[Thiên Sư] Chương 51

By

Published on

in


Chương 51

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

“Hỏi gì thì trả lời nấy, những chuyện không liên quan đến vụ án thì đừng nói dài dòng,” Vương Viễn ngắt lời Trương Bình đang thao thao bất tuyệt, anh di chuyển con chuột, lấy ra một bức ảnh chụp màn hình đã được phóng to, chiếu lên màn hình.

Trong bức ảnh chụp màn hình này, nạn nhân Võ Cường đã nằm gục trên mặt đất cách đó không xa, còn Trương Bình xuất hiện ở phía bên trái khung hình. Có thể nhìn thấy rõ ràng hắn đang cầm một vật có hình dạng que, được che bằng tấm vải xanh, tuy nhiên do góc chụp nên chỉ thấy được một góc của vật được bọc kín.

Vương Viễn nhìn thẳng vào Trương Bình, nghiêm túc hỏi: “Lúc xuống xe, trong tay anh đang cầm cái gì?”

Bầu không khí dần dần trở nên căng thẳng, Trương Bình nhìn chằm chằm vào bóng lưng của mình trên màn hình chiếu, vô thức xoa hai ngón tay cái và trỏ. Một lúc sau, hắn hơi ngượng ngùng ho một tiếng: “Thật ra, bên trong là một cái búa, lúc đó là nửa đêm, trên đường lại không có ai, tôi có chút hoảng sợ nên tiện tay cầm một cái búa để phòng thân, cũng là vì sự an toàn mà thôi.”

“Cái búa?” Vương Viễn cau mày: “Cái búa đó giờ đang ở đâu?”

“Nó vẫn ở trong xe của tôi, tôi hoàn toàn không mang cái búa đó ra ngoài, nếu các anh không tin, cứ việc đến kiểm tra.”

Vương Viễn im lặng một lúc, vẫy tay ra hiệu, dặn dò vài câu với cảnh sát trẻ tuổi đang lảng vảng gần đó. Cảnh sát trẻ nhanh chóng lấy chìa khóa xe từ Trương Bình và rời đi, thực ra, mọi người có mặt ở đó đều biết, vì Trương Bình dám để bọn họ lục soát một cách đường hoàng như vậy, nên cái búa đó chắc chắn sẽ không có vấn đề gì, tuy nhiên, quy trình vẫn phải được tiến hành.

Việc thẩm vấn Trương Bình không kéo dài quá lâu, sau vụ tai nạn, nhiều camera đã ghi lại được hình ảnh của nạn nhân Võ Cường, thiết bị ghi hành trình trong xe của Trương Bình cũng quay lại cảnh Võ Cường đứng dậy và rời đi. Dù có thể chứng minh Võ Cường đã gặp tai nạn giao thông trước khi chết, điều đó cũng không thể trực tiếp kết tội Trương Bình.

Ngay cả khi Vương Viễn vẫn còn nghi ngờ hắn, nhưng thế lực đứng sau Trương Bình cũng không thể xem thường, khi không có bằng chứng xác thực, bọn họ không còn cách nào khác ngoài việc để hắn rời đi.

Sau khi buổi thẩm vấn kết thúc, Liễu An Mộc chủ động tiễn Trương Bình ra khỏi cục cảnh sát, hai người đi đến cổng cục cảnh sát, cậu đột nhiên chìa tay ra, mỉm cười nói: “Ngài Trương trông có vẻ hốc hác hơn khá trước nhiều, mấy ngày nay chắc là ngủ không ngon nhỉ?”

Trương Bình có vẻ ngạc nhiên, hắn cẩn thận quan sát người thanh niên trước mặt, chìa tay ra bắt: “Chúng ta đã từng gặp nhau chưa? Trí nhớ của tôi rất tốt, hơn nữa với dung mạo của cậu, chỉ cần gặp một lần là tôi tuyệt đối sẽ không quên.”

“Ồ,” Liễu An Mộc nhìn hắn, cười như không cười: “Đúng là tôi đã gặp anh, nhưng có lẽ anh chưa từng gặp tôi.”

Lời nói này khiến Trương Bình đổ mồ hôi lạnh, hắn không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Liễu An Mộc. Trực giác mách bảo hắn, cảnh sát trẻ này tuyệt đối không đơn giản, mà người này chắc chắn biết điều gì đó.

“Chẳng lẽ cảnh sát còn nắm giữ manh mối gì? Tôi đã nghe nói trong ngành cảnh sát có một đội đặc biệt, chuyên xử lý các vụ án siêu nhiên. Vừa rồi bọn họ còn đặc biệt nhắc đến tấm vải xanh, lẽ nào là cố ý thăm dò tôi?” Trương Bình càng nghĩ càng thấy kinh hãi, đến cả lúc Liễu An Mộc rút tay ra mà hắn cũng không biết, vẫn còn ngây ngốc treo tay ở không trung.

Cho đến khi Liễu An Mộc lên tiếng nhắc nhở, Trương Bình mới như bừng tỉnh.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay đang treo lơ lửng của mình, hơi ngượng ngùng thu tay về, rồi dụi dụi hai cái vào quần: “Vì tôi đã được loại trừ hiềm nghi, vậy tôi xin phép về trước, công ty còn nhiều việc cần tôi xử lý.”

“Xin cứ tự nhiên.” Không biết có phải là ảo giác của hắn hay không, nụ cười trên gương mặt người thanh niên dường như càng sâu hơn. Trương Bình bị nụ cười đó làm cho rùng mình, giống như bí mật ẩn giấu trong đáy lòng mình đã hoàn toàn bị người thanh niên nhìn thấu, hắn ngập ngừng nói một tiếng: “Xin cáo từ,” rồi vội vã rời khỏi cục cảnh sát.

Bóng dáng lùn mập nhanh chóng biến mất trong con ngươi đen láy của người thanh niên, cái bóng còn sót lại chậm rãi trùng lặp với bóng dáng đã nhìn thấy trong phòng pháp y, Liễu An Mộc sờ cằm, trầm ngâm suy nghĩ, không nghi ngờ gì nữa, hung thủ chính là Trương Bình, nguyên nhân cái chết của Võ Cường chính là tai nạn giao thông.

…Tuy nhiên, rốt cuộc hắn đã dùng tà thuật gì mà có thể khiến thi thể đứng dậy trong vòng chưa đầy mười phút như vậy?

Phương pháp này chưa từng được nghe nói đến trong giới, ngay cả hậu duệ của những người làm nghề đuổi thi là người Miêu ở Tương Bắc, cũng phải ngâm thi thể trong một loại thuốc tắm độc quyền suốt ba ngày, mới có thể dùng tiếng chiêng đuổi thi để điều khiển thi thể đi lại. Hơn nữa, người làm nghề cản thi không thể đi quá xa thi thể trong quá trình cản thi, một khi thi thể thoát ly phạm vi âm thanh của chiêng cản thi, sẽ lập tức đổ sụp và biến trở lại thành một thi thể bình thường.

Nhìn chiếc Audi của Trương Bình lái ra khỏi cục cảnh sát, khóe môi Liễu An Mộc chậm rãi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Cái gã Trương Bình này thật không đơn giản.”

“Chắc chắn là hắn có vấn đề, ăn nói quanh co, nhất định còn giấu chúng ta chuyện gì đó,” Trình Danh từ phía sau đi tới, tiếp lời, cậu ta thản nhiên khoác vai Liễu An Mộc, không kìm nén được sự tò mò trong lòng: “Anh ba, cậu vẫn chưa nói cho tôi biết, cái tiểu quỷ trung âm đó rốt cuộc là cái gì?”

“Thứ đó giống như cái mà cậu đã thấy ấy, chúng tôi còn gọi nó là ‘mèo âm’. Đem bào thai chưa thành hình cùng với nhau thai khâu vào bụng một con mèo già sống hơn hai mươi năm, sau đó cho vào một cái vại đất đặc chế, chôn ở nơi đất tốt đã chọn. Bốn mươi chín ngày sau, đào vại đất lên, thi thể mèo già sẽ lại ‘sống’ dậy. Hơn nữa, tôi thấy con mèo âm đó hẳn là rất lợi hại, con ‘thai quỷ’ trong bụng mèo xem ra có bát tự không hề đơn giản.”

“Thai quỷ” là những bào thai chết khi chưa đầy một tuổi, chưa bị tách ra khỏi nhau thai. Loại quỷ này thường mang oán khí rất lớn, xử lý vô cùng khó khăn, mà bản thân mèo vốn đã là sinh vật thuộc âm, cộng thêm mèo già đã có linh tính, sau khi chết thi thể của nó càng thêm âm khí. Lúc này cho thi thể thai chết vào trong đó, rất dễ kích thích hung tính của thi thể, nếu thai chết lại được mổ ra vào thời điểm đặc biệt, người tạo gán cho nó một bát tự cực âm, thì đó chính là hung càng thêm hung.

Trình Danh chăm chú lắng nghe, nhanh chóng nhớ lại “Địa Đồng” đã quấn lấy Tiểu Vân, không khỏi siết chặt lấy vai Liễu An Mộc, thậm chí còn kéo cả bộ đồng phục cảnh sát của Liễu An Mộc lên khá nhiều: “Vậy cái mèo âm này chẳng phải là rất nguy hiểm sao? Thảo nào trên camera giám sát trên đường đều có bóng dáng của con mèo này, chắc chắn là thứ này đã hại Võ Cường!”

“Võ Cường chết vì tai nạn giao thông, không liên quan gì đến thứ này,” Liễu An Mộc không khách khí gạt tay cậu ta ra, bộ đồng phục trượt xuống lại theo phần eo hẹp.

Trình Danh không để ý, lại ghé sát vào cậu, hạ thấp giọng nói: “Vậy cậu nghĩ tại sao thứ này lại xuất hiện ở hiện trường vụ án? Hơn nữa, thứ này đã là do con người tạo ra, thì chắc chắn phải có chủ nhân chứ? Lẽ nào nó tự nhiên lại chạy đến hiện trường vụ án sao?”

“Cậu hỏi tôi, tôi đi hỏi ai bây giờ?” Liễu An Mộc vỗ vỗ bộ đồng phục, chỉnh lại cầu vai, sau đó dùng ánh mắt quét qua thời gian trên màn hình điện thoại: “Đi thôi, ăn cơm chiên đi.”

“Nếu Võ Cường chết ngay sau vụ tai nạn, vậy giải thích thế nào về việc anh ta xuất hiện trên nhiều camera giám sát, thi thể lại được tìm thấy trong khu vực quản lý của chúng ta, còn nữa…” Trình Danh ngẩng đầu lên, phát hiện Liễu An Mộc đã đi gần đến cửa cục cảnh sát, vội vàng đuổi theo vài bước: “Anh ba? Sao cậu đi nhanh thế, đợi tôi với—”

**

Sau khi ăn một bữa cơm ngon lành, hai người xách theo hai chai nước đá, quay trở lại phòng hòa giải của cục cảnh sát, chuẩn bị chợp mắt một lát. Ai ngờ mông vừa mới chạm ghế, cửa phòng hòa giải đã bị đẩy ra.

Hai người theo tiếng động nhìn qua, chỉ thấy Vương Viễn bước vào từ bên ngoài, tay còn cầm một chiếc điện thoại.

“Đừng nghỉ nữa, nghi phạm và Đinh Ngọc Phỉ quen nhau qua game, chúng tôi đã liên hệ với nhà phát triển trò chơi này, bọn họ cung cấp cho chúng tôi một tài khoản. Tài khoản này sẽ tự động kết nối với nghi phạm.” Vương Viễn đặt điện thoại trước mặt Liễu An Mộc, màn hình dừng lại ở giao diện một trò chơi.

Liễu An Mộc dựa người vào ghế, liếc mắt qua đó, trò chơi này chính là một game MOBA đẩy trụ di động đang thịnh hành: “Tôi nói này đội trưởng Vương, Chu Bái Bì còn không bóc lột tàn nhẫn như anh.”

“Bớt nói nhảm đi, còn muốn lấy tiền thưởng 3.000 tệ không? Nghi phạm hiện giờ đang online, mau nghĩ cách nói chuyện với nghi phạm, tranh thủ chiếm được lòng tin của nghi phạm trong hai ngày này.”

3.000 tệ tiền thưởng không phải là một khoản nhỏ, ít nhất đối với Liễu An Mộc lúc này là như vậy.

Liễu An Mộc lập tức ngồi thẳng dậy, cầm điện thoại, nghiêm túc nói: “Nghi phạm nào chứ? Bây giờ đó là anh trai tốt của tôi.”

Trình Danh cũng không ngủ nữa, bèn ghé đầu tới, cùng nhìn Liễu An Mộc chơi game, Vương Viễn liếc nhìn mười tài khoản trên màn hình, chỉ vào một biểu tượng màu đỏ của đội bạn nói: “Cái nick ‘Quá Khứ Như Phong’ này chính là nghi phạm.”

“Quá Khứ Như Phong” sử dụng một biểu tượng hoạt hình đẹp trai, miệng ngậm một điếu thuốc, loại biểu tượng này rất dễ khiến các cô gái tưởng tượng đối phương ngồi trước mặt là một chàng trai đẹp trai như biểu tượng của hắn, tuy nhiên, sự thật rất có thể là, đối phương là một kẻ ấu dâm thối chân.

Sau khi vào game, “Quá Khứ Như Phong” lập tức chọn một tướng đi rừng là “Lý Bạch”, Liễu An Mộc nhướng mày, nhấn hai lần trên màn hình, tiếp theo chọn một tướng hỗ trợ “Dao”, các đồng đội khác cũng lần lượt chọn tướng.

Vương Viễn không rành về game, bèn ngồi xuống bên cạnh cậu: “Chơi cho tốt vào, thành bại dựa vào cái này đấy.”

Trò chơi nhanh chóng bắt đầu, Lý Bạch do “Quá Khứ Như Phong” điều khiển nhanh chóng lao lên phía trước. Tiếp theo, một hàng chữ xanh nhỏ hiện ra ở phía bên trái màn hình.

Quá Khứ Như Phong (Lý Bạch): Hỗ trợ đi với anh, anh trai đi rừng sẽ dẫn em bay.

Trình Danh cầm chai nước đá lên uống một ngụm, hả hê nói: “Anh trai đi rừng của cậu khá tự tin đấy, lát nữa có khi lại 0-8 không chừng.”

“Không thể nào.” Liễu An Mộc vừa điều khiển Dao bám theo Lý Bạch, vừa nói: “Vì hắn có thể lừa được nhiều nữ sinh trung học đối với hắn một lòng một dạ như vậy, ít nhất kỹ năng chơi game của hắn phải đạt tiêu chuẩn.”

Quả nhiên đúng như lời cậu đã nói, chưa đầy một phút sau khi game bắt đầu, “Quá Khứ Như Phong” đã ẩn mình trong bụi cỏ, sau khi “Quá Khứ Như Phong” tung kỹ năng lao lên, Liễu An Mộc cũng thành thạo tung ra một kỹ năng, hai người phối hợp vô cùng ăn ý, nhanh chóng lấy được mạng đầu tiên của đối phương.

Cùng với âm thanh “first blood” vang lên, một giọng nói cố tình làm khàn giọng qua kênh thoại của đội: “Dao chơi khá lắm, có thể bật mic không? Bật mic ra ngoài lập đội, anh trai dẫn em bay.”

Vừa dứt lời, phòng hòa giải rơi vào im lặng, Trình Danh vỗ trán: “Chết rồi, bây giờ đi đâu tìm một cô gái trung học bây giờ?”

“Đánh chữ nói với hắn là đang nghỉ trưa ở trường, không tiện bật mic.” Vương Viễn đã nghĩ trước đối sách, tuy trong cục hiện tại có một cô gái trung học, nhưng trong cuộc trò chuyện của Đinh Ngọc Phỉ với nghi phạm có nhắc đến nickname của Lý Tuyết, ba người có thể quen biết nhau.

Liễu An Mộc không để ý hai người bọn họ, cậu hắng giọng, dùng tay trái bóp nhẹ cổ họng, tùy tiện “a” vài tiếng, sau đó cậu mở mic toàn đội trong game, sắc mặt Vương Viễn đột nhiên biến đổi, chưa kịp ngăn cản, anh ta đã thấy Liễu An Mộc đưa ống nghe lên miệng, cố tình hạ giọng, nói với âm lượng rất nhỏ:

“Anh trai ơi, trong lớp em đang nghỉ trưa ạ, em bật mic sẽ bị cô giáo tịch thu điện thoại mất.”

Một giọng nói non nớt, ngọt ngào vang lên trong căn phòng hòa giải không lớn, dường như còn mang theo chút ngái ngủ, Trình Danh rùng mình, hít một hơi sâu, nhìn Liễu An Mộc như nhìn thấy ma.

Hết chương 51

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 51”

Bình luận về bài viết này

Một phản hồi cho “[Thiên Sư] Chương 51”

  1. Ảnh đại diện Hân

    Hahhahahaha

    Đã thích bởi 1 người

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.