[Thiên Sư] Chương 62

By

Published on

in


Chương 62

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

“Rắc—”

Một đốm lửa màu cam đỏ bất ngờ bùng lên trong bóng tối, chiếu sáng một góc nhỏ, đồng tử mất tiêu cự của Liễu An Mộc đột ngột co lại, nhưng lại bị ánh lửa trước mắt làm lóa mắt, tuyến lệ liền tiết ra rất nhiều nước mắt, làm ẩm đôi mắt đã khô đỏ.

Cậu chớp mắt vài cái, đợi cho cảm giác chua xót trong mắt từ từ tan đi, tầm nhìn mới dần trở nên rõ ràng, chuỗi đồng tiền quấn trên cổ tay buông thõng xuống, bề mặt đồng tiền phản chiếu ánh sáng mờ ảo như gợn sóng, ánh sáng này chiếu lên không trung, từ từ hiện ra hai chữ nhỏ bé hư ảo – Chu Kiệt.

“Chu Kiệt, xem ra giao dịch đã thành công rồi.” Liễu An Mộc tự nhủ, cậu lướt ngón tay trên lỗ vuông của đồng tiền, trong đầu lại hiện lên bóng dáng vừa rồi.

Hai bóng dáng tóc trắng mắt đỏ dần dần chồng lên nhau, mặc dù người trong giấc mộng từ đầu đến cuối đều không nhìn rõ gương mặt, nhưng cậu lại có một dự cảm mãnh liệt rằng, người mà mình nhìn thấy trong cõi quỷ vừa rồi, chính là đứa trẻ trong giấc mộng của mình.

“Không phải người, cũng không phải quỷ, mà là yêu, khó trách có thể đứng vững ở Linh Giới. Nhưng so với những điều này, ta càng tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong quá khứ.” Cậu vuốt nhẹ bề mặt đồng tiền bằng ngón cái, ánh sáng mờ ảo như gợn sóng liền biến mất, Liễu An Mộc tùy ý nhét chuỗi đồng tiền vào túi quần, mục đích đã đạt được, cậu quay người đi về phía cửa chống cháy.

Đẩy cánh cửa chống cháy nặng nề, ngoài cửa là một bóng dáng quen thuộc, dáng người cao ráo, dung mạo xinh đẹp, mặc một chiếc sườn xám đỏ rực. Khi nhìn thấy ánh mắt của Liễu An Mộc, người phụ nữ mỉm cười tươi tắn: “Chủ nhân đặc biệt dặn Ngọc Trúc đứng đây đợi, hẳn là quý khách đã gặp chủ nhân rồi.”

Liễu An Mộc nhướng mày, ánh mắt lơ đãng quét qua bụng dưới của người phụ nữ, nếu cậu nhớ không nhầm, thì thanh đao vừa rồi chính là đâm ra từ đó, nhưng lúc này chiếc sườn xám của người phụ nữ vẫn nguyên vẹn, càng làm tôn lên đường cong quyến rũ của cô ta:

Cậu lại nhìn về phía khuôn mặt đầy mê hoặc của người phụ nữ: “Nói đến, tôi có mấy câu hỏi muốn thỉnh giáo cô.”

Ngọc Trúc nhìn chằm chằm vào mắt cậu, khóe miệng nhếch lên cao, trông có vẻ hơi quỷ dị: “Quý khách muốn tìm hiểu điều gì, Ngọc Trúc nhất định biết gì nói nấy, không giấu giếm.”

Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, lời nói của con Họa Bì Quỷ này không thể tin hoàn toàn, nhưng cũng không thể không tin.

“Tốt.” Liễu An Mộc gật đầu, giơ ngón trỏ lên: “Câu hỏi thứ nhất, vì sao Hoa Cửu lại đến Linh Giới?”

“Tìm người, theo tôi được biết, ngày ấy đang tìm một người rất quan trọng.” Ngọc Trúc nhìn chằm chằm vào mắt cậu, nói: “Ngài đã tìm người đó rất nhiều năm, kể từ khi tôi quen ngài ấy, ngài ấy đã tìm kiếm rồi, cho dù chỉ có một chút tin tức mong manh, ngài ấy cũng sẽ không chút do dự mà đuổi theo, chỉ tiếc là mỗi lần đều thất vọng mà trở về.”

“Ồ? Vậy hắn đang tìm ai?”

“Sư phụ tốt của ngài ấy.” Nụ cười trên mặt Ngọc Trúc càng thêm sâu, hai đồng tử trong mắt bị ép lại chỉ còn một đường kẻ: “Dưới thời Thịnh Đường, người được xưng là Kiếm Sư đệ nhất thiên hạ, vang danh khắp thập đạo tam bách lục thập châu*.”

(*360 châu đạo)

“Đường triều đã qua hơn một nghìn năm, người hắn tìm có lẽ đã sớm đầu thai chuyển thế rồi.” Nói đến đây, Liễu An Mộc đột nhiên dừng lại, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ: “Vậy việc mấy chục năm trước hắn dẫn người xuống Địa Phủ, gây ra ‘Thảm án Nhuận Nhị’, cũng là để tìm manh mối của người này sao?”

“Chuyện này không đơn giản như vậy, bốn mươi năm trước, chủ nhân của tôi nhận được một mật thư, biết được người ngài ấy tìm kiếm đã trải qua mười đời luân hồi, cuối cùng đã tìm đủ hồn phách, hồn quy Địa Phủ. Chỉ tiếc là khi chủ nhân dẫn chúng tôi phá vỡ vòng vây, người đó đã nhảy xuống giếng Luân Hồi…” Đồng tử thu nhỏ thành một đường kẻ của cô ta dần dần lan ra xung quanh, biến thành hai vầng trăng lưỡi liềm đen kịt: “Tôi không bao giờ quên được vẻ mặt lúc đó của ngài ấy, một thần yêu vốn mạnh mẽ gần như thần thánh như vậy, lại không nên để lộ ra vẻ mặt bi thương như thế.”

Tình cảm trong đáy mắt Ngọc Trúc rất sâu, rất phức tạp. Nếu phải tìm một từ để hình dung, có lẽ đó là sự ngưỡng mộ và khao khát của kẻ yếu đối với kẻ mạnh, nhưng đồng thời lại ẩn chứa sự không cam lòng và căm ghét.

Liễu An Mộc cúi đầu nhìn cô ta, một lúc lâu sau đột nhiên bật cười: “Cô thích hắn?”

“Không,” Tình cảm trong mắt Ngọc Trúc hoàn toàn tan biến, một lúc sau, cô ta lắc đầu, rồi khóe miệng cong lên một nụ cười chế giễu: “Tôi thương hại ngài ấy, người mà ngài ấy tìm kiếm có hoài bão cứu đời, chỉ tiếc là bốn chữ ‘thiên hạ chúng sinh’ quá nặng nề, đối với bốn chữ đó, trong lòng người kia, ngài ấy không có chút phần thắng nào.”

“Nhưng hết lần này đến lần khác Yêu* chỉ yêu một người duy nhất trong đời, cho dù người đó có đầu thai chuyển thế, bọn chúng cũng sẽ kiên trì muốn tìm kiếp sau của người đó, để nối lại tiền duyên. Có lẽ đây chính là sự trừng phạt của Thiên Đạo dành cho bọn chúng, để bọn chúng cả đời chỉ có thể khổ sở đuổi theo bóng hình của người yêu.”

(*yêu ở đây là chỉ yêu tinh, yêu ma, cụ thể là Bách Chỉ và đồng loại của ảnh nhá, chứ không phải tình yêu)

Liễu An Mộc suy nghĩ ngắn gọn về độ tin cậy của câu chuyện này, câu chuyện Ngọc Trúc kể có thể khớp với giấc mộng của cậu. Nếu đạo sĩ áo xám cuối cùng vì lý do nào đó mà chết đi, thì một con Yêu mất đi người mình yêu chắc chắn sẽ khổ sở đi tìm kiếp sau của người đó.

Không ít Yêu sẽ làm những việc ngốc nghếch vì điều này, nhưng có thể làm đến mức Hoa Cửu này thì quả thật là độc nhất vô nhị trên đời. Điều này đủ chứng minh Hoa Cửu có thiên tư siêu phàm không tầm thường, đợi một thời gian hắn nhất định sẽ tu thành đại đạo.

Liễu An Mộc gật đầu: “Câu hỏi thứ hai, Hoa Cửu ở nhân gian có thân phận nào khác không?”

Nghe câu hỏi này, đồng tử của Ngọc Trúc co rút không thể nhận thấy, nhưng rồi rất nhanh lại khôi phục bình thường: “Chúng tôi chỉ có thể ở lại Linh Giới, còn về những gì chủ nhân làm ở nhân gian, chúng tôi hoàn toàn không biết.”

Liễu An Mộc không hỏi thêm, nếu người này không muốn nói nhiều, hỏi thêm cũng không nhận được câu trả lời thật lòng: “Vậy được, câu hỏi cuối cùng, cô hiểu biết về ‘Pháp Hoa Hội’ đến đâu?”

“Pháp Hoa Hội?” Ngọc Trúc nheo mắt lại, vẻ mặt nghi hoặc trong mắt cô ta trông không giống giả vờ: “Tôi chỉ biết [Liên Hoa Kinh Đại Thừa Diệu Pháp], đây là bộ kinh Đại Thừa của Phật môn. Bộ kinh này nói rằng tất cả chúng sinh đều có tiềm năng thành Phật, trí tuệ và lòng từ bi của Phật Đà là vô hạn, Ngài có thể độ hóa tất cả chúng sinh, giúp mọi người xa rời khổ đau, đạt được hạnh phúc đích thực. Vì đã lấy hai chữ ‘Pháp Hoa’, vậy đây hẳn cũng là một tông phái Phật môn?”

“Vậy cô hoàn toàn không biết gì về ‘Pháp Hoa Hội’ này sao?”

“Chủ nhân đã dặn dò, nếu tôi thực sự biết, chắc chắn sẽ nói hết không giấu giếm.” Ngọc Trúc lắc đầu: “Chỉ là cái gọi là ‘Pháp Hoa Hội’ này nghe giống như một giáo phái ở nhân gian. Tôi đã ở Linh Giới nhiều năm, chưa từng bước ra khỏi Linh Giới dù chỉ một bước, cũng chưa từng tiếp xúc với cõi dương, nếu như Quý khách thật sự muốn biết, không bằng đợi sau khi buổi đấu giá kết thúc, đến ‘Bách Tử Các’ ở tầng năm hỏi thử, nơi đó có lẽ có thứ quý khách cần.”

Lần đầu tiên nghe đến ‘Pháp Hoa Hội’, biểu cảm của Ngọc Trúc ban đầu là nghi hoặc, sau đó là suy nghĩ, những thay đổi nhỏ nhặt này đều bị Liễu An Mộc nhìn thấy.

“Người phụ nữ này hẳn là thật sự không biết về ‘Pháp Hoa Hội’. Hỏi thêm nữa cũng chỉ lãng phí thời gian.” Thế lực đứng sau Pháp Hoa Hội rất phức tạp. Việc Chu Kiệt chọn Linh Giới làm nơi chạy trốn đầu tiên khi đào tẩu, chứng tỏ hắn chắc chắn có thứ gì đó, có thể khiến Hoa Cửu cung cấp sự che chở cho hắn. Mặc dù hiện tại xem ra thứ trong tay hắn không làm Hoa Cửu động lòng, nhưng Liễu An Mộc luôn có một dự cảm, thứ này chắc chắn đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong toàn bộ sự việc.

Tuy nhiên, rốt cuộc Chu Kiệt có thứ gì trong tay, chỉ có thể đợi sau khi buổi đấu giá kết thúc và rời khỏi Linh Giới, triệu hồi Chu Kiệt ra hỏi thôi.

“Cảm ơn.” Liễu An Mộc gật đầu với Ngọc Trúc, tiện tay lấy ra một bọc giấy gấp vuông vắn từ trong túi quần.

Cậu xé một khe hở ở chỗ dán, đưa đến trước mặt Ngọc Trúc, đôi mắt Ngọc Trúc dán chặt vào bọc giấy, mũi khẽ ngửi ngửi, đồng tử co nhỏ lại thành một điểm, trên gương mặt không ngoài dự liệu lộ ra vẻ tham lam.

Trong tờ giấy này là tro hương, nhưng đây không phải là tro hương bình thường, mà là tro hoàng hương do nhà họ Chử chế tạo. Loại hoàng hương này ở giới giang hồ được coi là vô giá. Lượng hương nến làm ra mỗi tháng không chỉ cung cấp cho các môn phái, mà còn phải chia một phần cho công chúng. Tính toán như vậy, phần phân phát cho người ngoài có lẽ chỉ còn ba lạng mỗi tháng.

Ngọc Trúc cười ha hả vài tiếng quái dị, chỉ là ánh mắt chưa từng rời khỏi gói hương trước mặt: “Quý khách thật là đặc biệt… Vậy nô gia xin nhận.”

Ngay khi lời nói vừa dứt, cô ta đã vội vàng nhận lấy bọc giấy, đưa mũi lại gần bọc giấy hít một hơi thật sâu đầy tham lam.

Tro hương bay lên bị cô ta hít vào mũi từng hạt không bỏ sót, trên mặt cô ta gần như ngay lập tức hiện lên vẻ say đắm: “Thơm quá, lâu rồi không ăn tro hương nào thơm như vậy.”

Khi tiểu quỷ ăn hương nến, thường chìm đắm trong sự ngon miệng của hương nến không thể tự thoát ra được, huống chi gói tro hương này là tro hoàng hương của nhà họ Chử. Gói tro hương này ban đầu là để hối lộ tiểu quỷ khi đi tìm Chu Kiệt, lúc ra cửa Vương Viễn nhét ba gói cho cậu, không ngờ cuối cùng lại dùng ở đây.

Liễu An Mộc liếc nhìn vẻ tham lam trên mặt Ngọc Trúc, mỉm cười: “Vậy cô cứ từ từ thưởng thức, tôi đi trước.”

Sở dĩ Khách sạn Minh Nguyệt nổi tiếng trong giới không chỉ vì một buổi đấu giá, mà còn vì các dịch vụ đa dạng mà nơi đây cung cấp, ví dụ như ‘Bách Tử Các’ mà Ngọc Trúc nhắc đến. Nơi này tập hợp hệ thống tình báo rộng lớn nhất thiên hạ, nhưng cũng nổi tiếng là nơi tiêu tiền như nước, một tin tức cấp A đôi khi có thể bán với giá hàng chục triệu.

Hiện tại cậu không có một xu dính túi, muốn lấy được tin tức từ ‘Bách Tử Các’, chỉ có thể đi đường tắt.

Lách qua Ngọc Trúc đang đắm chìm trong việc hít tro hương, Liễu An Mộc tiếp tục đi về phía trước. Buổi đấu giá đang đi đến giữa chừng, rất ít khách rời đi, mọi người đều sợ bỏ lỡ món hàng mình muốn đấu giá. Nhưng dù vậy, khi Liễu An Mộc rẽ vào lối đi chính, cậu vẫn va phải một người.

Người này trông vẫn còn là một thiếu niên, mặc một bộ vest trắng được cắt may đo, tóc nhuộm màu xanh xám thời thượng. Chỉ là một cái liếc mắt, thiếu niên lại đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt hồ ly xinh đẹp kia dán chặt vào Liễu An Mộc, sự kinh ngạc trong mắt rõ như ban ngày.

Hắn ta nắm chặt lấy tay áo Liễu An Mộc: “Là ngươi? Sao ngươi lại ở đây?”

Trợ lý Hồi Dương không đưa ra gợi ý nào, điều đó có nghĩa là nguyên chủ không quen biết thiếu niên trước mặt, Liễu An Mộc bình tĩnh giật tay của thiếu niên đang nắm lấy cổ tay mình ra, tỉ mỉ quan sát hắn một lượt, thản nhiên nói: “Ngươi quen ta?”

Thiếu niên không trả lời câu hỏi của cậu, ngược lại lùi lại vài bước, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, trên mặt lộ ra vẻ suy tư “Thì ra hồn phách kia là do ngươi làm mất, nhưng xem ra, dù vận khí của ngươi hơi thấp một chút, lại không có dấu hiệu nguyên thần khô kiệt.”

“Nhưng như vậy cũng tốt, ta đang lo không biết nên đi đâu tìm ngươi đây!” Thiếu niên nói xong ngẩng đầu lên, đôi mắt hồ ly xinh đẹp lấp lánh nhìn chằm chằm vào cậu: “Ngươi quả thực chưa từng gặp ta, nhưng chúng ta đã quen biết từ rất lâu rồi, bây giờ ta có thể đứng ở đây, cũng là nhờ ơn ngươi giúp đỡ.”

Giọng nói của thiếu niên mang theo chút trong trẻo, tựa như dòng suối mát chảy qua khe núi mùa hè, khiến người ta không khỏi nảy sinh vài phần cảm giác gần gũi.

Hết chương 62

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.