[Thiên Sư] Chương 34

By

Published on

in


Chương 34

Tác giả:  Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

“Mẹ… mẹ có biết con bị bệnh gì không?” Cô gái lộ ra vẻ mặt không thể tin được, đôi môi trắng bệch không ngừng run rẩy, mãi một lúc lâu sau, cô mới có sức nắm chặt lấy điện thoại, nhưng giọng nói nghẹn ngào lại càng trở nên yếu ớt:

“Ung thư dạ dày giai đoạn giữa, mẹ còn tin lời của bọn lừa đảo, tại sao lại không tin con?!”

“Đào Tiểu Hồng, mày có còn lương tâm không, tao với ba mày còn có thể hại mày à?” Giọng nói mắng mỏ của người phụ nữ truyền ra từ trong điện thoại: “Tao thấy ba mày nói không sai, mày đúng là một con sói mắt trắng nuôi mãi không quen, có tiền cũng không biết giúp đỡ gia đình!…”

Mặt trời trên đỉnh đầu rất gắt, khiến người ta chóng mặt.

Cô gái nắm chặt điện thoại, một thân một mình đứng dưới ánh nắng chói chang. Không biết qua bao lâu, giọng nói ở đầu dây bên kia cuối cùng cũng im lặng.

Cô gái ngẩn ngơ nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm kính ngân hàng, khi nghe thấy tiếng “Alo?” từ điện thoại, cô đột nhiên lên tiếng, giọng run rẩy đến mức không thành lời: “Con đi tìm Đào Viễn, con muốn lấy lại tiền của con. Mẹ nói cho con biết nó ở đâu, mẹ nói cho con biết nó ở đâu đi!!”

Câu cuối cùng, cô gấy gần như khóc thét lên. Theo tiếng thét đó, nước mắt đã tuôn chảy đầy khuôn mặt.

Bàn tay nắm điện thoại của cô gái run rẩy, cô từ từ ngã khuỵu xuống đất, nước mắt tuôn rơi như mưa: “Mẹ ơi, mẹ thực sự ghét con đến thế sao, tiền chữa bệnh là con tự mình tích cóp từng chút một, con livestream cả ngày lẫn đêm, con không tiêu một xu nào của gia đình… Không chữa bệnh thì con sẽ chết mất, con thực sự sẽ chết mất…”

Đầu dây bên kia im lặng một lát, khoảng một phút sau, giọng của người phụ nữ mới lại vang lên:

“200.000 tao đã đưa cho Tiểu Viễn trả nợ rồi, bây giờ trên người tao không còn một xu nào đâu. Bạn bè của mày chằng phải rất giàu sao, tao thấy ‘Tú Tú’ hay livestream cùng mày giàu lắm mà, mày cứ mượn tạm nó một ít trước đi, sau này trả lại là được chứ gì?”

Nội tâm của cô gái đã bị sự tuyệt vọng nhấn chìm, toàn thân cô run rẩy, giống như vừa bị vớt lên từ dưới nước: “Đó đều là hình tượng do công ty xây dựng thôi, những streamer nhỏ như chúng con, làm sao có nhiều tiền như vậy được… Con cầu xin mẹ, mẹ bảo Đào Viễn trả lại tiền cho con đi, mẹ bảo nó trả lại tiền cho con đi…”

Âm cuối sắc nhọn chói tai, cô gái lúc này đã đứng bên bờ vực sụp đổ.

Cô điên cuồng, tuyệt vọng giật tóc của mình, nước mắt không ngừng rơi xuống mặt đất. Những người qua đường nhìn cô như nhìn một kẻ điên, nhưng không một ai đến hỏi cô đã xảy ra chuyện gì. Nỗi giày vò của bệnh tật và sự phản bội của người thân đã khiến cô gái vốn đã đứng trên vách đá không thể chịu đựng được số phận được sắp đặt này nữa.

Đó là 200.000, là số tiền mà cô và Vũ Cường phải nhịn ăn nhịn mặc tiết kiệm từng đồng, mượn hết tất cả bạn bè, người thân mới đủ 200,000. Đó cũng là hy vọng sống của cô. Cô và Vũ Cường đã hẹn ước, sau khi cô chữa khỏi bệnh, bọn họ sẽ tiết kiệm tiền để kết hôn. Mỗi khi cô nhìn thấy chiếc váy cưới màu trắng trong mục yêu thích, sự mệt mỏi của 15 tiếng livestream mỗi ngày đều tan biến.

Lần này đầu dây bên kia không nói gì. Giây tiếp theo, màn hình điện thoại sáng lên — cuộc gọi đã bị ngắt.

Và cũng chính từ đây, những hình ảnh xung quanh như được tua nhanh. Từ lúc cô gái thất hồn lạc phách trở về nhà, lật hộp than củi từ ngăn dưới cùng của tủ giày ra. Không ai biết tại sao cô ấy lại mua nhiều than củi như vậy để ở nhà.

Cô gái đóng kín tất cả cửa ra vào và cửa sổ trong nhà, sau đó đổ hết than củi vào nồi sắt và châm lửa.

Sau khi hoàn thành mọi công việc chuẩn bị, cô nhìn chằm chằm vào đống than đỏ rực một lúc lâu, sau đó nhẹ nhàng lau khô nước mắt, bình thản bật livestream, lần cuối cùng ngồi trước chiếc bàn quen thuộc.

Phía sau cô, chất đầy những sản phẩm thương mại điện tử vẫn chưa bán hết…

**

Bên ngoài ngôi nhà cấp bốn, tiếng sấm ầm ầm vang dội, gió âm thổi khiến cửa sổ gỗ lung lay sắp đổ. Giữa cơn mưa lớn, giọng nói của người phụ nữ như truyền đến từ rất xa, thê lương, thảm thiết, giống như tiếng của một hồn ma oán hận mà chết.

“Tôi nói tất cả những gì đang xảy ra đều là nỗi khổ, bởi vì tất cả các hành vi đều vô thường và có thể thay đổi, nên tất cả những gì đang được cảm nhận, đều là nỗi khổ.”

Nghe thấy giọng nói hư ảo trong cơn mưa, cô bé bò dậy khỏi sàn ngay lập tức. Cô bé nhỏ nhắn đứng trên đống rơm, bám vào bệ cửa sổ, thò cái đầu nhỏ ra ngoài.

Mưa trút xuống xối xả, hạt mưa rơi vào mắt, cô bé gần như không thể mở mắt. Cô bé chỉ có thể cố gắng hết sức ngước cái đầu nhỏ lên, dùng giọng nói không lưu loát, gọi “Chị ơi” về phía ngoài cửa sổ. Tuy nhiên, đáp lại cô trong bóng tối chỉ có tiếng gió rít ồ ồ. Hạt mưa rơi trên khuôn mặt non nớt của cô bé, giống như bàn tay của chị gái khẽ vuốt ve khuôn mặt cô.

Móng tay trên ngọn nến đã cháy đến nứt ra, chỉ vài phút nữa, chiếc móng tay này sẽ bị lửa nung đến đứt gãy hoàn toàn, kéo theo cây cầu khói cũng lung lay sắp sụp đổ.

Liễu An Mộc nhìn cây cầu khói đang lắc lư, đặt ra câu hỏi quan trọng nhất: “Thi thể của ngươi ở đâu?”

Trong làn khói trắng, bóng người mờ ảo dường như đứng lên, sau đó làn khói biến thành một dải dài và mảnh.

Liễu An Mộc đứng dậy, nheo mắt nhìn về hướng làn khói trắng. Làn khói được kéo thành một sợi rất mảnh trong đêm tối, xuyên qua bức tường của ngôi nhà cấp bốn, lan ra mãi tận ngoài sân. Làn khói trắng giống như một con đường ánh sáng trong bóng tối, mặc dù bị kéo dài, nhưng lại lờ mờ phát ra ánh sáng dịu nhẹ.

“Cô ấy đang dẫn đường cho chúng ta sao?”

Móng tay trên ngọn nến sẽ sớm cháy hết, ngay cả khi tính thêm những móng tay còn lại trong túi tang vật, thời gian tồn tại của làn khói trắng này tối đa cũng chỉ là một tiếng. Làn khói biến mất đồng nghĩa với việc manh mối sẽ bị gián đoạn tại đây. Cả ba quyết định không lãng phí thời gian nữa. Trước khi đi, Liễu An Mộc tháo một đồng xu từ thắt lưng ra, ngồi xổm xuống và đặt đồng xu vào lòng bàn tay của cô bé.

Một luồng oán khí màu đỏ lóe lên trên bề mặt đồng xu. Ngay sau đó, một bóng người màu đỏ xuất hiện bên cạnh cô bé. Khuôn mặt Hạ Tình vẫn tái nhợt không chút sức sống. Cô đảo đôi mắt đỏ tươi, nhìn cô bé đang cố gắng co mình lại trong góc vì bị cô dọa sợ, ánh mắt của cô thêm một phần xót xa.

“Hạ Tình, ngươi ở lại đây bảo vệ cô bé.” Sau khi dặn dò xong, Liễu An Mộc xoa đầu cô bé, chuẩn bị rời đi, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua bức tượng Phật cát trắng. Ánh mắt của bức tượng vẫn từ bi, chỉ có khóe mắt còn vương lại vệt lệ máu đã khô.

Suy nghĩ một lát, cậu lại hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Và nhất định phải chú ý đến mẹ của cô bé, ta nghi ngờ người phụ nữ đó có thể sẽ làm điều bất lợi với cô bé. Một khi phát hiện có điều gì không ổn, lập tức thông báo cho ta biết.”

Hạ Tình nhìn cô bé đang co mình trong góc, trịnh trọng gật đầu: “Yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ cô bé thật tốt.”

Sau khi dặn dò xong, cả ba người đi theo hướng chỉ dẫn của sợi dây trắng. Sợi dây trắng chỉ to bằng sợi tóc, nhưng may mắn là ánh sáng trên bề mặt rất sáng, khá dễ nhận thấy trong bóng tối.

Xe vừa ra khỏi làng, móng tay bị nung trên ngọn lửa cuối cùng cũng vỡ thành hai mảnh.

Vương Viễn lại lấy một móng tay khác từ túi tang vật ra, đặt lên lửa nung qua một lớp lưới sắt. Trên móng tay nhanh chóng lại bốc lên những làn khói trắng li ti, tạo thành một sợi khói xuyên qua kính chắn gió, rồi lại cắm vào màn đêm đen tối.

Dừng lại và đi tiếp suốt cả đoạn đường, chiếc Mercedes-Benz G màu đen cuối cùng cũng đi vào một khu chung cư tái định cư. Theo thông tin trên định vị, khu chung cư này nằm ở phố Đại Phương, khu Đông Thành. Khu chung cư thậm chí còn không có chốt gác, rào chắn luôn ở trạng thái được nâng lên.

Mười phút sau, ba người đứng trước cửa một căn nhà. Hai bên cửa đều dán câu đối trắng, trên cửa dán đầy những hình minh họa trong sách giáo khoa. Các hình ảnh bên trong là những sơ đồ giải phẫu cơ thể người, ở góc dưới bên phải còn có ghi số trang.

Nhưng điều khiến Liễu An Mộc bất ngờ là cửa căn nhà này không đóng chặt, chỉ cần đẩy nhẹ là cửa đã mở ra.

Bên trong căn nhà tối một cách bất thường, khi soi bằng nến, bọn họ mới phát hiện tất cả các cửa sổ trong nhà đều bị xây gạch bít kín. Ánh trăng ngoài trời hoàn toàn không thể chiếu vào trong phòng. Bố cục của căn phòng gần giống với một ngôi nhà bình thường, đồ nội thất đầy đủ, nhưng trong phòng lại chất đầy những chiếc lọ thủy tinh lớn nhỏ. Trong một số lọ còn ngâm các bộ phận và nội tạng của con người.

Ngoài mùi ẩm mốc của một căn nhà lâu ngày không có người ở, còn có một mùi formalin rất nồng. Vương Viễn khẽ nhíu mày, theo bản năng đặt tay lên khẩu súng ở thắt lưng. Một khi tình hình có thay đổi, anh sẽ lập tức rút súng ra để cảnh báo.

Theo nguồn gốc của mùi thuốc, ba người tìm thấy một bồn tắm đầy chất lỏng màu vàng nhạt trong nhà vệ sinh.

Một cái thi thể toàn thân quấn băng trắng, úp mặt xuống, nổi trong bồn tắm, không thể phân biệt thi thể này là nam hay nữ. Xung quanh bồn tắm rải rác rất nhiều dụng cụ thủy tinh lộn xộn, trên tường dán đầy các tấm áp phích cổ điển của Đặng Lệ Quân, một số tấm đã bị phai màu và ố vàng.

Trên mặt đất còn có rất nhiều ống thủy tinh nhỏ màu trắng, trên cửa kính của nhà vệ sinh, còn lại một dấu tay màu đen.

Nhìn chằm chằm vào thi thể đang lơ lửng trong bồn tắm, Vương Viễn gọi điện về cục, trầm giọng nói: “Tòa nhà 14, phòng 202, khu chung cư Hạnh Phúc, phố Đại Phương, khu Đông Thành. Hiện trường phát hiện một thi thể, yêu cầu đội khám nghiệm và pháp y lập tức đến.”

Qua tấm kính của vòi sen, có thể nhìn thấy một cái chậu nhôm được đặt ngay dưới vòi sen, trong chậu chất đầy tro giấy đã cháy. Bách Chỉ đi tới ngồi xổm xuống, thò tay vào đống tro tàn trong chậu để cảm nhận: “Vẫn còn hơi ấm, nghi phạm vừa mới rời đi không lâu.”

Liễu An Mộc nhặt một chiếc ống nhỏ trên sàn lên, chiếc ống này làm bằng thủy tinh, gõ vào phát ra tiếng rất trong.

Cậu dùng chiếc ống thủy tinh đó khều một chút băng gạc trên lưng thi thể, để lộ làn da trắng bệch bên trong. Trên bề mặt da có một đường khâu chạy dọc toàn bộ sống lưng, giống như một con búp bê da được khâu bằng chỉ.

Ống thủy tinh ấn vào lưng “thi thể”, cảm giác truyền đến rất kỳ quái, không giống da, mà giống như một loại cao su nào đó, cậu nhìn kỹ “thi thể” từ trên xuống dưới, quả nhiên ngay cả trợ lý hoàn dương cũng không có bất kỳ thông tin gì.

“Không phải thi thể, có lẽ chỉ là một con bù nhìn bằng da.” Liễu An Mộc lại dùng ống thủy tinh gỡ bỏ băng gạc quấn trên đầu “thi thể.” Khi băng gạc được gỡ hoàn toàn, quả nhiên phía sau đầu của “thi thể” cũng có một đường khâu rõ ràng.

Bù nhìn bằng da, đúng như tên gọi, là một con rối được khâu bằng da. Có tổng cộng bốn gia tộc lớn chuyên làm bù nhìn bằng da, đều khởi nghiệp từ nghề trộm mộ. Những con bù nhìn bằng da tốt có thể di chuyển tự do như người sống, thường phát huy tác dụng rất lớn trong những ngôi mộ phức tạp.

Một con bù nhìn bằng da chính thống ít nhất phải dùng mười tấm da chó đen, hàng chục thợ thủ công phải làm trong vòng nửa tháng mới hoàn thành. Nhưng con bù nhìn bằng da trước mắt này, dù là từ kỹ thuật chế tác hay lựa chọn vật liệu, đều không giống tác phẩm của bốn gia tộc lớn này, mà lại giống một sản phẩm nhái được làm cẩu thả từ một xưởng nhỏ ở dân gian.

Hết chương 34

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.