[Thiên Sư] Chương 50

By

Published on

in


Chương 50

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Con mèo này không hề xa lạ với mọi người, trong hầu hết các camera giám sát trên đường đi của nạn nhân, bóng dáng của con mèo đen này đều xuất hiện. Nó giống như một người dẫn đường, đi cách thi thể một khoảng không xa, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn.

Trình Danh không kìm được rón rén lại gần Liễu An Mộc, hạ giọng hỏi: “Anh Ba, cậu có thấy con mèo này hơi lạ không?”

Liễu An Mộc nhướng mày: “Sao nào?”

Trình Danh gãi gãi đầu: “Rõ ràng con mèo đó là mèo đực, nhưng thân nó rất gầy, bụng lại tròn vo, cứ như một con mèo cái đang mang thai vậy. Hơn nữa, tôi vừa thấy hình như có thứ gì đó đang cử động trong bụng của nó.”

Nghe xong phân tích của cậu ta, Liễu An Mộc lật đồng xu trong tay: “Bởi vì thứ đó không phải là mèo.”

Trình Danh ngớ người, ngây ra một lúc rồi theo bản năng hỏi: “Vậy nó là gì?”

“Dù sao cũng không phải thứ tốt lành gì.” Liễu An Mộc lấy điện thoại ra, chạm vài cái trên màn hình rồi đưa cho Trình Danh. Trình Danh nhìn kỹ, thấy trên màn hình chỉ có bốn chữ: “Trung Âm Tiểu Quỷ.”

“Cái gì…” đầu óc Trình Danh mờ mịt, rõ ràng đó là một con mèo hơi kỳ quái, sao lại thành tiểu quỷ được? Hơn nữa, tiểu quỷ ít nhất cũng phải có hình người chứ, làm gì có tiểu quỷ nào giống hệt một con mèo?

Nhưng đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, đối diện còn có một “nghi phạm” đang chờ thẩm vấn. Trình Danh đành nén lại sự tò mò trong lòng, định đợi sau khi thẩm vấn xong sẽ hỏi kỹ lại anh Ba.

Đèn đỏ trên hai camera nháy lên, cuộc thẩm vấn chính thức bắt đầu.

Ánh mắt như chim ưng của Vương Viễn nhìn chằm chằm vào gã béo đối diện. Anh theo thường lệ nói một đoạn mở đầu cuộc thẩm vấn: “Trương Bình, chúng tôi là cảnh sát của Sở cảnh sát khu Sa Hồ. Hiện tại chúng tôi tìm anh để làm rõ một số tình tiết vụ án, xin anh cung cấp bằng chứng và lời khai trung thực.”

Gã béo đối diện lau mồ hôi trên trán, vội vàng đáp: “Vâng, vâng, tôi nhất định sẽ hợp tác với cảnh sát.”

“Đoạn video vừa rồi được trích xuất từ camera hành trình trong xe của anh, sau khi tai nạn xảy ra, tại sao anh không báo cảnh sát, không đưa người bị thương đi bệnh viện ngay lập tức, hay gọi điện thoại cấp cứu 120?”

“Đội trưởng Vương, chuyện này thực sự không thể trách tôi được!” Trương Bình tỏ vẻ khổ sở trên khuôn mặt: “Con đường đó quá tối, hôm đó tôi họp cả ngày, lúc lái xe hơi buồn ngủ nên không nhìn thấy người đó. Phát hiện ra đụng trúng người, tôi sợ đến mức tỉnh cả ngủ. Tôi xuống xe ngay lập tức để kiểm tra, người đó nằm trên đất kêu la. Tôi vội vàng nói đưa anh ta đi bệnh viện, nhưng anh ta lại nắm chặt lấy tôi và nói rằng anh ta không sao, có việc gấp cần phải làm, bảo tôi bồi thường một ít tiền, rồi anh ta sẽ tự đi bệnh viện.”

Giọng Trương Bình có chút căng thẳng, phần thịt trên mặt hắn rung rung lên khi nói chuyện: “Lúc đó tôi tưởng anh ta là kẻ chuyên ăn vạ, nhưng trên mặt và người anh ta đều chảy rất nhiều máu, cũng không giống ăn vạ cho lắm. Hơn nữa, chuyện này cũng là tôi có lỗi trước, nên tôi nói anh ta cứ yên tâm, tiền tôi chắc chắn sẽ bồi thường, nhưng tôi sẽ đưa anh ta đi bệnh viện kiểm tra trước, nếu có vấn đề gì có thể điều trị sớm. Nhưng anh ta không đồng ý, còn nói có chuyện rất quan trọng cần làm, không có thời gian dây dưa với tôi, bảo tôi nhanh chóng đỡ anh ta dậy và đưa tiền.”

“Tôi thực sự không còn cách nào, lại thấy anh ta quả thật không giống bị gì nghiêm trọng, nên đã đỡ anh ta dậy, rồi đưa anh ta ra xe lấy 20.000 tệ tiền mặt.”

Vương Viễn dùng đầu bút gõ hai cái vào cuốn sổ: “Tại sao anh lại mang theo 20.000 tệ tiền mặt bên người?”

“Cái này…” Trương Bình gãi gãi tai, ngượng nghịu nở nụ cười: “Đội trưởng Vương, anh cũng biết gia đình tôi làm kinh doanh, việc kinh doanh chủ yếu do anh cả của tôi phụ trách, tôi không có năng khiếu kinh doanh nên chỉ phụ việc cho anh ấy thôi, việc nhập hàng của nhà máy là do tôi quản lý.”

“Gần đây chúng tôi có một dự án cần tìm nhà cung cấp nguyên liệu, có vài nhà cung cấp đang liên hệ với tôi, mong tôi ưu tiên xem xét họ. Trước khi xảy ra chuyện, tôi vừa từ bàn nhậu đi ra…” Trương Bình dừng lại một chút, nhận ra mình lỡ lời, vội vàng xua tay: “Nhưng anh yên tâm, tôi không uống một giọt rượu nào cả. Anh không tin có thể tìm những người đã ăn cơm cùng tôi lúc đó, hỏi họ là biết.”

Vương Viễn hơi nhíu mày: “Cho nên 20,000 tệ này là ‘phí tình cảm’ mà anh nhận được?”

Trương Bình bị vạch trần tại chỗ, co quắp cười cười: “Giá của mấy nhà cung cấp này cũng gần như nhau, lại là những doanh nghiệp cũ chúng tôi đã hợp tác nhiều năm. Bọn họ tặng tôi chút quà cũng là mong có được cơ hội này, với lại loại hình doanh nghiệp gia đình như chúng tôi, không đấu thầu công khai, chắc cũng không tính là hối lộ phải không?”

“…Thị trường phải có cạnh tranh công bằng. Hành vi của anh tuy không được coi là tham nhũng, nhưng cũng phá vỡ trật tự thị trường bình thường. Tôi khuyên anh sau này bớt làm những chuyện như vậy, khi chọn nhà cung cấp vẫn phải đặt chất lượng lên hàng đầu.”

Trương Bình gật đầu lia lịa: “Sau này nhất định sẽ thế, nhất định sẽ thế.”

Trong lúc Trương Bình nói chuyện, Liễu An Mộc trầm ngâm nhìn chằm chằm vào cái bóng của hắn, chậm rãi chớp mắt.

Cái bóng của Trương Bình đổ lên bức tường phía sau, cái bóng này trông cao lớn và cường tráng hơn rất nhiều so với thân hình của Trương Bình, giống như một ngọn núi thịt in lên tường. Kỳ lạ hơn nữa, đầu của Trương Bình trên cái bóng dường như có hai cái bóng chồng lên nhau, nhưng không rõ ràng. Hầu hết thời gian, cái bóng của Trương Bình chỉ có một cái đầu, chỉ trong vài khoảnh khắc vô tình, cái đầu tròn vo đó dường như tách ra thành hai.

Có lẽ là vì lần đầu tiên vào sở cảnh sát nên quá căng thẳng, trên cổ của Trương Bình toát ra một lớp chất lỏng không biết là dầu hay mồ hôi, dính vào da, khiến toàn thân hắn trông bóng nhẫy, giống như một bức tượng đồng cao ngất trên bệ đá trong đền thờ.

Liễu An Mộc không khỏi nhớ đến lần khám nghiệm tử thi đầu tiên của mình, linh hồn của nạn nhân Lưu Hải Bình cũng mọc ra ba cái đầu. Gã béo trước mắt vẫn còn sống, nên linh hồn của hắn đương nhiên vẫn ở trong thể xác, ngay cả quỷ sai cũng không thể nhìn thấy hình dáng linh hồn của hắn. Nhưng cái bóng là một mặt khác của con người, bí mật của linh hồn thường ẩn chứa trong đó. Cái bóng của hắn đã bộc lộ sự bất thường.

“Cái ‘Trương Bình’ này có vấn đề.”

Ánh sáng trong phòng thẩm vấn đến từ đèn huỳnh quang trên trần nhà. Dưới ánh sáng này, cái bóng của con người thường sẽ đổ xuống dưới chân, thậm chí bị che khuất hoàn toàn bởi ghế ngồi. Nhưng cái bóng của Trương Bình lại đổ song song lên bức tường phía sau. Để tạo ra cái bóng ở góc độ này, phải có một nguồn sáng chiếu thẳng vào người Trương Bình.

Liễu An Mộc lẳng lặng dịch người sang một bên, nhìn xuống dưới chân Trương Bình. Quả nhiên, đúng như những gì mình dự đoán, dưới chân Trương Bình có một cái bóng ngắn, cái bóng đó mới là cái bóng thật của Trương Bình. Còn cái bóng phía sau lưng Trương Bình kia…

“Ngài Trương bình thường có tín ngưỡng gì không? Ví dụ như tin Phật giáo hay Đạo giáo?” Liễu An Mộc dựa vào tường phía sau, đột nhiên lên tiếng hỏi.

Câu hỏi này có vẻ đột ngột, thậm chí có thể nói là không liên quan gì đến vụ án. Trương Bình cũng sững người một lúc lâu, nhưng trong mắt hắn không phải là sự bàng hoàng mà là một thoáng căng thẳng, nhưng cảm xúc bất thường này nhanh chóng bị che giấu đi một cách khéo léo.

“Những người làm kinh doanh như chúng tôi, thường có tín ngưỡng riêng, đây cũng không phải chuyện lạ.” Một lát sau, Trương Bình kéo một miếng ngọc Phật từ trong cổ áo ra, gật đầu nghiêm túc: “Mẹ tôi tin Phật, nên cả nhà chúng tôi đều tin theo bà ấy, kể cả anh cả của tôi. Và mỗi năm đến Tết, cả nhà chúng tôi đều đến chùa cầu phúc.”

Liễu An Mộc nhìn chằm chằm vào miếng ngọc Phật trên cổ hắn, đột nhiên bật cười một tiếng: “Có thể cho tôi xem miếng ngọc Phật trên cổ anh không?”

Vừa dứt lời, trong mắt Trương Bình lóe lên một tia sắc lạnh, hoàn toàn trái ngược với vẻ lúng túng khi nãy, hắn nhìn chằm chằm vào viên cảnh sát trẻ tuổi ngồi phía đối diện, dường như muốn tìm ra điều gì đó trong mắt người này.

Liễu An Mộc nhướng mày: “Không tiện sao?”

“…Tất nhiên là tiện. Tôi chỉ không ngờ, vị cảnh sát này lại còn quan tâm đến tín ngưỡng cá nhân của tôi.” Trương Bình cười hê hê, tia sắc lạnh trong mắt nhanh chóng bị che giấu đi: “Tôi chỉ hơi tò mò, miếng ngọc Phật của tôi có liên quan gì đến vụ án này không?”

“Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là bạn gái của tôi cũng có một miếng ngọc Phật như vậy, nhưng mà trong chuyến du lịch tôi vô tình làm mất nó, mấy ngày nay cô ấy đang giận dỗi với tôi.” Liễu An Mộc tiện miệng bịa ra một lý do: “Tôi thấy miếng ngọc Phật của ngài Trương đây rất giống với của cô ấy, nên muốn xem thử có phải cùng một loại hay không. Nếu giống thật, tôi cũng có thể tìm địa chỉ để mua một miếng khác để dỗ cô ấy vui.”

Trình Danh đứng cạnh Liễu An Mộc, nghe vậy không kìm được liếc nhìn cậu mấy cái, thầm nghĩ anh Ba giờ bịa chuyện càng ngày càng giỏi. Cả thời đại học đều dồn hết tâm trí vào việc học, ra trường lại sống một cuộc sống hai điểm thẳng hàng, đào đâu ra bạn gái.

Nhưng Trương Bình nghe cậu nói vậy, đã bớt lo lắng hơn một chút. Hắn kéo hẳn miếng ngọc Phật ra khỏi cổ áo, cầm lấy hai mép của miếng ngọc và hào phóng đưa ra cho Liễu An Mộc xem: “Miếng ngọc Phật này là bạn của tôi tặng, hắn nói mua ở một ngôi chùa Lạt Ma ở Tây Tạng.”

Liễu An Mộc cúi đầu xuống, cẩn thận quan sát miếng ngọc Phật trong tay Trương Bình. Tượng ngọc Phật này có lẽ được điêu khắc từ ngọc bạch chi, hình tượng trên đó quả nhiên không giống với các bức tượng Phật thông thường. Xung quanh tượng Phật treo lơ lửng vài đóa sen, trên đầu đội Tiểu Ngũ Phật quan, trên thân đeo các loại chuỗi ngọc, hình tượng vừa quý phái vừa đẹp đẽ, hiền từ và trang nghiêm.

“Tượng ngọc Phật này là Lục Độ Mẫu?”

Trương Bình có chút ngạc nhiên, rồi lập tức gật đầu: “Đúng vậy, chính là Lục Độ Mẫu. Bạn của tôi nói ở vùng Tây Tạng, Lục Độ Mẫu đại diện cho sự cát tường và phúc lộc, đeo ngọc Phật Lục Độ Mẫu là để cầu nguyện cho một cuộc sống cát tường như ý.”

Liễu An Mộc gật đầu với hắn, đứng thẳng người trở lại, nói năng hiếm khi lịch sự: “Cảm ơn anh, nhưng miếng ngọc Phật này không giống với của bạn gái tôi. Tôi sẽ nghĩ cách khác vậy.”

Nghe cậu nói vậy, vẻ mặt Trương Bình mới hoàn toàn thả lỏng. Hắn lắc đầu, cười nói: “Không sao đâu. Nhưng miếng ngọc Phật này của tôi có lai lịch không nhỏ đâu. Trong chùa Lạt Ma có cấp bậc rất cao, còn đặc biệt thỉnh pháp sư có công đức lớn gia trì. Bạn của tôi những năm đó đã cúng dường cho chùa rất nhiều tiền, ngay cả hắn đi thỉnh cũng tốn không ít công sức mới thỉnh được về cho tôi.”

Vương Viễn quan sát hắn vài lần, tinh ý nhận thấy khi nói về miếng ngọc Phật này, Trương Bình tỏ vẻ đầy tự hào, như thể có được miếng ngọc này đã trở thành một thành tích hiếm có của mình.

Hết chương 50

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.