[Thiên Sư] Chương 43

By

Published on

in


Chương 43

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Sương mù đen xung quanh tan đi khá nhiều, quỷ vực lặng lẽ rút đi như lúc nó đến.

Ông lão chống cây gậy đầu rồng vẫn còn chìm đắm trong ký ức bị phủ bụi kia, rất lâu sau, ông ta thở dài, cả người dường như càng trở nên già nua: “Thôi, có chơi có chịu. Nói đi, cậu muốn hồ sơ của ai?”

Liễu An Mộc không nói gì, mà bước đến bàn thẩm vấn, xé một tờ giấy từ cuốn sổ thẩm vấn, viết hai chữ “Liễu Nhị” vào chỗ trống.

Sau khi hoàn tất, cậu gập đôi tờ giấy lại và đưa cho ông lão.

Ông lão nhận lấy tờ giấy, không mở ra, nhưng trong lòng đã có câu trả lời: “Hồ sơ cậu muốn tìm nằm ở chi cục thứ ba. Tất cả hồ sơ đều được quản lý thống nhất, ngay cả tôi cũng không thể tự tiện mang hồ sơ ra ngoài.”

Liễu An Mộc khẽ nhướng mày, trực giác mách bảo cho cậu biết rằng ông lão vẫn chưa nói hết.

Quả nhiên, sau hai, ba giây tạm dừng, ông lão vuốt ve đầu rồng bằng kim loại trên cây gậy, lại lên tiếng: “Tuy nhiên, tôi có cách để đưa cậu vào đó. Cậu có thể tự mình xem hồ sơ, nhưng chỉ được xem, không được chụp ảnh, càng không được mang hồ sơ ra khỏi chi cục. Nếu không, những gì cậu phải đối mặt sẽ không đơn giản như thế này nữa.”

Khi quỷ vực tan biến, chiếc mặt nạ quỷ bao phủ trên mặt Liễu An Mộc cũng chậm rãi rút đi, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên: “Thành giao.”

Ông lão nhìn vào mắt cậu, vuốt ve đầu rồng trên tay rất lâu, ánh mắt dường như đang hoài niệm điều gì đó.

Ngay khi Liễu An Mộc chuẩn bị rời đi, ông lão nhìn chằm chằm vào bóng lưng của cậu, đột nhiên thở dài nói: “Đôi mắt của cậu… rất giống mẹ cậu.”

Liễu An Mộc đang đặt tay trên nắm cửa, dừng lại. Cậu quay lưng về phía ông lão, khẽ nhếch đuôi lông mày một cách không thể nhận ra.

Thành thật mà nói, cậu không có ký ức đầy đủ của nguyên chủ, càng không biết mẹ của nguyên chủ có mối quan hệ gì với ông lão trước mặt. Tuy nhiên, từ giọng điệu của ông lão, cậu nhạy bén nhận ra một chút tiếc nuối.

Liễu An Mộc không nói gì, lúc này, nói càng nhiều, càng bộc lộ nhiều điều. Nếu không muốn bị lộ bí mật mượn xác hoàn hồn, giữ im lặng là lựa chọn tốt nhất.

Tuy nhiên, ông lão chỉ để lại câu nói lấp lửng đó, rồi không nói tiếp nữa. Ông ta nắm chặt cây gậy đầu rồng, quay người nhìn về phía bà cốt đang bất tỉnh ở góc phòng: “Chuẩn bị thu đội.”

Mấy người đàn ông trung niên nhìn nhau, rồi lại đưa mắt về phía chàng trai trẻ đang đứng ở cửa. Bóng lưng của chàng trai trẻ có chút gầy gò, nhưng sống lưng lại thẳng tắp, giống như cây tùng kiêu hãnh đứng vững giữa gió tuyết.

Chàng trai trẻ nhún nhún vai, mở cửa phòng thẩm vấn, bóng dáng nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Ngũ Quân được người ta đỡ dậy từ dưới đất, thi độc đã lan dọc theo cánh tay phải lên vai, khiến cả cánh tay của hắn có màu tím xanh. Mấy đồng nghiệp khác cũng bị nhiễm thi độc không kém, cả hốc mắt đều tím bầm, xanh lét, như những thây ma già vừa bò ra khỏi quan tài.

Hắn ấn vào cánh tay không còn cảm giác, những thớ thịt trên mặt co giật vài cái, trong mắt lộ ra vẻ tàn độc: “Trưởng phòng, ngài cứ để thằng nhóc thối đó đi như vậy sao?” Năm đó, tất cả bọn họ đều được trưởng phòng già tuyển vào. Không ai hiểu rõ những thủ đoạn của cục hơn bọn họ. Mặc dù những năm gần đây các thủ đoạn đã ôn hòa hơn nhiều, nhưng về cơ bản, vẫn là bộ bài cũ ép buộc và dụ dỗ.

“Quỷ vương Cơ Sướng ở trong tay cậu ta, chỉ cần cậu ta muốn đi, ngay cả cấp cao cũng không thể cản được cậu ta.” Ông lão chậm rãi nhấc cây gậy, giọng nói bình thản: “Tôi có sắp xếp khác cho người này, về chi cục trước đã.”

**

Gần nửa đêm, trời đã tối hơn một chút.

Bước chân ra khỏi cổng sở cảnh sát Sa Hồ, đám người hóng hớt đã tản đi. Dưới ánh đèn đường chỉ còn lại một gia đình đang đi dạo. Hai đứa trẻ đùa giỡn, đuổi nhau ở phía trước. Vợ chồng họ cầm túi nhựa màu đen, đi chậm rãi theo sau bọn trẻ.

“Thật tốt.” Nhìn gia đình ấm áp và hạnh phúc đó, Trình Danh khoác vai Liễu An Mộc, cảm khái: “Anh Ba, cậu nói công việc của chúng ta tuy có vất vả một chút, nhưng đôi khi nghĩ lại, thực ra cũng rất có ý nghĩa. Trừ bạo an dân, bảo vệ bách tính, gánh nặng trên vai chúng ta thật sự không nhỏ.”

Liễu An Mộc nhìn theo ánh mắt của cậu ta, nhìn chằm chằm vào gia đình đó một lúc, đột nhiên lên tiếng: “Cậu có thể nhìn thấy họ?”

“…Cái gì?”

Trình Danh sững sờ một chút, sau đó lập tức nổi da gà, cậu ta nuốt nước bọt, lắp bắp: “Không, không phải, cậu nói vậy là ý gì, gia đình này chẳng lẽ không phải người?”

Ánh mắt Liễu An Mộc lướt qua hai ông bà cụ đang chống gậy phía sau, bọn họ đi theo sau cặp vợ chồng trung niên, đi rất chậm, nhưng nụ cười lại rất hiền từ. Ông cụ dường như đi lại có chút bất tiện ở chân phải, bà cụ liền dìu ông. Hai người nương tựa vào nhau, đã đi qua gần hết cuộc đời đầy mưa gió.

Dường như nhận thấy ánh mắt của cậu, hai ông bà cụ ngẩng đầu lên, mỉm cười về phía bọn họ. Tuy nhiên, khí tức của hai “linh” này rất yếu ớt, có lẽ không lâu nữa, bọn họ sẽ bị Vô Thường dẫn đi địa phủ để luân hồi chuyển thế.

“Bốn người phía trước đều là người sống.” Liễu An Mộc khẽ gật đầu với hai ông bà, sau đó nói một cách hờ hững: “Hai người già phía sau là quỷ mới chết. Cậu ngửi kỹ xem, có ngửi thấy một mùi đặc biệt gì không?”

Trình Danh nghe vậy, thu tay về, hít hai hơi về hai phía. Quả nhiên, chóp mũi của cậu ta ngửi thấy một mùi bất thường: “Hình như có mùi… mùi đốt tiền vàng mã?”

Liễu An Mộc lấy chìa khóa xe ra: “Đó chính là mùi của quỷ mới chết, nếu tôi đoán không sai, hôm nay có lẽ là lễ tuần đầu của hai ông bà đó.”

Trình Danh không nhịn được lại nhìn về phía gia đình bốn người kia. Mặc dù không nhìn thấy hai ông bà đi phía sau, nhưng trong lòng cậu ta vẫn không khỏi có thêm một chút mất mát. Mặc dù sinh lão bệnh tử là quy luật thường tình của thế gian, nhưng thật sự đáng buồn.

Bóng dáng của gia đình đó nhanh chóng biến mất ngoài cổng cảnh viện. Từ cảnh viện đi thẳng hai con phố, có một ngọn núi đá hoang vu. Có lẽ gia đình này muốn đến đó để đốt tiền vàng mã cho người thân.

Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đi đến bãi đậu xe. Cửa xe bốp bốp đóng lại. Đèn xe chiếu sáng bóng tối phía trước, chậm rãi lái ra khỏi cảnh viện. Khi đi ngang qua cổng, đột nhiên có một người phụ nữ mặc quần soóc trắng và áo phông trắng xuất hiện. Đèn xe chiếu vào, khuôn mặt của người phụ nữ toát ra một vẻ trắng bệch bất thường.

Trình Danh giật mình, ý thức thốt ra một câu: “Đệch mẹ!” May mà lúc này tốc độ xe không quá nhanh. Cùng với một tiếng phanh xe nặng nề, chiếc Audi màu trắng dừng lại tại chỗ.

Người phụ nữ chặn xe đang cầm máy ảnh trong tay, mặc dù khuôn mặt dưới ánh đèn xe có vẻ trắng bệch bất thường, nhưng cô ấy thực sự là người sống.

Cô ấy nhìn hai người đàn ông cao lớn trong xe. Đèn flash màu trắng nhấp nháy vài cái. Sau đó, cô ấy bước nhanh đến cửa sổ xe bên ghế lái, dùng khớp ngón tay gõ cửa kính, mỉm cười: “Chào anh, có tiện nói chuyện một chút không?”

Sau một lúc im lặng, cửa kính chậm rãi hạ xuống. Chàng trai trẻ ở ghế lái ngẩng đầu lên, giữa hai lông mày có chút thiếu kiên nhẫn.

Khi nhìn rõ khuôn mặt tuấn tú đó, người phụ nữ rõ ràng sững sờ một chút, buột miệng: “Sao lại là cậu?”

Liễu An Mộc bị câu nói này của người phụ nữ làm cho bối rối, ánh mắt cậu dừng lại trên khuôn mặt được trang điểm tinh xảo của người phụ nữ vài giây, nhưng không chủ động lên tiếng. Trợ lý hoàn dương vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, điều này cho thấy nguyên chủ và người phụ nữ này không hề quen biết nhau.

Lúc này, người phụ nữ như nhớ ra điều gì đó, cô ấy quay đầu nhìn vào biển hiệu của sở cảnh sát Sa Hồ, trên mặt lộ ra vẻ hiểu ra và phấn khích: “Thì ra cậu làm việc ở đây! Tôi đã sớm nghe nói cậu thi vào khoa pháp y. Chú Liễu đã nổi giận không nhỏ vì chuyện này. Thì ra những điều đó đều là thật!”

Trong lời nói của người phụ nữ toát ra một sự quen thuộc, Liễu An Mộc cau mày, bình thản nói: “Cô quen tôi?”

“Đương nhiên là quen! Ồ, tôi quên mất, chắc cậu chưa từng gặp tôi.”

“Tôi tên là Trần Kiều Kiều, là bạn cùng lớp cấp ba với anh trai cả Liễu Minh Chí của cậu, cũng là con gái của Trần Đông Phương.” Nói đến đây, người phụ nữ chớp chớp mắt, chủ động đưa bàn tay trắng nõn thon thả ra, mỉm cười rạng rỡ: “Nói ra thì tôi còn có hôn ước với anh trai thứ hai của cậu, cậu nên gọi tôi một tiếng chị dâu mới phải.”

Vừa dứt lời, lông mày của Liễu An Mộc càng nhíu chặt hơn.

Sau khi mượn xác hoàn hồn, cậu hoàn toàn không kế thừa ký ức của nguyên chủ. Sở dĩ đến bây giờ vẫn chưa bị lộ, hoàn toàn là nhờ vào sự nhắc nhở của “Trợ lý hoàn dương”. Còn người phụ nữ trước mặt có phải là chị dâu của cậu hay không, cậu hoàn toàn không thể phân biệt được.

Cả khoang xe im lặng như tờ, Trình Danh bên cạnh đã kinh ngạc đến tột độ, nửa ngày không thốt ra được một lời nào.

Trần Đông Phương, một doanh nhân xuất sắc của thành phố này, cũng là người sáng lập một công ty game lớn ở thành phố B, có thể nói là một nhân vật rất có tiếng tăm. Theo lời người phụ nữ này, cô ấy là con gái của Trần Đông Phương, tức là một tiểu thư cành vàng lá ngọc. Mà vị tiểu thư này lại là chị dâu của anh Ba, điều đó có nghĩa là anh Ba cũng rất có khả năng là một công tử sinh ra đã ngậm thìa vàng?

Người anh em cùng phòng suốt bốn năm đột nhiên biến thành một công tử nhà giàu, chuyện này xảy ra với bất kỳ ai cũng phải kinh ngạc một lúc.

“Anh Ba, cậu nói thật với tôi một câu, ba cậu rốt cuộc là ai?” Rất lâu sau, Trình Danh cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.

Người phụ nữ chớp mắt, lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Cô ấy cầm máy ảnh trong tay, khẽ cười mấy tiếng: “Xem ra cậu em trai của chúng ta luôn rất kín tiếng ở bên ngoài. Vậy người làm chị dâu này cũng không nên nói nhiều. Đợi các cậu về rồi chậm rãi nói chuyện nhé!”

Sự kiên nhẫn đã hoàn toàn cạn kiệt, Liễu An Mộc ngẩng đầu lên, giọng nói không thiện ý: “Cô rốt cuộc có chuyện gì?”

Nói đến chuyện chính, tinh thần của người phụ nữ lập tức phấn chấn hơn nhiều. Cô ấy lắc lắc chiếc máy ảnh trong tay, nhún vai: “Tôi tốt nghiệp khoa báo chí, bây giờ đang làm phóng viên ngoại tuyến cho một nền tảng truyền thông mới. Vừa nãy chúng tôi nhận được tin báo, nói rằng bên ngoài sở cảnh sát Sa Hồ có người làm phép và thực sự đã mời đến một vài thứ bí ẩn, vì vậy chúng tôi đến đây, muốn xem có thể lấy được tài liệu đầu tay không.”

“Đó chỉ là một người bị bệnh tâm thần đột nhiên phát bệnh thôi.” Liễu An Mộc tựa vào ghế xe. Nghe vậy, cậu nhướng mày, dùng một giọng điệu mỉa mai nói: “Bây giờ là thời đại nào rồi mà vẫn có người tin vào những thứ mê tín phong kiến cũ rích đó?”

Người phụ nữ lắc đầu, kiên quyết nói: “Một số chuyện không phải là mê tín phong kiến. Những gì chúng ta hiểu chỉ là một góc của tảng băng trôi trong thế giới này. Vẫn còn rất nhiều điều mà người bình thường không thể tiếp cận được.”

Nói rồi, cô ấy lại lấy điện thoại từ trong chiếc túi LV mang theo ra. Ngón tay được sơn móng tay màu đỏ tươi nhấp vài cái, điện thoại tự động bắt đầu phát một đoạn video. Cô ấy đưa điện thoại đến trước mặt Liễu An Mộc. Video không rõ nét lắm, nhưng rất dễ nhận ra là được quay thật.

Và nội dung của đoạn video này chính là cảnh vừa xảy ra trước cổng sở cảnh sát.

Lời nói của bà cốt được ghi lại rõ ràng trong video. Những hành vi kỳ quặc của cô gái áo trắng sau khi bị nhập hồn càng làm cho video thêm một phần quái dị. Hơn nữa, video còn cố ý quay cả tấm biển “Sở cảnh sát Sa Hồ”. Có thể tưởng tượng đoạn video này một khi được lan truyền, sẽ gây ra một làn sóng dư luận lớn như thế nào.

**
Chan: Chết mẹ, các Bảo Bối ơi, hình như tui có một sự hiểu lầm không hề nhẹ với Vương Viễn =)))) Do An An mượn xác hoàn hồn vào một người cũng họ Liễu, nên tui cứ tưởng lần đầu gặp nhau, Vương Viễn nói lão Liễu đã báo cho ảnh là ý chỉ Liễu Thấp Thất đã hẹo kia báo mộng, nhưng không ngờ là “lão Liễu” người sống có số có má an bài công việc cho con cái =)))

Nhưng mà có 1 cái khó hiểu là lúc đó An An nói đi kiếm người trộm mộ mà đào xác lên, thì Vương Viễn lại nói thời đại này không được phép làm vậy, với cả Vương Viễn không ngạc nhiên với những “khả năng” của An An, theo lý thì không dễ dàng chấp nhận như vậy chứ nhỉ? Tui check lại raw thì đúng là “báo mộng” >_<

Hết chương 43

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 43”

Bình luận về bài viết này

2 responses to “[Thiên Sư] Chương 43”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Nhức nhức cái đầu

    Thích

  2. Ảnh đại diện NaRom
    NaRom

    rối thiệt, đoạn báo mộng đó tui cũng hơi khó hiểu :))

    Thích

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 726 335 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.