Chương 56
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Khách sạn Minh Nguyệt được thiết kế theo phong cách Victoria của Anh, nội thất bên trong cũng rất cổ điển, ngay cả thang máy cũng là loại thang máy cổ châu Âu, bên ngoài trông như một chiếc lồng sắt tinh xảo. Khi thang máy từ từ lên cao, xuyên qua những khe hở chạm trổ của “lồng sắt”, kiến trúc xa hoa của Khách sạn Minh Nguyệt khiến Trình Danh choáng ngợp thêm một lần nữa.
Vách tường khách sạn được ốp rất nhiều đá, đèn tường trang trí bằng đá khổng tước xếp nối tiếp nhau, dưới mái vòm kiểu Tây là một chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy và to lớn. Sảnh chính đâu đâu cũng có những bó hồng đỏ rực, hương hoa hồng theo không khí từ các khe hở thang máy lan tỏa trong không khí.
Trình Danh suýt bật ra tiếng “đệch” nhưng vì trong thang máy còn có người khác, cậu không muốn trông như kẻ nhà quê chưa từng thấy qua chuyện gì, đành phải cố gắng kìm nén sự kinh ngạc trong lòng, lặng lẽ qua khe hở chạm trổ nhìn ra bên ngoài cửa thang máy.
Thang máy nhanh chóng dừng lại, mọi người xung quanh lần lượt bước ra ngoài, Trình Danh vừa định bước theo thì bị Liễu An Mộc chặn lại: “Vội gì chứ, chúng ta còn chưa đến.”
Trình Danh đành đáp “Ồ” một tiếng, ngượng ngùng thu chân lại, thang máy lên thêm hai tầng nữa, kim chỉ số dừng ở tầng 8. Khi cửa thang máy từ từ mở ra, hương hoa hồng càng thêm nồng nàn ở tầng này, Trình Danh mới phát hiện ra cả sảnh chờ thang máy ở tầng này cũng được trang trí bằng rất nhiều hoa hồng.
Ngoài thang máy đứng một người phụ nữ dáng người cao ráo, dung mạo xinh đẹp, mặc một chiếc sườn xám màu đỏ thẫm, đường xẻ tà cao để lộ một phần đùi trắng ngần. Người phụ nữ nở một nụ cười lịch sự, hơi cúi chào ba người trong thang máy: “Buổi tối tốt lành, tôi là quản gia riêng của ba vị khách quý tối nay, mời ba vị đi theo tôi, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi.”
Nói xong, người phụ nữ nhìn về phía Thích Thất mặc một chiếc váy dài màu đen, mỉm cười hỏi: “Quý cô Thích muốn đến phòng riêng của mình, hay muốn ngồi cùng Ngài Liễu?”
Thích Thất khoác tay Liễu An Mộc: “Không cần phiền phức như vậy đâu, chúng tôi đi cùng nhau, sắp xếp cho chúng tôi ở một phòng là được.”
“Vâng.” Người phụ nữ vẫn giữ nụ cười gật đầu, đưa tay ra làm động tác mời: “Ba vị khách quý, mời bên này ạ.”
**
Từ tầng 6 đến tầng 8 được thông nhau hoàn toàn, thiết kế giống như khu khán đài hình vòng cung của sân vận động. Tầng 7 và tầng 8 đều là các phòng riêng biệt, nhưng gọi là phòng riêng cũng không hoàn toàn chính xác, vì giữa các phòng chỉ ngăn cách bằng hai tấm rèm tre, trong phòng bày đầy các loại bánh ngọt tinh xảo, còn có một ấm trà Nga Mi Trúc Diệp Thanh, được nung trên bếp nhỏ, hơi nóng từ những lỗ nhỏ trên ấm trà tử sa bốc lên.
Sau khoảng mười phút đi bộ, người phụ nữ dẫn đường mới dừng lại, quay người nói nhỏ nhẹ: “Phòng bao dành cho quý vị là Thanh Thành Nhã Gian, trà đã chuẩn bị một ấm Nga Mi Trúc Diệp Thanh, hương vị thanh mát, hậu vị hơi ngọt. Nếu ba vị khách quý cần loại trà khác, xin cứ tùy ý phân phó cho tôi.”
Liễu An Mộc liếc nhìn phòng bao trước mặt, khác với những phòng bao khác trên dọc đường đi, phòng bao này còn có thêm một lớp rèm ngọc treo hướng về phía bục đấu giá. Trong phòng bày rất nhiều hoa hồng đỏ rực nở rộ, bốn chiếc ghế tre còn được lót thêm đệm lông thú rất ân cần.
Kết hợp với cách bố trí rầm rộ dọc đường, quy mô này chỉ có thể là Hoa Cửu làm ra.
Cậu khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn Thích Thất, ánh mắt có chút phức tạp: “Rốt cuộc cô muốn đấu giá cái gì, ngay cả bản thân cũng phải đem ra đánh cược?”
Thích Thất có chút khó hiểu: “Gì cơ?”
“Cô muốn gì cứ nói với Đại Ca là được, anh ấy luôn yêu thương cô, chỉ cần cô mở miệng thì có gì mà không có được?” Liễu An Mộc bực bội nói: “Huống chi còn có tôi giúp cô, cô hoàn toàn không cần phải ủy khuất bản thân mà dây dưa với một ông già 60 tuổi.”
Thích Thất sửng sốt một hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu ý của cậu, bị chọc giận của mà hóa cười: “Cậu đang nói tôi và Hoa Cửu ấy hả?”
Cô đưa tay lên, véo mạnh vào cánh tay Liễu An Mộc: “Tôi nói cậu có đầu óc hay không vậy, tôi ngay cả Hoa Cửu trông như thế nào còn không biết! Nếu nói như vậy, tôi còn thấy có lẽ Hoa Cửu có sở thích đặc biệt, nhìn thấy dáng vẻ như hoa như ngọc của cậu, muốn giữ cậu lại làm chim hoàng yến thì sao!”
Lần này Liễu An Mộc lại thở phào nhẹ nhõm, thần sắc trở nên thoải mái hơn nhiều: “Thôi đi, tôi không có hứng thú với mấy ông già.”
Hai người dựa vào bùa cách âm trong phòng bao, nói chuyện không hề cố nén giọng. Người phụ nữ mặc sườn xám rót trà cho ba người, sắc mặt không hề thay đổi, vẫn giữ nụ cười dịu dàng và lịch sự.
Hơi nước bốc lên từ ấm trà, hương trà thanh tao nhanh chóng lan tỏa khắp phòng bao.
Hương vị của ấm trà Nga Mi Trúc Diệp Thanh này cực kỳ đậm đà, kết hợp với nước suối trong vắt, hương trà nhanh chóng lan sang phòng bên cạnh. Một lúc sau, từ bên cạnh truyền đến một tiếng tán thưởng: “Trà ngon! Trà ngon!”
Ngay giây tiếp theo, tấm rèm tre ngăn cách hai phòng bao bị vén lên, bùa cách âm dán trên rèm tre từ từ rơi xuống từ không trung. Đứng sau rèm tre là một người đàn ông trung niên, mái tóc vuốt keo gọn gàng, mặc một bộ trang phục màu xám kiểu Trung Sơn: “Nga Mi Trúc Diệp Thanh, trà ngon như vậy mà lại mang ra chiêu đãi ba đứa nhóc, có chút lãng phí!”
Người phụ nữ mặc sườn xám nghe vậy đặt ấm trà xuống, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần: “Khách nhân, xin hãy cẩn trọng lời nói, ba vị này là khách quý của chủ nhân chúng tôi. Ngài là người bạn cũ của Khách sạn Minh Nguyệt, hẳn là biết quy tắc của Khách sạn Minh Nguyệt.”
“Khách quý? Khách quý gì, tôi chưa từng nghe nói Khách sạn Minh Nguyệt còn có khách quý.”
Ánh mắt người đàn ông quét một vòng trên ba người, cuối cùng dừng lại ở trên người Thích Thất, khuôn mặt ông ta lập tức lộ vẻ thấu hiểu, khinh thường nói: “Thì ra là vậy, lão già Hoa Cửu này, trâu già gặm cỏ non mà còn làm rầm rộ như vậy.”
Thích Thất nghe vậy ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lạnh đi vài phần: “Lời ngài nói có ý gì?”
“Không có ý gì cả, cô là người thông minh, đi theo Hoa Cửu sẽ không để cô thiệt thòi.”
Người đàn ông trung niên miệng nói “không có ý gì”, nhưng ánh mắt lại có chút khinh miệt không hề che giấu, trong phòng bao của ông ta còn ngồi ba người khác, trong đó có một người toàn thân được bao phủ bởi một chiếc áo choàng đen, chỉ có một đôi mắt đục ngầu lộ ra ngoài áo choàng. Đôi mắt đó đánh giá Thích Thất một cách đầy ác ý, cuối cùng tầm mắt dán chặt vào bộ ngực trắng ngần của cô.
Thích Thất không phải là người dễ bị bắt nạt, cô đặt mạnh ly trà trên tay xuống, đang định đứng dậy tranh cãi thì người bên cạnh đã nhanh hơn.
Liễu An Mộc đứng dậy bước nhanh đến chỗ tấm rèm tre bị vén lên, cố tình dùng thân mình che khuất ánh mắt nhớp nháp ghê tởm của người mặc áo choàng đen: “Ồ? Lời của ngài tôi không hiểu lắm, bằng không ngài có thể giải thích lại cho thằng nhóc tôi một chút được không?”
Người đàn ông nheo mắt đánh giá thanh niên trước mặt, người thanh niên này không phải là gương mặt quen thuộc trong giới, có lẽ chỉ là con cái của một gia tộc nào đó, người đàn ông đưa ra phán đoán xong, sự khinh miệt trong mắt càng sâu hơn, những thứ tầm thường này, lại dám nói chuyện với hắn!
“Khà khà, chỉ dựa vào cậu mà muốn bênh vực cho phụ nữ sao?” Người đàn ông chắp tay ra sau lưng, ngón tay cái ẩn hiện một luồng sáng đỏ.
Những người khác trong cùng phòng bao nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra một chút ý cười, chàng trai này thật xui xẻo, đắc tội với ai không đắc tội, lại đi đắc tội với “La Diêm Vương” bụng dạ hẹp hòi nhất giới này, La Bình chắc chắn sẽ dạy cho chàng trai không biết trời cao đất dày này một bài học.
Người sáng suốt đều có thể nhìn ra cô gái trẻ này là phụ nữ của Hoa Cửu, dĩ nhiên La Bình không dám động thủ với cô ấy. Nhưng xử lý tên nhóc hỗn xược này thì khác, vừa có thể thể hiện trước mặt đám bạn già, vừa có thể hả giận, sao mà không làm?
Luồng sáng đỏ trong tay “La Diêm Vương” càng lúc càng mạnh, trong lòng bàn tay lẫn lộn nhiều đường vân màu đen, đây là bí kíp độc môn của hắn – Diêm Vương đoạt mệnh. Chỉ cần bị một chưởng này đánh trúng, trên người sẽ để lại một dấu ấn đặc biệt.
Nếu ở nơi khác thì không sao, nhưng đây lại là Linh Giới. Nếu chàng trai này không thể hóa giải “Diêm Vương đoạt mệnh” trước khi buổi đấu giá kết thúc, một khi rời khỏi Khách sạn Minh Nguyệt, cậu ta sẽ lập tức bị quỷ vật ẩn mình trong bóng tối xé xác thành từng mảnh.
Nghĩ đến đây, đáy mắt La Bình cũng lộ ra vẻ hả hê, tuy nhiên, La Bình không ngờ rằng, trước khi hắn kịp tung ra một chưởng này, một thanh đao tỏa ra hàn khí đã đặt lên cổ hắn.
Lưỡi đao sắc bén cắt qua da thịt, máu nhanh chóng trào ra theo vết thương.
Mọi người trong phòng bao lập tức đứng dậy, nhìn nhau, sắc mặt có chút không vui, biến cố vừa rồi xảy ra quá nhanh, không ai nhìn thấy người phụ nữ như quỷ mị này làm sao đột nhiên xuất hiện trong phòng bao của bọn họ.
Khuôn mặt “La Diêm Vương” cũng trở nên khó coi, cơn đau ở cổ khiến hắn không dám cử động: “Cô muốn làm gì?”
Tay cầm đao của người phụ nữ mặc sườn xám rất vững vàng, lưỡi đao chỉ cắt qua da thịt “La Diêm Vương” chứ không làm tổn thương động mạch, cô ta cầm thanh đao trong tay, trên gương mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng nụ cười đó lại như Tu La đến từ địa ngục, không chút hơi ấm nào: “Tôi đã nói, ba vị này là khách quý của Khách sạn Minh Nguyệt, nếu ngài muốn động thủ với bọn họ, tôi đành phải giết ngài trước, để tránh làm phiền đến khách quý.”
Theo lời của người phụ nữ vừa dứt, trong mắt người đàn ông bị trùm kín bởi áo choàng đen lóe lên tia hung ác.
Hắn lặng lẽ thò tay vào trong áo choàng đen, hai ngón trỏ và ngón giữa chụm lại điểm hai cái, một luồng khí âm lạnh bò ra từ đầu ngón tay hắn, tiểu quỷ trườn xuống từ người hắn, toàn thân da thịt nứt nẻ, xanh tím, xuyên qua lớp áo choàng đen của người đàn ông, tiểu quỷ nhe ra hàm răng sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm người phụ nữ mặc sườn xám.
Người đàn ông áo choàng đen cười lạnh hai tiếng đầy âm hiểm, vừa định sai khiến tiểu quỷ tấn công người phụ nữ kia, thì bị người đàn ông trung niên hét lớn: “Dừng tay! Thằng khốn, mày muốn hại chết chúng tao sao!”
Người đàn ông áo choàng đen dừng lại động tác, hắn không nói gì, chỉ nhìn người đàn ông trung niên đang quay lưng về phía mình với vẻ mặt u ám, tiểu quỷ vốn đã thò nửa cái đầu ra khỏi áo choàng không cam tâm rụt trở lại.
Người phụ nữ mặc sườn xám nghiêng đầu, nở nụ cười, da thịt ở khóe miệng hơi hé mở, lộ ra bộ xương màu hồng rực như ánh bình minh bên trong. Cô ta nghiêng đầu cười quỷ dị liếc nhìn người đàn ông áo choàng đen, người đàn ông áo choàng đen lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh bò dọc sống lưng, trong lòng thầm kêu “Không ổn!”
Chỉ một cái liếc nhìn đơn giản như vậy đã khiến hắn lập tức hiểu ra, người phụ nữ trước mặt căn bản không phải người sống, mà là một con Họa Bì Quỷ ngàn năm khoác tấm da người! Họa Bì Quỷ mười năm xương cốt trắng tinh, Họa Bì Quỷ trăm năm xương cốt đen tuyền, chỉ có Họa Bì Quỷ ngàn năm, xương cốt mới có màu đỏ rực.
Trong giới có nhiều câu nói truyền miệng, trong đó có một câu — Phấn hồng tô xương khô, da thịt trắng nõn phủ xương trắng, hễ ai gặp phải, tất sẽ chết!Chẳng trách người phụ nữ vừa rồi lại không phòng bị, nếu lúc đó tiểu quỷ cắn vào cổ cô ta, ngay cả hắn cũng sẽ bị Họa Bì Quỷ hút thành một bộ xương khô chỉ trong nháy mắt!
**
Chan: Đúng vậy, trâu già gặm cỏ non, trẻ con lại muốn chơi đồ cổ =))) nhưng sai đối tượng rồi :v
Hết chương 56


Bình luận về bài viết này