Chương 14
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
“Mấy giờ rồi?”
Họng của Liễu Dịch tuy vẫn còn đau rát, nhưng đã có thể nói chuyện được, chỉ là giọng nghe khô khốc, khàn đặc, như thể bị giấy nhám mài qua vậy.
“Gần 11 giờ đêm rồi.”
Thích Sơn Vũ trả lời, vừa nói vừa đưa cho anh một chiếc khăn mặt ướp lạnh, bảo anh lau mồ hôi trên mặt.
Liễu Dịch vừa lau mặt, vừa liếc mắt nhìn về phía cạnh giường.
Anh thấy cảnh sát Thích đặt một chậu nước nhỏ trên bàn trà cạnh giường, e rằng vừa rồi vẫn luôn dùng khăn ướt giúp anh hạ sốt?
Trong lòng anh khẽ lay động, rồi lập tức nhận ra trên người không hề có cảm giác dính nhớp vì mồ hôi, mà chiếc áo sơ mi nhăn nhúm như cải muối vốn đang mặc cũng đã được thay bằng một bộ đồ ngủ cotton mềm mại, khô ráo.
“Cảm ơn.”
Không ngờ Thích Sơn Vũ lại biết chăm sóc người khác như vậy, trong khoảnh khắc này, ấn tượng của Liễu Dịch về cậu ấy đã thay đổi rõ rệt.
“Nhưng mà, sao cậu lại ở đây?”
“Anh gửi tin nhắn cho tôi đấy.”
Thích Sơn Vũ mở màn hình điện thoại, giơ lên cho Liễu Dịch xem, đáp: “Còn địa chỉ nhà anh thì tôi hỏi từ nghiên cứu sinh của anh.”
Liễu Dịch nghĩ một lát, lập tức hiểu ra.
Anh mới lưu số điện thoại của Thích Sơn Vũ, mà anh lại vừa về nước chưa lâu, danh bạ cũng không nhiều. Tên tiếng Anh của Tiết Hạo Phàm viết tắt là “M”, mà tên của cảnh sát Thích bắt đầu bằng “Q”, hai cái tên nằm cách nhau bốn chữ cái, nên khi đang sốt mê man anh đã bấm nhầm sang Thích Sơn Vũ. May mà đối phương không chỉ hiểu được tin nhắn cầu cứu mơ hồ của anh, mà còn lập tức chạy đến, ở lại bên cạnh chăm sóc anh suốt cả quãng thời gian này.
“Từ sáng đến giờ chắc anh vẫm chưa ăn được gì đúng không?”
Thích Sơn Vũ nhìn đôi môi mỏng hơi tái và gò má ửng đỏ của Liễu Dịch, có chút ngại ngùng dời mắt đi.
Vừa rồi lúc giúp Liễu Dịch thay đồ ngủ và lau người, anh đã nhìn rõ cơ thể của đối phương.
Dù Thích Sơn Vũ tự nhận mình hoàn toàn không có tà niệm, nhưng không thể phủ nhận, người đàn ông trước mặt không chỉ có gương mặt đẹp mắt mà thân hình vô cùng xinh đẹp.
Da của anh rất trắng, dáng người hơi gầy, nhưng rõ ràng không hề lơ là rèn luyện thể hình, các đường cơ bắp cân đối, mượt mà, tay chân thon dài, đường eo mềm dẻo, trong mắt người thích cùng giới thì quả thật rất có sức hấp dẫn.
“Tôi nấu cháo rồi, anh ăn một chút nhé.”
Thực ra Liễu Dịch không có khẩu vị, nhưng anh biết rõ mình đã nhịn đói quá lâu, cộng thêm đêm qua còn uống nhiều rượu, nếu không ăn gì, e rằng chưa khỏi cảm đã đau dạ dày trước.
Vì thế anh gật đầu, tỏ ý muốn ăn, nghĩ nghĩ một lúc, trước khi Thích Sơn Vũ ra ngoài bưng cháo, anh giơ tay khẽ kéo vạt áo của đối phương.
“Phiền cậu rót giúp tôi cốc nước.”
Khi Thích Sơn Vũ quay đầu lại, anh khàn khàn giọng nói: “Tôi hơi khát.”
“Được.” cảnh sát Thích dứt khoát trả lời, xoay người bước ra khỏi phòng.
Năm phút sau, Thích Sơn Vũ quay lại.
Tay phải cậu khéo léo bưng một chiếc khay lớn mà chính Liễu Dịch cũng không nhớ mình đã cất ở ngăn tủ nào, trên khay xếp ngay ngắn một bát sứ và ba đĩa nhỏ, tay trái cầm một chiếc cốc thủy tinh, bên trong là chất lỏng màu cam đầy ắp.
“Nào, uống cái này trước.”
Thích Sơn Vũ đưa cốc cho bệnh nhân đang tựa vào đầu giường.
Liễu Dịch nhận lấy, nhấp một ngụm, khi nếm ra mùi vị liền khẽ mở to mắt.
Đó là nước cam tươi ép, hình như đã được làm ấm trong nước nóng, uống vào hơi âm ấm, ngoài vị chua ngọt, đầu lưỡi anh còn cảm nhận được chút vị mặn.
“Nước điện giải?” Liễu Dịch ngẩng đầu nhìn Thích Sơn Vũ.
“Ừ.”
Thích Sơn Vũ gật đầu: “Vừa rồi anh ra nhiều mồ hôi, tôi nghĩ anh sẽ cần cái này.”
Liễu Dịch rất muốn trêu một câu, không ngờ cậu còn trẻ vậy mà chăm sóc người bệnh thành thạo thế. Nhưng cổ họng anh quá khó chịu, nói một câu dài như thế sẽ rất mệt, nên anh chỉ cười cười coi như thôi, chậm rãi uống hết ly nước cam.
Thấy Liễu Dịch uống xong, Thích Sơn Vũ nhận lại chiếc cốc trống không, đặt khay lên tủ đầu giường, kéo tủ sát lại cho anh dễ với tới, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh, lặng lẽ trông chừng đối phương ăn bữa tối muộn.
“À đúng rồi…”
Liễu Dịch nếm một thìa cháo trong bát, hạt gạo nở bung, nước cháo trong veo, cảm giác mềm mịn tinh tế, rõ ràng đã ninh rất lâu. Ba đĩa nhỏ gồm có trứng xào cải muối, dưa chuột chua ngọt và cà tím trộn thịt băm, món nào ăn cũng vừa miệng, khiến chiếc bụng vốn không mấy muốn ăn của anh bỗng réo ùng ục, bất giác ăn liền nửa bát cháo.
“Vụ án Tô Nhuế Nhuế, có tiến triển gì không?”
Thích Sơn Vũ thấy anh bệnh đến mức này mà vẫn lo vụ án, không khỏi thấy buồn cười. Có vẻ như Liễu Dịch không hẳn tiêu sái phóng khoáng như vẻ bề ngoài, ít nhất ở khoản “cuồng công việc” thì cũng khá giống cậu.
“Người nhà của người chết, đến tận chiều tối mới vội vàng chạy đến đồn cảnh sát.”
Vừa nghĩ đến đó, Thích Sơn Vũ vừa trả lời câu hỏi của Liễu Dịch: “Nhưng mà, sau khi nghe tin camera giám sát ghi lại cảnh con gái họ nhảy xuống hồ, theo ý của cha mẹ cô bé, họ không đồng ý tiến hành khám nghiệm tử thi, muốn trực tiếp đưa thi thể về hỏa táng luôn.”
“Tại sao lại không đồng ý?”
Liễu Dịch lộ ra vẻ mặt khó tin.
“Họ nói, đã là tự sát rồi thì không cần phiền phức thêm chuyện này nữa.”
Thích Sơn Vũ lặp lại nguyên văn lời cha mẹ cô bé đã nói ở đồn cảnh sát, vẻ mặt đầy khó xử, dường như cũng khó hiểu nổi vì sao lại có những bậc cha mẹ vô tình như cha mẹ của Tô Nhuế Nhuế. Mẹ kế không quan tâm thì thôi, ngay cả cha ruột cũng có thể thờ ơ trước cái chết của con gái mình.
“…”
Liễu Dịch im lặng, vô thức ngậm thìa, lông mày nhíu chặt, dường như vừa giận dữ vừa không thể lý giải được câu trả lời của cha mẹ Tô Nhuế Nhuế.
“Vậy camera giám sát, các cậu đã kiểm tra chưa?”
Anh im lặng một lúc, rồi đổi sang một câu hỏi khác.
“Ừm, video camera đúng là thật, thời gian cũng không bị làm giả.”
Thích Sơn Vũ trả lời: “Chỉ là, cho dù tổ kỹ thuật có phóng to hay xử lý hình ảnh thế nào, độ phân giải của đoạn video cũng không thể cải thiện được nhiều.”
Cậu nghĩ một lúc, rồi lại bổ sung: “Hơn nữa, còn có hai điểm nghi vấn, tôi vẫn luôn suy nghĩ về nó…”
“Sao cơ?” Liễu Dịch đặt bát đũa ăn xong lên tủ đầu giường, nghiêm túc lắng nghe.
“Đầu tiên chính là, thư viện nơi đặt camera nằm ở phía bên phải hồ nhân tạo. Nếu dựa theo thông tin mà bạn cùng phòng cung cấp, Tô Nhuế Nhuế sau khi tham gia tiệc sinh nhật của lớp trưởng ở ký túc xá nữ mới đi tự sát, thì lẽ ra cô bé phải đi theo lộ trình bình thường từ ký túc xá ra hồ, hoàn toàn không nên đi ngang qua trước cửa thư viện.”
Thích Sơn Vũ giải thích sự nghi ngờ của mình với Liễu Dịch: “Thế nhưng, từ đoạn video giám sát, chúng ta có thể thấy rõ ràng, Tô Nhuế Nhuế không hề lang thang bên bờ hồ, mà đi thẳng về phía mép hồ, trèo qua lan can, rồi nhảy xuống.”
“Ý cậu là…”
Liễu Dịch suy nghĩ một chút, rồi lập tức hiểu ra: “Cô bé cố ý để camera ghi lại hình ảnh của mình?”
“Chỉ là có khả năng này thôi.”
Thích Sơn Vũ không nói chắc chắn.
“Còn một điểm nữa, đó là phía sau lan can còn có một bệ đệm. Chỉ nhìn từ video giám sát thì nếu Tô Nhuế Nhuế nhảy qua lan can, côbesy sẽ rơi xuống cái bệ đó, hoàn toàn không thể chứng minh được cô bé thật sự đã nhảy xuống hồ.”
Liễu Dịch thấy cổ họng hơi ngứa, quay đầu ho vài tiếng: “Nhưng mà, thi thể của cô bé đúng là được tìm thấy trong hồ mà.”
“Ừm.”
Thích Sơn Vũ gật đầu.
Bất kể Tô Nhuế Nhuế có cố tình đi vòng đến chỗ camera quay được mình để lưu lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi nhảy hồ hay không, bất kể sau khi trèo qua lan can cô bé có lập tức nhảy xuống hồ hay không, chỉ xét từ kết quả, hành động “nhảy hồ” của cô bé rõ ràng đã thành công.
Hai người trong phòng không ai nói thêm lời nào, căn phòng rơi vào im lặng ngắn ngủi.
“Chuyện công việc, đợi khi nào anh khỏe lại rồi nói tiếp.”
Hai người cứ đoán già đoán non thế này cũng không giúp ích gì cho việc điều tra, Thích Sơn Vũ dứt khoát kết thúc đề tài. Cậu lấy ra mấy hộp thuốc từ một túi nhỏ, chia liều dùng một lần, rồi rót một ly nước ấm đưa cho bệnh nhân đang nằm trên giường.
“Uống thuốc đi, rồi ngủ một giấc thật ngon.”
Liễu Dịch nhận viên thuốc, nhìn qua một lượt, nhận ra toàn là thuốc hạ sốt và thuốc cảm thông thường, liền cầm cốc nước uống hết một lần.
Khi uống thuốc, trong lòng anh dấy lên một nghi vấn.
Tuy lúc đó anh đã sốt đến mức đầu óc mơ mơ màng màng, nhưng Liễu Dịch vẫn nhớ rõ, mình vừa mở cửa cho Thích Sơn Vũ vào, thì đã ngủ mê man rồi, nghĩa là anh vẫn chưa uống thuốc gì mới đúng…
Chẳng lẽ chỉ dựa vào việc Thích Sơn Vũ lau người, chườm trán để hạ sốt vật lý, mà cơn sốt cao suýt nướng chín anh lúc trước lại có thể hạ xuống sao?
… Cơ thể mình, lại khỏe đến mức này ư?
Liễu Dịch thầm cảm thán một câu trong lòng, rồi không nghĩ thêm nữa. Đặt chiếc cốc rỗng xuống, anh ngoan ngoãn chui vào chăn, nhắm mắt, chuẩn bị ngủ một giấc ngon khi thuốc cảm bắt đầu phát huy tác dụng an thần.
“Hôm nay thật sự làm phiền cậu rồi.”
Liễu Dịch nhắm mắt, nói với Thích Sơn Vũ vẫn ngồi bên giường: “Tôi chắc là không sao nữa đâu, cậu về đi.”
“Ừ, đợi anh ngủ rồi tôi về.”
Giọng Thích Sơn Vũ nghe rất dịu dàng, mềm mại đến mức như đang dỗ trẻ con.
Liễu Dịch trong lòng âm thầm trêu chọc một chút, rõ ràng là cảnh sát Thích nhỏ hơn mình nửa con giáp, vậy mà lại dùng giọng của người cha để dỗ mình ngủ, sao nghe cũng thấy lạc điệu. Nhưng anh vốn bị cảm nặng, hơn nữa thuốc đã bắt đầu ngấm, chưa đầy mười phút sau, Liễu Dịch đã cuộn mình trong chăn, hơi thở dần đều, chìm vào giấc ngủ sâu.
Thích Sơn Vũ ngồi bên giường, ngẩn ngơ nhìn gương mặt đang ngủ của Liễu Dịch, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: “Anh ấy thật đẹp.”
Trước khi thật sự gõ cửa phòng của Liễu Dịch, Thích Sơn Vũ hoàn toàn không ngờ rằng, vị pháp y Liễu Dịch phong độ hào hoa mà mọi người nhìn thấy, lại sống một mình trong căn hộ xa hoa nhưng trống trải thế này, đến khi ốm đau cũng chẳng có ai chăm sóc.
Thế nhưng, cậu đã thấy bức ảnh gia đình để trên kệ tivi phòng khách. Trong ảnh, Liễu Dịch trông trẻ hơn bây giờ vài tuổi, bên cạnh làbcha mẹ và hai người anh trai, năm người đều cười rạng rỡ, vừa nhìn đã thấy là một gia đình hạnh phúc và hòa thuận.
…Vậy là, anh ấy làm việc ở Hâm Hải một mình sao?
…Người mà anh ấy muốn nhờ giúp đỡ, cái người “Michael” kia, lại có quan hệ gì với anh ấy?
Thích Sơn Vũ miên man suy nghĩ về chuyện của Liễu Dịch, hoàn toàn không nhận ra rằng ý muốn tìm hiểu chuyện riêng tư của đối phương đã vô thức vượt qua một giới hạn nào đó.
Cậu ngồi bên giường Liễu Dịch thêm nửa tiếng, đến khi thời gian đã quá nửa đêm, xác nhận rằng cơn sốt của Liễu Dịch đã hoàn toàn lui, mới dọn dẹp bát đũa, sắp xếp lại phòng khách bừa bộn, cuối cùng đóng cửa sổ và cửa phòng cẩn thận thay cho chủ nhà, rồi mới về nhà mình.
**
Chan: “Michael” trong một ngày mà có thể khiến hai người đàn ông chưa từng gặp mặt phải rối loạn vì mình. Sức hấp dẫn này không đùa được đâu =))))))))))))))
Hết chương 14


Bình luận về bài viết này