Chương 50
Tác giả: Tha Tự Mật | Editor: Chan
Lục Đinh chạy theo bóng Đặng Mạc Trì, xuyên qua cánh đồng hoang vắng lốm đốm ánh lửa, sau đó ánh lửa biến mất, họ đi xa khỏi tiếng ồn ào của cuộc tụ tập. Ánh trăng đỏ lờ mờ không thể tạo ra bóng đổ trên mặt đất, đường nét của sườn đồi trong mắt Lục Đinh cũng trở nên mơ hồ. Cậu liền chạy lại gần hơn, thử nắm lấy vạt áo của Đặng Mạc Trì.
Thực ra ở nơi trống trải như thế này, cậu không cần lo lắng va phải cái gì. Dựa vào mùi hương, cậu có thể xác định được vị trí của Đặng Mạc Trì, cũng đủ để đi theo sát, nhưng cậu không muốn làm vậy.
Vì điều đó rất giống một con chó.
Lục Đinh không ghét loài chó, một loài đơn giản và trung thực. Nói đúng hơn là cậu rất thích chúng. Nếu biến thành chó, sủa vài tiếng có thể bảo vệ nhà cửa, lăn lộn làm nũng có thể trở thành thú cưng của Đặng Mạc Trì, cậu cảm thấy như vậy cũng tốt. Nhưng làm một con chó lạc nhà có thị lực kém, ngay cả dây dắt cũng không có, chỉ có thể vô ích cực khổ đuổi theo mùi hương của chủ nhân… thì quá đáng thương.
Khi cậu đang suy nghĩ viển vông như vậy, Đặng Mạc Trì lại một lần nữa, giống như khi ở trên Aldebaran bị mất điện, rút vạt áo ra, nắm lấy ngón tay cậu, cho cậu một hướng đi chắc chắn. Lại là sự chừng mực chỉ đến đầu ngón tay, lại là sức mạnh trầm mặc.
Lục Đinh nói: “Cảm ơn.”
Đặng Mạc Trì đáp: “Không có gì.”
Lục Đinh lại nói: “Sau này tôi sẽ nhớ mang theo đèn pin, cả kính nhìn ban đêm nữa, tôi có một cái túi, có đầy đủ các dụng cụ cơ bản, để quên trong phi thuyền rồi.”
Đặng Mạc Trì nói: “Mai lấy.”
Lục Đinh nghĩ một lát: “Lão đại, xưởng làm việc của anh ở đâu?”
Đặng Mạc Trì nghiêm túc trả lời: “Đi về phía tây bắc, qua hai gò đất, ở phía sau dốc khuất gió.”
Bốn ngón tay của Lục Đinh bị nắm lại với nhau, chỉ có ngón cái có thể cử động, cậu vô thức đặt nó trở lại mu bàn tay của Đặng Mạc Trì. “Vậy chúng ta sẽ làm gì? Vừa rồi anh nói cái gì mà có thể không kịp cơ?”
“Gõ mã.”
“…tôi thực sự có thể giúp được à?”
“Tại sao không?”
“Tôi chỉ cảm thấy, thứ nhất là tôi không giỏi, thứ hai là xưởng làm việc của anh chắc chắn có cấp độ bảo mật rất cao. Tùy tiện đưa một người mới đến như tôi vào sẽ bị người khác nói ra nói vào.”
“Không muốn đi thì có thể không đi.”
Lục Đinh sửng sốt, cậu cảm nhận được mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay Đặng Mạc Trì, các đốt ngón tay vô thức nhảy lên.
Đặng Mạc Trì lại nói: “Nếu cậu cảm thấy khó chịu như vậy, tôi cũng có thể buông ra.”
Lục Đinh lập tức nắm chặt anh bằng cả hai tay: “Ai nói khó chịu? Tôi không thấy khó chịu!”
Cậu mơ hồ cảm thấy Đặng Mạc Trì đang tức giận, vì sự do dự, e thẹn, và sự thất thường của mình. Ít nhất là không vui. Tuy nhiên, giây tiếp theo, Đặng Mạc Trì đã kéo cậu chạy. Là chạy như bay. Bất ngờ, Lục Đinh vung cánh tay trái lên. Chiếc áo khoác jean rộng thùng thình căng gió bay phấp phới, chỉ có tay áo vẫn ôm chặt lấy người. Hơi thở khô lạnh của cánh đồng hoang dã ập vào mặt, xua tan không khí đặc quánh giữa hai người. Nhưng ngón tay vẫn đan chặt vào nhau, hai sườn đồi cỏ thoai thoải đã bị lướt qua như vậy.
Sau khi đến nơi, Đặng Mạc Trì giải thích lý do đột nhiên tăng tốc của mình: “Rất lạnh.”
Lục Đinh hít hít mũi: “Chỉ có mình tôi chảy nước mũi.”
“Lão đại, anh sợ tôi lạnh đúng không? Bên trong tôi chỉ mặc một chiếc áo, anh phát hiện ra đúng không?” Cậu lại hỏi tiếp.
Đặng Mạc Trì như thở dài một cách bất lực, có lẽ là ngầm thừa nhận. Anh ấn lòng bàn tay trái lên khóa cửa, rồi xác minh đồng tử, những chiếc khóa cửa đó vận hành một lúc mới mở ra, anh liền đẩy cửa đi vào, bật tất cả đèn lên.
Đây là một ngôi nhà kính có cấu trúc đơn giản, nhìn từ ngoài vào thì bán trong suốt, nhìn từ trong ra ngoài thì tầm nhìn thông suốt. Hình bầu dục, rộng bằng nửa sân tennis, giống như nửa quả trứng ngỗng dẹt. Sàn nhà làm bằng kim loại, tạo ra một mặt phẳng trên sườn dốc lồi lõm, trải đầy những tờ giấy nháp đã viết.
Đặng Mạc Trì bình thường giẫm lên đó, vì trên những chiếc bàn viết được xếp thành một vòng tròn ở giữa ngôi nhà còn chất đống nhiều hơn nữa. Dường như những nội dung được viết trên những tờ giấy đó mới là hữu ích. Ba màn hình bị chìm trong đó. Bộ máy chủ khổng lồ không đúng với kích thước thông thường thì dựa vào tường thành một vòng tròn, cắm đầy những chiếc đĩa từ lớn nhỏ. Các đèn chỉ báo với đủ màu sắc nhấp nháy dày đặc.
Còn về đồ dùng sinh hoạt… chỉ có một chiếc máy pha cà phê cô đơn bị xếp xó ở góc nhất. Nhìn vào khoang chứa trong suốt đầy hạt cà phê, chắc chắn nó chưa được sử dụng nhiều lần.
“Cái đó, tôi sai rồi,” Lục Đinh chắn trước mặt Đặng Mạc Trì, giúp anh chỉnh lại dây đai trên vai, sửa lại hai tấm nẹp sắp trượt. “Mấy ngày nay tôi rất kỳ lạ, phản ứng lúc nhanh lúc chậm, tâm trạng lúc tốt lúc xấu, thực sự có chút thần kinh. Còn hay nói mấy câu kỳ quặc… trước đây tôi không phải như vậy.”
Lời chưa dứt, cậu đã nhận ra mình bây giờ cũng đang nói những câu kỳ quặc.
Đặng Mạc Trì thì nhìn cậu một cách hờ hững, nói: “Cậu nên thả lỏng một chút.”
Lục Đinh gật đầu: “Tôi biết.”
Đặng Mạc Trì lại dùng giọng điệu rất kiên nhẫn nói: “Tôi không thích tiếp xúc cơ thể, sẽ tự động né tránh, nhưng với cậu, lại rất dễ quen thuộc,” anh dừng lại một chút. “Không xem cậu là người xa lạ.”
Lục Đinh đột nhiên cười: “Điều này tôi cũng biết.”
Vẻ mặt của Đặng Mạc Trì có chút nghi ngờ.
Lục Đinh thì vẫn giữ nụ cười hoàn mỹ, đưa tay ôm lấy hai má anh, nhẹ nhàng xoa xoa: “Anh xem tôi đã được đằng chân lân đằng đầu rồi này, cứ tiếp tục thế này nữa, có khi tôi còn làm những chuyện khác,” ánh mắt cậu lấp lánh, ánh sáng trên môi khi cười cũng vậy. “Thế nên chúng ta phải bắt đầu làm việc chính thôi.”
Sự “được đằng chân lân đằng đầu” này có lẽ đã đi quá xa. Đặng Mạc Trì lần lượt gỡ hai tay của cậu xuống, thản nhiên mở một chiếc máy tính. Khi màn hình sáng lên, giao diện tương ứng cũng xuất hiện trên màn hình quang học trong suốt lơ lửng ở vòng tròn bàn viết, Lục Đinh nhận ra đó là một bản đồ.
Bản đồ bao gồm khu vực xích đạo của toàn cầu chưa bị đóng băng, các điểm sáng màu vàng với độ dày thưa khác nhau đang nhấp nháy. Một lượng lớn thông số đang trượt nhanh trong ô vuông nhỏ ở góc dưới bên phải màn hình.
Đặng Mạc Trì kéo ghế ra, quay đầu lại nói với Lục Đinh: “Chúng ta phải tắt tiến trình mất điện trước.”
Lục Đinh nhận ra ý đó là bảo mình ngồi xuống, cậu làm theo, đối mặt với màn hình đầy các ký tự mà không biết bắt đầu từ đâu. Đặng Mạc Trì thì ngồi vào ghế bên cạnh cậu, khởi động chiếc máy tính trước mặt mình.
Vì góc nhìn, Lục Đinh không thể thấy tình trạng trên màn hình của anh. Nhưng cậu lại nghe thấy anh nói: “Cậu đang thấy chương trình chính, còn có chín chương trình con đang chạy cùng lúc. Việc tắt chúng cần 41 bước.”
Ít hơn tưởng tượng, nhưng Lục Đinh vẫn dở khóc dở cười nhìn sang khuôn mặt nghiêng của anh: “Bước đầu tiên tôi cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể nhận ra đây là ngôn ngữ Python.”
Đặng Mạc Trì một mình gõ trên bàn phím của mình. Ngay cả khi chỉ dùng một tay trái, nhịp điệu nghe vẫn rất nhanh và chính xác. “Tìm biểu thức chính quy ở dòng thứ chín của chương trình chính trước.”
Lục Đinh vội vàng di chuyển con trỏ: “Tìm thấy rồi!”
“Sửa theo những gì tôi sắp nói.”
Đây là vừa làm việc của mình, vừa hướng dẫn người khác làm việc à? Lục Đinh có chút ngạc nhiên. Mặc dù những điều phi thường của Đặng Mạc Trì rất nhiều và hiển nhiên, nhưng ngay cả màn hình cũng không nhìn mà trực tiếp bằng miệng dạy người ta sửa đổi câu lệnh… điều này vẫn quá tự tin. Nguyên nhân có thể là do những hàm và mã đó đã quá quen thuộc trong tâm trí anh ấy. Không chỉ là học thuộc, mà là có thể xác định chính xác bất kỳ dòng nào được đưa ra. Bộ não của anh ấy, e là thực sự có thể xử lý song song hai vấn đề không liên quan với nhau.
Lục Đinh nghiêm ngặt làm theo những gì Đặng Mạc Trì nói để sửa, cảm giác này thật kỳ lạ. Giữa tiếng gõ bàn phím lộn xộn, giọng điệu không nhanh không chậm của người kia có chút lười biếng, nhưng lại rất an tâm. Lục Đinh cũng chưa bao giờ nghe anh nói nhiều như vậy trong một khoảng thời gian ngắn. Cuối cùng, từ chương trình chính đến các chương trình con, thực sự chỉ có 41 bước. Những chương trình mẹ con đó cũng xa lạ hơn nhiều so với dự kiến. Hầu hết đều không quá 300 dòng. Ngôn ngữ đơn giản và rõ ràng, nhưng khi kết hợp lại, chúng có thể kiểm soát toàn bộ mạng lưới điện trên xích đạo.
Tuy nhiên, Lục Đinh vẫn chỉ hiểu một cách mơ hồ về nguyên lý hoạt động của chúng. Giống như một ngoại ngữ mà cậu biết hết các chữ cái, nghe người khác từ từ đọc và ghép vần, nhưng vẫn không thể dịch ra ý nghĩa. Cậu chỉ vâng lời, thay thế một đôi tay cho Đặng Mạc Trì mà thôi.
“Virus đã… thu hồi hết chưa?” Cậu nhìn những ánh sáng vàng trên bản đồ quang học tắt dần từng mảng, khẽ hỏi.
“Chưa, nhưng sẽ không tiếp tục tấn công hệ thống cung cấp điện nữa. Hầu hết mọi người có thể trở lại cuộc sống bình thường.” Ánh mắt của Đặng Mạc Trì vượt qua màn hình, nhìn cậu một cái. “Cậu làm rất tốt.”
“Cảm ơn,” Lục Đinh híp mắt cười. “Vừa nãy tôi cứ lo mình sẽ hoa mắt, hoặc run tay.”
“Lại đây.” Tiếng gõ của Đặng Mạc Trì cũng dừng lại, có lẽ anh cũng đã hoàn thành công việc của mình.
Lục Đinh đứng dậy, đến bên cạnh Đặng Mạc Trì đứng. Trên màn hình trước mặt lại hiển thị một lượng lớn dữ liệu. Khi con trỏ trượt, thỉnh thoảng xuất hiện một vài biểu đồ.
“Đây là gì?”
“Cậu sẽ nghĩ đến cái gì?” Đặng Mạc Trì hỏi ngược lại. “Có thể đọc hiểu được bao nhiêu?”
“Giá trị áp suất, nhiệt độ bề mặt, độ ẩm, tốc độ gió, vòng quay tự quay và vòng quay quanh quỹ đạo, cả góc lệch… Từ năm 2090 đến nay,” Lục Đinh mở to mắt. “Là đang mô tả một hành tinh?”
“Là sao Hỏa?” Cậu lại hỏi.
“Ừm.” Đặng Mạc Trì dừng màn hình ở một nhóm dữ liệu so sánh dọc, phóng to một chút. “Có thấy gì không đúng không?”
“Tôi—” Lục Đinh đột nhiên có chút không dám nói.
“Vốn là một phần tài liệu mật bên trong Cục Hàng không vũ trụ. Những người ở đây, những năm qua, đã luôn tìm kiếm, nhưng sau khi lấy được lại không thể giải mã,” Đặng Mạc Trì nói. “Tôi đã thử vài thuật toán, sau đó sắp xếp ra những thứ này.”
“Nhóm dữ liệu đang được phóng to này, là được kính viễn vọng CR-119 truyền về,” Lục Đinh nhìn vài đường gấp khúc bằng phẳng gần như dán chặt vào trục x trong biểu đồ, đọc. “Là lượng phản xạ sóng điện từ trên bề mặt sao Hỏa mà nó giám sát?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng đã chín năm rồi… Hầu như đường cong của mỗi năm đều không có thay đổi.” Lục Đinh dụi mắt. “Sóng vô tuyến, ánh sáng mắt thường, tia hồng ngoại, tia cực tím, tia alpha, tia gamma, tia X. Tại sao giá trị trung bình đều duy trì trong một vùng dao động hẹp?”
Đặng Mạc Trì xoay ghế 90 độ, ngước mắt nhìn cậu: “Cậu nghĩ hoạt động của con người sẽ gây ra ảnh hưởng lớn đến những thứ này, đúng không?”
“Ít nhất lượng phản xạ của sóng vô tuyến và ánh sáng mắt thường, đáng lẽ phải tăng lên rất nhiều,” Lục Đinh sửng sốt nhìn lại. “Bây giờ chúng vẫn quá thấp, ban ngày và ban đêm cũng không khác biệt nhiều. Con người sống và liên lạc trên đó, không thể nào là như thế này được.”
Đặng Mạc Trì nói: “Vậy cậu đã đoán ra rồi.”
Ánh mắt Lục Đinh né tránh, lúc này trong mắt Đặng Mạc Trì có một ánh sáng rực rỡ, nhưng cậu theo bản năng không muốn đối diện. “Trên sao Hỏa căn bản là không có ai?” Cậu không dám cúi đầu, liền ngước cằm lên nhìn chằm chằm vào bản đồ. “Vậy thì rất nhiều người như vậy đã đi đâu? Điều này không thể nào.”
Đặng Mạc Trì lại đổi một nhóm dữ liệu khác và phóng to. “Còn có những bằng chứng khác, ví dụ như nồng độ khí trơ, nồng độ hơi nước ở một số khu vực. Chính phủ quả thực đang giám sát chặt chẽ tình trạng của sao Hỏa, nhưng cũng thực sự không đưa một lượng lớn người sống lên đó.”
Lục Đinh nhìn những con số và biểu đồ đó. Đúng vậy, Đặng Mạc Trì nói không hề sai một chút nào. Kết luận đã được chứng minh bây giờ cũng là điều mà cậu đã suy đoán từ sớm. Ngay từ khi cậu chứng kiến mẹ chết thảm, sự may mắn tự lừa dối mình đã biến mất khỏi người cậu. Sau đó, cậu nghe đài, thấy từ khóa, những buổi diễn thuyết khốn khổ của cha và vụ mất điện toàn cầu. Điều đó dường như có thể được coi là sự dẫn dắt dần dần mà Đặng Mạc Trì đã tặng cho tất cả mọi người. Bài hát [Home on Mars] được phát từ bé đến lớn chỉ là một đoạn quảng cáo được diễn theo kịch bản. Cái gọi là kế hoạch di cư cũng không có chút chân thực nào. Chính là cha cậu, liên kết với nhiều “người thông minh”, đã tạo ra một cú lừa khổng lồ cho thế giới này.
Tuy nhiên, khi sự thật xuất hiện một cách rõ ràng trước mắt, thậm chí không cần cậu phải tự thuyết phục mình nữa, Lục Đinh vẫn cần một khoảng thời gian để chấp nhận.
Cảm giác tội lỗi sẽ lan tràn. Ngay cả khi chỉ có một lớp liên kết huyết thống, và ngay cả khi cậu đã cố gắng hết sức để cắt đứt nó, cảm giác tội lỗi vẫn tồn tại. Máu của hàng ngàn người nặng nề đến mức nào, bám vào xương cốt cậu, lên án sự ngu dốt của cậu.
Cậu ngồi phịch xuống sàn nhà. Hai tay thừa thãi đỡ lấy đầu gối. Không muốn nhìn những tờ giấy nháp trên sàn. Không muốn nhìn màn hình quang học. Không muốn nhìn Đặng Mạc Trì, càng không muốn nhìn bản thân mình. Thế là cậu ngẩng cao đầu. Ánh sáng trong nhà quá chói. Cậu nhìn thấy bên ngoài trần kính, ánh sao đều bị che khuất, chỉ còn lại vầng trăng đỏ treo cao.
Đặng Mạc Trì cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh cậu.
Điều này khiến Lục Đinh cảm thấy mình ít nhiều cũng có thể nắm được cái gì đó trong cơn sóng dữ.
Một lúc lâu sau, cậu mở lời: “Vậy nên, nhóm từ khóa thứ ba, là muốn nói về những điều này sao?”
“Tôi chưa nghĩ ra,” Đặng Mạc Trì cũng ngồi xuống sàn giống như cậu. Anh kéo cậu lại, để cậu cùng tựa vào tấm chắn bên cạnh bàn viết. “Đó là sự lựa chọn bị động, nếu lần này tôi không trở về, thì những dữ liệu này sẽ tự động được công bố sau năm ngày nữa.”
“Sau đó cả thế giới đều sẽ biết,” Lục Đinh nhìn mặt trăng, từ từ nói. “Sau đó chính phủ mất uy tín, các cuộc biểu tình và lên án bùng nổ cùng với sự hoảng loạn. Sẽ có người đứng ra chỉ huy, có người ngăn cản, có người đổ máu. Điều đó tự nhiên sẽ trở thành một cuộc cách mạng.”
“Đây là mục đích của Tiên Tri.” Đặng Mạc Trì nói.
“Tất nhiên, bọn họ vốn là quân cách mạng mà.”
“Nhưng không phải mục đích của tôi.”
“Gì cơ?” Lục Đinh quay mặt lại, Đặng Mạc Trì nghiêng người đối diện với cậu, đang cúi đầu nhìn bàn tay trái xòe ra của mình. Dưới hàng mi, bóng tối dày đặc tích tụ, lộ ra vẻ mệt mỏi mơ hồ.
“Tôi đã thiết kế một tường lửa phức tạp hơn, bảo vệ những thứ tạm thời có thể được coi là bằng chứng này. Trước ngày hôm nay, tôi không cho bất cứ ai xem. Tôi đang nghĩ, những người đó rốt cuộc đã đi đâu?”
“Bọn họ có thể là… đã chết.” Bảy từ. Lục Đinh nói ra một cách cực kỳ khó khăn. Giống như gia đình của Hà Chấn Thanh. Người đầu tiên cậu nghĩ đến chính là bọn họ.
“Chết trong không gian à? Nhưng những người khác vẫn có thể liên lạc với bọn họ, nói chuyện về cuộc sống hiện tại,” Đặng Mạc Trì cau mày véo sống mũi. “Nếu tất cả đều là hình chiếu, thì đằng sau phải có người điều khiển.”
“Nhưng nếu người điều khiển hình ảnh không hiểu tình hình như chính người đó, không có những ký ức đó…” Lục Đinh suy nghĩ theo góc độ này. “Thì không thể nào chân thực như vậy. Chắc chắn sẽ bị bại lộ trước mặt bạn bè và người thân quen.”
“Ừm.”
“Nếu cuộc sống trên sao Hỏa không có sự thống nhất, cũng sẽ bị người khác phát hiện ra điều gì đó không đúng.”
“Tất nhiên.”
“Vậy lão đại, anh cảm thấy mình vẫn chưa đủ hiểu tình hình, không biết họ đã chết hay còn sống, và rốt cuộc ở đâu, cũng không thể tự đến sao Hỏa tận mắt nhìn, nên không muốn vội vàng. Giả sử những suy đoán này là sai, tạo ra một tình huống hỗn loạn rồi bị bác bỏ, thì sau này sẽ rất khó để được tin tưởng nữa.”
Đặng Mạc Trì gật đầu: “Thứ mà ngay cả bản thân mình cũng nghi ngờ, thì không thể gọi là sự thật được.”
Lục Đinh nhất thời không nói nên lời, Đặng Mạc Trì đã suy nghĩ chu toàn đến mức nào, lại đứng trên một góc độ khách quan, có trách nhiệm đến mức nào, để suy nghĩ về tất cả những điều chưa biết trong toàn bộ sự việc này, đáng lẽ cậu cũng phải đặt mình vào đúng vị trí, để giúp suy nghĩ những vấn đề tương tự. Nhưng cậu phát hiện ra mình rất khó tiếp cận vị trí “người ngoài cuộc” may mắn đó. Cậu rất khó để gạt bỏ những suy nghĩ đang làm phiền mình.
“Vẫn là nói thẳng ra thì tốt hơn, khi tôi còn có dũng khí.” Lục Đinh quyết định như vậy.
Cậu mở lời: “Dù sao thì bây giờ có thể xác định, chính phủ đang lừa dối, chắc chắn kế hoạch di cư không phải là chuyện tốt đẹp gì. Hơn một triệu người đó rốt cuộc đã đi đâu, chúng ta có thể cùng nhau đi tìm. Những bằng chứng có thể thuyết phục công chúng, chúng ta hãy cùng nhau đi tìm đi.”
Đặng Mạc Trì nói: “Điều đó sẽ rất vất vả.”
“Em không sợ vất vả, anh tin tưởng em như vậy, cho tôi ở bên cạnh anh. Đây là điều mà hôm qua em còn không dám nghĩ đến,” Lục Đinh hít một hơi thật sâu. “Nhưng có thể anh không biết, hoặc đã quên, âm mưu lớn này… người chủ mưu chính đứng sau nó, chính là cha của em.”
“Tôi biết.”
Lục Đinh cúi đầu thấp hơn: “Anh không bận tâm sao?”
Đặng Mạc Trì trực tiếp đỡ cằm cậu lên, ý bảo cậu nhìn mình: “Tôi biết cậu cướp ngục, không thể quay lại được nữa, là vì tôi.”
Một lần nữa đối mặt, một lần nữa không thể trốn thoát. Trong đôi mắt tĩnh lặng của Đặng Mạc Trì có sự ấm áp, và cũng có sức nặng ngàn cân, muốn đè Lục Đinh xuống. Cậu đang trốn tránh điều gì? Đặng Mạc Trì như đang nói như vậy. Cằm của Lục Đinh chạm vào sự mềm mại của làn da ở kẽ ngón tay, sự thô ráp của lớp chai mỏng ở đầu ngón tay. Cảm giác đó nóng như bị kim châm, nhưng cậu hoàn toàn không có sức để tự ngồi thẳng dậy, thoát khỏi lòng bàn tay này.
Lục Đinh cứ thế đứng ngẩn ra một lúc, ít nhất là hơn một phút. Đặng Mạc Trì cũng cứ thế đỡ cậu, từ đầu ngón tay đến cổ tay, không dám cử động.
Cả hai đều có chút lúng túng và đều đang ngẩn người.
“Tôi muốn nói cậu rất dũng cảm.” Cuối cùng Đặng Mạc Trì là người mở lời trước, e thẹn chớp chớp mắt. “Tình hình của cha cậu, sẽ gây ra áp lực tâm lý lớn cho cậu, tôi có thể hiểu.”
“…” Sự cứng đờ trên khuôn mặt Lục Đinh đột nhiên tan ra, biến thành một biểu cảm sắp khóc, Đặng Mạc Trì nói với mình những điều khiến mình cảm thấy rất an tâm, rất ấm áp, nhưng mình vẫn không thể kiểm soát được bản thân. “Còn mẹ của em nữa.”
“Mẹ cậu?”
“Khoảng hai tháng trước, bà ấy đã chết. Cũng là một dự án liên quan đến sao Hỏa. Em đã gặp bà ấy lần cuối. Thấy bà ấy quá đau khổ, em đã tiêm thuốc an tử cho bà ấy… Không ai nói em sai, nhưng em biết em có lỗi với mẹ. Vì vậy bây giờ khi nghĩ đến sao Hỏa, nghĩ đến những chuyện này, em sẽ có cảm xúc dao động rất lớn, lại cảm thấy vô nghĩa, quá ủy mị, muốn kìm nén nó xuống… Dường như làm gì cũng sai, cũng tệ hại. Mỗi ngày em đều mơ, mơ thấy một cây cầu. Em ở bên này, nhưng tất cả mọi người đều đi sang bên kia, bao gồm cả mẹ em, cả anh nữa… Khi em chạy qua, cây cầu đã gãy. Em thực sự, em thực sự không thể giải thích rõ cảm giác này.”
Mỗi khi nói một từ, hốc mắt lại tích thêm nhiều nước mắt. Không thể chịu đựng được nữa, chúng liền chảy xuống, dọc theo má Lục Đinh, làm ướt dái tai và cổ cậu, cũng làm ướt lòng bàn tay của Đặng Mạc Trì.
Còn Đặng Mạc Trì thì lặng lẽ nhìn cậu, dường như có chút bối rối, muốn nói rồi lại thôi. Cùng lúc đó, dưới mũi anh rỉ ra màu đỏ, Đặng Mạc Trì lập tức quay sang phía không có Lục Đinh, cúi đầu xuống khoảng đất trống. Từng giọt máu “tách tách” rơi xuống những tờ giấy nháp. Anh liền vơ lấy vài tờ giấy sạch để lau cho mình.
Đối với anh, chảy máu cam không phải là chuyện hiếm.
Và Lục Đinh lập tức trở nên lo lắng, nỗi buồn và sự thương hại bản thân vừa rồi đều tan biến. Trong lòng cậu chỉ còn lại một việc duy nhất là “Đặng Mạc Trì đang chảy máu”. Cậu chạy đến trước máy pha cà phê, lấy nước lạnh để uống làm ướt chiếc khăn tay mang theo người, rồi chạy lại đắp lên trán Đặng Mạc Trì. Cậu lại dùng cổ tay áo sơ mi của mình để lau mặt cho anh. Không thể lau sạch hoàn toàn. Vết máu đỏ tươi còn lại trên làn da trắng muốt, cũng nhuộm đỏ đôi môi, càng thêm sắc nét và lạnh lùng. Giống như đôi mắt Đặng Mạc Trì đã đỏ ngầu vì mệt mỏi, có một vẻ đẹp yêu mị mong manh.
Lục Đinh không thể thưởng thức, mùi máu và mùi gỉ sắt quá gần nhau. Lúc này chúng đều khiến cậu khó thở. Cậu dùng lực bóp sống mũi theo cách cũ, cậu chỉ hy vọng những vết máu này chưa bao giờ đến.
“Anh thường xuyên chảy máu như vậy đúng không? Có phải là vì hôm qua bọn họ tẩy não anh, bọn họ còn làm gì khác nữa đúng không?” Cậu hỏi một cách lộn xộn.
“Tôi có thể cảm nhận được nỗi buồn của cậu.” Đặng Mạc Trì trả lời không liên quan.
Lục Đinh đột nhiên không thể phát ra tiếng, cậu đã cắn vào lưỡi.
“Lục Đinh,” Còn Đặng Mạc Trì thì kéo khăn tay trên trán xuống, dùng tay trái lau những vết máu còn sót lại, rồi tiện tay vứt đi. Anh đưa tay lên dùng ngón cái lau nước mắt trên má cậu. “Nhìn thấy cậu khóc, tôi cũng sẽ đau.”
Hết chương 50


Bình luận về bài viết này