[Thiên Sư] Chương 55

By

Published on

in


Chương 55

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Sau khi đi qua trạm kiểm soát, con đường phía trước liền trở nên rộng rãi và sáng sủa.

Sự sáng sủa này không phải là ánh sáng tự nhiên từ mặt trời hay mặt trăng, trên thực tế, không thể nhìn thấy bầu trời ở Linh Giới, chỉ có thể nhìn thấy âm khí xám xịt khi ngước nhìn lên.

Nguồn gốc của ánh sáng nằm ngay phía trên Khách sạn Minh Nguyệt, ba vầng trăng giấy mỏng như cánh ve lơ lửng trên cao, những người quen thuộc với Khách sạn Minh Nguyệt đều biết đây chính là nguồn gốc của cái tên “Minh Nguyệt” trong khách sạn. Truyền thuyết kể rằng ba vầng trăng giấy này được tổ sư của gia tộc họ Ngô ở Tương Bắc chế tạo, cũng là một báu vật của gia tộc họ Ngô, khi được đặt trên tường, chúng sẽ phát ra ánh sáng kỳ lạ, soi rõ mọi thứ.

Về lý do ba vầng trăng giấy này lại xuất hiện ở đây, có nhiều lời đồn đoán trong giới, phiên bản được lan truyền rộng rãi nhất kể rằng một đời con cháu bất tài, ăn chơi của gia tộc họ Ngô đã nợ nần cờ bạc chồng chất không thể trả nổi. Hắn đã đánh cắp ba vầng trăng giấy từ gia tộc và bán chúng đến nơi không có ánh mặt trời là Linh Giới, để lấy một khoản tiền lớn trả nợ. Người mua hào phóng ở Linh Giới lúc bấy giờ chính là Hoa Cửu Gia, chủ nhân hiện tại của Khách sạn Minh Nguyệt.

Tuy nhiên, sự thật giờ đây đã không còn cách nào kiểm chứng.

Dòng xe phía trước dần dần hội tụ về giữa, từ sáu làn đường giảm xuống còn bốn, rồi cuối cùng chỉ còn hai làn. Liễu An Mộc một tay giữ vô lăng, tay kia đặt trên cần số, thao tác sang số và tăng tốc của cậu diễn ra một cách thuần thục, nhanh chóng bỏ lại chiếc Ferrari bên cạnh.

Chiếc Ferrari màu tím nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của người ngồi ghế lái phụ. Thích Thất chống tay lên cằm, đôi mắt hồ ly hẹp quét nhìn Liễu An Mộc bên cạnh: “Cậu quen người khi nãy à?”

Mặc dù cô không chỉ đích danh, Liễu An Mộc vẫn hiểu chính xác ý cô là gì: “Từng tiếp xúc, người đó rất khó đối phó.”

Thích Thất nhướng mày, móng tay đỏ rực lướt nhẹ trên môi: “Kẻ thù?”

“Bạn bè.” Liễu An Mộc ngả người ra ghế: “Tất nhiên, cũng có thể chỉ mình tôi nghĩ như vậy.”

Vì Liễu An Mộc đã nói là bạn bè, Thích Thất không còn bận tâm đến mối quan hệ của hai người nữa. Cô biết rõ người bạn thân này của mình, tuy trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng thực ra trong lòng lại tỉnh táo hơn bất kỳ ai.

“Vậy tôi hỏi câu khác.” Thích Thất ngước mắt nhìn cậu, từng chữ từng chữ một nói: “Ý nghĩa lời nói khi nãy của hai người là gì? Còn nữa, con rồng đen trên người hắn không giống khế ước, mà mang theo một luồng khí nguyền rủa, hắn là người thế nào?”

“Danh tính của hắn rất bí ẩn, đến tôi cũng không biết lai lịch của hắn là gì, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng hắn có mối liên hệ sâu sắc với Cục 749.” Danh tính của Mộc Hải luôn luôn là một ẩn số. Dù Liễu An Mộc đã tiếp xúc với hắn lâu như vậy, cậu cũng chỉ biết một phần nhỏ về thân phận của Mộc Hải.

“…Cục 749, chẳng lẽ cậu vẫn đang điều tra chuyện của Nhị Ca à?” Thích Thất hít một hơi thật sâu, giọng nói có phần cao lên: “Hãy giao chuyện này cho Đại Ca xử lý đi, thế lực đứng sau tổ chức đó thâm sâu khó lường. Nếu Nhị Ca còn sống, chắc chắn anh ấy cũng không muốn thấy cậu làm đến mức này vì anh ấy.”

“Yên tâm đi, không ai hiểu rõ thủ đoạn của bọn họ hơn tôi, trước đây tôi quá lỗ mãng, nên mới để bọn họ phát giác và ra tay trước để hãm hại tôi.” Liễu An Mộc nhìn con đường phía trước, sắc mặt vẫn như thường ngày, nhưng trong ánh mắt của cậu đã lộ ra một vẻ lạnh lẽo: “Bây giờ bọn họ nợ tôi hai mạng, vì tôi đã bò từ địa ngục trở về, tôi nhất định sẽ bắt bọn họ nợ máu phải trả bằng máu.”

“…” Thích Thất im lặng, quay đầu sang nhìn cậu, trên gương mặt cô lần đầu tiên hiện lên một vẻ phức tạp.

Sau một lúc, cô nhẹ giọng nói: “Liễu Tam, cậu thay đổi nhiều quá.”

Chiếc Audi màu trắng từ từ lái vào hầm để xe ngầm, khi ánh sáng dần dần bị nuốt chửng, trong xe cũng chìm vào im lặng. Liễu An Mộc một tay giữ vô lăng, tay kia đặt trên cửa sổ xe. Đèn pha phía trước nhấp nháy đèn đỏ, như đôi mắt lạnh lùng của quái vật.

“Có sao?” Cậu nhàn nhạt nói.

Thích Thất ngả người ra ghế, lấy một hộp thuốc lá nữ từ chiếc túi LV mang theo, rút một điếu và châm lửa. Cô đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi nhẹ. Ánh sáng mờ ảo làm nổi bật vẻ đẹp lười biếng trên khuôn mặt cô: “Đại Ca mấy năm nay sống không tốt, ngày chúng tôi tiễn cậu đi, Đại Ca đã ngồi một mình rất lâu, dù anh ấy không nói gì, nhưng tôi có thể thấy anh ấy rất buồn.”

“…”

“Không thể nào, anh ấy chỉ mong tôi chết sớm một chút.”

Nhắc đến Liễu Đại, khóe miệng Liễu An Mộc không tránh được khẽ co giật, một chút bi thương mà cậu miễn cưỡng nặn ra cũng tan biến: “Hai năm trước anh ấy còn tuyên bố trong giới, nếu tôi dám quay về, anh ấy sẽ bẻ gãy hai chân chó của tôi.”

Bởi vì bị cậu làm gián đoạn, Thích Thất hơi nhíu mày, không nhịn được đảo mắt, đưa điếu thuốc trong tay ra ngoài cửa sổ xe rồi gẩy nhẹ tay: “Đó chẳng phải là vì anh ấy phạt cậu quỳ ở nhà thờ tổ, không ngờ cậu lại lén lút bỏ đi lúc nửa đêm, còn không thèm đóng cửa sổ, kết quả là cây nến bị gió thổi đổ, một ngọn lửa đã đốt cháy hết toàn bộ bài vị của tổ tiên. Đại Ca chỉ bẻ gãy hai chân của cậu, theo tôi thấy đã là rất nhân từ rồi.”

Nghe đến đây, Trình Danh ngồi ở hàng ghế sau không nhịn được mà nhô người qua ghế trước: “Anh Ba, không ngờ cậu còn từng đốt bài vị tổ tiên nữa?”

“Nến bị gió thổi đổ, có liên quan gì đến tôi?” Liễu An Mộc nhún nhún vai: “Hơn nữa chỉ là mấy bài vị thôi mà, sau đó tôi cũng mua mấy bài vị khác gửi về rồi, Liễu Đại không nhận, còn cho người đập hết vứt ra ngoài.”

Chuyện này thực ra khá dài dòng, năm đó cậu bị Liễu Đại phạt quỳ ở nhà thờ tổ, vốn định ngoan ngoãn quỳ cả đêm, chờ Liễu Đại nguôi giận là xong. Không ngờ đến nửa đêm, cậu đột nhiên nhận được tin tức, kẻ tâm thần đã giết Liễu Nhị đêm đó đã được bí mật đưa ra khỏi bệnh viện tâm thần.

Trong lúc gấp gáp, cậu không còn để ý nhiều, đá tung cửa sổ nhà thờ tổ rồi trèo ra ngoài. Không ngờ hôm đó thành phố B hiếm khi gặp phải thời tiết cực đoan có gió lớn, cuồng phong thổi đổ nến thờ trong nhà thờ tổ, lửa theo gió bùng lên nhanh chóng, đốt cháy bài vị tổ tiên của dòng họ Liễu thành tro bụi. Liễu Đại sau khi biết chuyện đã vô cùng tức giận, trong cơn tức giận còn tuyên bố khắp giới rằng ai dám giúp đỡ Liễu An Mộc, tức là đối đầu với phái Giáp Tý.

Giới giang hồ tất nhiên không ai dám đối đầu với vị chưởng môn mới nhậm chức này, thời gian đó Liễu An Mộc sống như chuột chạy qua đường, ngày nào mở mắt ra cũng nghĩ cách làm sao để xin lỗi Liễu Đại nguôi giận. Tuy nhiên, cậu còn chưa kịp chờ Liễu Đại nguôi giận thì đã vì một vụ tai nạn y tế khó tin mà đích thân bò xuống Địa Phủ nhận lỗi với lão già rồi.

Thích Thất nhả ra một làn khói trắng, khinh thường nói: “Bài vị tổ tiên thì coi như bỏ đi, nhưng bài vị của chú Liễu lúc đó mới qua đời chưa đầy một tháng, vừa được Đại Ca đích thân đặt vào nhà thờ tổ, cũng bị cậu thiêu rụi, cậu nói Đại Ca có thể không tức giận à?”

Liễu An Mộc giật giật khóe miệng: “Lão già còn không thèm để ý, chỉ có mình Liễu Đại uy phong lớn nhất!”

Trong lúc nói chuyện đó, chiếc Audi màu trắng đã lái vào hầm để xe ngầm. Nơi đây có diện tích bằng mười mấy sân bóng đá cộng lại, xe sang tiền tỷ xuất hiện khắp nơi, những người bước xuống xe phần lớn đều ăn mặc lộng lẫy, thân phận hiển hách, cảnh tượng không khác gì thảm đỏ Oscar.

Liễu An Mộc vừa lùi xe vào chỗ đậu xe, bánh xe của một chiếc Ferrari màu tím bên cạnh phát ra tiếng rít chói tai, sau đó bằng một tư thế cực kỳ tao nhã và đẹp mắt, xe xoay đuôi drift vào chỗ đậu bên cạnh.

Trình Danh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, “Hê” lên một tiếng, thầm nghĩ đây chẳng phải là chiếc Ferrari bị Anh Ba vượt mặt lúc nãy sao?

Tiếng đóng mở cửa xe vang lên đặc biệt trong trẻo, từ ghế lái bước ra một người phụ nữ cao ráo, xinh đẹp, ăn mặc nóng bỏng táo bạ, đôi gò hồng trắng như tuyết của cô được bao bọc trong vài mảnh vải nhỏ bằng lòng bàn tay, hoàn toàn không che giấu được cảnh tượng khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Người phụ nữ nhẹ nhàng vén mái tóc dài xuống ngực, trên chiếc cổ trắng ngần có xăm một con rắn dài, thân rắn phủ một lớp vảy màu tím, phần trên cao ngẩng lên, tỏ thái độ sẵn sàng tấn công.

Nếu Thích Thất mang khí chất mạnh mẽ của nữ hoàng, thì người phụ nữ này tỏa ra một sức quyến rũ chết người, khi cô ta bước tới với đôi giày cao gót đen 10 cm, trong đầu bạn chỉ có thể vô thức hiện lên hình ảnh eo rắn uốn lượn.

Người phụ nữ hơi nâng cằm, nở một nụ cười khiêu khích với Liễu An Mộc, nhưng cậu cũng chỉ đáp lại bằng vẻ thờ ơ, dường như không quan tâm đến sự khiêu khích của cô ta.

Người phụ nữ khịt mũi khinh bỉ, sau đó ánh mắt cô ta lướt đi, như dòng nước tình tứ chảy triền miên, dừng lại trên người Trình Danh đứng phía sau Liễu An Mộc. Trình Danh chưa từng gặp cảnh tượng này, lập tức cúi đầu xấu hổ, không dám nhìn thêm nữa.

Dường như nhận thấy sự bối rối của cậu ta, nụ cười trong mắt người phụ nữ càng trở nên trắng trợn và táo bạo hơn. Đôi mắt hẹp của cô ta chỉ còn lại một đường kẻ, ngược lại toát lên vẻ nguy hiểm.

Dưới ánh mắt gần như “khiêu khích” của người phụ nữ, đầu Trình Danh càng cúi thấp xuống, tai ngày càng đỏ, cậu cảm giác như làn da lộ ra ngoài quần áo bị một chiếc lưỡi lạnh lẽo liếm qua từng chút một, dần dần trên lưng cậu cũng thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cuối cùng, khi Trình Danh gần như co mình lại thành một con chim cút, người phụ nữ “rộng lượng” thu hồi ánh mắt. Cô ta đeo chiếc túi Prada màu xám lên vai, rồi liếc nhìn hai người ở ghế lái và ghế lái phụ với ánh mắt khiêu khích, sau đó vặn vẹo vòng eo rắn uốn lượn, hướng về phía lối vào thang máy mà đi.

Bóng dáng người phụ nữ nhanh chóng biến mất về phía lối vào thang máy, Trình Danh như được đại xá thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy toàn thân mình như vừa được vớt ra từ dưới nước, cậu không khỏi giơ tay lau mồ hôi mỏng trên trán: “Người phụ nữ này thật đáng sợ…”

Liễu An Mộc chậm rãi nói: “Biết sợ thì tránh xa cô ta ra, người ta nói đồng nghiệp là kẻ thù, vài câu thăm dò tùy tiện của người khác là biết cậu là kẻ ngoại đạo, nếu có người cố ý hãm hại cậu, thì dễ như trở bàn tay.”

Khách sạn Minh Nguyệt không giống những nơi khác, ở đây có đủ loại người, có người tu luyện chính đạo, cũng có người đi theo tà giáo.

Trong số đó có một bộ phận tà giáo nguy hiểm, bọn họ hành sự tùy theo tâm trạng của bản thân. Những kẻ này ra tay sát hại người khác, có thể chỉ vì không ưa vẻ ngoài của nạn nhân. Còn có một số đạo sư Cổ độc tu luyện từ nhỏ, thích nhất là hạ Cổ vào người sống, lấy thân xác sống làm nơi nuôi dưỡng Cổ độc. Đến khi thời cơ chín muồi, sẽ âm thầm thúc giục trùng Cổ giết người lấy Cổ.

Lời nói này quả thực đã dọa sợ Trình Danh, cậu không khỏi xoa xoa gáy, nhưng vẫn còn chút nghi ngờ: “Nếu ai cũng có thể tùy ý hãm hại người khác, vậy còn luật pháp không?”

Lời nói này thực sự có chút buồn cười, pháp luật là dành cho dân thường, còn những người có thể đến đây, phần lớn đều nắm giữ những pháp thuật vượt xa khoa học tự nhiên. Nói pháp luật, đạo đức với những người này, chẳng khác nào nói chuyện với đàn bò.

Thích Thất không để ý đến hai người. Cô nhìn về hướng người phụ nữ vừa biến mất, đôi mày liễu hơi nhíu lại, cô mơ hồ cảm thấy hình xăm con rắn trên người người phụ nữ kia có chút quen thuộc, nhưng dù cố nhớ thế nào cũng không nhớ ra đã từng thấy ở đâu. Cuối cùng, cô đành thôi.

Ba người đơn giản chỉnh đốn lại bản thân rồi xuống xe, hướng về phía khu thang máy đi tới.

**

Chan: Bé yêu của cổ thụ ngàn năm đúng là hàng độc nhất vô nhị :v

Hết chương 55

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.