[Thiên Sư] Chương 65

By

Published on

in


Chương 65

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Một chiếc Audi trắng đỗ ngoài cổng một căn biệt thự cao cấp, khu biệt thự về đêm không sáng đèn rực rỡ, chỉ có ánh sáng từ đèn cỏ ven đường, xung quanh chìm trong bóng tối, yên tĩnh nhưng lại khiến người ta cảm thấy âm u, quỷ dị.

Bầu không khí trong xe chìm trong áp suất thấp, Thích Thất đăm chiêu nhìn Liễu An Mộc đang đặt tay trên vô lăng, ánh đèn vàng ấm áp trong xe làm dịu đi phần nào những đường nét sắc lạnh trên gương mặt người thanh niên, nhưng sự bực bội và khó chịu trên người cậu vẫn lộ rõ qua từng cử động nhỏ.

Người bạn thân từ nhỏ này của cô luôn là út cưng trong nhà, được cả gia đình yêu thương chăm sóc mà lớn lên, từ bé đã hình thành cái tính khí công tử, hoàn toàn không thèm che giấu cảm xúc của mình, trông cái bộ dạng này chắc chắn là lại có người ở sàn đấu giá chọc giận cậu ta rồi.

Thích Thất cầm chiếc túi LV bên cạnh lên, đưa tay mở cửa xe, chiếc giày cao gót màu đen giẫm lên mặt đất cứng rắn, tạo ra một tiếng động thanh thúy. Thích Thất đeo chiếc túi LV đen lên vai, rồi lùi lại vài bước, cúi người gõ vào cửa kính xe.

Cửa kính nhanh chóng hạ xuống, Trình Danh rõ ràng vẫn chưa quen với vẻ đẹp ngang ngửa nữ minh tinh của Thích Thất, giọng nói rõ ràng có chút lúng túng hỏi: “Chị Thất, còn chuyện gì nữa không?”

Thích Thất không cố ý hạ giọng, mà dùng giọng điệu bình thường hỏi: “Hai người cãi nhau à?”

“Không có.” Trình Danh gãi gãi đầu, ký ức của cậu ta sau khi bị trúng cổ rất mơ hồ, chỉ là sau khi nghe thấy giọng nói của anh Ba, trái tim đang treo lơ lửng của cậu ta cuối cùng cũng được thả lỏng.

Tiếng ù tai hành hạ thần kinh vốn đã mệt mỏi của cậu ta, đến nỗi Anh Ba và người đàn ông trung niên tự xưng là “Quản lý đại sảnh” đã nói gì, cậu ta hoàn toàn không nghe rõ một chữ nào, chỉ lờ mờ nhớ sau đó Anh Ba bóp cằm cậu, đổ một bát nước canh cực kỳ khó uống vào miệng mình.

Nhận được câu trả lời của Trình Danh, Thích Thất lại liếc nhìn người thanh niên ở hàng ghế trước, cửa sổ bên ghế lái hạ xuống hết cỡ, người thanh niên đặt một tay lên cửa sổ, rõ ràng đã nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, nhưng cậu lại giả vờ như không biết, thậm chí còn lười biếng không buồn quay đầu lại.

Thích Thất biết rõ Liễu Tam này đã quen với việc tùy hứng, từ trước đến nay đều làm theo ý mình, lười biếng không thèm nể mặt bất cứ ai. Tuy tính khí có hơi tệ, nhưng người bạn thân này của cô thực ra cũng có thể được coi là một “người tốt”, ví dụ như ngay cả khi tâm trạng của cậu ta đang tồi tệ đến cực điểm, cậu ta vẫn kiên quyết đưa cô về đến tận cửa nhà.

Hàng mi dài của Thích Thất khẽ chớp chớp, ánh mắt từ từ dịch xuống, dừng lại trên chiếc áo sơ mi đen mà người thanh niên đang mặc.

Nếu cô nhớ không nhầm, trước đó Liễu Tam không mặc màu đen, mà là một chiếc áo sơ mi trắng mà nhìn qua là biết mua từ Taobao. Nhưng chiếc áo sơ mi đen Liễu Tam đang mặc bây giờ rõ ràng là kiểu dáng cao cấp của một nhãn hiệu nào đó, dựa trên sự hiểu biết của cô về người bạn thân này, Liễu Tam tuyệt đối không thể bỏ dở giữa chừng chỉ để đi thay một bộ đồ cao cấp làm màu.

“Xem ra cậu ta giấu mình không ít chuyện.” Thích Thất không để lộ cảm xúc, đưa tay lên, móng tay màu đỏ tươi khẽ lướt qua môi, lau đi một chút son môi dính trên đó.

Cô lại nhìn Trình Danh đang đỏ bừng tai trong xe, giọng nói pha chút thương hại: “Vậy là cậu ta lại lên cơn điên rồi, cậu đừng quan tâm đến cậu ta, đợi ngày mai tự khắc cậu ta sẽ ổn thôi.”

Từ ghế lái, không ngoài dự đoán, truyền đến một tiếng hừ lạnh, ngay sau đó chiếc Audi trắng phát ra hai tiếng còi ngắn và gấp.

“Cậu giục cái gì mà giục?” Thích Thất khinh miệt trợn trắng mắt, chiếc túi LV trên vai trượt xuống cổ tay, rồi bị cô vung ra phía sau.

Cô đứng thẳng người lên, lợi dụng cơ thể che chắn, lau vết son môi dính ở kẽ tay vào khe cửa xe, sau đó bước đi trên đôi giày cao gót đen hơn 10cm, tiến về phía biệt thự.

Căn biệt thự tối đen nhanh chóng bật sáng ánh đèn màu vàng ấm áp, những ngón tay thon dài như búp măng của Thích Thất chạm vào tay nắm cửa, chiếc váy dạ hội màu đen lấp lánh dưới ánh đèn xe tựa như ánh đèn sân khấu.

Ngay lúc Trình Danh nghĩ cô sắp bước chân vào biệt thự, cô tiểu thư này lại đột nhiên quay người lại, cười lạnh một tiếng, từ xa giơ ngón giữa về phía Liễu An Mộc đang ngồi ở ghế lái. Ngay sau đó, cô quay người đóng cửa, liền mạch dứt khoát, không hề có thêm một ánh mắt thừa thãi nào.

Liễu An Mộc: “…”

Giây tiếp theo, chiếc điện thoại đặt bên vô lăng của cậu đột nhiên reo lên, là một tin nhắn thoại do Thích Thất gửi đến.

Cậu nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Thích Thất trên điện thoại, trong lòng có chút dự cảm không lành. Quả nhiên, sau khi đoạn tin nhắn thoại dài sáu mươi giây tự động phát, giọng nói đầy nội lực của Thích Thất, kèm theo tiếng rè rè của dòng điện, truyền ra từ loa phát thanh trên xe, vang vọng khắp khoang xe.

Một lúc sau, Trình Danh nuốt nước bọt, không ngờ người phụ nữ xinh đẹp như chị Thất lại có thể chửi mắng một cách… đanh đá như vậy. Đoạn tin nhắn thoại kéo dài một phút này không hề có một câu thừa thãi nào, từ đầu đến cuối đều là những lời vàng ý ngọc.

Còn Liễu An Mộc, người bị cô ấy tấn công suốt một phút đồng hồ thì dựa vào ghế, một tay đặt trên vô lăng, không biết đang nghĩ gì. Cùng với tiếng “tít” báo hiệu kết thúc đoạn tin nhắn thoại, không khí trong xe chìm vào một sự im lặng như tờ, Trình Danh không khỏi dùng ngón tay cọ cọ bề mặt da của ghế, đang cân nhắc có nên nói gì đó để xoa dịu bầu không khí căng thẳng hay không.

Đúng lúc này, chiếc xe đột nhiên được khởi động, kèm theo một rung động nhẹ của xe, một tiếng khịt mũi không rõ ràng truyền đến từ phía ghế trước.

Câu an ủi của Trình Danh đã đến cửa miệng nhưng lại nghẹn lại, cậu há miệng, rồi lại nuốt lời nói xuống. Nếu cậu không nghe nhầm, tiếng khịt mũi vừa rồi của Anh Ba rõ ràng là có ý cười.

Trình Danh không nhịn được gãi gãi đầu, thầm nghĩ bị chửi một trận mà vẫn vui vẻ như vậy, Anh Ba không phải có sở thích kỳ quái gì chứ?

Chiếc Audi trắng chầm chậm rời khỏi khu biệt thự, ngay cả khi chiếc xe đã đi rất xa, người bảo vệ đứng gác ở cổng khu vẫn đứng thẳng tắp, từ xa chào kính chiếc xe.

Ánh đèn trong xe được chỉnh rất mờ, sau một đêm bận rộn, Trình Danh đã ngủ gật dựa vào ghế xe. Đúng lúc chiếc xe sắp chạy lên đường chính, chiếc điện thoại của Liễu An Mộc đặt bên tay phải đột nhiên reo lên.

Trình Danh giật mình tỉnh táo, ánh mắt còn mang theo vẻ mơ màng vừa ngủ dậy. Điện thoại được kết nối với Bluetooth trên xe. Liễu An Mộc tùy ý liếc nhìn, cuộc gọi đến là một số lạ, thuộc về thành phố B.

Điện thoại vừa kết nối, một giọng nói đầy lo lắng và sợ hãi truyền ra từ loa: “Có phải là Liễu đại sư không?”

“Là tôi, có chuyện gì vậy?” Giọng nói bên kia không còn trẻ, nghe có vẻ là một phụ nữ trung niên, Liễu An Mộc lập tức đoán được thân phận của người đối diện.

Nghe thấy câu trả lời khẳng định, giọng nói bên kia rõ ràng cao hơn hẳn, sự kích động lộ rõ: “Liễu đại sư, đúng như ngài nói rồi, Chiêu Đệ nó về rồi, nó thật sự về tìm tôi đòi mạng rồi! Ngài nhất định phải nghĩ cách cứu giúp gia đình tôi với!”

“Đừng vội, trước hết hãy làm rõ vấn đề.” Liễu An Mộc giảm tốc độ xe, tiếp tục duy trì hình tượng cao nhân: “Mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, ngài hãy kể tỉ mỉ cho tôi nghe một lượt.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở dốc gấp gáp, người phụ nữ hạ giọng, nói rất nhỏ: “Hôm đó sau khi nhận thi thể Chiêu Đệ từ nhà tang lễ về, chồng tôi nói để ở nhà một ngày, sáng hôm sau sẽ tìm chỗ chôn cất. Không ngờ ngay trong đêm đó đã xảy ra chuyện!”

Chút buồn ngủ cuối cùng của Trình Danh hoàn toàn biến mất, cậu ngồi thẳng dậy nghiêm túc lắng nghe lời kể từ đầu dây bên kia.

“Đêm đó ngủ đến nửa đêm, trời đột nhiên đổ mưa to. Tôi nghe thấy tiếng sấm, nên dậy định đi thu lúa đang phơi ngoài sân. Không ngờ vừa bước ra cửa, tôi nhìn thấy một cái bóng đen đang ngồi xổm ở gian ngoài! Ban đầu tôi cứ tưởng là dây xích chó chưa buộc chặt, để con chó mực trong nhà chui vào, nhưng khi đi gần hơn một chút, tôi mới phát hiện thứ đó là một người, một người bị cháy thành than!”

“Tôi vội vàng đi kéo dây đèn, nhưng đèn vừa sáng thì cái bóng đó cũng biến mất. Chồng tôi nghe thấy tiếng động cũng chạy ra, chúng tôi tìm khắp trong ngoài nhà, nhưng không tìm thấy cái bóng nào. Tôi cứ tưởng mình ngủ mê nên nhìn nhầm. Sáng hôm sau, chúng tôi đưa Chiêu Đệ lên núi chôn cất. Lúc chôn con bé, trên núi gió lớn, tiền giấy đốt mãi không cháy được. Chồng tôi làm theo lời bà đồng trong làng, đổ hết một bát máu chó đen lên hũ tro cốt, máu chó đen vừa đổ xong, Chiêu Đệ không quậy phá nữa.”

“Hôm đó chồng tôi tiếp tục đi làm ở thị trấn, tối muộn quá nên không về. Tôi ngủ một mình đến nửa đêm, đột nhiên nghe thấy tiếng nhai ‘cót két’ bên tai. Tôi khẽ mở mắt ra nhìn, thì thấy người cháy thành than hôm qua đang ngồi xổm ở cuối giường, tay cầm nửa cây nến, đang nhai ‘cót két’ cây nến đó! Tôi sợ đến hồn bay phách lạc, thứ đó nghe thấy động tĩnh, liền vứt cây nến trong tay xuống đất, rồi bò về phía tôi, vừa bò vừa gọi ‘Mẹ’! Tôi nghe giọng liền biết đó là giọng Chiêu Đệ! Nó về tìm tôi đòi mạng rồi!”

Trình Danh nghe say mê, theo bản năng buột miệng hỏi: “Vậy sau đó bà làm thế nào để trốn thoát ra được?”

“Đó là nhờ chồng tôi có tính cẩn thận!” Giọng nói đầu dây bên kia rõ ràng vẫn còn kinh hoàng, nghe lúc gần lúc xa: “Sau khi chồng tôi bán Chiêu Đệ cho ‘Anh Hổ’, liền thỉnh một tượng Quan Âm từ chùa về. Nếu đêm đó không nhờ Bồ Tát phù hộ, tôi đã sớm bị con nha đầu chết tiệt đó hại chết rồi!”

Nghe thấy cái tên “Anh Hổ”, bàn tay Liễu An Mộc nắm chặt vô lăng.

“Anh Hổ” này đã bị cảnh sát bắt giữ hai ngày trước, trong nhóm buôn bán thi thể, hắn ta chịu trách nhiệm liên lạc với gia đình người chết. Nếu gia đình đồng ý bán xác cho nhóm buôn người, hắn ta sẽ sắp xếp người tiếp ứng gia đình người chết. Một khi gia đình nhận xác, xác sẽ lập tức được chuyển đến tay nhóm buôn thi thể.

Hơn nữa, theo lời khai của “Anh Hổ”, những nhóm buôn xác như bọn chúng ở thành phố B có ít nhất hơn chục nhóm, và bọn chúng còn có một “kênh nội bộ”, về cơ bản, người chết vừa được đưa về cục cảnh sát, bọn chúng ngay lập tức có thể nhận được tin tức.

Giọng nói trong điện thoại vẫn tiếp tục, lần này giọng của người phụ nữ trung niên có chút run rẩy: “Tôi cứ tưởng có Bồ Tát phù hộ, dù sao con bé cũng không dám làm càn, lâu dần nó sẽ tự đi. Không ngờ vừa rồi, tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn trong nhà, bước vào thì thấy tượng Quan Âm đổ rạp trên đất, cả pho tượng đều vỡ thành mảnh vụn!”

Lời này vừa thốt ra, không khí trong xe đột nhiên trở nên tĩnh lặng, ngay cả Trình Danh cũng nín thở, không dám lên tiếng. Tượng thần thường có sự bảo vệ của thần lực, ma quỷ nhỏ đừng nói là đập phá, ngay cả đến gần cũng không dám.

“Căn nhà này không thể ở được nữa.” Kết quả này có chút nằm ngoài dự đoán của Liễu An Mộc, cậu suy nghĩ một lát, dặn dò vài cách qua điện thoại, sau đó hẹn thời gian đến xử lý với người phụ nữ.

“Mấy ngày này gia đình bà hãy đến nhà họ hàng lánh tạm, nhớ kỹ tuyệt đối không được ở khách sạn, nếu không sẽ lại xảy ra chuyện.”

Hết chương 65

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.