Chương 56
Tác giả: Tha Tự Mật | Editor: Chan
Đặng Mạc Trì đứng trên dải đất hẹp bên bờ hồ, nhìn sang phía bên kia, Last Shadow đang đỗ sát vách đá, trên đỉnh cửa khoang sáng đèn xanh, có thể điều khiển từ xa để mở và thả thang xuống bất cứ lúc nào, anh ngước ánh mắt nhìn ra ngoài lớp màng, buổi tối này chắc chắn là ảm đạm, bầu trời như một nồi trà đang sôi, lẫn với bọt xám đen, trong vài những nắng cuối cùng, cơn bão vẫn tiếp diễn, những hạt tuyết lớn va đập vào bề mặt lớp màng cách đó không xa, như thể có thể xông vào bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, bên dưới lớp màng, không gian nhỏ hẹp nằm ở ranh giới giữa hai thế giới này lại vô cùng ấm áp và ẩm ướt, lẽ ra đây là khu vực lộ thiên, nhưng do nằm ngay sát rìa cách ly, lớp màng cong vòm như một “mái nhà” trong suốt và vững chãi, nghiêng hẳn để che kín khe núi nằm trên sườn đồi này. Bên dưới mái vòm, những suối nước nóng phun ra từ khe đá dốc đứng, chảy qua kẽ nứt của một tảng đá phẳng khổng lồ, rồi tiếp tục chảy xa theo vách đá. Qua năm tháng, dòng nước đã xói mòn thành một vũng lõm hình bầu dục giống như một cái hồ bơi, rộng gần bằng chiều cao của một người trưởng thành và dài gấp đôi.
Còn về độ sâu thì… Lục Đinh đang ngồi bên trong, chỉ lộ vai và gáy, tựa lưng vào vách đá.
Đưa lưng về với anh.
“Lão đại, em không ngờ ở chỗ này cũng có đèn…” Lục Đinh nói, nghịch ngợm chiếc đèn nổi màu cam trong nước, “Lại còn là hình ngôi sao sáu cánh nữa, anh mua ở thị trấn à?”
Tiếng nước bị khuấy động kêu lách tách, một vòng vách đá phản chiếu ánh sáng ấm áp, cũng gợn sóng lăn tăn theo mặt nước.
“Thỉnh thoảng tôi đến đây đọc sách.” Đặng Mạc Trì xoay người 90 độ, hoàn toàn quay lưng lại với Lục Đinh. Anh giơ tay chạm vào lớp màng trước mặt, ngay khi tiếp xúc, một màu xanh ngọc bích thoát ra từ đầu ngón tay của anh, như thể đã ăn mòn một lỗ thủng trên bề mặt trong suốt, giây tiếp theo, năm ngón tay của anh cảm nhận được sự lạnh giá.
Đặng Mạc Trì dứt khoát đưa tay phải ra bên ngoài, nắm lấy vài hạt tuyết thô ráp đó.
Phía sau, tiếng nước lại bị khuấy động thêm một chút, anh cúi đầu nhìn, Lục Đinh đã quay lại, nằm sấp bên bờ hồ dưới chân anh, đưa nửa thân trên ra ngoài, cũng thò tay ra, dò dẫm chạm vào lớp màng.
“Nó chắn được em này!” Lục Đinh ấn ấn vào tấm trong suốt, đôi mắt tròn xoe nhìn thẳng lên, bả vai cậu cũng tròn xoe, cọ vào ống quần của Đặng Mạc Trì làm nó có chút ẩm ướt.
Đặng Mạc Trì ngồi xổm xuống, tay đang có tuyết tan nắm lấy cổ tay của cậu, ấn vào lớp màng một lần nữa, màu xanh ngọc bích ngay lập tức sáng lên, lớp màng bị thủng, bàn tay Lục Đinh chạm vào những hạt tuyết giống như anh, đợi đến khi Đặng Mạc Trì đỡ cổ tay đang cứng lại của cậu và đặt trở lại nước nóng, những lỗ thủng tự động được lấp đầy, lớp màng lại trở nên nguyên vẹn.
“Khi chúng ta tiếp xúc cơ thể… thì em có thể ra vào tự do, đúng không?” Lục Đinh chống khuỷu tay lên bờ hồ, chống lên cằm.
Đặng Mạc Trì gật đầu, chuẩn bị đứng dậy, nếu không phải vì Lục Đinh không quen thuộc môi trường ở đây, cần anh dẫn đường, anh thà ở lại trong phi thuyền ngủ một giấc, chờ cậu tắm xong rồi tự quay về tìm mình. Không ngờ Lục Đinh lại kéo cánh tay của anh không chịu buông ra, ngay cả việc đứng dậy cũng không cho, miệng thì lẩm bẩm: “Thế thì đối với anh chẳng phải không có lớp chắn à? Bờ hồ này hẹp tí teo, nhỡ không cẩn thận trượt chân thì sao?”
“Đúng vậy, độ cao 3900 mét, cách mặt đất hơn 1500 mét,” Lucy phụ họa, “Ông chủ của Vũ Trụ Đại Lực Quái, xin hãy chú ý an toàn nhé.”
Đặng Mạc Trì nghĩ một hồi, dẹp bỏ ý định biện minh kiểu như “tôi sẽ không bị trượt đâu”, rồi nói: “Vậy tôi về trước.”
Lục Đinh sững sờ, rồi giật mình cuống cuồng, suýt nữa thì lao ra khỏi hồ ôm lấy anh, “Không được!” Còn vì sao không được thì cậu cũng không nói rõ được, “Lão đại đừng về, cũng đừng quay lưng lại với em như thể đang bị phạt đứng úp mặt vào tường…”
“Anh cũng ngâm đi, ấm lắm.” Cậu lại dùng sống mũi cọ vào khớp xương trên mu bàn tay Đặng Mạc Trì.
Đặng Mạc Trì thầm nhắc lại một ý nghĩ trong đầu — Cái người Lục Đinh này, hành động đôi khi thật sự rất giống một con vật nhỏ chưa được huấn luyện, thích mè nheo và không nói đạo lý.
Nhưng điều kỳ lạ hơn là, phần lớn thời gian anh lại không thấy điều này không tốt, ví dụ như bây giờ.
“Cậu chắc không?” Anh hỏi.
“Xuống đây đi,” Lục Đinh rưng rưng gật đầu, “Có phải không đủ chỗ đâu cơ chứ.”
Đặng Mạc Trì bước qua chiếc túi xách trên đất, đi đến cuối hồ, lặng lẽ cởi giày quân đội, rồi bắt đầu cởi quần áo, áo khoác, áo len, áo ba lỗ… Anh ném chúng chính xác vào đống quần áo mà Lục Đinh đã cởi ra để ở bờ hồ. Còn Lục Đinh ở phía bên kia hồ thì đứng yên tại chỗ, đôi mắt nhìn chằm chằm, không chớp lấy một cái.
“Đó là cái gì vậy?” Cậu hỏi.
Đặng Mạc Trì nhận ra, cậu đang nhìn vào eo và bụng của mình. Dưới xương sườn, giữa hai bên cơ bụng, có hai chấm tròn nhỏ bằng đầu ngón tay út. Ban đầu là hai lỗ thủng, mặc dù giờ đã lành lại, nhưng vẫn để lại sẹo lồi, khác màu với vùng da xung quanh.
“Trước đây không có.” Lục Đinh nói thêm.
Đặng Mạc Trì cúi đầu tháo khóa thắt lưng, giải thích: “Do điện giật để lại, cắm vào cột sống và cánh tay, do lành quá nhanh nên đã đẩy que kim ra ngoài.”
Anh nói một cách khái quát nhất có thể, không nhắc đến những chiếc kim châm dày như ngón tay, không nhắc đến dòng điện bỏng rát trong cơ thể, cũng không nhắc đến máu đã chảy ra từ những chỗ khác trên cơ thể mình vào lúc đó. Nhưng anh không thể trông mong một cảnh sát lại mù tịt về chuyện này. Lục Đinh hiển nhiên đã hiểu được những điều anh cố giấu, đôi mắt cũng đỏ hoe: “Lẽ ra em phải đến sớm hơn một ngày, em hành động quá chậm… Hôm đó bọn họ còn làm gì nữa?”
“Chỉ đau trong thời gian ngắn, ảnh hưởng khác không lớn.” Đặng Mạc Trì cảm thấy mình đang nói sự thật, không nói dối. Anh trực tiếp giẫm lên chiếc quần jean denim, bước vào trong hồ nước, “Hôm nay Tiên Tri đã thử xâm nhập vào ý thức của cậu.” Anh chuyển đề tài.
Lục Đinh cau mày bối rối, thấy anh chuyển chủ đề quá nhanh, lại thản nhiên ngồi xuống đối diện trong nước, “Là lúc cuối bà ấy hỏi em có nghe lời không phải không?”
“Ừm.”
“Bà ấy thất bại rồi, em không muốn nghe lời bà ấy để làm những xanh lá đời thứ hai kia,” Lục Đinh dứt khoát nói, “Nhưng mà lão đại, nếu lúc đó không có anh, em không biết mình có thể chạy thoát được hay không.”
“Có di chứng gì không?”
“Không, ngoài việc có chút hôi,” Lục Đinh ngại ngùng, xoa má, nhìn từ mắt Đặng Mạc Trì sang vách đá, “Nhưng những gì bà ấy nói có đáng tin không?”
“Trăm ngàn lỗ hở.”
Lục Đinh lộ ra vẻ ngạc nhiên, và cả thất vọng. Trước đó, đối với những chuyện cũ đã qua mà cậu phải khó khăn lắm mới dò hỏi được và những lời Tiên Tri đã nói, cậu đã hoàn toàn tin tưởng chúng một cách nghiêm túc.
“Mẹ tôi mang thai vào năm 2075, cùng năm đó Quân Cách mạng tuyên bố thất bại, tự thân còn khó giữ, làm gì có khả năng và cần thiết để đi giành giật những người nhân tạo từ tay chính phủ,” Đặng Mạc Trì kiên nhẫn giải thích, “Bà ta nói bà ấy bị chính phủ bắt làm tình nguyện viên đưa lên sao Hỏa, nhưng tôi đã kiểm tra tất cả hồ sơ dự án có người lái của Cơ quan Hàng không Vũ trụ từ năm 2074 đến 2075, không tìm thấy hồ sơ phóng nào.”
“Vậy không phải chính phủ làm sao?”
“Lúc đó trọng tâm nghiên cứu của toàn thế giới là người nhân tạo,” Đặng Mạc Trì day day thái dương, “Sao Hỏa vẫn chưa được chú ý đến.”
Lục Đinh càng thêm thất vọng, cụp mắt xuống, “Em tưởng rằng lần này ít nhiều cũng lấy được thông tin hữu ích nào đó, nhưng chỉ gặp mặt nói vài câu, con hồ ly nấu nước* kia quả nhiên không đưa thông tin thật sự,” Cậu vỗ vỗ mặt nước, bắn ra tia nước lớn, “Trong miệng bà ta chắc chẳng có mấy câu nói thật!”
(*Thường được dùng để chỉ người xảo quyệt, khó lường)
“Ít nhất cũng thấy được mã số, BMD5K97,” Đặng Mạc Trì an ủi.
“Cũng đúng, vậy thì về có thể tra ra nhiều thứ!” Lục Đinh lập tức lấy lại vẻ hưng phấn, “Lão đại, anh xem chiếc nhẫn bên tay trái anh, nó chứa một lớp khóa mật, có thể tra ra những thứ mà lệnh tìm kiếm thông thường không thể tiếp cận trong hệ thống hộ khẩu, anh không cần phải đi bẻ khóa nữa.”
Đặng Mạc Trì xòe tay trái ra, chiếc nhẫn bạc nhỏ đó dính những hạt nước, ẩn chứa những đốm sáng. Từ rất lâu trước đây, anh đã xác minh chất liệu của nó là bạch kim nguyên chất. Anh cũng biết bên trong sự trống rỗng đó chứa một số thiết bị vi mô. Anh còn suy ngẫm rất lâu về nguồn gốc của nó, tại sao khi nhìn thấy nó, thỉnh thoảng mình lại nảy sinh cảm xúc tương tự như “buồn bã,” và tại sao lại luôn không thể đưa ra quyết định tháo nó ra rồi không bao giờ nhìn lại nó nữa.
Sau khi Lục Đinh xuất hiện, anh đã đoán được rất nhiều điều, nhưng một số lời vẫn chưa nói ra.
“Là cậu tặng nó cho tôi.”
Bây giờ thì nói ra cũng không có trở ngại gì.
“Đúng vậy.” Lục Đinh chớp chớp mắt.
“Tôi có thể trả lại cho cậu.” Dường như việc đưa ra đề nghị này lại quá dễ dàng.
“Cái gì?” Lục Đinh sửng sốt, căng thẳng ôm lấy hai đầu gối.
“Nó vốn dĩ là của cậu, trước đây tôi không biết mình từ đâu đến, nhưng luôn tin rằng mình là con người, bây giờ điểm này cũng không chắc chắn nữa rồi, cha của tôi là cái thứ gì, tôi mang dòng máu gì. Hơn nữa, tôi thiếu thốn tình cảm, cũng không nhớ rõ cậu, không thể đảm bảo sự đáp lại tương xứng,” Đôi mắt xanh lục sâu thẳm của Đặng Mạc Trì không thấy đáy, ánh sáng từ chiếc đèn nổi lay động trong đó, nhưng không hề kỳ dị, chỉ có một sự chân thành, giống như đang nói những lời đã suy nghĩ từ lâu, “Kết đôi với một Alpha như tôi, đối với cậu mà nói là không công bằng.”
“Rốt cuộc là có ý gì?” Lục Đinh căng cứng bả vai, vòng nước dưới xương quai xanh khẽ run lên theo cậu. Cậu bắt đầu sợ sự chân thành của Đặng Mạc Trì. “Em không cảm thấy không công bằng, anh được ai sinh ra, anh quên ai, đó đều là chuyện đã xảy ra trong quá khứ, cũng không phải do anh quyết định. Hiện tại anh vẫn là anh, như thế là đủ rồi.”
“Tôi đã tra rồi, công ty của người bạn tên Thư Duệ của cậu có công nghệ thay thế tuyến thể.”
Lục Đinh chết lặng trong một lúc thật lâu, phải đến ba phút, trái tim của cậu, như một tảng băng trôi sụp đổ, như đỉnh tháp rơi xuống đất, là hơn một trăm giây vô cùng dài đằng đẵng.
Cậu khẽ hỏi Đặng Mạc Trì: “Cho nên, anh đối với em, vẫn không có một chút thích nào sao?”
“Sự phụ thuộc của cậu đối với tôi bây giờ, là phản ứng bản năng của Omega sau khi kết đôi,” Đặng Mạc Trì nhắm mắt lại, sự bình tĩnh đó, cũng giống như khi nói về quá khứ của mẹ mình, có vẻ hơi tàn nhẫn, “Tôi muốn nói là… pheromone, không nên, giam cầm sự lựa chọn của cậu.”
“Lựa chọn của em?” Lục Đinh đột nhiên đứng bật dậy, nước nhỏ ròng ròng trên người, trần truồng đi đến trước mặt Đặng Mạc Trì, bước chân của cậu rất vững, nhưng khi đứng lại thì lại loạng choạng, cậu lớn tiếng nói: “Đi đến bước này đều là do chính em lựa chọn, không có đường lui, em biết không thể quay lại được nữa, em vốn dĩ không nghĩ đến việc để lại đường lui, và bây giờ anh lại muốn nói rằng em đã chọn sai ư?”
Đặng Mạc Trì mở mắt ra, mím môi, nhìn cậu.
“Hay anh muốn nói tình yêu của em dành cho anh là giả? Là bản năng của động vật?” Lục Đinh đột nhiên bật khóc, siết chặt hai bàn tay, buông thõng vô vọng ở hai bên thân, toàn thân cậu cứng đờ, cũng run rẩy, “Đặng Mạc Trì, anh như vậy quá đáng lắm luôn đấy, anh có thể nói em ngốc, nói em nhàm chán, nói anh không tìm lại được cảm giác thích em như trước đây, nhưng anh không thể nói em đối với anh chỉ là sự phụ thuộc của Omega, dù có cắt tuyến thể đi, em vẫn muốn đi theo anh, rồi anh lại sẽ nói đừng, nói em đầu óc không tỉnh táo, anh và Thư Duệ đều nói em cần phải chữa bệnh!” Khi cậu gào lên, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, nước mắt rơi xuống chiếc đèn nổi, chiếc đèn nổi xoay tròn trôi đi, chúng cứ lách tách rơi xuống mặt nước. “Sao anh lại có thể như vậy hả Đặng Mạc Trì, vừa rồi anh còn tốt với em như thế…”
Đặng Mạc Trì vẫn nhìn cậu chăm chú, có chút chậm chạp nói: “Tôi không có ý đó.”
“Vậy anh có ý gì?” Giọng Lục Đinh hạ thấp xuống một chút, những tiếng nức nở hỗn loạn đều bị cậu cố sức nén lại thành tiếng thút thít rất nhỏ, “Anh đừng có mà nói những lời em không hiểu.”
“Cuộc sống của cậu rất trọn vẹn, của tôi thì rất tệ,” Đặng Mạc Trì chậm rãi nói, “Cảm giác này giống như, tôi đã phá hủy sự trọn vẹn của cậu.”
Lục Đinh hít hít mũi, lặng lẽ lắng nghe.
Toàn thân đều viết lên “em không có cố ý gây sự”.
Đặng Mạc Trì chợt nhớ lại những ngày này, khi nhìn thấy những điều tốt đẹp, dù là những thứ anh có thể có hay không thể có, anh đều vô thức liên tưởng đến Lục Đinh, câu trả lời cuối cùng luôn là xứng đáng. Lục Đinh xứng đáng với tất cả những điều đó. Cậu giống như từ đồng nghĩa với “tốt đẹp”. Gia đình bề thế, giáo dục ưu tú, vẻ ngoài đáng yêu, trái tim quý giá, Lục Đinh có tất cả những điều này, vậy mà bây giờ lại đi theo mình, chấp nhận ẩn mình tại nơi hoang dã, làm những chuyện không biết trước tương lai.
Không phải Đặng Mạc Trì vì vậy mà phủ nhận bản thân, anh không bao giờ có cảm xúc “tự ti”. Nói một cách khách quan, nếu muốn, anh thường có cơ hội để tự đắc, nhưng điều này không có nghĩa là anh sẽ không hối hận.
Sau một hồi im lặng, anh mới khàn giọng mở lời, dường như nói ra những điều này đối với anh cũng không hề dễ dàng gì: “Cái tôi đã đánh dấu cậu, bây giờ đứng ở góc độ là một người ngoài cuộc, tôi hiểu hắn, cũng ghét hắn.”
“Hiểu có nghĩa là… muốn biến em thành của riêng mình, cái loại xúc động đó, bây giờ anh vẫn còn hiểu?” Lục Đinh vừa dụi mắt vừa hỏi.
“Ừm.” Đặng Mạc Trì trả lời thật lòng.
“Vậy thì đừng ghét anh ấy, đừng ghét chính mình,” Vậy mà Lục Đinh lại nín khóc và bật cười, ngượng ngùng rụt người vào trong nước, quỳ gối đi đến bên cạnh Đặng Mạc Trì, ôm lấy cổ anh, “Bởi vì em rất thích anh ấy.”
“…” Đặng Mạc Trì chớp mắt hai cái, dường như bối rối trước sự thay đổi đột ngột từ cơn mưa bão sang trời quang mây tạnh của cậu.
“Em biết anh ấy cũng thích em, nhưng chỉ cứng miệng thôi, thực ra anh ấy đang sợ em đấy, sợ một lần nữa lại yêu em không thể cứu vãn được,” Cậu hồn nhiên, vui vẻ nói, như thể đang hát một bài ca vui vẻ, “Nhưng mà lão đại, trốn chạy là không được đâu, em sẽ không để anh chạy.”
Cậu ôm chặt lấy tấm lưng và bờ vai đó, gò má ướt át vùi vào xương quai xanh rắn chắc, dùng từng chút mềm mại của mình để áp sát. “Nói gì đi chứ, lão đại, vừa nãy anh còn miệng lưỡi dẻo quẹo lắm mà.”
“Nói gì.” Giọng Đặng Mạc Trì cũng cứng đờ như xương cốt của anh.
Nhưng ngực Lục Đinh cảm nhận được một nhịp tim, ở vị trí gần ngực trái, nhanh và mạnh như của cậu, giống như cậu có hai trái tim đang đập cuồng loạn.
Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo, từ này đúng là dành cho Đặng Mạc Trì mà? Lục Đinh lại cảm thấy tức giận, lại cảm thấy điều này thật sự quá đáng yêu.
“Bây giờ anh muốn nói gì với em nhất.” Cậu dùng lông mi cọ cọ vào tai Đặng Mạc Trì.
“Xin lỗi.” Người kia vậy mà lại đáp lại một câu như thế.
“Vậy thì ôm em một cái đi.”
Đặng Mạc Trì ngoan ngoãn ôm lấy eo cậu, lòng bàn tay trái, với cảm giác tinh tế từ chiếc nhẫn bạch kim nhỏ, vuốt ve lên xuống rãnh sống lưng của cậu, như thể đang giúp cậu bình tâm lại.
“Em cũng phải nói xin lỗi, bởi vì em lại khóc loạn lên, làm anh đau lòng đúng không,” Lục Đinh được vuốt ve đến mềm nhũn, nhưng vẫn kiên quyết nói một cách thẳng thắn, “Nhưng hôm nay em không muốn bị trừ điểm đâu, anh có thể phạt em ngay bây giờ. Phạt thế nào cũng được, trừ việc đừng bỏ rơi em… Nếu thế thì em thật sự sẽ chết mất.”
“Không phải là bỏ rơi cậu.” Đặng Mạc Trì lại bắt đầu suy nghĩ xem rốt cuộc mình muốn bày tỏ điều gì, chắc chắn không chỉ là một câu nói như vậy, nhưng anh lại, lần đầu tiên, tự mình làm cho mình bối rối. Anh muốn Lục Đinh có được sự an toàn, nhưng lại không nghĩ rằng mình có thể cho cậu sự an toàn. Anh cũng muốn Lục Đinh được hưởng sự tự do, đồng thời lại càng muốn, hết sức có thể, giữ lại sự tự do của cậu.
Anh cảm thấy tất cả những điều này đều rất phiền phức, nhưng lại nhận ra, mình không muốn mất đi những phiền phức này.
Làm thế nào mà lại mâu thuẫn như vậy được chứ. Người cần đi chữa bệnh thật sự là anh mới đúng.
Tuy nhiên, Lục Đinh phảng phất đã hiểu tất cả, cậu không đợi anh nói thêm, chỉ cần câu nói vừa rồi là đủ rồi. Giọng nói nghèn nghẹn, nghe lại ngọt ngào dinh dính: “Em rất thích tuyến thể của mình, cái mà anh đã cắn nát này, là tài sản chung của chúng ta, nghiêm cấm nhắc lại chuyện cắt nó đi.”
“Tôi sẽ không nói nữa.” Đặng Mạc Trì cam đoan.
“Bụng ở đây còn đau không?” Lục Đinh cẩn thận sờ vào vùng da dưới xương sườn.
“Tất nhiên là không.” Đặng Mạc Trì nghi ngờ cậu đang kiếm chuyện để nói.
Tuy nhiên, mục đích lớn hơn của Lục Đinh hiển nhiên là sờ loạn. “Anh cởi quần áo đều quay lưng lại với em, làm em bây giờ mới thấy được,” Thấy Đặng Mạc Trì không phản đối, cậu càng được đà lấn tới, sờ soạng táo bạo hơn, “Em đã nhìn thấy loại kim đó rồi, dài hơn cả ngón tay, sẽ cắm rất sâu.”
Đặng Mạc Trì im lặng, không có hứng thú với việc hồi tưởng lại khổ đau, lúc đó anh còn không rên lên một tiếng, bây giờ có gì đáng để treo trên miệng chứ? Còn Lục Đinh thì nhìn anh, trong lòng có muôn vàn cảm xúc hỗn độn. Đặng Mạc Trì luôn như vậy, cố gắng, độc lập, cứng như một khối sắt được tôi luyện nhiều lần, nhưng sắt cũng có lúc rất giòn — Đặng Mạc Trì đồng thời cũng hoang mang đến vậy, mỗi câu anh nói ra vừa rồi đều chứng tỏ sự hoang mang của anh.
Cảm giác đau lòng tràn ngập dâng trào, sự đau lòng này đè nặng Lục Đinh, nhấn cậu xuống dưới mặt nước, nuốt lấy nước nóng, mở mắt, cậu hôn lên hai vết sẹo đó. Ánh sáng cam từ chiếc đèn nổi chiếu xuống một chút, làm cho mặt nước nhuộm một vầng sáng dịu dàng. Cậu có thể cảm nhận được vùng da đó đang đập dưới môi mình, đồng thời, nhiệt độ và cường độ ở gáy cũng hạ xuống, phủ một lớp nước mỏng, là Đặng Mạc Trì đang vuốt ve vết thương mà anh đã từng để lại.
Lục Đinh biết mình sắp không nhịn được nữa rồi, không chỉ là oxy trong phổi, mà còn là thứ khác. Cậu lấy hết dũng khí kéo thắt lưng của chiếc quần lót xuống. Tắm mà còn mặc quần lót, đó chính là lỗi sai của Đặng Mạc Trì… Lục Đinh mơ mơ màng màng nghĩ, hai tay nắm lấy cái vật to lớn đó, môi vượt qua sóng nước, tiến lại gần, hôn lên nó một cái.
Chà, Lục Đinh rút lại lời nói vừa rồi, nó thật sự cứng như sắt, nhưng tuyệt đối không giòn.
Sau đó, cậu bị ham muốn hít thở kéo lên khỏi mặt nước, thở hổn hển đối diện với ánh mắt thẳng tắp của Đặng Mạc Trì.
Người kia vậy mà chẳng có vẻ gì là ngượng ngùng.
Ngược lại, chính Lục Đinh không trụ nổi, đừng nói đến việc quỳ thẳng trong nước, đầu gối cậu cũng mềm nhũn, chỉ muốn ngã vào lòng Đặng Mạc Trì. Cậu lấy tay che mắt nói: “Bao cao su, thực ra em có mang theo, ở trong túi xách.”
Đặng Mạc Trì gật đầu, trực tiếp nắm lấy quai túi kéo chiếc túi xách lại, Lục Đinh nghe thấy tiếng hộp giấy bị xé ra, cũng nghe thấy tiếng ma sát lách tách, một miếng mỏng nhỏ đã được lấy ra.
“Chúng ta, làm không?” Lục Đinh len lén nhìn qua kẽ tay.
“Cậu phát tình.” Đặng Mạc Trì gác một chân lên thành hồ, hạ thân trồi ra khỏi mặt nước, đeo bao cao su một cách cẩn thận.
“Đúng vậy. Có Alpha của mình ở bên cạnh, phát tình mà không làm tình, sẽ bị trời đánh đó!” Lục Đinh buông tay xuống, không quên tắt chiếc vòng tay, để lát nữa khi cao hứng, cái người trí tuệ nhân tạo nào đó lại buột miệng nói ra những lời gây sốc, cậu lại lặng lẽ sờ vào bụng dưới của mình, nuốt nhiều nước như vậy, không biết có bị phình ra không? Cậu bắt đầu nghĩ lung tung, khóe miệng nở nụ cười ngây ngô, cậu chậm rãi lân la về phía bờ hồ, từng chút một lại gần.
Đặng Mạc Trì liếc nhìn cậu, “Đừng nói linh tinh.”, có sự nuông chiều và cả bất lực, anh khẽ ôm Lục Đinh vào lòng, khe mông bị vật cứng và sưng to đẩy ra, miệng nhỏ bị đẩy vào, mãi cho đến khi cảm giác được sự quen thuộc trong quá khứ, Lục Đinh mới dám chắc rằng mình không phải bị khóc đến rối loạn ở cao nguyên này mà bắt đầu nằm mơ giữa ban ngày — không đúng, trời đã tối rồi, những dãy núi và thung lũng rộng lớn đều chìm trong bóng tối, chỉ có một khe núi nhỏ của bọn họ, hơi nước mịt mờ, ánh sáng ấm áp lay động.
“Thả lỏng.” Đặng Mạc Trì sờ lên khuôn mặt cậu, rồi trượt xuống cằm, ngực, xương sườn, dừng lại ở bụng dưới, anh cứ như vậy, ôm cậu từ phía sau một cách không lỏng không chặt, Lục Đinh biết, anh sắp đi vào.
Vẫn y như cũ, giống như trước đây, dù là trạng thái khi làm tình, hay là những lời thường nói.
Cậu dồn hết tâm trí để chờ đợi lần đi vào này, từng chút, từng chút một… Đặng Mạc Trì đi vào rất chậm, rất dịu dàng, nhưng Lục Đinh lại phải hít thở thật sâu để thích nghi. Cậu có thể cảm nhận được sự co rút cùng mềm dẻo của thịt da, cái cảm giác được bao bọc hoàn toàn đó… Chỗ đó dường như nhớ hình dạng của Đặng Mạc Trì, còn đầu óc của cậu thì đã trống rỗng.
Eo mềm nhũn, quỳ cũng không vững, chưa đợi Đặng Mạc Trì cắm hết vào, Lục Đinh đã mềm nhũn trượt xuống nước nóng, mặt cúi xuống suýt nữa thì ngã. Đặng Mạc Trì cúi xuống ôm cậu, cả hai cùng trượt một cái, cũng thật trùng hợp, chỗ giao hợp đang cắm được một nửa vừa hay ở gần một suối nước nóng trên vách hồ. Vài centimet bên ngoài là dòng nước nóng tươi mới phun trào, tạo ra sóng ngầm dưới nước, lập tức làm khe mông và mông nóng lên đến mức đáng xấu hổ hơn. Đương nhiên là cả miệng nhỏ và cái đường hẹp đã đủ ướt còn ướt hơn nữa — Đặng Mạc Trì vớt Lục Đinh từ dưới nước lên, ôm chặt trong lòng, nhân tiện cắm vào nơi sâu nhất, lo sợ cậu lại trượt, anh còn dùng cằm đè lên gáy cậu.
Lục Đinh chỉ cảm thấy mỗi đầu dây thần kinh đều bị nước nóng bắn vào, các ngón tay và ngón chân cũng co lại, cậu khẽ kêu lên một tiếng, rồi ngại ngùng cười cười: “Suối nước nóng, thật sự rất nóng.”
Đặng Mạc Trì gạt chiếc đèn nổi ra khỏi giữa chân cậu, rồi hôn lên cái má lúm đồng tiền của cậu, nói một cách đương nhiên: “Không nóng bằng cậu.”
**
Chan: Chương sau đổi lại thành tôi-em cho Trì Trì nhé, chương sau full H, tui để full thô tục, không hoa mĩ, không nói giảm nói tránh. Ai dị ứng có thể bỏ cóc.
Hết chương 56


Bình luận về bài viết này