[Thiên Sư] Chương 36

By

Published on

in


Chương 36

Tác giả:  Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Một khi sự việc này liên quan đến Khách sạn Minh Nguyệt, nó sẽ trở nên khó giải quyết. Linh giới là một vùng đất không ai quản lý, trật tự, quy tắc và tất cả những thứ do văn minh giả tạo mang lại đều vô hiệu ở đây. Nói một cách đơn giản, ở đây không có thiện ác, một khi đặt chân vào đây, sống chết do số phận, giàu sang do trời.

Và Khách sạn Minh Nguyệt, được sinh ra trong môi trường như vậy, có thể được ví như một tòa tháp đứng trên đống đổ nát, là một trật tự đặc biệt trong sự hỗn loạn tột độ.

Và Đại đương gia của Khách sạn Minh Nguyệt, người đã tự tay tạo ra sự cân bằng này, vì thời gian trước, trước khi lấy mạng một ai đó, hắn luôn để lại vài lá bài, tổng số điểm của các lá bài cộng lại luôn bằng chín, và trên đó luôn có một lá bài hoa. Do đó, trong giới giang hồ, hắn được đặt cho biệt danh là “Cửu Gia Hoa”, cũng có người trực tiếp gọi ông ta là “Đại đương gia”.

— Liễu An Mộc không biết “Cửu Gia Hoa” là người như thế nào, nhưng Khách sạn Minh Nguyệt chắc chắn không phải là một “tổ chức từ thiện” che chở cho chúng sinh như vẻ ngoài của nó.

Thời gian trước, có một vị tỷ phú ở Hồng Kông, muốn trốn tránh cái chết để tìm kiếm sự trường sinh nên đã đến Khách sạn Minh Nguyệt để cầu xin sự bảo hộ. Nhưng ông ta đã bị Khách sạn Minh Nguyệt thẳng thừng ném ra ngoài, cuối cùng tiêu hao hết dương thọ ngay trước cổng Khách sạn Minh Nguyệt. Hồn phách của vị tỷ phú đó cứ lang thang mãi trong Linh giới, cuối cùng gia đình ông ta phải tốn rất nhiều tiền mới tìm được một người tài ba đưa hồn phách của ông ta trở về.

Liễu An Mộc tựa lưng vào ghế da, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ: “Con quỷ nhỏ này đã chọn chạy trốn đến Linh giới, điều đó cho thấy nó chắc chắn có “thứ để trao đổi” để Cửu Gia Hoa bảo hộ cho nó.”

Nhưng thứ để trao đổi này là gì, Liễu An Mộc lại hoàn toàn không có chút manh mối nào. Trong xe bật nhạc nhẹ nhàng, giúp thần kinh vốn đã mệt mỏi cũng từ từ được thư giãn.

Bách Chỉ một tay cầm vô lăng, không quay đầu nhìn cậu, chỉ khẽ nói: “Đang nghĩ gì vậy?”

Liễu An Mộc nhắm hai mắt, thuận miệng nói: “Tổng giám đốc Bách có biết Cửu Gia Hoa không?”

“Đại đương gia của Khách sạn Minh Nguyệt. Thời gian trước thanh danh rất lớn, nhưng hai năm gần đây hắn hành sự rất kín tiếng, cũng ít tiếp xúc với bên ngoài, không có nhiều người biết hắn.”

Bách Chỉ dừng lại một chút, sau đó mỉm cười: “Cậu có hứng thú với hắn?”

“Những thứ khác tôi không rõ ràng, nhưng để có thể đứng vững ở Linh giới, người này chắc chắn không phải là một đại thiện nhân.” Liễu An Mộc uể oải mở miệng: “Khách sạn Minh Nguyệt này có lẽ không phải là một cảng chắn gió, mà là một cái chợ giao dịch thuần túy. Con quỷ nhỏ đó thậm chí còn không có một cái túi da ra hồn, tôi đang nghĩ đến cùng nó có thứ gì để trao đổi, mới có thể khiến Cửu Gia Hoa bảo toàn mạng sống cho nó?”

Lần này Bách Chỉ không trả lời ngay lập tức, đèn đỏ phía trước từ từ chuyển sang màu xanh, dòng xe trên đường bắt đầu chậm rãi chuyển động. Đèn sau xe màu đỏ nhấp nháy, giống như những con quái vật đang di chuyển trong thành phố.

“Theo tôi được biết, những năm này Cửu Gia Hoa vẫn luôn tìm kiếm một người.” Bách Chỉ khởi động xe, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước: “Nếu có người nào đó có thể cung cấp manh mối về người đó, đương nhiên Khách sạn Minh Nguyệt sẽ không chút do dự mà bảo hộ cho người đó.”

Liễu An Mộc hơi nâng mí mắt lên một chút, có chút hứng thú với những lời anh nói. Cửu Gia Hoa có danh tiếng cực lớn trong giới, thân phận rất bí ẩn. Bình thường hắn thường đeo một chiếc mặt nạ để che giấu khuôn mặt. Số người trên thế giới này đã nhìn thấy dung nhan thật của hắn có lẽ có thể đếm được trên một bàn tay.

Nhưng tính ngược lại từ thời gian thành lập Khách sạn Minh Nguyệt, Cửu Gia Hoa danh tiếng lẫy lừng năm nào, bây giờ chắc hẳn cũng đã là một lão già 80-90 tuổi. Hồi trẻ đeo mặt nạ thì gọi là phong lưu phóng khoáng, nhưng ở tuổi này mà vẫn đeo mặt nạ thì có chút dở dở ương ương.

Liễu An Mộc đặt tay lên cửa sổ xe, nói: “Tìm bốn mươi năm mà vẫn chưa tìm thấy, không nghĩ đến người đó có thể đã không còn trên đời nữa rồi à?”

“…” Ngón tay Bách Chỉ nắm vô lăng siết chặt hơn một chút, các khớp ngón tay hơi trắng bệch. Khi lại mở miệng nói, giọng của anh có chút khàn khàn: “Có lẽ hắn đang chờ một kỳ tích… Hơn nữa, đợi nhiều năm như vậy rồi, cùng lắm chỉ là chờ thêm bốn mươi năm nữa thôi.”

Vị đắng trong không khí dường như càng nồng hơn, mùi vị này cứ như khiến không khí trở nên đặc quánh, mang lại cảm giác buồn ngủ không thể cưỡng lại.

Liễu An Mộc ngáp một cái: “…Kỳ tích?”

Những lời Bách Chỉ nói sau đó, cậu thực sự không nghe rõ nữa, có lẽ cậu và chiếc xe này thực sự không có duyên, mỗi lần ngồi lên xe là mí mắt của cậu lại sụp xuống, đầu óc cũng trở nên mơ mơ màng màng.

Một mùi hương đắng chát thoang thoảng quanh chóp mũi. Mùi hương này không nồng, nhưng lại làm nhạt đi rất nhiều mùi gỗ bách trong không khí. Liễu An Mộc mơ hồ cảm thấy mùi đắng này chính là nguyên nhân khiến mình buồn ngủ, nhưng lúc này mí mắt của cậu đã hoàn toàn không thể mở ra được nữa.

**

Chàng trai trẻ ngồi ở ghế phụ tựa vào cửa sổ xe, dường như đã chìm sâu vào giấc ngủ. Chiếc G-Class màu đen chậm rãi dừng lại trước đèn giao thông màu đỏ. Từng làn khói lượn lờ từ hộp đựng đồ giữa hai ghế, toàn bộ khoang xe tràn ngập một mùi vị rất nhạt và đắng.

Đây là mùi thơm đắng chát độc đáo của cỏ hoài mộng, cũng là loại cỏ tiên trong truyền thuyết, sau khi đốt, hương thơm của nó có thể khiến người ta mơ thấy ký ức kiếp trước.

Bách Chỉ khẽ nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ say của chàng trai trẻ. Đó là một ánh mắt say đắm và dịu dàng, giống như những người yêu nhau xa cách nhiều năm, nhìn nhau thật lâu qua một con đường. Chỉ một ánh mắt đơn giản cũng có thể so với ngàn lời nói.

Trước khi đèn xanh bật sáng, anh đưa tay phủ lên bàn tay đang buông thõng bên hông của chàng trai trẻ, dịu dàng và không cho từ chối đan xen các ngón tay vào kẽ tay của chàng trai trẻ, nắm chặt lấy tay của cậu.

“Thật ra bao nhiêu năm cũng không quan trọng, điều quan trọng nhất là, lần này anh sẽ không buông tay nữa.”

**

Người ta nói rằng giấc mơ là sự phản chiếu của ý thức sâu nhất của con người. Mọi thứ xảy ra trong giấc mơ thường tương ứng với khao khát sâu thẳm nhất trong lòng của một người. Dù là tiền bạc hay địa vị, trong giấc mơ mọi thứ đều dễ dàng đạt được.

Liễu An Mộc mất rất nhiều thời gian mới nhận ra mình lại đang ở trong giấc mơ. Giữa các đỉnh núi, mây mù lượn lờ, hạc tiên vỗ cánh cất tiếng hót dài. Ánh nắng ấm áp xuyên qua tầng mây, chiếu xuống một nhóm đệ tử đang luyện võ.

Những đệ tử này mặc trang phục màu xanh lục, tay cầm trường kiếm. Cách đó vài bước chân, có một đạo sĩ trẻ tuổi mặc áo choàng trắng và áo khoác xám đang đứng ở đó. Cành đào bị bẻ một cách tùy tiện trong tay y múa một đường kiếm hoa. Tà áo choàng trắng bay lên như mây mù mờ ảo, theo đường kiếm của y vung ra, giữa các đỉnh núi, sự lạnh lẽo dâng trào. Kiếm ý như vạn mã phi nước đại, xé toạc một vết nứt trong màn sương mù dày đặc, toàn bộ ngọn núi ngay lập tức được bao phủ trong một vầng hào quang màu vàng.

Đạo sĩ áo trắng đứng cành đào lên dựa sát vào lưng, tay cầm cành đào, trông như một vị tiên nhân. Các đệ tử xung quanh đều nắm chặt trường kiếm trong tay, ánh mắt lộ ra vẻ khao khát.

Đạo sĩ áo trắng tùy tiện ném cành đào sang một bên, nhìn lướt qua vẻ mặt của các đệ tử: “Động tác vừa rồi các ngươi đã nhìn rõ chưa?”

Các đệ tử đồng thanh đáp: “Rõ rồi ạ!”

Đạo sĩ áo trắng hài lòng gật đầu: “Tốt. Chiêu này là chiêu thức thứ tám của ‘Thái Thượng Kiếm Ý’. Kiếm ý ra khỏi vỏ, hung ác sẽ tan biến, đạo khí trường tồn. Khi các ngươi lĩnh hội được kiếm này, tâm trí sẽ sáng suốt và tinh thần sẽ an bình.”

Trong số các đệ tử xung quanh, nhiều người đã nắm chặt trường kiếm, nóng lòng muốn thử. Kiếm của tiểu sư thúc vừa rồi gần như đã phát huy sự lạnh lẽo uy nghiêm của Thái Thượng Kiếm Ý đến mức tối đa, chỉ dùng một đoạn cành đào mà đã chém tan màn sương mù dày đặc. Những đệ tử này đều là những cậu nhóc mới lớn, đang ở độ tuổi sung sức, ai cũng muốn thử ngay với thanh kiếm trong tay.

Đạo sĩ áo trắng hiểu rõ suy nghĩ của họ, vung tay áo một cái, để họ tự mình luyện tập.

Các đệ tử áo xanh reo hò một chút, sau đó trường kiếm lần lượt rút ra khỏi vỏ, mô phỏng lại chiêu thức của đạo sĩ áo trắng vừa rồi. Họ chỉ trường kiếm lên trời, rồi dùng sức chém về phía trước. Tuy nhiên, dù trường kiếm có kêu vo ve, nhưng kiếm ý vẫn không thể xé rách hư không. Khuôn mặt của các đệ tử lộ vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó lại chấn chỉnh tinh thần, vung kiếm lặp đi lặp lại, nghiền ngẫm đạo lý trong chiêu kiếm này.

Đạo sĩ áo trắng nhìn lướt qua các đệ tử đang luyện kiếm, sau đó mới thu lại ánh mắt. Ngay sau đó, y thú vị nhìn về phía một bức tượng đá sư tử luyện võ không xa. Bức tượng đá sư tử này nhìn qua thì không có gì khác biệt so với những bức tượng đá sư tử khác, nhưng khi ánh mắt của đạo sĩ rơi xuống lưng nó, con sư tử đá khẽ run rẩy một cái ở móng trước, sau đó lại cứng đờ đứng thẳng, như thể nó thực sự coi mình là một bức tượng đá sư tử.

Đạo sĩ áo trắng không khỏi khẽ cong khóe môi, thầm nghĩ thật thú vị. Con “sư tử đá” này ngày nào cũng đến đây để xem y dạy các đệ tử luyện kiếm, không biết đã lén học được bao nhiêu. Nghĩ vậy, y nảy ra ý định trêu chọc một chút, cất bước chân, thẳng tiến về phía bức tượng đá sư tử.

Quả nhiên, toàn thân con sư tử đá cứng đờ hơn vài phần, một chút yêu khí không kịp thu lại thoát ra từ thân sư tử, rồi lại bị nó cuống quýt thu lại.

Ngay sau đó, khuôn mặt lạnh lùng như tiên giáng trần kia đột nhiên phóng to trước mắt. Con sư tử đá chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ ngón chân bò lên tận đỉnh đầu. Toàn thân tượng đá không kiểm soát được mà run rẩy.

Nó đã tận mắt chứng kiến số phận của những yêu quái bị các đạo sĩ thu phục. Nhẹ thì bị trấn áp dưới pháp khí để giáo hóa, nếu không thể giáo hóa được, sẽ bị một kiếm đâm xuyên tim, lấy yêu đan, thân yêu trở thành vật liệu luyện đan. Nó mới hóa hình được vài năm, hoàn toàn không có khả năng chống lại đạo sĩ trước mắt này.

Nhưng điều bất ngờ là, đạo sĩ áo trắng không vạch trần màn ngụy trang vụng về của nó trước mặt mọi người. Ngược lại, y vén tà áo, bình thản ngồi xuống dựa vào nó. Lúc này, toàn thân con sư tử đá cứng đờ như một tảng đá thật sự, lưng gần như ướt đẫm mồ hôi lạnh, không dám nhúc nhích thêm một chút nào. May mắn thay, bản thân nó là một cây bách hóa yêu, đã quen với việc cắm rễ trong bùn đất suốt nhiều năm, nên việc đứng yên một chỗ không phải là chuyện khó đối với nó.

Một mùi hương thơm ngát nhẹ thoang thoảng xộc vào mũi. Đạo sĩ áo trắng không nhịn được khẽ nheo mắt, y thoải mái tựa vào đùi của con sư tử đá đang ngồi, tiện tay sờ vào mông con sư tử, hoàn toàn không để ý đến sự ngượng ngùng và cứng đờ của con sư tử đá lúc này.

Cùng với tiếng luyện kiếm sột soạt, mặt trời từ từ lên cao. Ánh nắng xuyên qua màn sương mù, nhưng bất kể ánh nắng di chuyển như thế nào, đạo sĩ áo trắng tựa vào sư tử đá luôn được bao bọc trong một bóng râm mát mẻ. Gió núi từ từ thổi qua, dường như vẫn có thể nghe thấy tiếng lá cây lay động theo gió.

Mặt trời mọc rồi lại lặn, hoàng hôn rải xuống một bầu trời đầy ráng chiều. Từ xa, dường như cả ngọn núi sắp bốc cháy. Các đệ tử luyện kiếm lần lượt thu lại kiếm bên hông, cung kính đến trước mặt đạo sĩ ôm kiếm xin cáo từ.

Đạo sĩ áo trắng vốn quen tính tùy hứng, cũng không bận tâm đến những lễ nghi rườm rà này. Y tùy tiện phẩy phẩy tay khi đang dựa vào con sư tử đá, rồi để các đệ tử về chỗ ở nghỉ ngơi.

Sau khi tất cả các đệ tử đã rời khỏi sân luyện võ, con sư tử đá vẫn đứng sừng sững tại chỗ, không nhúc nhích. Đạo sĩ áo trắng gác hai tay sau đầu, khoan thai nhìn ráng chiều đang cháy trên đỉnh núi xa xăm, lẩm bẩm một mình: “Đạo giả, sao vậy?”

Sân luyện võ rộng lớn chỉ có tiếng gió núi lao xao, nhưng không có bất kỳ giọng nói nào trả lời câu hỏi của y. Chỉ có cái bóng che trên đầu y dường như thấp hơn một chút, giống như một đệ tử khiêm tốn đan thỉnh giáo.

Đạo sĩ áo trắng từ từ đứng dậy, bóng lưng của y trong ráng chiều như được khoác lên một lớp ánh sáng vàng nhạt.

“Hư vô là cội nguồn của tạo hóa, là gốc rễ của thần minh, là nguồn gốc của trời đất. Vạn vật đều có linh tính, tinh khí của chúng nương nhờ vào hình thể, bắt nguồn từ ngũ hành và thông ứng với năm sự. Nếu trong lòng có đạo tâm, thì tự nhiên có thể thuận theo bản tâm mà tìm hiểu con đường đạo.”

Giọng nói của đạo sĩ không lớn, nhưng mỗi chữ đều rất rõ ràng, giống như một luồng kiếm ý sắc bén, chém tan hư không hỗn loạn.

Con sư tử đá ngẩng đầu trong ánh sáng mờ ảo của bầu trời, nó ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của đạo sĩ áo trắng. Bóng lưng ấy thanh thoát, tao nhã, giống như một vị tiên nhân giáng trần. Cũng chính trong khoảnh khắc này, khái niệm to lớn và mơ hồ của “Đạo” đã gieo một cái bóng mờ ảo trong tâm trí con yêu quái, kẻ mà sau này sẽ có thể một tay khuấy động phong vân, làm mưa làm gió.

**
Chan: Thầy Bách có quá nhiều thân phận =)))) không hiểu tác giả có ý đồ gì không nhưng tính ra chưa kịp cho độc giả tò mò là bả đã nói toẹt ra rồi =)))) kể cả vụ con mèo, tui vừa đoán đó là chồng ẻm xong bà tác giả cũng nói toẹt ra là “đúng, chồng nó đó”.

Hết chương 36

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 36”

Bình luận về bài viết này

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 36”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Tác giả kiểu: tôi ko cho phép các em đoán mò 🥱

    Đã thích bởi 1 người

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 293 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.