[Thiên Sư] Chương 33

By

Published on

in


Chương 33

Tác giả:  Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Người phụ nữ đi rồi, bức tượng Phật mới chậm chạp đứng thẳng dậy. Các động tác của nó chậm rãi và cứng nhắc, như một thước phim quay chậm gián đoạn từng khung hình. Ở khung hình cuối cùng, bức tượng Phật khẽ nghiêng đầu, ánh mắt từ bi nhìn chằm chằm về một hướng nào đó, rồi đôi mắt được điêu khắc bằng cát đá của nó lại chảy ra hai hàng lệ máu đỏ tươi.

“Nó nhìn thấy chúng ta?” Liễu An Mộc ngửa đầu lên nhìn thẳng vào tượng thần, nhíu mày, có chút ngạc nhiên.

Ngay từ trước khi vào sân, cậu đã dùng âm khí của Cơ Sướng bao trùm toàn bộ khu vực. Về mặt lý thuyết, ngay cả khi thứ bên trong căn phòng phát hiện ra điều gì đó, chúng cũng không thể xác định được vị trí của bọn họ trong một thời gian ngắn.

Hiện tượng kỳ lạ của bức tượng Phật chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, rất nhanh sau đó nó lại trở về vẻ trang nghiêm và uy nghi, ngồi cao trên đài sen, vẻ mặt từ bi với chúng sinh, chỉ còn lại hai vệt lệ máu trên khóe mắt.

Bên trong thức hải, giọng nói của Cơ Sướng đột nhiên truyền đến một tiếng cười lạnh: “Thả bà ta đi sao?”

Lúc này, toàn bộ sân đều nằm trong phạm vi bao bọc của âm khí Cơ Sướng. Không có sự cho phép của cậu, không ai có thể bước ra khỏi khu vực này, đây chính là hiện tượng mà dân gian thường gọi là “quỷ đả tường.” Con người bị mê hoặc bởi âm khí do quỷ nhả ra, không thể phân biệt được phương hướng và cuối cùng sẽ quay trở lại vị trí ban đầu.

Liễu An Mộc “ừm” một tiếng, cậu chống một tay vào bệ cửa sổ, nhanh nhẹn trèo vào trong phòng, thậm chí còn né chính xác hàng nến đỏ trên sàn.

Bên ngoài sân nhanh chóng vang lên tiếng xe ba bánh nổ máy, người phụ nữ chắc hẳn đã rời khỏi nhà.

Vương Viễn cũng theo sát phía sau, động tác của anh cũng rất gọn gàng, nhưng rõ ràng anh không may mắn như vậy. Khi tiếp đất, anh né tránh không kịp, giẫm trúng hai cây nến. Dầu nến đỏ tươi phát ra tiếng xì xì đầy tiếc nuối trước khi tắt, để lại một vệt sáp nến dài trên đôi giày da của anh.

Vương Viễn liếc nhìn vệt sáp nến trên giày, có chút bực bội: “Thằng nhóc này, chẳng lẽ cậu còn có nghề tay trái à?”

“Nghề tay trái của tôi nhiều lắm, đội trưởng muốn hỏi cụ thể là nghề nào?” Liễu An Mộc nhún nhún vai.

Trong lúc hai người nói chuyện, Bách Chỉ cũng trèo vào qua cửa sổ.

Kỹ năng của người tri thức này rõ ràng không gọn gàng như hai vị cảnh sát, khi tiếp đất, chân anh loạng choạng, sau đó cả người nghiêng ngả về phía sau. Liễu An Mộc theo bản năng đưa tay ra đỡ một cái, kéo anh trở lại. Dưới tác dụng của quán tính, toàn bộ trọng lượng cơ thể của Bách Chỉ gần như đè lên vai trái của cậu.

Liễu An Mộc không ngờ người này trông có vẻ thư sinh, nho nhã, nhưng khi đè xuống lại nặng như một cái cây đại thụ chết.

Trong chớp mắt, cậu lùi lại nửa bước, một tay đỡ ngang hông Bách Chỉ, lúc đó mới miễn cưỡng giữ cho cả hai không bị ngã ngửa ra phía sau.

Nhưng động tác này cũng khiến hai người ôm chặt lấy nhau, hơi ấm từ cơ thể của nhau xuyên qua lớp quần áo mỏng, nhanh chóng truyền đến da của đối phương.

Liễu An Mộc hơi nghiêng đầu, không nhịn được trêu chọc: “Tổng giám đốc Bách, anh là cành vàng lá ngọc, nếu thật sự ngã một cái, chi cục chúng tôi không bồi thường nổi đâu.”

Cằm của Bách Chỉ tựa lên vai của Liễu An Mộc, mùi thơm của bột giặt trên người cậu xộc thẳng vào mũi, khiến bàn tay đang ôm ngang hông cậu lại vô thức siết chặt thêm một chút.

Mãi một lúc sau, Bách Chỉ khẽ “ừm” một tiếng, rồi chậm rãi buông tay ra, dáng vẻ đó còn giống người vợ trẻ hơn cả người vợ trẻ, chỉ có điều trong đáy mắt lại thoáng qua một tia ý cười không rõ ràng.

Cảnh tượng này khiến khóe miệng của Vương Viễn giật giật. Ánh mắt anh không khỏi dừng lại trên bờ vai rắn chắc của Bách Chỉ, ai có thể nói cho anh biết “Lâm Đại Ngọc” yếu đuối trước mắt này là ai không?

Nếu trí nhớ của anh không sai — đứa đàn em này khi còn đi học có phải là năm nào cũng giành giải Đại Mãn Quán về thể lực thi đấu không?

**

Đồng thời, trong thức hải, giọng nói của Cơ Sướng đột nhiên cười lạnh một tiếng: “Ngươi thật sự tin hắn yếu đuối như vậy?”

“Đương nhiên là không tin,” Liễu An Mộc lười biếng đáp lại giọng nói đó trong thức hải: “Nhưng ông đây quản nhiều như vậy làm gì, chỉ cần hắn chịu để tâm đến ông đây là được.”

“…” Giọng nói của Cơ Sướng hiếm khi im lặng một lúc lâu, sau một hồi lâu, hắn mới trầm giọng nói: “Liễu Tam, sao trước đây không thấy ngươi là một kẻ si tình đến vậy?”

Liễu An Mộc nhướng mày, định phản bác lại một câu “Sao ông đây lại không phải là kẻ si tình?”, không ngờ tới vạt áo lại đột nhiên bị kéo từ dưới lên.

Cậu thuận thế quay đầu lại, chỉ thấy cô bé đang ngẩng đầu lên, hai tay nắm lấy vạt áo của cậu, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt đã khô, trông rất đáng thương.

Cô bé hít hít mũi, giọng nói nghèn nghẹn: “Anh, anh trai…”

Liễu An Mộc ngồi xổm trước mặt cô bé, nhưng ánh mắt lại đột nhiên quét qua một đoạn dây xích sắt trên mặt đất. Một đầu của dây xích nối vào vách tường, còn đầu kia thì nối vào cổ chân gầy gò của cô bé, da cô bé rất non, vùng da xung quanh dây xích đã bị cọ xát đến đỏ loét.

Cậu khẽ nhíu mày, đưa tay nhặt đoạn dây xích nặng trịch trên mặt đất lên: “Mẹ em làm đúng không?”

Cô bé ngẩng đầu lên, gật mạnh một cái. Cô bé bước những bước chân ngắn ngủn, chạy đến một đống rơm khô bên cạnh dây xích, ngồi xuống và ngả lưng ra sau.

“Em ở đây…  ở đây… ngủ” Cô bé lật người, giọng nói ngây thơ vô tội: “Mẹ nói… khóa, khóa lại thì chị… chị sẽ không mang em đi được…”

Vương Viễn đi tới sờ thử một nắm rơm khô, cho dù là giữa mùa hè, rơm vẫn ẩm ướt. Một người bình thường ngủ trên đó một đêm cũng có thể bị bệnh chứ đừng nói đến một đứa trẻ trông có vẻ bị suy dinh dưỡng lâu ngày như thế này.

Ngay cả một con mèo hay một con chó cũng có cái ổ của riêng mình, thật khó để tưởng tượng cô bé đã sống một cuộc sống như thế nào trong một gia đình như vậy.

Bách Chỉ cũng quỳ một gối xuống bên cạnh đống rơm, áo sơ mi và quần tây cao cấp của anh trông lạc lõng trong ngôi nhà cấp bốn đơn sơ này.

Anh khẽ hỏi: “Tại sao chị của em lại muốn mang em đi?”

“Anh trai bẹnh… bệnh… mẹ muốn… muốn chữa bệnh cho anh trai…” Cô bé ngửa đầu lên, trong đôi mắt tràn đầy vẻ ngây thơ vô tội.

Câu trả lời của cô bé có vẻ hỏi một đằng, trả lời một nẻo, Liễu An Mộc thuận miệng hỏi: “Em còn có một anh trai nữa à? Sao không thấy người đâu?”

“Anh trai… không ở đây…” Cô bé ngồi thẳng người dậy, hai cái chân đầy vết thương cọ vào nhau: “…Mẹ chữa bệnh… cho anh ấy… tốn rất nhiều tiền…”

Cô bé nói lắp bắp, chậm chạp, một câu nói phải tốn gấp đôi thời gian của người bình thường.

Liễu An Mộc kiên nhẫn, tiếp tục hỏi: “Hắn bị bệnh gì, em có biết không?”

Cô bé ngơ ngác ngẩng đầu lên, hồi lâu sau lại lắc đầu. Dù sao đây cũng chỉ là một đứa trẻ năm, sáu tuổi, Liễu An Mộc cũng không hy vọng có thể hỏi được gì từ miệng của cô bé.

Không tiếp tục làm khó cô bé nữa, cậu quay người sang Vương Viễn: “Tình huống này có thể xin lệnh bảo vệ an toàn cá nhân không?”

“Chỉ có thể xin Hội Phụ nữ can thiệp.” Vương Viễn dừng lại một chút: “Nhưng mà tình hình ở nông thôn rất phức tạp, các đồng chí của Hội Phụ nữ cũng khó mà làm việc, rất có thể sẽ không có tác dụng lớn. Còn có một cách nữa, nếu bây giờ có thể chứng minh Đào Tiểu Hồng muốn trả thù và làm hại người, tôi có thể xin lên Tổ chuyên án đặc biệt, để bảo vệ và cách ly những người liên quan.”

Cô bé ngơ ngác lắng nghe người lớn thảo luận, bé không hiểu lệnh bảo vệ là cái gì, cũng không hiểu Hội Phụ nữ là cái gì, nhưng cô bé nghe thấy tên của chị gái mình, bé theo bản năng kéo vạt áo của Liễu An Mộc, giọng nói cao lên một chút, có vẻ hơi lo lắng: “Không có… anh trai… chị em… chị em không có làm hại ai cả…”

Mặc dù cảnh tượng vừa rồi rất đẫm máu, nhưng Đào Tiểu Hồng thực sự không làm hại tính mạng của ai. Để hiểu rõ mọi chuyện, chỉ có thể tìm thấy Đào Tiểu Hồng trước.

Liễu An Mộc xoa xoa đầu cô bé, đứng dậy, lập tức nhìn về phía Vương Viễn: “Đội trưởng Vương, vật chứng thiếu một cái chắc không sao đâu nhỉ?”

Vương Viễn biết cậu ta muốn làm gì, im lặng một lát rồi mới hỏi: “Cậu có chắc chắn là có thể khống chế được cô ấy không?”

Đào Tiểu Hồng đã có thể xuất hiện trong tượng thần, điều đó cho thấy cô ấy đã được thờ cúng, bản thân đã thoát khỏi phạm vi của những âm hồn bình thường, thậm chí có thể nói là đã nhảy ra khỏi luân hồi, phổ biến hơn là những “miếu cô nương” và “miếu nhị lang” thường thấy trong dân gian.

Những âm hồn trong phạm vi này tồn tại nhờ vào sức mạnh tín ngưỡng của tín đồ, rất khó đối phó, có thể nói là dễ thỉnh khó tiễn. Ngoài ra, về mối liên hệ giữa Đào Tiểu Hồng và bức tượng Phật kỳ dị này, Vương Viễn còn có một suy đoán không tốt lắm.

“Khó nói,” Liễu An Mộc sờ lên cằm, hiếm khi tỏ ra thận trọng nói: “Vạn nhất cô ấy làm ra trò một khóc hai nháo ba treo cổ thì tôi cũng bó tay.”

Vương Viễn: “…”

**

Sau khi được đốt trên ngọn nến, đầu móng tay xuất hiện một điểm khói hình tròn. Sau đó, điểm khói này dần lan rộng ra, để lại nhiều vệt khói xông thẳng trên móng tay. Ngay lúc này, một giọt máu đỏ tươi nhỏ lên móng tay, ngay lập tức bốc lên một làn khói trắng trên bề mặt móng.

Khói trắng từ từ tụ lại trên không, sau khi tạo thành một vòng tròn rỗng, hóa thành một đầu rồng khói, bay lơ lửng phía trước bệ nến. Cùng lúc đó, một mùi tanh nồng của bùn đất tràn vào từ bên ngoài cửa sổ, giống như mùi đất sau một trận mưa lớn.

Cô bé không chớp mắt nhìn chằm chằm vào làn khói trước mặt, hình dạng của làn khói không ngừng thay đổi, chỉ trong chốc lát đã phác họa ra một hình người mờ ảo. Hình người này chỉ to bằng bàn tay, lơ lửng trên ngọn lửa, có thể mơ hồ nhìn thấy trên đầu hình bóng này có đội một chiếc mũ nặng nề, trông hơi giống mũ phượng khăn quàng vai thời cổ đại.

“Đến rồi.” Liễu An Mộc nén ngọn nến nhỏ lại, khói trắng bốc ra từ móng tay dần dần trở thành một dòng chảy nhỏ.

Cùng lúc đó, hai sợi xích hút hồn bay lơ lửng giữa không trung, từng luồng âm khí quấn quanh dây xích, tạo thành một lời cảnh báo im ắng.

Liễu An Mộc nhìn chằm chằm vào làn khói, đột nhiên cất tiếng: “Có oan khuất gì, có thể nói rõ từng chuyện cho bản cung.”

Khi lời nói của cậu vừa dứt, bên ngoài cửa sổ đột nhiên có gió âm nổi lên dữ dội, cửa sổ gỗ va đập lạch cạch. Một luồng sát khí ngút trời bốc ra từ tim nến, cùng với tiếng sấm ầm ầm ngoài nhà, tất cả nến trong phòng đều tắt ngấm. Toàn bộ không gian trong chớp mắt trở nên méo mó, như thể được phủ một lớp màng nước.

Một âm thanh u ám và thê lương truyền đến từ khắp mọi hướng. Âm thanh này giống như một cuộn băng đang tua ngược, tốc độ cực nhanh, hoàn toàn không thể nghe rõ âm thanh đó đã nói gì.

Đồng thời, cảnh vật xung quanh nhanh chóng thay đổi và luân chuyển. Đến khi cảnh vật xung quanh trở nên rõ ràng trở lại, trước mắt mọi người đột nhiên xuất hiện một cô gái cao ráo, khuôn mặt có chút trắng bệch bệnh hoạn, thân hình cũng gầy gò một cách bất thường.

Cô gái đứng trước cổng chính ngân hàng, trong tay nắm chặt một chiếc thẻ ngân hàng, nước mắt lưng tròng. Cô đứng bối rối trước bồn hoa, giọng nói đầy tuyệt vọng và bất lực: “Mẹ, sao mẹ có thể lấy thẻ của con đưa cho Đào Viễn? Nó đi đánh bạc, thua nhiều tiền như vậy, bây giờ ngay cả thẻ của con cũng bị nó rút hết tiền rồi… Mẹ có biết số tiền này là con và Vũ Cường phải tiết kiệm từng chút từng chút một mới có được không? Bác sĩ nói nếu bệnh của con cứ kéo dài, có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”

Mặc dù điện thoại không bật loa ngoài, nhưng giọng nói từ phía bên kia điện thoại vẫn truyền đến tai mọi người một cách rõ ràng.

Giọng nói này có âm điệu rất cao, đầy vẻ chua ngoa, chính là giọng của mẹ Đào Tiểu Hồng.

“Cái gì mà của mày của tao? Chúng ta đều là người một nhà, em trai của mày cần tiền gấp, tìm người làm chị gái như mày mượn một chút tiền thì làm sao? Hơn nữa, mày cũng không phải là không biết, những người cho Tiểu Viễn mượn tiền đều là những tên lưu manh, chẳng lẽ mày muốn nhìn em trai ruột của mình bị bọn chúng đánh chết sao!”

Nói rồi, giọng nói ở đầu dây bên kia lại cao hơn một chút, thỉnh thoảng còn lẫn vài câu địa phương:

“Hơn nữa, bệnh của mày, tao đã tìm người hỏi rồi, không cần phải phẫu thuật gì cả đâu. Những bệnh viện mà mày đến khám đều là quân lừa đảo! Tao đã tìm được một lão thầy lang ở quê, người ta còn vỗ ngực cam đoan với tao, chỉ cần ba thang thuốc là đảm bảo khỏi bệnh!”

Hết chương 33

3 responses to “[Thiên Sư] Chương 33”

Bình luận về bài viết này

3 responses to “[Thiên Sư] Chương 33”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Cái gì vậy chời 🙄

    Thích

  2. Ảnh đại diện sauluoitruyenkiep

    bởi dị mới nói ng thiếu văn hóa, thiếu kiến thức thật đáng sợ

    Thích

  3. Ảnh đại diện Maysie
    Maysie

    có thể là rap diss hai chục bài cũng chữa đã, đọc tức anh ách

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 293 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.