi mắt hướng lên.”
Bút chì của Tống Hàng di chuyển “soạt soạt” trên giấy, nhanh chóng phác ra đường nét một người đàn ông trung niên. Khi nét cuối cùng hoàn thành, anh gỡ tờ giấy trên giá, đưa bức vẽ cho thanh niên đối diện: “Giống chứ?”
“Mũi phải to hơn, là mũi diều hâu nhưng đầu mũi rất to, khoảng cách giữa hai mắt cũng rộng hơn, mắt hơi xa, còn cả hình dáng miệng cũng sai, môi dưới dày hơn môi trên, nhìn chính diện môi trên chỉ như một đường kẻ.”
Tống Hàng gật đầu, ghi nhớ từng chi tiết thanh niên nói rồi chỉnh sửa trên tranh. Dù biết đây là mô tả tưởng tượng, anh vẫn không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn, mà kiên trì sửa đi sửa lại theo lời của thanh niên.
Sau hai tiếng chỉnh sửa, Tống Hàng lại gỡ tờ giấy xuống, đưa về phía thanh niên: “Bây giờ giống chưa?”
Nhìn bức tranh sau khi đã chỉnh sửa, mắt Liễu An Mộc lóe lên chút sáng ngời. Cậu hài lòng gật đầu: “Không khác lắm, giống người chết khoảng tám phần.”
Trình Danh nhìn người đàn ông trung niên trong tranh, không nhịn được gãi đầu, thì thào: “Chẳng lẽ tôi từng gặp người này, sao thấy hơi quen quen?”
Tống Hàng dán bức tranh phác họa lại lên giá, mắt nhìn chằm chằm gương mặt trong tranh, mày nhíu lại từng chút, lẩm bẩm: “Tôi cũng thấy rất quen, hình như hay thấy ở đâu đó…”
Bất chợt, đồng tử anh co rụt lại: “Đợi đã, tôi nhớ ra rồi!”
Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về anh, ngay cả Liễu An Mộc bên bàn giải phẫu cũng nhìn sang. Tống Hàng chăm chú nhìn bức vẽ, như thấy điều gì khó tin. Hồi lâu anh mới mở miệng: “Mọi người còn nhớ mùa đông năm ngoái, ở quảng trường Ngàn Hi đối diện cục chúng ta có tổ chức tuyển chọn ca sĩ không?”
“Tất nhiên nhớ.” Trình Danh gật đầu: “Khi đó thiếu người, kỹ thuật chúng ta còn bị điều sang hỗ trợ giữ trật tự. Nhưng cuộc thi này vì an toàn nên yêu cầu thí sinh dưới bốn mươi tuổi. Theo lý mà nói, nạn nhân không thể tham gia.”
“Ông ta thật sự không tham gia, vì ông ta không phải thí sinh mà là nhà tài trợ!” Tống Hàng vừa nói vừa mở điện thoại, tìm ra tấm ảnh đưa cho mọi người xem: “Tổng giám đốc tập đoàn Thành Hải, ông từng ghi hình một đoạn video cho cuộc thi. Trước khi thi chính thức, ban tổ chức đã chiếu đoạn video này!”
Tập đoàn Thành Hải được thành lập hơn bốn mươi năm, ông chủ cũ Lưu Hải Bình những năm đầu đã rời cơ quan nhà nước xuống biển làm thương nhân, là nhân vật lẫy lừng một thời trong giới kinh doanh. Trên mạng, chỉ cần tìm kiếm tên ông là có thể thấy hàng chục nghìn kết quả liên quan.
Trình Danh cũng lờ mờ nhớ ra, nhưng không có trí nhớ siêu phàm như Tống Hàng, chỉ mơ hồ nhớ hôm sơ tuyển quả thật có chiếu một đoạn video, một người đàn ông trung niên nói dài dòng rồi mới bắt đầu cuộc thi.
Trình Danh nuốt nước bọt, khó tin mở miệng: “Nạn nhân là tổng giám đốc Thành Hải? Sao ông ta lại bị giết hại phân xác âm thầm như vậy, cho đến tận bây giờ mới được phát hiện, chẳng lẽ không ai phát hiện ông ta mất tích sao?”
Pháp y Triệu nhíu chặt mày, nhận điện thoại từ Tống Hàng, lướt nhanh qua trang web: “Ba tháng gần đây cổ phiếu của tập đoàn Thành Hải biến động lớn, có cổ đông chỉ qua một đêm mất sạch gia sản. Chẳng lẽ đây là nguyên nhân dẫn đến cái chết của ông ta?”
Tống Hàng không tiếp tục phân tích, anh cất bút chì vào hộp, gỡ tranh khỏi giá, cuộn lại, xếp giá vẽ gọn sau lưng.
Làm xong hết những điều đó, anh do dự quay sang nhìn Liễu An Mộc một chút, trong mắt vẫn mang chút nghi ngờ: “Tôi sẽ giao bức tranh này ngay cho đội trưởng Vương. Nếu vừa rồi cậu chỉ nói bừa, tốt nhất bây giờ nói thật, tránh sau này bị xử lý vì cản trở điều tra.”
Liễu An Mộc thản nhiên nhún vai: “Tin hay không tùy anh, nhưng sự thật là vậy.” Khi nói chuyện, ánh mắt cậu vẫn đặt trên “Phật thịt”, hay giờ nên gọi là “Lưu Hải Bình” thì đúng hơn.
Giờ phút này, Lưu Hải Bình chen giữa mọi người, ba cái đầu trên “núi thịt” biểu cảm khác nhau, cái đầu bên trái nhếch môi cười, cái đầu giữa mím môi, cái đầu bên phải dữ tợn há miệng lộ hàm răng mục nát, chỉ có ánh mắt cả ba là giống nhau, phảng phất phẫn nộ cục điểm. Chúng gắt gao nhìn chiếc điện thoại trong tay pháp y Triệu, ánh mắt như bốc lửa. Trong cơn giận dữ cực độ, ngay cả những mũi tên trắng trên thân cũng rung lên mờ ảo.
Trình Danh xung phong giúp Tống Hàng khiêng giá vẽ, hai người vội vã rời đi, phòng giải phẫu chỉ còn lại Liễu An Mộc và pháp y Triệu.
Pháp y Triệu không nói gì, đôi mắt sau tròng kính vẫn bình tĩnh đến lạnh lùng, chăm chú nhìn vào gương mặt Liễu An Mộc. Từ lúc Tống Hàng bắt đầu vẽ chân dung, anh đã luôn quan sát nhất cử nhất động của thanh niên này. Mỗi khi cậu ta nhắc đến một chi tiết nào đó, ánh mắt đều hơi nâng lên, nhìn về phía đối diện bàn giải phẫu.
Theo tâm lý học, khi một người đang hồi tưởng trong đầu, đồng tử thường vô thức liếc sang bên. Nhưng vừa rồi khi thanh niên mô tả đặc điểm nạn nhân, đôi mắt cậu ta lại tập trung nhìn vào một hướng cố định. Điều đó chứng tỏ cậu ta không phải đang tưởng tượng, mà thật sự “thấy” được diện mạo của nạn nhân.
Chuyện này với pháp y Triệu không hề xa lạ. Mười năm trước, trong cục cũng từng có một người như vậy. Khi đó anh vừa mới nhận việc, tuần thứ hai đã bị điều đi do thiếu nhân lực. Chính trải nghiệm lần đó gần như lật đổ toàn bộ thế giới quan của mình, anh tận mắt thấy mặt đất nứt toác, trên bầu trời mở ra con mắt máu đỏ ngòm, chứng kiến đội trưởng hình sự già luôn thích ngậm điếu thuốc không châm lửa tút từ trên xe cảnh sát ra một cây búa sắt, không hề do dự lao về phía con mắt máu kia.
Từ lúc ấy anh hiểu, thế giới này ẩn giấu quá nhiều bí mật, phần lớn con người sống trong thế giới này cả đời cũng chỉ như ếch ngồi đáy giếng, không bao giờ có cơ hội chạm vào những điều bị che giấu đó.
Còn anh may mắn trở thành con ếch nhảy lên miệng giếng, được nhìn thấy một phần bầu trời rộng lớn bên ngoài.
Pháp y Triệu đeo một đôi găng cao su mới, đặt ba mảnh xương sọ thành hàng: “‘Hắn’ vẫn còn ở đây chứ?”
Liễu An Mộc đang nghĩ xem có nên xé luôn cái linh thể này xem bên trong có manh mối gì không. Nghe thấy pháp y Triệu hỏi câu hỏi, cậu theo phản xạ đáp: “Ai?”
“Thứ mà cậu nhìn thấy. Có lẽ nên gọi là ‘quỷ’ hoặc ‘linh hồn’.”
Pháp y Triệu hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, ánh mắt sau tròng kính vẫn yên tĩnh: “Tôi biết trên đời có sự tồn tại của những người như cậu, cũng biết các cậu thuộc về một tổ chức bí ẩn nào đó. Nếu năng lực này có thể dùng để phá án, thì cũng là một phương pháp tốt.”
Liễu An Mộc hơi nhướn mày, có chút bất ngờ trước diễn biến này. Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì lạ, thuật sĩ vốn chưa bao giờ là bí mật thật sự. Trong dân gian vẫn gọi họ là “bà đồng” hoặc “nhìn trước đó sinh”, có tồn tại hay không, sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ tin hay không tin mà thôi.
“Đã biết có những thứ đó tồn tại, sao anh còn chọn làm công việc pháp y?” Cậu hơi cong khóe miệng, nhìn vào đôi mắt sau kính, như muốn tìm ra chút sợ hãi: “Anh chỉ là một người bình thường, chẳng lẽ không sợ sao?”
“Chức trách của pháp y là đòi lại công bằng cho người sống, lên tiếng thay cho người chết. Đã là công việc giúp người đã khuất nói lên nỗi oan khuất của họ, vậy thì tôi còn phải sợ gì nữa?” Đôi mắt của pháp y Triệu vô cùng bình tĩnh, thậm chí có thể nói là không hề gợn sóng. Anh nhặt lên một mảnh xương sọ, chỗ gãy vừa khéo khớp vào nửa hộp sọ còn lại.
Sau khi mảnh xương khớp vào hộp sọ, lại như bị thứ gì đó kẹt chặt, gần như không thể xoay chuyển dù chỉ một chút.
Pháp y Triệu dùng một tay ấn giữ hộp sọ của người chết. Khi anh đang cố gắng rút mảnh xương đã khớp vào nửa hộp sọ ra, các ngón tay của anh đột nhiên như bị một lực nào đó điều khiển, lòng bàn tay bỗng nhiên đổi hướng, ngón tay mạnh mẽ miết dọc theo mép xương, lập tức bị cạnh sắc bén ở phần trên hộp sọ rạch một vết nhỏ.
— Biến cố thường chỉ xảy ra trong khoảnh khắc. Máu đỏ tươi lập tức tuôn ra từ đầu ngón tay, nhỏ xuống hộp sọ trắng toát.
Dường như pháp y Triệu cũng không ngờ tới tình huống ngoài ý muốn này, ngẩn người mất nửa giây, đôi mắt anh dán chặt vào máu tươi đang tuôn ra từ đầu ngón tay, trong lòng đột nhiên dấy lên một nỗi sợ hãi chưa từng có. Đây là một thi thể bị vứt bỏ nơi hoang dã, vài ngày trôi qua đã đủ để trên cơ thể sinh sôi vô số loại vi khuẩn khó lường. Những vi khuẩn này rất có khả năng sẽ theo vết thương xâm nhập vào cơ thể, trong thời gian ngắn sẽ bắt đầu tấn công hệ miễn dịch của con người.
Chỉ là, còn chưa kịp để anh có động tác tiếp theo, trên hộp sọ đột nhiên lóe lên một tia sáng đỏ, ngay sau đó toàn thân ông bỗng nhiên như bị nhấn nút tạm dừng.
Khoảng hơn mười giây sau, pháp y Triệu chậm rãi ngẩng đầu. Lúc này sắc mặt anh ta đã trở nên vô cùng kỳ dị, mí mắt phải liên tục giật mạnh, nhãn cầu vô cớ xuất hiện vô số đường kẻ dọc màu đen.
Cùng lúc đó, ba cái đầu trên “núi thịt” phía sau lưng anh ta đồng loạt cất tiếng cười. Nụ cười đó gần như thuần túy như của một đứa trẻ chưa từng được giáo dưỡng lễ nghi, vừa mang theo niềm vui trong sáng nhất, lại vừa ẩn chứa ác ý thuần khiết nhất.
Liễu An Mộc đứng phía trước bàn giải phẫu, đối diện với pháp y Triệu. Trong mắt pháp y Triệu, những sợi vạch đen trông như những con sâu dài đang không ngừng uốn éo, quấn chặt bên trong. Nhãn cầu bị những sợi đen đó chèn ép, cuối cùng chỉ có thể lệch hẳn sang phía bên phải hốc mắt, như thể sắp bị ép bật ra ngoài.
“Hắc Giáng, Hôi Chú, Hồng Tiểu Quỷ.” Liễu An Mộc tháo máy ảnh trên cổ xuống, tùy tiện đặt sang một bên: “Ngươi cũng khá đấy.”
Cách một chiếc bàn giải phẫu, “pháp y Triệu” nhìn chằm chằm vào mặt cậu, khóe miệng từ từ kéo lên hai bên, nở một nụ cười rợn người.
“Một kẻ phàm nhân, gặp ta sao còn chưa bái?”
Theo tiếng nói vang lên như tiếng chuông đồng, bàn tay bị thương của pháp y Triệu đột nhiên lệch đi, cả người bị một luồng sức mạnh vô hình kéo loạng choạng, miệng bật ra tiếng hừ nặng nề, đồng thời bàn tay ấn mạnh xuống chỗ vỡ của hộp sọ. Lưỡi dao sắc bén của mảnh xương lập tức rạch toạc da thịt, máu tươi tuôn ra từ vết thương, toàn bộ nhỏ xuống hộp sọ.
Cùng với máu tươi tưới xuống, cả hộp sọ trở nên trắng đến chói mắt, như thể trên bề mặt được phủ một lớp sơn trắng.
Khi hộp sọ hấp thụ máu tươi, ba cái đầu trên núi thịt đồng loạt nhe răng, lộ ra hàm răng vàng khè mục nát. Trên ba gương mặt xấu xí ấy đồng thời hiện lên vẻ tham lam thỏa mãn, như đang thưởng thức một bữa tiệc lớn, cổ họng phát ra những tiếng cười quái dị. Trong sáu con ngươi đen thẳm phản chiếu bóng dáng chàng thanh niên đối diện, người ấy khẽ cau mày, trong ánh mắt thoáng qua một tia chán ghét.
“Bái ngươi?” Thanh niên nhếch khóe miệng, giọng đầy giễu cợt: “Ngươi xứng sao?”
“Núi thịt” như bị câu nói này chọc giận: “Ngươi đã không biết điều như vậy, vậy thì không cần thiết phải sống nữa.” Nó vung tay, những mảnh xương trên bàn giải phẫu lập tức bay lên, bắn về phía thanh niên đối diện với tốc độ cực nhanh. Với tốc độ này, chỉ cần trúng đầu, nạn nhân chắc chắn sẽ chết ngay lập tức.
“Núi thịt” dán chặt ánh mắt vào chàng thanh niên ở phía đối diện trông như “hoàn toàn không phòng bị”, tiếng cười trong cổ họng càng lúc càng quái dị.
“— Phụt phụt!”
Tiếng vũ khí đâm vào thịt vang lên khô khốc, tiếng cười khiến người khó chịu kia lập tức tắt ngấm.
Nụ cười điên loạn của “Lưu Hải Bình” đông cứng nơi khóe miệng, sáu con mắt đầy tơ máu chậm rãi ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào thanh niên đối diện. Những mảnh xương bắn ra với tốc độ cực nhanh đã tan thành tro bụi trong không trung, lớp bột trắng rơi xuống như một cơn mưa nhẹ.
Người thanh niên vốn sẽ bị mảnh xương đánh trúng và chết “bất ngờ”, giờ đây vẫn ung dung đứng nguyên tại chỗ, hoàn toàn không hề sợ hãi. Ngược lại, núi thịt phía sau bàn giải phẫu rõ ràng lắc lư một cái, sau đó ba cái đầu đồng loạt cúi xuống, nhìn về cơ thể mình đang bị xuyên thủng.
Sợi xích đen xuyên qua lồng ngực nó, trên thân thể đầy tầng tầng lớp lớp thịt thừa mở ra một lỗ thủng to bằng nắm tay. Từ “vết thương” ấy phun ra không phải máu tươi, mà là luồng oán khí nồng nặc mùi tanh hôi.
Núi thịt chen chúc vô số gương mặt méo mó chẳng ra hình người. Vô số giọng nói cùng lúc vang lên từ khối thịt ấy, có giọng đàn ông, có giọng phụ nữ, có giọng già nua, cũng có tiếng trẻ con: “Là quỷ sai!… Sao quỷ sai lại ở đây?”
Tiếc rằng nó còn chưa kịp nghe câu trả lời từ Liễu An Mộc, luồng oán khí bám trên sợi xích đã hóa thành những ngọn lửa bỏng rát, bùng cháy dữ dội dọc theo sợi xích.
Ngọn lửa thiêu đốt tội nghiệt ấy bám lên da thịt núi thịt, đốt cháy đống mỡ chất cao như núi, phát ra âm thanh “xèo xèo” khiến người nghe rợn người. Ba cái đầu trên núi thịt ngửa lên đầy đau đớn, cổ họng phát ra tiếng gào thét thảm thiết. Dù đã hóa thành quỷ, linh thể vẫn giữ bản năng cầu sinh nguyên thủy nhất của sinh vật.
Đầu còn lại của sợi xích quấn quanh cổ tay được bọc trong đôi găng tay cao su hai lớp, như thể có vô số bàn tay đè chặt lên vai núi thịt. Cổ họng “Lưu Hải Bình” bị lửa đốt đến khàn đặc, dù cố gắng vùng vẫy thoát khỏi trói buộc, cuối cùng vẫn chỉ có thể chịu đựng sự hành hạ tàn khốc của lửa dữ.
Ngắm nhìn biểu cảm đau đớn và vặn vẹo của “núi thịt” một lúc, Liễu An Mộc tiện tay nhặt máy ảnh bên cạnh, tay phải bấm vào nút chụp, ống kính hướng thẳng về linh thể bị lửa đốt cháy biến dạng. Khóe miệng cậu hơi cong lên, như đang thưởng thức một màn biểu diễn thú vị: “Nào, ba hai một, cười nào.”
“Tách!”
Cùng tiếng máy ảnh vang lên, pháp y Triệu như bừng tỉnh khỏi cơn mộng. Anh sửng sốt vài giây, rồi mới chậm rãi nâng mắt sau tròng kính phẳng.
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt vô thức chạm vào bàn tay nguyên vẹn của mình, trái tim ông như bị một đôi tay vô hình bóp chặt, rồi lại dần dần buông lỏng.
Trong đầu trống rỗng, ký ức như bị đứt đoạn.
“Ảo giác?” Anh lẩm bẩm.
“Đương nhiên không phải ảo giác.” Giọng nói lười nhác vang bên tai, pháp y Triệu ngẩng đầu lên, ngẩn ngơ nhìn thanh niên bên bàn giải phẫu. Cậu vẫn giữ dáng vẻ thảnh thơi như trước, nhưng anh cảm giác có gì đó ở thanh niên đã hoàn toàn thay đổi.
“Vừa rồi bị thương là linh hồn của anh, chính xác hơn là nhân hồn u tinh.” Liễu An Mộc chậm rãi nói: “Linh hồn bị thương, nhẹ thì dưỡng vài tháng, nặng thì phải nửa năm đến một năm. Chúc mừng nhé, trong một năm tới, anh gần như có thể tạm biệt chuyện phòng the rồi.”
Pháp y Triệu: “…”
Nghe xong, sắc mặt pháp y Triệu rõ ràng khó coi.
Không biết có phải tâm lý tác động hay không, chỉ vài giây sau, anh bắt đầu cảm thấy cơ thể mình yếu hẳn đi, như một cơn gió thôi cũng đủ thổi ngã. Anh cố nâng tay phải, nhưng vừa động đến ngón tay, lòng bàn tay lập tức nhói lên như bị rạch nhiều nhát.
Thế nhưng khi cúi xuống nhìn lòng bàn tay, nơi đó hoàn toàn nguyên vẹn, không một vết xước.
“Linh hồn…” Đôi môi khô nứt của pháp y Triệu khẽ động, hai má anh như hóp lại. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thanh niên đối diện, thở gấp: “Có cách nào giúp tôi không? Phía sau còn mấy chục ca giải phẫu, tôi không thể chờ. Người nhà nạn nhân cũng không thể chờ.”
“Đương nhiên có cách. Người ta nói ăn gì bổ nấy, anh muốn mau hồi phục thì chỉ có thể dùng linh hồn khác để bù vào thôi.”
Liễu An Mộc chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía ngọn núi thịt trước mặt đang bị nghiệt hỏa thiêu đốt đến mức đau đớn rên rỉ. Một lát sau, khóe môi cậu hơi nhếch lên: “Nhưng cũng xem như anh may mắn. Ngay trước mắt anh đã có một linh hồn. Hơn nữa thứ này còn mọc đến sáu cánh tay, vừa hay có thể mượn một cánh cho anh.”
**
Linh thể của “Lưu Hải Bình” như lớp mỡ tan chảy dính chặt tại chỗ, lúc này trông chẳng khác gì một đống thịt cháy sém, lớp da toàn thân như chất keo nóng chảy đang từng mảng bong tróc ra khỏi bộ xương. Hắn dường như đang liều mạng chống cự điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn bị sức mạnh áp đảo đè bẹp hoàn toàn.
Đúng vào lúc hắn hoàn toàn mất khả năng phản kháng, bị ép chặt xuống đất, bên tai vang lên một tiếng chú cổ xưa, ngay sau đó từ trong thân thể hắn bùng phát một luồng ánh sáng xanh chói mắt. Cùng lúc đó, thân thể hắn như bị một sức mạnh vô hình đè bẹp, từng cơ quan nội tạng phát ra âm thanh nặng nề như không chịu nổi sức ép.
— Đây là năng lực đặc hữu của quỷ sai. Khi xích câu hồn xuyên qua thi thể, có thể dùng quyền hạn để tra ra hung thủ thực sự giết chết người này.
Luồng sáng xanh ấy chiếu lên bức tường phía sau lưng hắn, ánh sáng hội tụ dần, như những con đom đóm bay lượn quanh vách tường trắng, cuối cùng lại phác họa ra dáng hình một người phụ nữ yêu kiều.
Thân thể người phụ nữ gần như hoàn toàn trần trụi, mái tóc dài xõa xuống sau lưng, làn da trắng xanh phủ kín những ký hiệu tựa như kinh văn được vẽ bằng mực đen. Nếu chỉ xét riêng gương mặt của người phụ nữ này, có thể nói là vô cùng bình thường, thế nhưng khi kết hợp với ánh mắt nửa khép nửa mở kia, lại toát ra một vẻ yêu mị, mê hoặc người khác.
Thế nhưng, một người phụ nữ đủ sắc thái yêu mị và gợi cảm để chinh phục vô số đàn ông như vậy, giờ đây lại dùng ánh mắt gần như cháy bỏng và đầy khát khao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lưu Hải Bình. Dù người phụ nữ không nói một lời nào, nhưng sự nóng bỏng gần như điên cuồng ấy vẫn trào ra từ trong ánh mắt.
Đây là ký ức cuối cùng của Lưu Hải Bình, cũng là cảnh tượng cuối cùng hắn nhìn thấy trước khi chết. Nói cách khác, ảo ảnh này chính là hung thủ thật sự giết chết hắn.
“…” Vừa nhìn thấy ảo ảnh ấy, đồng tử của Liễu An Mộc bỗng nhiên co lại, thân thể theo bản năng đứng bật dậy.
Trước mắt cậu, người phụ nữ được hội tụ từ vô số ánh sáng xanh kết ấn trong tay, trước ngực để trần có khắc “Chuẩn Đề Chú”, phía trên ngực còn được vẽ thêm ánh quang minh bằng sơn màu. Dấu ấn xanh trên ngực người phụ nữ hơi thấm ra ngoài, kéo theo cả một vòng da xung quanh cũng bị nhuộm thành màu xanh nhạt. Phương pháp dùng phẩm màu thực phẩm để nhuộm thế này thật ra không hiếm gặp, chỉ là thông thường sẽ được đóng trên con dấu kiểm dịch của thịt lợn đạt chuẩn.
— Đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ngón tay cầm máy ảnh khẽ siết lại, Liễu An Mộc dán chặt ánh mắt vào ảo ảnh kia, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt không hề có chút ấm áp nào.
Một lúc sau, cậu buông lỏng ngón tay đang đặt trên máy ảnh, nói: “Là án mạng, báo cục lập hồ sơ đi.”
Pháp y Triệu đang xoa xoa bàn tay phải vẫn còn đau âm ỉ, men theo ánh mắt của thanh niên nhìn qua, trên bồn rửa chỉ phản chiếu ánh vàng nhạt dưới ánh mặt trời, ngoài ra chẳng có gì cả. Pháp y Triệu im lặng một lúc, rồi hỏi: “Đã là án mạng, vậy hung thủ đâu?”
“Chết rồi, hơn nữa chết trước cả Lưu Hải Bình.” Liễu An Mộc đi ra phía sau bàn giải phẫu, chẳng ai biết bằng cách nào giữa đống thịt cháy nham nhở kia, cậu lại chuẩn xác tìm được đầu gối của thứ đó, rồi tung một cú đá thật mạnh.
Đống thịt cháy sém đổ ầm xuống đất, mỡ tan chảy như những viên mochi đổ ra khỏi ly trà sữa, dính đặc dưới sàn nhà. Ba chiếc sọ đen sì giãy giụa muốn ngẩng lên. Từ lồng ngực bị mổ phanh của nó kéo ra một mũi tên trắng, trên đó lúc này hiện ra hàng chữ trắng nhỏ: “Thiếu gan, vết thương không có phản ứng sinh tồn, là vết thương sau khi chết.”
Liễu An Mộc ngồi xổm xuống, ngón tay như thể đang nắm chặt thứ gì đó vô hình, lực siết mạnh đến nỗi cả khớp xương dưới da cũng hơi nhô lên.
Cậu cúi đầu xuống, nở nụ cười lạnh lẽo không chạm tới mắt, nói: “Nói xem nào, lá gan của ngươi đã đi đâu?”
Hết chương 02


Bình luận về bài viết này