Chương 66
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Khung cảnh hai bên cửa sổ xe lướt qua nhanh chóng, Trình Danh nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được: “Anh Ba, gia đình này ban đầu đã nhẫn tâm bán cả thi thể của con gái nhà mình đi, giờ thành ra thế này cũng là quả báo nhân quả thôi, cậu còn muốn giúp họ, đây chẳng phải là tiếp tay cho kẻ ác sao?”
“Câu chuyện về ác quỷ báo thù ai cũng thích nghe, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ đến cái giá của việc ác quỷ báo thù là gì chưa?” Dòng xe xung quanh chậm lại, đèn đỏ ở ngã tư bật sáng, Liễu An Mộc từ từ lái xe vào làn rẽ trái.
Trình Danh ngẩn người, cậu quả thực chưa từng nghĩ đến vấn đề này, gãi gãi tóc mai bên tai, cậu mới hơi do dự mở lời: “Chẳng phải tục ngữ nói gieo nhân nào gặt quả nấy sao, hơn nữa là cha mẹ cô ấy sai trước, dù có đến Âm Tào Địa Phủ cô ấy cũng chiếm lý chứ.”
“Ai đúng ai sai, đợi đến Điện Diêm Vương tự nhiên sẽ có phán xét, nhưng nếu ác quỷ chủ động hại người, đó chính là phá vỡ quy tắc của âm phủ, không quá hai ngày, tên của cô ta sẽ xuất hiện trên lệnh truy nã.” Liễu An Mộc đặt tay lên vô lăng, giọng nói không hề có chút lên xuống nào.
“Đến lúc đó, những Quỷ sai đó không phải là hiền lành gì đâu, có Quỷ sai còn lấy việc tra tấn phạm nhân làm niềm vui. Chỉ cần phạm nhân bị bắt về vẫn còn thoi thóp một hơi, Quỷ sai vẫn có thể nhận đủ tiền thưởng. Còn về việc phạm nhân bị đưa về là nguyên vẹn hay thiếu tay mất chân, căn bản không ai quan tâm.”
“‘Quỷ A Lục’ hai năm trước mặc áo đỏ nhảy sông báo thù cho con gái, ở âm phủ còn được gọi là ‘Quỷ anh hùng’, nhưng khi hắn bị bắt về địa phủ chỉ còn lại một bộ xương và một cái đầu. Quỷ sai bắt hắn đã lóc thịt hắn, rồi nhận hai rương tiền thưởng, dùng thịt trên người hắn uống rượu ba ngày ở ‘Phố Diều Hâu’.”
Trình Danh hình dung cảnh tượng đó, trên cánh tay nổi lên một lớp da gà: “Chẳng lẽ âm phủ không có vương pháp sao?”
“Vương pháp tất nhiên là có, nhưng quy tắc là dành cho những người sẵn lòng tuân thủ quy tắc. Đường Dương Quan nhiều người đi, đường rộng thênh thang, chỉ cần cứ đi thẳng về phía trước, sẽ có ngày nhìn thấy điểm cuối. Nhưng một khi bước sai một bước trên con đường này, về sau sẽ không còn đường quay đầu nữa.”
Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng, Trình Danh xoa xoa cánh tay, chỗ ngón tay cậu xoa qua lập tức đỏ lên và nóng bừng: “Tôi hiểu rồi, vậy nên cậu đang cứu cô ấy! Anh Ba, trước đây tôi thật sự đã hiểu lầm cậu rồi, tuy tính cách của cậu có hơi tệ, nhưng thật sự là một người tốt.”
“Người tốt thì không dám nhận.” Liễu An Mộc liếc nhìn khung nhắc nhở màu xanh lam lơ lửng giữa không trung, lười biếng nói: “Chẳng qua mấy vị ở trên gần đây vừa bổ sung thêm môn quản lý học, trong tiêu chuẩn đánh giá có thêm một ‘chỉ tiêu chiêu hàng’, một con quỷ bằng mười điểm, tính ra lời hơn nhiều so với bắt quỷ.”
Trình Danh: …
Quả nhiên Anh Ba vẫn là Anh Ba đó, bụng đầy mưu mô xảo quyệt, uổng công cậu đã thực sự nghĩ người này thay đổi tính nết!
Đương nhiên Liễu An Mộc không nghe thấy lời oán thán thầm lặng của cậu ta, cậu tiện tay tắt khung bật lên màu xanh lam giữa không trung, rồi móc ra một chuỗi tiền đồng từ trong túi, dùng một tay tùy ý vuốt qua, liền lấy xuống được một đồng xu từ chuỗi tiền đó.
Một luồng khí màu xanh rêu lờ mờ bao quanh đồng xu, nhưng luồng khí này rất mỏng manh, nếu không nhìn kỹ gần như không thể phát hiện.
Liễu An Mộc giảm tốc độ xe một chút, ngón cái của bàn tay phải đang cầm đồng xu khẽ búng nhẹ, đồng xu liền bay lên không trung, mặt được khắc hình người không đầu quay một vòng giữa không trung, sau đó ổn định rơi xuống đỉnh đầu chú mèo máy Doraemon trên loa nhỏ của xe, phát ra một tiếng “Đinh.”
Tiếng “Đinh” này là một loại chỉ lệnh đặc biệt, nhạc đang phát trong xe đột nhiên nhỏ dần, cho đến khi dừng hẳn. Sự chú ý của Trình Danh lập tức bị sự gián đoạn kỳ lạ này thu hút, ánh mắt dán chặt vào miếng đồng màu vàng đồng đó.
Khoảng bốn năm giây sau, loa mới phát ra một giọng nói mang rõ vẻ nịnh nọt: “Chủ nhân của ta, ngài muốn biết cái gì?”
Chu Kiệt đã bán tên của mình, một khi tiểu quỷ mất tên, sẽ không thể đi đến địa phủ đầu thai chuyển kiếp, nên Liễu An Mộc không lo lắng hắn sẽ giở trò gì nữa: “Liên quan đến Giáo hội, ngươi còn biết bí mật gì nữa?”
“Vị ‘Minh Phi’ mà ngài đang tìm, tôi đã gặp một lần, cô ấy được Giáo hội sắp xếp ở tầng bảy. Tuy nhiên, mỗi ngày có rất nhiều người ra vào tầng bảy, có người lạ, cũng có người quen. Ta đã quan sát những người này, đều là những người thuộc giới thượng lưu, đồng hồ đeo tay của họ đều rất đắt tiền.”
Liễu An Mộc nhớ lại bức tượng thần mà mình thấy trong nhà Đào Tiểu Hồng, thứ đó rõ ràng đã vượt ra khỏi phạm vi của quỷ, nếu nhất định phải phân định, hiện tại Đào Tiểu Hồng có lẽ gần giống với một loại “Thần nhân tạo” hơn. Tuy nhiên, “Thần nhân tạo” dù sao cũng chỉ là sản phẩm của tà môn ngoại đạo, không thể so sánh với “Chính Thần”. Và thần lực của “Thần nhân tạo” hẳn hoàn toàn đến từ cái giá mà tín đồ phải trả, nên việc mẹ của Đào Tiểu Hồng sau khi cầu nguyện với cô ta, cái giá phải trả chính là nỗi đau xẻ thịt róc xương.
Liễu An Mộc lại hỏi: “Tại sao ‘Minh Phi’ lại biến thành cái dạng nửa thần nửa quỷ như thế?” Nếu chỉ để người khác tu luyện, đáng lẽ Minh Phi không nhận được lợi ích gì, lâu dần ngược lại sẽ bị hút cạn tinh phách. Thế nhưng Đào Tiểu Hồng không những không bị tiêu hao âm khí, ngược lại còn biến thành một thứ nửa thần như vậy, điều này quả thực rất kỳ lạ.
“Đương nhiên là bọn họ không giống với những tiểu quỷ bị bắt đến như chúng ta, thục vụ Phật Đà, lợi ích nhận được tất nhiên cũng không ít.” Giọng Chu Kiệt phảng phất chút ghen tị: “Phật Đà sẽ giáng lâm lên đệ tử, cùng đệ tử nhập vào thân thể Minh Phi, thực hiện đại định pháp tu hòa hợp. Đây chính là pháp môn tu hành lấy dục chế dục. Theo ta được biết, Minh Phi và Phật Đà là mối quan hệ cùng vinh cùng tổn, Phật Đà càng mạnh, pháp lực của Minh Phi càng cao thâm, nên trong Giáo hội có không ít Minh Phi cam tâm tình nguyện đi theo Phật Đà.”
Liễu An Mộc không khỏi nhớ đến mười sáu thi thể nữ trong phòng giải phẫu, hoàn toàn khác với lời Chu Kiệt nói, tinh phách quanh người mười sáu thi thể nữ đó đều có vẻ dầu cạn đèn tắt, rõ ràng là bị dùng hoàn toàn như “âm đỉnh”. Mà Đào Tiểu Hồng, cũng là một “Minh Phi”, không những không bị tiêu hao tinh phách, ngược lại còn sở hữu một loại sức mạnh cực kỳ đặc biệt, hơn nữa quan sát âm hồn cô ta, ẩn chứa vẻ nhập “Đạo”.
“Chẳng lẽ Phật Đà thực sự là một Chính Thần?”
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, lập tức đã bị cậu phủ nhận, pháp môn tu hành Sắc Vận Song Không bắt nguồn từ Mật Tông, các thần Phật mà nó thờ cúng đa phần là Tà Thần, cho nên trong quá trình tu hành cần phải kèm theo một lượng lớn pháp khí thông linh (chẳng hạn như xương người, da người) làm vật trung gian. Ngay cả khi Phật Đà này thực sự đã tu luyện thành Chân Thần, cũng tuyệt đối không thể nằm trong hàng ngũ Chính Thần, mà là một Tà Thần tồn tại nhờ vào sức mạnh hiến tế của tín đồ.
Điều này không phải là không có tiền lệ, ví dụ như “Vô Sinh Lão Mẫu” được vô số giáo đồ Bạch Liên Giáo tôn sùng vào giữa thời Thanh, chính là được sinh ra nhờ lực lượng tín ngưỡng của giáo đồ.
Giọng nói nịnh nọt của Chu Kiệt tiếp tục truyền ra từ loa: “Thi thể Minh Phi chỉ trải qua xử lý chống phân hủy đơn giản nhất, thân xác không phải là bất hoại, nên hầu như mỗi tháng đều có Minh Phi mới được đưa vào. Ta nhớ tháng trước ta đi tu sửa kim thân cho Minh Phi, có hai thi thể Minh Phi đã bắt đầu thối rữa chảy nước, nên tháng này Giáo hội nhất định sẽ chọn ra hai Minh Phi mới. Nếu chủ nhân ngài muốn tham gia vào Giáo hội, đây là một cơ hội hiếm có.”
Liễu An Mộc dựa vào ghế, sờ cằm, tổ chức đó vốn rất thận trọng, tính ra đây quả thực là một cơ hội ngàn năm có một. Chỉ cần cậu có thể bị đưa vào Giáo hội với vai trò là Minh Phi, quyền chủ động đã nằm trong tay cậu!
Nghĩ đến đây, cậu đưa tay lấy đồng xu khỏi loa, lật mặt lại, úp lên phía trước xe. Giọng Chu Kiệt lập tức biến mất hoàn toàn, âm nhạc du dương lại vang lên trong xe. Ngay sau đó, Liễu An Mộc dừng xe ở bên lề đường, gọi điện cho Vương Viễn để nói tình hình.
Bây giờ đã gần mười hai giờ đêm, nhưng âm thanh nền bên phía Vương Viễn rất ồn ào, thỉnh thoảng còn xen lẫn những tiếng cãi vã, chắc là anh ta vẫn đang tăng ca ở cục cảnh sát, nghe xong Liễu An Mộc nói, ở đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi truyền đến tiếng bật lửa: “Chuyện này tôi phải thảo luận với cấp trên rồi mới trả lời cậu được.”
“Lão đại, có thể trong Cục 749 đã có tay trong của tổ chức đó trà trộn vào, bây giờ mà thông báo với Cục 749, chỉ e là sẽ đánh rắn động cỏ thôi.” Kế hoạch này bắt buộc phải có sự hợp tác của Vương Viễn. Từ hiện trường vụ án đến việc kéo “thi thể” về đều cần sự sắp xếp của cục cảnh sát, bất kỳ sai sót nào trong khâu nào cũng có thể khiến bọn buôn xác cảnh giác.
“Yên tâm đi, cứ giao cho tôi xử lý.” Đầu dây bên kia truyền đến tiếng đẩy cửa, Vương Viễn như đã bước vào một căn phòng nào đó, xung quanh cũng yên tĩnh lại: “Tình hình của Cục 749 rất phức tạp, mỗi thành viên trong thời gian phục vụ đều chịu sự giám sát nghiêm ngặt, muốn phản bội tổ chức về mặt lý thuyết là hoàn toàn không thể. Tuy nhiên, chuyện này tôi sẽ trực tiếp xin hỗ trợ từ cấp cao, hành tung của cậu cũng sẽ được giữ bí mật hoàn toàn. Nhưng cậu cũng phải đồng ý với tôi một điều, tuyệt đối không được tự ý hành động một mình, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng phải đợi người hỗ trợ đến rồi mới được phép ra tay.”
“Không thành vấn đề.” Liễu An Mộc đồng ý ngay lập tức, mặc dù cậu đồng ý rất dứt khoát, nhưng đến phút cuối cùng phải làm gì, quyền chủ động vẫn nằm trong tay cậu, cậu cũng tuyệt đối không để cơ hội trôi qua vô ích khỏi tay mình.
“Ngoài ra còn một chuyện nữa.” Giọng Vương Viễn ở đầu dây bên kia hạ thấp xuống, trong âm thanh nền còn truyền đến tiếng túi nilông: “Phật bài trong lời khai của Lý Tuyết và sổ vẽ của Đinh Ngọc Phi đều đã được tìm thấy, bên trong Phật bài có một chiếc răng. Qua giám định của phòng kỹ thuật, chiếc răng này đến từ một người phụ nữ khoảng 25 tuổi, danh tính tạm thời chưa xác định được. Tuy nhiên, chúng tôi đã tìm thấy một bức tranh trong sổ vẽ của Đinh Ngọc Phi, đối tượng được mô tả trong bức tranh này, cậu và tôi đều không xa lạ.”
“… Là Đào Tiểu Hồng?” Liễu An Mộc lờ mờ đoán được điều gì đó.
“Chính xác hơn phải là ‘Nha Thần’, theo manh mối chúng tôi đang có, ‘Nha Thần’ này không phải là một vật thể cụ thể, mà là một loại tập hợp tinh thần cực kỳ đặc biệt. Mọi thứ bị thu hút và gia nhập vào thể tinh thần này đều có thể được gọi là ‘Nha Thần’.”
“Lý Tuyết khai rằng Đinh Ngọc Phi bị Bút Tiên báo thù, Bút Tiên bảo cô ấy đi chết. Nếu Đinh Ngọc Phi đã từng cầu nguyện với ‘Nha Thần’ khi còn sống, thì cái chết của cô ấy rất có thể là cái giá mà ‘Nha Thần’ thu về. Còn lý do cô ấy chọn kết thúc cuộc đời mình, có lẽ chính là vì Đinh Ngọc Phi đã bị ‘Nha Thần’ điều khiển trước khi nhảy lầu, trong đầu cô ấy luôn có một giọng nói khuyên cô ấy đi chết.”
**
Chan: Cụ Bách ít đất diễn quá >_<
Hết chương 66


Bình luận về bài viết này