[Thiên Sư] Chương 42

By

Published on

in


Chương 42

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Một người đàn ông trung niên bước ra khỏi đám đông, hắn có thân hình vạm vỡ, để râu quai nón, vẻ mặt dữ tợn, cái bụng bia làm cho bộ đồng phục màu xanh đậm căng tròn, hắn nói: “Nhóc con, hãy nhớ lấy một đạo lý, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn. Hôm nay, tôi sẽ thay mặt trưởng bối nhà cậu dạy dỗ cậu một bài học!”

Ánh mắt của Liễu An Mộc lướt qua người đàn ông trung niên này, có vẻ như có thứ gì đó đang di chuyển trong tay áo phải của hắn, xuyên qua lớp vải, thứ này có hình dạng dài, trông giống một loại côn trùng hoặc rắn.

“Cổ?” Rất nhanh cậu đã phủ nhận ý nghĩ này, bởi vì thứ di chuyển dưới lớp vải không hề nhanh, mà mỗi lần đổi hướng đều có một sự khựng lại rõ rệt.

“Không phải cổ trùng, vậy chỉ có một đáp án.” Trong lòng đã có câu trả lời, khóe miệng Liễu An Mộc khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo. Bàn tay phải đang xoay đồng xu đột ngột dừng lại, một luồng khí đen đặc nhanh chóng tràn ra từ đồng xu, nhanh chóng lan dọc theo cánh tay của cậu, che khuất thân hình cậu trong một đám sương mù đen.

Trong căn phòng thẩm vấn trống rỗng, một luồng gió âm nổi lên, toàn bộ căn phòng trở nên u ám.

Từ trong luồng sương mù đen dày đặc, một giọng nói thoắt ẩn thoắt hiện, nghe có vẻ rợn người: “Vậy xin được chỉ giáo.”

Người đàn ông trung niên đặt tay lên cánh tay của mình, có những người giấy làm tai mắt, ngũ quan của hắn vượt xa những người khác. Dù vậy, hắn vẫn không thể nào tìm được vị trí chính xác của chàng trai trẻ, chỉ có thể loáng thoáng thấy một cái bóng mờ ảo.

— Thằng nhóc này cũng có chút bản lĩnh, thảo nào dám kiêu ngạo như vậy.

Trùng giấy trong tay áo hắn thò ra khỏi cổ áo, hoa văn màu đỏ trên lưng người giấy lóe lên một tia sáng vàng. Người đàn ông trung niên nheo mắt, cái bóng mờ ảo kia trở nên rõ ràng hơn nhiều, hắn cười lạnh: “Giả thần giả quỷ.”

Khuôn mặt của những người khác xung quanh đều lộ ra vẻ hóng hớt, người đàn ông trung niên đi đầu này tên là Ngũ Quân, là con cháu chính thống của nhánh thứ hai Ngũ gia ở Tương Nam. Hắn tinh thông thuật cắt giấy thành binh, dùng người giấy làm tai mắt, có thể nhìn thấu hư ảo. Có thể nói hắn chính là khắc tinh của hành quỷ sư.

Sau khi đã xác định được vị trí của cái bóng, Ngũ Quân không vội vàng kéo nó ra khỏi làn sương mù đen. Thay vào đó, hắn lục trong túi vải ở thắt lưng ra thêm hai, ba con người giấy nữa. Những con người giấy này loạng choạng đứng lên trong lòng bàn tay của hắn, cùng với một tiếng hô: “Đi!”, những tờ giấy nhẹ nhàng bay xuống từ không trung, cứ như tự mọc chân, lao thẳng vào đám sương mù đen.

Trên khuôn mặt của Ngũ Quân lộ ra vẻ đắc ý, mấy con người giấy này chính là tiền đạo của hắn, cũng là điểm tựa phòng thủ cho toàn bộ trận pháp. Chỉ cần mấy con người giấy này còn đó, tương đương với việc hắn đã dựng lên một trận pháp quanh mình. Trận pháp không bị phá vỡ, mặc cho thằng nhóc thối kia có một vạn bản lĩnh, cũng không thể tiếp cận hắn, đây cũng chính là lý do hắn dám đi đầu.

Nhưng lần này có vẻ hơi khác, mấy con người giấy sau khi chui vào đám sương mù đen, cơ thể bằng giấy của chúng trở nên nặng nề. Đi được vài bước, Ngũ Quân đã nhận ra điều bất thường. Những con người giấy do hắn điều khiển như đang bước vào một vũng lầy, chân như bị bùn nước quấn lấy, mỗi bước đi đều rất khó khăn.

“Chút tài mọn mà cũng dám khoe khoang trước mặt tôi.” Ngũ Quân nhìn chằm chằm vào cái bóng mờ trong sương mù đen, cười lạnh mấy tiếng, giơ tay phải lên và nhanh chóng viết một phù văn vào lòng bàn tay trái. Nơi viết phù văn trong lòng bàn tay hắn âm ỉ nóng lên. Khi nét cuối cùng được viết xong, sắc mặt hắn đã có chút tái nhợt.

Vốn dĩ đối phó với một hậu bối không cần dùng đến mức thuật pháp này, nhưng lời đã nói ra rồi, mấy đồng nghiệp vẫn đang nhìn chằm chằm, hắn phải cho thằng nhóc thối này một bài học ngay trong vài chiêu, nếu không thì cái mặt già này biết để đâu?

Khi phù văn thành hình, đám sương mù đen lập tức bị xuyên thủng bởi vài tia sáng đỏ như máu, giống như ánh sáng mặt trời xuyên qua mây đen.

Trên khuôn mặt của những người đang xem đều hiện lên vẻ đã hiểu, thuật điều khiển người giấy của Ngũ gia là độc nhất vô nhị trong giới. Chỉ cần lôi thằng nhóc đó ra khỏi đám sương mù đen, dù nó có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không thể làm nên chuyện.

Những con người giấy bị “vũng lầy” cản trở rất nhanh đã thoát khỏi sự trói buộc. Những sợi bùn bị đứt rất nhanh lại hóa thành khí đen ẩn vào trong sương mù đen. Phù văn được viết bằng chu sa trên lưng người giấy bắn ra những tia sáng đỏ. Đôi mắt được vẽ bằng mực đặc biệt quay một vòng trên mặt giấy, sau đó từ cơ thể rung động của người giấy phát ra tiếng cười khẽ “khúc khích”.

“Tìm thấy rồi, xem mày còn chạy đi đâu nữa!” Ánh mắt Ngũ Quân lóe lên vẻ đắc ý, hắn nhấc chân phải lên, hạ trọng tâm, dẫm mạnh xuống đất. Trùng giấy đang nằm trên vai hắn chậm rãi nâng nửa người trên lên. Cùng với tiếng quát lớn của Ngũ Quân, hai nắm đấm đột nhiên siết chặt. Một đôi cánh giấy mỏng như cánh ve đột nhiên bật ra từ trên lưng con trùng giấy, bay “xào xạc” về phía cái bóng mờ trong sương mù đen.

Con trùng giấy bắn đi như một mũi tên về một hướng trong sương mù đen. Bụng của nó phồng lên. Những thuật sĩ có kinh nghiệm đều biết, trong bụng con trùng giấy này có một túi độc rất tinh xảo. Một khi bị con trùng giấy này cắn, chất lỏng trong túi độc sẽ đi vào máu người, lập tức làm tê liệt thần kinh. Nếu không may bị cắn, sẽ ngay lập tức không thể cử động, chỉ có thể bó tay chịu trói.

Nhìn thấy con trùng giấy sắp chui vào sương mù đen, Ngũ Quân thu lại chân phải vừa bước ra, đưa tay ra sau lưng, vẻ mặt đầy tự tin, hắn rất tin tưởng vào con trùng giấy của mình. Trong nhiều năm qua, hắn đã dựa vào tuyệt kỹ điều khiển giấy của gia tộc để có thể gọi là đi ngang trong giới. Một khi bị trùng giấy của hắn khóa chặt, việc muốn thoát ra gần như là không tưởng.

— Bốp!

Đột nhiên, con trùng giấy sắp xuyên qua sương mù đen đột nhiên như đâm vào một bức tường. Dưới lực va chạm tốc độ cao, cả con trùng giấy còn chưa kịp phát ra tiếng động đã dễ dàng bị đè bẹp. Túi độc trong bụng nó bị ép vỡ, chất lỏng độc bên trong lập tức bắn tung tóe.

Sự cố xảy ra quá đột ngột, một vài người đứng gần đó không kịp phản ứng, bị vài giọt chất độc bắn vào mắt, một cơn đau dữ dội như cưa não cháy lên từ hốc mắt ngay lập tức.

“A!”

Vài tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên trong phòng thẩm vấn, Ngũ Quân còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy đầu ngón tay phải của mình đầu tiên là đau nhói, sau đó là một cảm giác tê liệt. Cảm giác tê liệt này nhanh chóng lan đến cánh tay phải, cả cánh tay lập tức mất cảm giác.

“Chuyện gì vậy?” Sắc mặt Ngũ Quân thay đổi, còn chưa kịp hoàn hồn, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói nhẹ nhàng: “Đừng căng thẳng, thi độc do chính ông điều chế, chắc chắn rất dễ giải phải không?”

Giọng nói này như vang lên bên tai, lại như truyền đến từ mọi ngóc ngách trong căn phòng thẩm vấn. Gió âm xung quanh lại nổi lên, ánh đèn trên trần bắt đầu nhấp nháy điên cuồng. Toàn bộ phòng thẩm vấn lập tức chìm vào bóng tối, cảm giác mất trọng lực truyền đến từ mọi phía, cứ như đột nhiên rơi từ không trung xuống vực sâu.

Sắc mặt ông lão chống gậy thay đổi, ông ta gõ mạnh cây gậy đầu rồng xuống đất. Luồng khí trắng lượn lờ tỏa ra, luồng khí này đâm vào sương mù đen, giống như luồng khí nóng đột ngột va chạm với khí lạnh, ngay lập tức biến thành một làn sương trắng mù mịt.

“Cẩn thận, chúng ta đã bị con quỷ đó kéo vào quỷ vực rồi!” Ông lão nhíu mày thật chặt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một hướng trong bóng tối: “Trong quỷ vực, nguy hiểm có thể ẩn nấp trong mọi vùng tối. Mọi người phải hành động cùng nhau!”

Như thể để xác minh lời ông ta nói, trong bóng tối vang lên một tiếng cười nhạo rất khẽ. Tiếng cười này không lớn, nhưng lại truyền vào tai mỗi người một cách cực kỳ rõ ràng. Nghe thấy cái giọng này, cả người ông lão run lên mạnh. Sắc mặt ông ta đột nhiên trở nên rất tệ. Ông ta siết chặt cây gậy đầu rồng trong tay, vì quá dùng sức, gân xanh trên mu bàn tay ông ta nổi lên.

Giọng nói này cả đời ông ta sẽ không bao giờ quên, vết sẹo trên lưng âm ỉ đau nhức, như thể da thịt vừa bị cắt ra, vết thương dữ tợn lật ngược. Cùng với nỗi đau và nỗi sợ hãi nghẹt thở đó, tất cả lại hiện lên trong đầu ông ta.

Trong sương mù đen chậm rãi rút ra vô số sợi máu màu đỏ. Những sợi máu này quấn vào nhau trên không trung, chậm rãi tạo thành một hình người.

Môi ông ta mấp máy, không thể tin được nhìn chằm chằm vào màn đêm đó: “Sao lại là ngươi?”

“Huyết nhân” chậm rãi nặn ra một con mắt trên khuôn mặt, nhãn cầu nhìn chằm chằm vào ông ta, giống như là đang cười: “Đương nhiên là theo Chủ nhân của ta mà đến. Các ngươi không biết tự lượng sức mình, dám vọng tưởng tranh cao thấp với ta, thật nực cười!”

Trong quỷ vực, truyền âm bị cản trở, mấy người còn lại đang đứng không nghe rõ ông lão và “Huyết Nhân” kia nói gì. Mấy người đàn ông trung niên nhìn nhau, ai nấy đều giơ món nghề của mình ra. Có người hét lớn: “Cùng lên đi! Cho thằng nhóc thối đó thấy sự lợi hại của chúng ta!”

“Đừng qua đó! Tất cả lùi lại cho tôi!” Ông lão giống như đối mặt với kẻ thù lớn, gầm lên. Đáng tiếc, những người kia hoàn toàn không nghe thấy lời ông ta nói. Người đi đầu nắm thanh kiếm tiền đồng dài một thước, bay lên và chém mạnh xuống hình người được tạo thành từ những sợi máu đỏ.

Thanh kiếm tiền đồng chém mạnh xuống, ngay lập tức chém hình người đó thành hai nửa. Những sợi máu bị chém đứt như những con giun đất chui vào trong sương mù đen. Những sợi máu bò lổn ngổn trên mặt đất khiến người ta không khỏi rùng mình.

“Rỗng ruột? Người không ở trong đó?” Người đàn ông cầm kiếm sững sờ một chút, hắn còn chưa kịp phản ứng, một cơn đau nhói truyền đến từ vai. Hai sợi dây dài được tạo thành từ máu xuyên qua cánh tay của hắn.

“Leng keng!” Thanh kiếm tiền đồng rơi xuống đất, người đàn ông rên lên một tiếng, máu đặc từ chỗ bị đâm phun ra.

Thần kinh của mọi người lập tức căng thẳng, trong sương mù đen vang lên một tiếng cười nhạo rất tà dị: “Một đống già yếu bệnh tật tụ lại với nhau, hay là các ngươi cùng lên đi, đánh xong sớm ta còn về ngủ.”

Lời nói này rất ngông cuồng và ngang ngược, nhưng không một người đàn ông trung niên nào có đủ tự tin để phản bác. Một trong số họ tiến lên một bước, siết chặt tấm hộ thân trong tay: “Hồ nháo! Theo vai vế, chúng tôi cũng là trưởng bối của cậu, cậu nhóc như cậu ăn nói không lễ phép thì thôi đi, tại sao còn ra tay làm bị thương người khác?”

Giọng nói trong sương mù đen “Ồ” một tiếng, sau đó đưa ra một mệnh lệnh hoàn toàn thiếu thành ý: “Cơ Sướng, thả ông ta ra.”

Những sợi máu chậm rãi rút ra khỏi vai người đàn ông trung niên, người đàn ông đó rên lên một tiếng rồi ngã mạnh xuống đất. Cái tên “Cơ Sướng” được thốt ra khiến tất cả mọi người kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn về phía “Huyết Nhân” được tạo thành từ hàng ngàn sợi máu ở giữa không trung.

Ông lão thở dài một hơi, ông ta chống gậy tiến lên. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, ông lão dường như đã già thêm vài tuổi, ông ta đưa tay đỡ thuộc hạ bị thương đứng dậy, rồi ánh mắt trầm xuống nhìn về một nơi nào đó trong sương mù đen: “Nhóc con, trả lời ta một câu hỏi thật lòng, tại sao quỷ bộc của Liễu Thập Thất lại ở trong tay cậu?”

Khi lời của ông lão vừa dứt, một thân hình cao gầy thong thả bước ra từ trong sương mù đen. Nửa khuôn mặt của chàng trai trẻ được che bằng một chiếc mặt nạ quỷ làm từ quỷ khí. Nửa khuôn mặt lộ ra ngoài dù có chút tái nhợt, nhưng quả thực là một vẻ bề ngoài rất đẹp. Khí đen cuồn cuộn quấn quanh phía sau lưng cậu, gần như giống hệt những vai phản diện thanh lịch nhưng đê tiện trong phim điện ảnh.

Liễu An Mộc khẽ hất cằm, nhìn ông ta đầy vẻ buồn cười: “Đương nhiên là sư phụ để lại cho tôi rồi.”

“Nói bậy!” Ông lão nhìn chằm chằm vào mắt cậu, dường như muốn tìm ra một chút dấu vết của lời nói dối: “Ông già góa vợ đó cả đời chỉ nhận ba đồ đệ, hai người đã chết, bây giờ chỉ còn một đại đệ tử, lão phu đã từng gặp mặt cậu ta một lần.”

“Ai nói với ông, lão già đó chỉ có ba đồ đệ?” Liễu An Mộc nở nụ cười, nửa khuôn mặt của cậu bị mặt nạ quỷ che khuất, nụ cười này khiến cả người cậu càng thêm tà khí. Ánh mắt của cậu lướt qua những người còn đứng trong quỷ vực, thong thả nói: “Cho phép tôi tự giới thiệu lại một lần nữa, quỷ sư nhất tiền của Lâu Quan Đạo, đệ tử cuối cùng của Quỷ Thủ Liễu Thập Thất — Liễu Tứ.”

Toàn bộ quỷ vực chìm vào một mảnh im lặng kỳ lạ. Những người đàn ông trung niên nhìn nhau, trong mắt đối phương đều có một chút bối rối. Trong giới, ai mà không nghe danh tiếng của Liễu lão thái gia? Chỉ là trong giới chỉ nghe nói Liễu lão thái gia cả đời chỉ nhận ba đệ tử chân truyền, nhưng không ai biết ông ấy còn nhận thêm đứa đệ tử thứ tư này?

Nhưng đồng xu trong tay chàng trai trẻ không phải là giả, cậu ta cũng thực sự có thể triệu hồi quỷ vương Cơ Sướng để sai khiến — Đây rốt cuộc chuyện này là chuyện gì? Chẳng lẽ Liễu lão thái gia thực sự đã lén lút nhận thêm một đệ tử nữa?

Ông lão nhìn chằm chằm vào đồng xu trong tay Liễu An Mộc, lông mày chậm rãi nhíu lại, trong lòng nảy sinh một phỏng đoán.

Có thể sai khiến quỷ vương Cơ Sướng, chàng trai trẻ này nhất định có liên quan đến Liễu Thập Thất. Thời gian trước trong giới quả thực có một vài tin đồn, nói rằng Quỷ Thủ Liễu Thập Thất và cổ nữ Hắc Miêu tên Kim Hoa đã có một đứa con. Nhưng nghe nói vì trong cơ thể của cổ nữ tích tụ quá nhiều độc tố, đứa bé sinh ra đã là thai chết lưu, thậm chí cổ nữ cũng qua đời không lâu sau đó.

“Chẳng lẽ đứa bé năm đó không phải thai chết lưu, mà chỉ là tin giả do Liễu Thập Thất cố tình tung ra để tránh sự truy sát của kẻ thù?” Ông lão càng nghĩ càng thấy có khả năng: “Nếu người này thực sự là con trai của Liễu Thập Thất, vậy việc cậu ta có thể sai khiến quỷ vương Cơ Sướng, mọi chuyện đều có thể giải thích được!”

Bàn tay ông lão nắm chặt cây gậy đầu rồng, ông ta nhìn chằm chằm vào chàng trai trẻ trước mặt, vẻ mặt đầy những cảm xúc phức tạp không thể nói nên lời. Chàng trai trẻ đứng đối diện ông ta có vẻ mặt tuấn tú. Nếu nhìn kỹ, quả thực không khó để thấy bóng dáng của người mẹ cậu ta.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, hình bóng của chàng trai trẻ dường như hòa làm một với hình ảnh cô gái cười duyên dáng năm xưa.

Cô gái mặc trang phục Miêu tộc đứng trên sườn đồi xa xôi, đồ trang sức bằng bạc trên trán cô ấy khẽ va vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo và dễ nghe. Cô ấy cầm một bó hoa nhiều màu sắc trong tay, đôi lông mày cong như ngọn núi xa khẽ nhếch lên: “A Xương, anh lại ngẩn người ra đó làm gì vậy?”

Hết chương 42

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 42”

Bình luận về bài viết này

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 42”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Sao mà anh An còn lại ra thêm sư mẫu nữa vậy

    Thích

  2. Ảnh đại diện NaRom
    NaRom

    hẳn là Liễu Tứ :)))

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 335 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.