[Thiên Sư] Chương 71

By

Published on

in


Chương 71

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Với sự thúc đẩy của đội trưởng cảnh sát hình sự Vương Viễn ở phía sau, vụ án của La Chiêu Đệ nhanh chóng được điều tra làm rõ, sự việc tự sát là rõ ràng, bằng chứng đầy đủ. Chiều ngày thứ ba, “cha mẹ” của La Chiêu Đệ đã nhận được thông báo xử lý thi thể.

Sau khi nhận được tin nhắn từ Vương Viễn, Liễu An Mộc đã trốn trong phòng lưu trữ hồ sơ của phân cục hai ngày cuối cùng cũng tạm biệt kỳ nghỉ ngắn ngủi, cậu nằm vào túi đựng xác, được Trình Danh và Triệu Chá dùng xe đẩy chuyển xuống phòng lạnh ở tầng hầm.

Cục cảnh sát Khu Sa Hồ là phân cục lớn nhất toàn thành phố, ngoại trừ Cục Thành phố, đồng thời cũng là Trung tâm Giám định Pháp y lớn nhất thành phố. Tầng hầm một và hầm hai đều chất đầy thi thể chờ giám định pháp y. Thi thể “lâu đời” nhất ở đây có thể truy ngược về ba năm trước, thi thể ngắn nhất cũng chỉ vừa được chuyển đến ngày  hôm kia, cộng cả hai tầng lại, ít nhất có hơn một trăm thi thể đang nằm ở đây.

Ánh đèn trắng lạnh chiếu rọi lên các hàng tủ đông, vỏ kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Xe đẩy thi thể đi lại giữa các hàng kho lạnh, bánh xe lăn kêu cót két, âm thanh này rõ ràng là chói tai trong phòng lạnh tĩnh mịch.

Có lẽ do máy lạnh trong phòng lạnh quá mạnh, Trình Danh vừa đẩy xe vừa không ngừng xoa xoa cánh tay mình: “Cái phòng lạnh của phân cục mình xây phong thủy không đúng rồi, ai lại đi xây phòng lạnh ở dưới đất chứ?”

Triệu Chá đang đối chiếu mã số trên tủ lạnh, nghe vậy quay đầu lại, đẩy kính: “Cậu cũng hiểu phong thủy à?”

“Theo Anh Ba lâu ngày, được mắt thấy tai nghe, những cái cơ bản cũng hiểu chút ít.” Trình Danh không khỏi ưỡn ngực, hắng giọng: “Dưới đất âm khí nặng, tập chung nhiều thi thể như vậy ở đây, sớm muộn cũng xảy ra chuyện.”

Triệu Chá hiển nhiên là không tin vào những lý thuyết mê tín này, một tia sáng lướt qua sau gọng kính: “Phòng lạnh này đã xây được năm sáu năm rồi. Tôi đi làm là đã vào đây, chưa từng nghe nói có chuyện gì xảy ra ở đây cả.”

“Năm sáu năm không xảy ra chuyện gì? Không nên thế chứ…” Trình Danh gãi gãi sau đầu, dạo này cậu cũng chỉ học được chút bề nổi, nếu bảo cậu giải thích cặn kẽ nguyên nhân, cậu cũng chẳng biết gì.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm đục truyền ra từ trong túi đựng xác đang bị bịt kín: “Đó là bởi vì cơ quan công – kiểm – phá có chính khí trấn áp. Tiểu quỷ bình thường lại gần đây sẽ không nhúc nhích được. Hơn nữa, nơi này rõ ràng có cao nhân bố trí pháp trận. Bây giờ toàn bộ phân cục là một Pháp Trận Thần Long Trấn Sát, phương vị chính Bắc của trận pháp này chính là Trung tâm Giám định Pháp y. Bố cục của Pháp Trận Thần Long Trấn Sát có thể giúp hóa giải sát khí. Sát khí của thi thể còn chưa kịp tụ lại đã bị hóa giải, tất nhiên sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Trình Danh liền nói tiếp: “Anh Ba, lần trước cậu nói người chết không được chôn ở đất tụ âm, là vì sao ấy nhỉ?”

Trong túi đựng xác vang lên tiếng sột soạt, giống như “thi thể” bên trong tự lật mình, phòng lạnh tĩnh mịch và âm u, kết hợp với âm thanh phát ra từ túi đựng xác màu đen, Trình Danh lại không nhịn được xoa xoa da gà trên cánh tay, luôn cảm thấy cảnh tượng này nhìn càng lúc càng giống phim kinh dị.

“Người sống thuần dương, người chết thuần âm. Ví dụ, quan lại quý tộc thời cổ đại thích an táng mộ huyệt của mình trên ‘Long Huyệt’. Đó là vì Long Khí thuần Dương, thi thể trên Long Huyệt sẽ nhanh chóng phân hủy. Âm Dương giao nhau, phúc lộc vĩnh cửu. Nhưng nếu chôn xương cốt ở nơi tụ âm, âm khí bị giam giữ lâu ngày không tan, thì có thể dẫn đến thi thể không phân hủy, dần dần, thứ được chôn dưới đất cũng sẽ trở thành ‘cương thi’.”

“… Cương thi.” Triệu Chá nghe vậy khựng lại, chậm rãi nhíu mày: “Thứ đó thực sự tồn tại à?”

“Những thứ có thể được truyền miệng thì nhất định đã từng tồn tại.” Giọng nói trong túi đựng xác nghe có vẻ trầm đục, khiến người ta hơi khó chịu: “Tuy nhiên, thứ này trước đây là một rắc rối không hề nhỏ, thường xuyên bùng phát chính là mấy thôn xóm. Thời Minh Thanh, nhiều sử sách địa phương đã ghi lại việc điều binh vây bắt cương thi.”

“Tế bào cơ thể đã chết hoàn toàn, vậy động năng khi thi thể hành động từ đâu ra?” Triệu Chá lắc đầu, khẳng định: “Sự chết đi của tế bào não là không thể đảo ngược. Trừ khi tôi tự tay giải phẫu một con cương thi, nếu không tôi sẽ không tin có thứ này tồn tại.”

Trong lúc mấy người nói chuyện, xe đẩy đã đến trước tủ lạnh B124. Triệu Chá buông tay khỏi xe đẩy, đi về phía màn hình điện tử trên tủ lạnh.

Bên dưới màn hình là một bàn phím số kim loại, khi anh nhập tài khoản và mật khẩu, nhấn nút mở khóa, cánh cửa tủ lạnh đang đóng chặt lập tức phát ra tiếng chốt khóa bật ra. Ngay sau đó, một âm thanh điện tử vô cảm phát ra từ màn hình: “Tủ lạnh số B1244 đã mở, vui lòng đưa thi thể vào nhanh chóng, tránh lãng phí năng lượng.”

Trình Danh kéo khóa túi đựng xác ra, nói: “Anh Ba, người do đội trưởng sắp xếp sẽ đến nhanh thôi. Lát nữa chúng tôi sẽ điều chỉnh nhiệt độ tủ lạnh lên một chút, cậu chỉ cần nằm trong đó mười phút là được.”

“Người phụ nữ” có làn da xanh xao ngồi dậy từ trong túi đựng xác. Tóc đen dài xõa đến eo, trên người cô vẫn mặc chiếc váy ngủ màu trắng. Làn da lộ ra ngoài váy ngủ được bôi đầy thuốc nhuộm đặc biệt, vừa chống nước vừa chống mồ hôi. Từ vẻ bề ngoài, “người phụ nữ” trước mắt không có gì khác biệt so với một thi thể thật sự.

Liễu An Mộc giơ tay hất hết tóc vướng víu ra sau tai, gãi gãi cổ, bực bội nói: “Mấy cậu dán cái quái gì lên người tôi thế, ngứa chết tôi rồi!”

“Băng keo hai mặt y tế đó, dùng để khâu vết thương, độ bám dính rất tốt, đổ mồ hôi cũng không bong.” Trình Danh giúp cậu vén tóc ra phía sau. Trên cổ tái xanh xanh xao dán một miếng băng keo trắng, xung quanh đã nổi lên một vòng mẩn đỏ.

Bề mặt băng keo hơi lồi lên, có thể thấy bên trong còn cuộn thứ gì đó.

Bác sĩ pháp y Triệu kéo cửa tủ lạnh ra, quay lại nhìn cậu: “Tai nghe và kim tiêm siêu nhỏ đều ở trong băng keo. Nhớ kỹ thuốc gây mê trong kim tiêm chỉ được dùng một nửa thôi. Liều lượng ở đây đủ để hạ gục ngay lập tức một con bò, lỡ gây ra án mạng, cục sẽ không giải quyết nổi đâu.”

Dặn dò xong, Triệu Chá lại nhìn đồng hồ đeo tay: “Sắp đến giờ rồi, vào đi. Sau khi rời khỏi cục cảnh sát, phải hết sức cẩn thận trong mọi việc.”

“Rồi, tôi biết rồi.” Liễu An Mộc lười nghe anh ta lải nhải như bà mẹ già, chân trần nhảy xuống khỏi xe đẩy, cậu cúi người chui vào, dễ dàng lọt vào trong tủ lạnh.

Không gian bên trong tủ lạnh rộng theo chiều ngang nhưng rất hẹp theo chiều dọc. Có lẽ người thiết kế tủ lạnh cũng không ngờ có ngày lại có người chui vào đây theo chiều đứng. Bên trong tủ lạnh sử dụng đèn chiếu, chỉ cần tủ lạnh được kéo ra, đèn trên đỉnh sẽ bật sáng. Bên trong tủ lạnh không có vách ngăn, chỉ cần Liễu An Mộc hơi nghiêng người, sẽ đối diện với khuôn mặt bên đang phủ một lớp sương của người anh em bên cạnh.

Ánh sáng từ cửa tủ lạnh bị che khuất gần hết, khiến chiếc tủ lạnh vốn đã tối và lạnh càng trở nên u ám. Liễu An Mộc nằm trên tấm sắt lạnh buốt, ngay cả hơi thở dường như cũng chậm lại, có một cảm giác bình yên như sắp được đẩy vào lò hỏa táng.

Trình Danh vừa mới thò nửa cái đầu vào, lập tức bị hơi lạnh trong tủ lạnh thổi vào rùng mình. Cậu lo lắng hỏi: “Anh Ba, cậu nằm ổn chưa? Nằm ổn rồi tôi đóng cửa nhé.”

Qua nửa ngày, đúng lúc Trình Danh tưởng có chuyện gì xảy ra, giọng nói lười biếng của Liễu An Mộc mới truyền ra từ trong tủ lạnh: “Mau cút đi, đừng làm phiền ông đây nghỉ ngơi.”

Nghe thấy giọng điệu đùa cợt quen thuộc đó, Trình Danh xoa xoa chóp mũi, nỗi lo lắng trong lòng tan đi không ít.

Cậu thân là sinh viên khoa y, biết rõ ngay cả khi ở nhiệt độ cực thấp, thời gian trung bình một người có thể duy trì thân nhiệt cũng là 2-3 giờ. Chỉ mười mấy phút nhiệt độ thấp sẽ không gây ảnh hưởng gì đến cơ thể người. Nghĩ đến đây, Trình Danh rút đầu ra, nắm lấy tay cầm tủ lạnh, dùng lực nâng lên, cửa tủ lạnh tự động nâng lên, chốt khóa nhanh chóng “cạch” một tiếng khóa chặt lại.

Thiết kế cửa tủ lạnh này là mở một chiều, mặc dù Trình Danh luôn cảm thấy thiết kế này rất thừa thãi. Khi cửa tủ lạnh đóng hoàn toàn, đèn trên đỉnh đột ngột tắt, toàn bộ tủ lạnh chìm vào bóng tối ngay lập tức.

Liễu An Mộc nằm ngửa trên tấm sắt lạnh, âm thanh duy nhất trong bóng tối là hơi thở của cậu. Cậu chưa bao giờ nghe rõ tiếng thở của mình đến thế. Tệ hơn nữa, nghe tiếng thở này lâu, dường như nó tách ra thành nhiều tần số khác nhau. Trong bóng tối, tiếng thở dài ngắn khác nhau vang lên liên tục, như thể những thi thể đã chết từ lâu đang ẩn nấp trong bóng tối, bò đến từ mọi phía.

Liễu An Mộc nhúc nhích vai một cách không tự nhiên, đột nhiên cảm thấy hơi hối hận, tự nhủ lẽ ra vừa nãy không nên nói về cương thi làm gì. Bây giờ thì hay rồi, trong bóng tối, chỉ cần nhắm mắt là trong đầu cậu tự động hiện ra những khuôn mặt người chết thối rữa chảy nước — không phải sợ, mà là ghê tởm.

Mười năm trước, cậu từng cùng lão già đi xử lý việc ở Tây Nam một lần. Đó cũng là lần đầu tiên cậu đối mặt trực diện với thứ gọi là cương thi. Vào những ngày nắng nóng nhất của mùa hè, mùi hôi thối nồng nặc của xác chết, ngay cả cách xa hàng trăm dặm cũng có thể ngửi thấy rõ ràng.

Đúng lúc này, phía trên tủ lạnh đột nhiên phát ra tiếng “Tít, tít” hai lần. Sau đó, cửa tủ lạnh đang đóng chặt đột nhiên bị gõ hai cái. Giọng nói hơi không rõ của Trình Danh vang lên từ bên ngoài tủ lạnh: “Anh Ba, có vấn đề gì không?”

“…”

Kèm theo âm thanh bên ngoài tủ lạnh, một điểm đỏ nhỏ bất ngờ sáng lên trong bóng tối. Liễu An Mộc nheo mắt nhìn một lúc, mới phát hiện đó là một dãy số màu đỏ, hiển thị nhiệt độ bên trong tủ lạnh. Lúc này, nhiệt độ đã được điều chỉnh lên 0°C.

Cậu giơ tay gõ hai cái vào cửa tủ lạnh, coi như hồi đáp. Sau hai tiếng gõ đó, bên ngoài tủ lạnh không còn động tĩnh gì nữa.

Liễu An Mộc vươn tay sờ sau gáy mình. Ngoài hai chỗ lồi rõ ràng, còn có một chỗ lồi dẹt hơn. Khi ngón tay cậu nhẹ nhàng ấn lên bề mặt băng keo hai mặt, âm khí màu đen từ bề mặt đồng xu dần dần thoát ra, quấn quanh ngón tay cậu. Nhưng ngay trước khi những âm khí đó sắp tách ra khỏi đồng xu, cậu lại thu tay về. Khí đen vốn quấn quanh đầu ngón tay cậu cũng biến mất ngay lập tức.

Mặc dù Hành Quỷ Sư và lệ quỷ có mối quan hệ khế ước, nhưng thực tế lại giống chủ tớ hơn, không có sự triệu hồi của Hành Quỷ Sư, ngay cả Cơ Sướng cấp Quỷ Vương cũng không thể thoát khỏi đồng xu để hiện hình ở dương gian.

Dãy số màu đỏ trong bóng tối nhấp nháy vài cái, rồi biến mất nhanh chóng. Bên trong tủ lạnh lại chìm vào bóng tối. Nhưng lần này, tâm trạng của cậu đã bình tĩnh hơn nhiều. Ngay cả khi cái thi thể bên cạnh có bò dậy bây giờ, cậu cũng tự tin sẽ tống nó xuống lại. Ngoại trừ việc dính đầy dịch tử thi ghê tởm thì cậu chẳng chịu thiệt thòi gì cả.

Cậu tiện tay lót hai tay sau gáy, lúc này, cậu thậm chí còn thảnh thơi ngâm nga vài câu hát. Trong phòng lạnh tĩnh lặng đến rợn người, một điệu nhạc ngắt quãng vang lên. Nghe kỹ sẽ thấy âm thanh này truyền ra từ trong tủ lạnh.

Nếu lúc này có người bước vào phòng lạnh, rất có thể sẽ bị cảnh tượng “quỷ hát” này sợ hãi tè ra quần.

Hết chương 71

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.