[Thiên Sư] Chương 70

By

Published on

in


Chương 70

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Tiếng còi cảnh sát xé tan sự ngột ngạt và tĩnh lặng của buổi chiều, một người phụ nữ đang khoác giỏ rau trên tay, tay kia dắt một đứa nhỏ, nhìn về hướng chiếc xe cảnh sát chạy qua, ánh mắt lộ vẻ tò mò.

2:30 chiều, Tòa nhà 15, Chung cư Dương Minh

Trước cửa căn hộ 1802 đã giăng dây phong tỏa màu vàng, cửa căn hộ 1801 bên cạnh mở rộng. Người phụ nữ trung niên mặc đồ ở nhà đứng ở cửa, mắt thường xuyên ngó nghiêng vào bên trong căn hộ 1802.

Hai cảnh sát trẻ tuổi cầm sổ tay màu đen, đang ghi lời khai với vẻ mặt nghiêm túc.

“Gần đây cô có qua lại với cư dân ở 1802 không?”

“Cô gái trẻ ở phòng bên kia chuyển đến nửa tháng trước, công việc hình như khá bận rộn, đều đi sớm về khuya. Có vài lần chồng tôi tan ca đêm còn gặp cô ấy cũng vừa mới về nhà. Thỉnh thoảng tôi đi chợ sớm cũng gặp cô ấy, nhưng cũng chỉ nói vài câu xã giao trong thang máy thôi.”

“Vậy gần đây cô có thấy cô ấy có điểm gì bất thường không? Ví dụ như luôn buồn bã, nặng trĩu tâm sự?”

Người phụ nữ xoa xoa mu bàn tay, khuôn mặt hiện lên vẻ hồi tưởng: “Cô gái đó rất xinh, chỉ là ngày nào cũng mặt lạnh tanh. Nhưng khi thấy người khác cũng cười một cái, nhưng phải nói sao nhỉ, nụ cười đó cứ như là cố nặn ra vậy. Tuy nhiên, một cô gái một thân một mình lên thành phố lớn lập nghiệp, áp lực cuộc sống lớn, thực sự cũng không dễ dàng.”

“Bình thường có thấy ai đến nhà cô ấy không?”

“Cái này tôi thật sự không rõ, cô gái này tính cách khá hướng nội, bình thường chỉ đi một mình, tôi chưa bao giờ thấy cô ấy dẫn bạn về nhà.”

Trong lúc ba người nói chuyện, một tràng bước chân hỗn loạn truyền ra từ bên trong 1802. Người phụ nữ không kìm được tò mò ngẩng đầu nhìn, cô thấy một bóng lưng mặc đồng phục cảnh sát đi lùi ra khỏi cửa phòng 1802, hai tay cùng khiêng một đầu cáng.

Vải trắng phủ trên cáng, lờ mờ có thể thấy hình dạng người bên trong cáng, chắc là được bọc trong túi đựng xác, tạo thành hình chữ “thập”. Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào chỗ lồi lên trên cáng vài giây, lập tức cảm thấy lạnh sống lưng, da gà nổi khắp cổ.

Cô khẽ thở dài, không khỏi lầm bầm nhỏ tiếng: “Cô gái tốt như vậy, rốt cuộc có chuyện gì không vượt qua được cơ chứ…”

Người thanh niên mặc áo bảo hộ màu xanh đi theo phía sau cáng. Khi đi ngang qua người phụ nữ, chiếc túi đựng tài liệu kẹp dưới nách cậu ta đột nhiên rơi xuống. Người thanh niên gãi đầu, cúi xuống nhặt túi tài liệu. Đúng lúc này, chiếc điện thoại cắm ở bên hông áo bảo hộ của cậu ta lăn ra, rơi trúng ngay chân người phụ nữ.

Người phụ nữ sững sờ một chút, rồi ánh mắt không kiểm soát được mà nhìn xuống. Nhưng khi nhìn rõ màn hình, mắt cô mở to kinh ngạc, vội vàng bịt miệng, run rẩy khắp người.

Trong ảnh là một người phụ nữ mặc váy ngủ màu trắng. Khuôn mặt người phụ nữ được che bằng một mảnh vải trắng, hai cánh tay đặt trên ngực. Làn da lộ ra ngoài váy ngủ trắng bệch và xanh xao, rất giống những ác quỷ chết oan trong phim kinh dị.

Người thanh niên vội vàng nhặt điện thoại lên, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, không làm cô sợ chứ?”

“… Không sao.” Người phụ nữ cố gắng gượng cười, rồi lại nhìn về hướng thang máy: “Tôi có thể hỏi cô gái đó… vì sao lại nghĩ quẩn không?”

“Xin lỗi, phần liên quan đến vụ án chúng tôi không thể tiết lộ.” Cảnh sát “rầm” một tiếng đóng sổ tay lại, cắm bút ký tên màu đen vào túi áo: “Nếu cô còn manh mối nào cung cấp, xin vui lòng gọi 110 để liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào.”

“Được, đợi chồng tôi về tôi sẽ bảo anh ấy cùng nhớ lại. Nếu có gì bất thường, chúng tôi nhất định sẽ báo cảnh sát để cung cấp manh mối cho các anh.” Người phụ nữ gật đầu với vẻ còn sợ hãi.

**

Chiếc cáng khiêng thi thể được bê xuống khỏi xe, do bốn cảnh sát trẻ tuổi khiêng, đi từ cửa sau của sở cảnh sát về phía phòng giải phẫu.

Liễu An Mộc nằm trong túi đựng xác mở mắt, ngay cả khi cách vài phòng hòa giải trống, cậu vẫn có thể nghe rất rõ tiếng ồn ào cãi vã truyền đến từ phía đại sảnh. Cảnh gia đình làm ầm ĩ ở sở cảnh sát này bình thường cũng không hiếm, nhưng “người nhà” đến gây rối hôm nay chắc chắn không phải là người thân thật của người chết, mà là một mắt xích được sắp xếp đặc biệt trong kế hoạch.

Nếu không có gì bất ngờ, Vương Viễn sẽ sớm đưa ra “di thư” của nạn nhân La Chiêu Đệ, sau khi xem di thư, người phụ nữ trung niên ăn mặc quê mùa sẽ khụy xuống đất, còn người đàn ông trung niên sẽ lớn tiếng nguyền rủa đứa con gái vô ơn này.

Bình thường, chắc chắn cậu sẽ không bỏ lỡ cảnh náo nhiệt này. Nhưng bây giờ cậu đang nằm trong túi đựng xác, muốn hóng chuyện cũng lực bất tòng tâm.

Mấy người khiêng thi thể nhanh tay lẹ chân, chẳng mấy chốc, Liễu An Mộc cảm thấy lưng mình áp vào một tấm thép cứng rắn, pháp y Triệu cảm ơn bốn người, ngay sau đó, bên tai truyền đến tiếng cửa phòng giải phẫu mở ra rồi đóng lại.

Triệu Chá khóa cửa phòng giải phẫu, rồi quay lại bên cạnh bàn giải phẫu, kéo khóa kéo túi đựng xác ra. Cô gái vốn đã “chết” từ lâu trong túi đựng xác mở mắt, lúc này đang thong dong nhìn anh.

Pháp y Triệu kéo khóa túi đựng xác từ đầu đến chân: “Nạn nhân đã để lại di thử khi còn sống, cũng đã đăng những bình luận tiêu cực trên các nền tảng mạng xã hội lớn. Sự việc đã rõ ràng, chứng cứ xác thực, đầy đủ. Ba giờ sau, việc điều tra các nền tảng mạng xã hội của nạn nhân La Chiêu Đệ sẽ kết thúc, sẽ thông báo cho gia đình đến nhận thi thể.”

Trình Danh vốn đang nằm bò trên cửa sổ thông gió của phòng giải phẫu nhìn ra ngoài, thấy Liễu An Mộc ngồi dậy từ trong túi đựng xác, liền nhảy xuống khỏi ghế, cả người trông rất hưng phấn: “Anh Ba, đây là lần đầu tiên chúng ta tham gia một vụ án bảo mật lớn như thế này! Lão đại nói cậu vừa mới được đưa về cục thì ngay sau đó chúng ta đã nhận được điện thoại của bọn buôn thi thể, xem ra bọn này thật sự có nội ứng trong cục mình!”

Liễu An Mộc giật giật bộ tóc giả hơi châm chích vào cổ, chân trần nhảy xuống khỏi bàn giải phẫu: “Đã điều tra số điện thoại chưa?”

“Vẫn là cuộc gọi từ số rác, chúng ta không thể truy xuất thông tin xác thực của số này.” Trình Danh vội vàng cầm lấy chai nước khoáng bên cạnh, đưa qua: “Anh Ba, khát rồi đúng không, mau uống chút nước đi.”

Liễu An Mộc nhận chai nước, không khách khí vặn nắp, uống một hơi hết nửa chai.

Triệu Chá lấy ra hai lọ chất lỏng có màu khác nhau từ hộp đồ nghề bên cạnh, lại lấy ra một cái đĩa, đặt cả hai thứ lên một góc bàn: “Hoạt động lần này giai đoạn đầu chỉ có một mình cậu, gặp chuyện đừng nóng vội, trước hết phải tự bảo vệ mình.”

“Chỉ cần kế hoạch không bị lộ, tôi sẽ không gặp nguy hiểm.” Liễu An Mộc tiện tay đặt chai nước uống dở lên bàn giải phẫu, ánh mắt lướt qua bản báo cáo bên cạnh: “Vì trong cục có nội ứng, chúng ta phải diễn trọn vẹn vở kịch, nếu để họ phát hiện sơ hở, sau này muốn tóm gọn bọn chúng sẽ càng khó hơn.”

Triệu Chá đẩy gọng kính trên mũi, vừa định dặn dò cậu thêm vài câu, thì ổ khóa cửa phòng giải phẫu lại bị xoay vài cái, bầu không khí lập tức trở nên yên tĩnh. Ba người nhìn nhau, thấy không thể mở cửa trực tiếp, ngoài cửa liền truyền đến vài tiếng gõ cửa.

“…”

Liễu An Mộc nhanh nhẹn lật người lên bàn, nằm lại vào trong túi đựng xác, Triệu Chá nhanh chóng cất hai lọ thuốc nhuộm trên bàn trở lại hộp đồ nghề, rồi liếc mắt ra hiệu cho Trình Danh, người phía sau hiểu ý gật đầu, cầm máy ảnh trên bàn, đứng dậy đi về phía cửa lớn: “Đến ngay đây!”

Cửa phòng giải phẫu được kéo mở từ bên trong, người gõ cửa không phải ai khác, mà chính là đội phó trưởng Lưu Bằng. Trình Danh và Lưu Bằng ngoài cửa nhìn nhau, gãi gãi sau gáy: “Đội phó? Sao anh lại đến đây?”

Lưu Bằng lắc lắc bản báo cáo trong tay, nhưng ánh mắt lại cố ý hay vô tình nhìn vào bên trong phòng giải phẫu: “Nạn nhân có để lại di thư khi còn sống, bây giờ kết quả giám định chữ viết đã có, đúng là do chính tay nạn nhân viết. Gia đình không đồng ý giải phẫu, nếu kết quả khám nghiệm tử thi không có vấn đề gì lớn, sẽ thông báo cho gia đình hoàn tất thủ tục và nhận thi thể trong hai ngày tới.”

Trình Danh gật đầu nói: “Thi thể vừa mới được đưa đến, máu và vết bầm tử thi đều màu đỏ tươi, khả năng ngộ độc khí carbon monoxide rất cao. Tuy nhiên, kết quả cụ thể còn cần lấy máu xét nghiệm để kiểm tra tình trạng carbon monoxide trong máu, cũng như kiểm tra các thành phần như rượu, thuốc ngủ. Ít nhất phải đến ngày mai mới có kết quả.”

Đây đều là quy trình khám nghiệm tử thi bình thường, tất nhiên Lưu Bằng không nói gì, đưa bản báo cáo trong tay cho cậu ta: “Gia đình nạn nhân rất kích động, nếu khám nghiệm tử thi không có vấn đề gì lớn, cậu hối thúc bên xét nghiệm một chút, cố gắng kết thúc vụ án trong hai ngày này.”

Trình Danh cúi đầu nhìn bản báo cáo trong tay. Đây là một báo cáo giám định chữ viết, kết quả là “sau khi kiểm tra xác nhận, chữ viết trùng khớp với mẫu chữ viết của ‘La Chiêu Đệ’.”

“Được, tôi sẽ quay lại thúc giục bên xét nghiệm.” Trình Danh gật đầu, ngẩng lên, lại thấy Lưu Bằng vẫn nhìn chằm chằm về phía bàn giải phẫu. Trình Danh tự nhiên cảm thấy tim mình thắt lại, nhớ đến chuyện có nội gián trong cục, cậu gần như run rẩy khắp người: “Đội phó, còn chuyện gì nữa không?”

“Ồ, lúc nãy tôi ở ngoài hình như nghe thấy giọng Tiểu Liễu, không phải cậu ta đi học ở tỉnh ngoài rồi hả?”

“Đội phó tai thính thật đấy.” Trình Danh cười hềnh hệch: “Vừa nãy Anh Ba đang gọi điện cho chúng tôi đấy, cậu ấy nói thành phố C gần đây áp dụng một kỹ thuật khám nghiệm hiện trường mới, có thể mô phỏng và phục hồi khuôn mặt của hung thủ dựa trên một số dấu vết mà hung thủ để lại.”

Nghe xong những lời này, Lưu Bằng lắc đầu, lời nói đầy sự không tin tưởng vào phương pháp mới này: “Kỹ thuật này tôi cũng nghe nói rồi, nhưng hiện tại vẫn chưa hoàn thiện. Khuôn mặt mô phỏng chỉ giống được hai ba phần, kém xa so với ‘họa sĩ phác họa’ có kinh nghiệm.”

Trình Danh chỉ là tùy tiện bịa ra một lý do lúc đó, nên cũng hùa theo lời Lưu Bằng nói vài câu, trong cục còn nhiều việc phải làm, Lưu Bằng nói chuyện vài câu rồi chuẩn bị rời đi. Chỉ là trước khi đi, anh ta lại nhìn thêm một lần về phía bàn giải phẫu.

Tim Trình Danh đập rất nhanh, vừa đóng cửa phòng giải phẫu, cậu ta liền vội vàng nhìn theo ánh mắt vừa nãy của Lưu Bằng, hướng về phía bàn giải phẫu. Túi đựng xác trên bàn giải phẫu chỉ kéo khóa mở ra, từ góc nhìn của cậu ta hoàn toàn không thể nhìn thấy thi thể bên trong.

Nghe thấy tiếng khóa cửa, Liễu An Mộc trên bàn giải phẫu ngồi dậy từ trong túi đựng xác, bàn tay Trình Danh cầm báo cáo đổ một lớp mồ hôi mỏng, nhìn đôi mắt nheo lại của anh Ba nhà mình, cậu lắp bắp nói: “Nội ứng này… chắc là không phải đội phó Lưu chứ?”

Triệu Chá không hề suy nghĩ mà phủ nhận ngay phỏng đoán của cậu ta: “Không thể nào. Đội phó Lưu đã làm việc ở phân cục mười năm rồi, tôi hiểu rất rõ anh ấy là người thế nào, anh ấy coi trách nhiệm cảnh sát nhân dân trên vai quan trọng hơn cả tính mạng, tuyệt đối không thể là nội ứng.”

“Không có gì là không thể.” Trình Danh vừa định nói gì đó, Liễu An Mộc lại đột nhiên mở lời trước: “Theo tôi được biết, mẹ của đội phó Lưu được chẩn đoán ung thư gan giai đoạn cuối sáu tháng trước. Nếu bây giờ có người đặt một giấy hiến tạng tự nguyện trước mặt anh ấy, các người nghĩ anh ấy sẽ chọn thế nào?”

“…” Trình Danh nổi hết da gà: “Cho dù có người tự nguyện hiến tặng, thì còn vấn đề tương thích, làm sao có thể trùng hợp như vậy?”

“Không cần sự trùng hợp, chỉ cần một sự sắp đặt.” Liễu An Mộc nói: “Chỉ cần bọn họ muốn, sự ‘trùng hợp’ này có thể đơn giản như ăn cơm uống nước.”

Trình Danh há miệng, chỉ cảm thấy cổ họng như bị tắc một cục bông, lời phản bác đã đến cửa miệng, nhưng không thốt ra được nửa chữ.

Triệu Chá đẩy gọng kính trên mũi, không đồng tình nói: “Cậu tưởng tượng thế giới quá đen tối rồi.”

Liễu An Mộc không tranh cãi gì, dù sao, sự tồn tại của tổ chức đó đã vượt xa nhận thức của người bình thường. Vì vậy, cậu chỉ nhún vai, rồi nằm lại vào trong túi đựng xác:

“Có lẽ vậy.”

Hết chương 70

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.