[Thiên Sư] Chương 77

By

Published on

in


Chương 77

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

Phần trên của thang máy hoàn toàn chìm trong Quỷ Vực, máy kéo bị âm khí dẫn động, trong tiếng cót két vận hành, thang máy chậm rãi đi lên tầng trên cùng, khi thang máy dừng lại, toàn bộ giếng thang máy phát ra một tiếng động trầm đục. Theo đèn vàng phía trên thang máy sáng lên, Chu Kiệt âm thầm thót tim.

So với những quái vật có thể nhìn thấy chân thật, cánh cửa thang máy chưa mở này đại diện cho một loại nỗi sợ hãi vô hình, không ai biết thứ gì đang ẩn nấp sau hai cánh cửa thang máy này, có thể là quái vật đã đói bụng từ lâu, có thể là “Chân nhân” nghe tin mà đến bắt giữ họ. Bất kể là kết quả nào, đối với họ đều rất khó giải quyết.

“Kẽo kẹt—” Một lượng lớn khói đen tràn ra từ khe giữa thang máy. Cánh cửa thang máy đang đóng chặt bị một lực lượng đáng sợ mở rộng sang hai bên. Ánh sáng trắng xuyên qua cuồn cuộn khói đen, rơi xuống chân của một người một quỷ trước cửa.

“Đến rồi!” Chu Kiệt nuốt nước bọt, rụt chân phải lại nửa bước, lặng lẽ trốn sau lưng thanh niên.

So với sự căng thẳng của nó, thanh niên đứng trước cửa thang máy thậm chí không liếc mắt một cái, bước thẳng vào thang máy đầy khói đen. Khói mù bao bọc lấy thân ảnh cậu, dưới ánh đèn thang máy trên đầu, thanh niên càng lộ rõ vòng eo thon và đôi chân dài, chiếc váy ngủ dài màu trắng dán vào lưng cậu, tôn lên một nếp gấp lõm vào.

Chu Kiệt lo lắng đi theo sau lưng thanh niên, vừa định bước vào thang máy, nhưng ngay khoảnh khắc sắp bay vào thang máy, hắn bị một làn sóng nhiệt đẩy bật ra mạnh mẽ.

Cả con quỷ sau khi phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lại bị đẩy văng ra xa vài mét, nằm rạp một cách thảm hại trên một con hãn thi dưới đất.

“Ngươi không vào được?” Liễu An Mộc trong thang máy quay đầu nhìn nó một cái, rồi thu ánh mắt lại một cách đầy suy tư, quay lại nhìn về phía buồng thang máy màu vàng kim phía trước. Cánh tay Chu Kiệt bị sóng nhiệt bỏng rát da thịt, khó khăn bò dậy từ trên người hãn thi. Trên người hắn dính đầy chất lỏng xanh nhớt tanh hôi, ghê tởm.

Sau khi bò dậy, hắn khẽ kéo khóe miệng, đưa bàn tay dính đầy dịch xanh lại gần mũi ngửi một cái, lập tức nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Mặt mếu máo ngẩng đầu, Chu Kiệt nhìn về phía bóng lưng Liễu An Mộc trong thang máy. Cả con quỷ ngây người một lúc, rồi da đầu lập tức tê dại: “Cấm chế?!”

Trong ánh mắt kinh hoàng của hắn, mặt buồng thang máy đối diện với cửa thang máy được dán kín một bức tường đầy bùa chú màu vàng. Ở đây, giữa các bùa chú còn được nối kết bằng chất lỏng màu đỏ đã khô, tất cả bùa vàng nối liền với nhau, như thể tạo thành một trận pháp máu khổng lồ.

Kể từ khi thi thể được đưa đến Giáo hội, hắn đã trốn trong hòm gỗ. Khi hòm gỗ được khiêng lên tầng trên cùng, hắn cũng ẩn mình trong hòm gỗ, mặt đối mặt với nữ thi được đưa lên… Về việc trong thang máy có gì, hắn hoàn toàn không hề hay biết.

Giờ đây, bất ngờ nhìn thấy trận pháp sát quỷ trong thang máy, hắn lập tức toát mồ hôi lạnh, vội vàng thầm mừng vì vận may của mình.

Liễu An Mộc đứng giữa thang máy, trong buồng thang máy rộng lớn lúc này chỉ có một mình cậu, cậu quan sát các “cấm chế” bên trong thang máy. Những cấm chế này áp dụng rất nhiều trận cước của trận pháp sát quỷ, lấy những lá bùa vàng này làm hạt nhân kích hoạt trận pháp, nhưng chỉ cần gỡ bỏ bùa vàng, cấm chế trong thang máy sẽ không còn tác dụng sát quỷ.

“Chân nhân” trước khi sai hãn thi xuống lầu chuyển hòm gỗ chỉ cần gỡ bỏ bùa vàng trong thang máy, sai hãn thi vào thang máy. Chờ sau khi tất cả hòm gỗ được chuyển lên tầng trên cùng, “Chân nhân” lại dán lại bùa vàng vào vị trí tương ứng. Nhờ đó đảm bảo hãn thi ở tầng trên cùng không thể xuống được các tầng khác thông qua thang máy. Cách này không chỉ nhốt hãn thi ở tầng trên cùng, mà còn vô hình dùng hung khí để ngăn chặn thi thể ở tầng trên cùng xảy ra thi biến, có thể nói là một công ba việc.

“Vì những ‘Minh Phi’ này, các ngươi thực sự đã tốn không ít công sức.” Ánh mắt Liễu An Mộc dừng lại trên hai lá bùa vàng được in dấu đỏ, vị trí của hai lá bùa vàng này vừa vặn tương ứng với “sinh môn” và “tử môn” của toàn bộ trận pháp.

Mãi một lúc, cậu thản nhiên giơ tay, gỡ hai lá bùa này từ phía bên cạnh, bị âm khí trong trận pháp hút, ngay cả khi phía sau hai lá bùa không bôi keo, chúng vẫn dính chặt bên trong pháp trận, chỉ khi đi dọc theo đường bùa ở bên cạnh mới có thể gỡ những lá bùa này ra.

Tùy tiện tráo đổi vị trí của hai lá bùa, bề mặt toàn bộ trận pháp lướt qua một vầng sáng đỏ bất tường.

Liễu An Mộc nhìn trận pháp hoàn toàn bị đảo ngược, một lát sau, đột nhiên bật cười: “Như vậy mới thú vị chứ.”

Chu Kiệt đầy tò mò bay đến cửa thang máy, nhưng hắn không mạo hiểm bước vào thang máy, mà thận trọng thò ra một ngón tay.

Khác với khi nãy, lần này ngón tay xanh trắng tím của hắn xuyên qua lớp cấm chế ở cửa thang máy một cách trơn tru, cấm chế lan ra xung quanh cánh tay hắn như gợn sóng nước. Vẻ hưng phấn lập tức hiện lên trên khuôn mặt hắn, miệng không quên nịnh bợ: “Ta còn tưởng những ‘Chân nhân’ đó thực sự có chút tài cán, giờ xem ra cũng chẳng ra gì, chỉ cần chủ nhân ra tay, bọn chúng cũng chỉ là bại tướng dưới tay ngài.”

Lời này rõ ràng rất hợp ý thanh niên, ngay cả lông mày cũng nhướng lên một chút, nhưng vẫn khiêm tốn nói: “Cũng không thể nói như vậy, dù sao với tư chất của họ, dù có tu hành từ trong bụng mẹ, cũng không thể đuổi kịp ta.”

Chu Kiệt hùa theo lời của cậu, lại tâng bốc một hồi nữa, bấy giờ hắn mới thực sự hiểu ra, thân phận của ông chủ bất đắc dĩ này tuyệt đối không tầm thường. Chỉ cần hắn ôm chặt đùi người này, dù không thể đầu thai chuyển kiếp, cũng tốt hơn gấp ngàn, vạn lần so với việc bị người khác sai khiến trong Giáo hội!

Khi cơ thể Chu Kiệt hoàn toàn xuyên qua cấm chế, trong bóng tối bên ngoài thang máy đột nhiên truyền đến một động tĩnh rợn người, giống như những con hãn thi đang nằm ngang dọc đều nhận được một lời triệu tập đặc biệt, lảo đảo bò dậy từ mặt đất, ùn ùn kéo về phía thang máy.

May mắn thay, còn chưa kịp đợi những con hãn thi ẩn nấp trong bóng tối đuổi tới, cửa thang máy đã “Rầm” một tiếng đóng lại. Ngay sau đó thang máy chậm rãi bắt đầu đi xuống. Mặc dù không nhấn bất kỳ nút bấm nào, vài giây sau, thang máy vẫn dừng lại ổn định ở tầng bảy.

Khi cửa thang máy mở ra sang hai bên, Chu Kiệt vẫn còn hơi mơ màng, dường như không dám tin mọi chuyện lại thuận lợi đến vậy. Trong vài giây ngắn ngủi trong thang máy, hắn đã dự đoán hơn mười tình huống có thể xảy ra trong đầu, nhưng thực tế không có gì xảy ra. Sau khi cửa thang máy mở ra, trước mặt là hành lang quen thuộc với phong cách cổ điển.

Khi một người một quỷ bước ra khỏi thang máy, đèn trên đỉnh thang máy đột nhiên nhấp nháy vài cái, trong vài giây đèn tắt, khói đen trong thang máy đột nhiên biến mất ngay lập tức, khi đèn trên đầu sáng trở lại, thang máy trống rỗng không một bóng người. Nửa giây sau, một bóng đen từ từ hiện ra trên vách trong màu vàng kim.

Chu Kiệt mắt to trừng mắt nhỏ đối diện với cái bóng đó một lúc lâu, rùng mình một cái, vội vàng chạy nhanh vài bước, đuổi kịp thanh niên phía trước.

Phong cách trang trí tổng thể của tầng bảy là phong cách cổ điển sang trọng của thời Trung cổ, trên trần nhà là hàng loạt đèn chùm pha lê lớn, tường xung quanh được vẽ tranh bích họa kinh Phật với màu sắc rực rỡ, nhìn dọc theo hành lang ánh đèn mờ ảo vào bên trong, trước mặt là hàng chục phòng thờ màu trắng, trước mỗi phòng thờ đều treo lồng đèn lớn màu đỏ, so với tông màu và ánh sáng mờ tối của toàn bộ tầng bảy, những chiếc lồng đèn đỏ này lại rất nổi bật.

Chưa kịp đợi Liễu An Mộc mở lời, Chu Kiệt đã chủ động đi nhanh vài bước, hạ giọng giải thích: “‘Phật Mẫu’ mà ngài muốn tìm ở ngay đây, nhưng điện thờ của ‘Phật Mẫu’ thường xuyên được di chuyển, nên ta cũng không rõ vị Phật Mẫu này hiện đang ở phòng nào.”

“Tổng cộng hai mươi chiếc lồng đèn, nghĩa là ở đây chỉ có mười căn phòng, cùng lắm thì tìm từng phòng một.” Liễu An Mộc liếc qua các mật điện hai bên, không hề bận tâm. Một khi đã tìm được vị trí, việc tìm thấy Đào Tiểu Hồng chỉ còn là vấn đề thời gian.

Chu Kiệt còn muốn nói gì đó, nhưng còn chưa kịp mở miệng, cả con quỷ đã đột nhiên bốc ra những sợi khói đen, hắn vô thức cúi đầu nhìn cánh tay mình đang bốc khói, còn chưa kịp phản ứng, cả con quỷ đã biến thành một luồng khói đen dài, bị kéo trở lại cưỡng chế vào đồng xu kẹp giữa ngón tay thanh niên.

Tùy ý tung hứng đồng xu trong tay, Liễu An Mộc thong thả bước về phía trước, phía trước cổng kiến trúc Trung Quốc treo cao hai chiếc lồng đèn lớn màu đỏ, ánh sáng màu cam thoát ra từ lồng đèn, chiếu sáng tấm biển hiệu bạc trên hai cánh cửa kim loại nặng nề.

“Mật điện Lục Phật Mẫu? Sao chưa từng nghe nói đến?” Ánh mắt lướt qua tấm biển hiệu bạc, Liễu An Mộc đẩy hai cánh cửa nặng nề ra, căn phòng có mái vòm giống như một lều Mông Cổ, mặc dù phòng rất trống trải, nhưng không khí bên trong không lưu thông, vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy một mùi formalin nồng nặc.

Tường “điện” được sơn ba màu trắng, đỏ, đen. Tường xung quanh được vẽ những bức bích họa sặc sỡ, trên bích họa, những vị thần lớn mặt xanh nanh nhọn, ba đầu sáu tay đều ôm những người phụ nữ khỏa thân trần truồng trong lòng, mỗi bức bích họa đều đang thực hiện hòa hợp đại định, góc phòng chất đầy những tượng đất nặn hình tượng song tu*. Trên bàn thờ thần cúng một hàng đèn thần đang cháy nến, khói hương lượn lờ bay lên, đây cũng là nguồn sáng duy nhất trong toàn bộ mật điện.

(*2 người qhtd thì phải, ý là tui hiểu cái song tu nhưng tui ko biết phải giải thích như nào cho đúng và chuẩn ấy, nó có 2 nghĩa, nghĩa 1 là 2 người cùng nhau tu luyện bình thường thôi, còn cái nghĩa 2 thì… hừm :v)

Màn trướng màu vàng được kéo từ đỉnh “lều Mông Cổ” xuống. Giữa những lớp màn vàng kim, đặt một chiếc giường khung dài vài mét, màn sa mỏng rủ xuống từ đỉnh giường khung, lờ mờ có thể nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai đang ngồi bên trong màn trướng.

Người phụ nữ trong màn trướng khỏa thân trần truồng, đội vương miện sen bằng hạt châu trên đầu, vòng hoa rủ xuống, tóc đen búi cao chất chồng lên trên vòng vương miện, trên cơ thể khỏa thân của người phụ nữ được vẽ nhiều hoa văn kỳ quái bằng máu khô, trên hai vai khoác những chuỗi xích vàng rất mảnh, hai cánh tay xanh trắng tím đeo đầy vòng vàng, hai tay bị xích vàng trói và treo cao lên, đầu tự nhiên rủ xuống phía trước, toàn bộ người ở tư thế ngồi, hai chân dang rộng sang hai bên.

Mặc dù “người phụ nữ” trông chỉ như đang ngủ say, nhưng những vết tử thi màu tím trên người cô ta vẫn cho thấy “người phụ nữ” trước mắt thực chất là một thi thể. Và giữa hai bầu ngực trần trụi của nữ thi rủ xuống một tấm thẻ dẹt màu vàng, bên trong dường như còn khắc vài hàng chữ vàng.

Liễu An Mộc bước đến bên giường khung, một tay vén màn trướng che trước giường, nữ thi bị xích vàng treo ngược hai tay cúi đầu, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt trang điểm đậm, giữa lông mày còn có một bông sen vàng được vẽ bằng bột vàng.

Mặc dù khuôn mặt nữ thi cũng rất đẹp, nhưng vị Minh Phi trên giường này không phải Đào Tiểu Hồng, mà là một vị Phật Mẫu khác bị Giáo hội hãm hại, ánh mắt Liễu An Mộc rơi xuống tấm thẻ dẹt trước ngực Phật Mẫu, khẽ nói một tiếng xin lỗi, rồi nhặt tấm thẻ dẹt trước ngực nữ thi lên.

Dưới ánh nến mờ ảo, tấm thẻ dẹt chỉ khắc một hàng chữ nhỏ lõm xuống — “Tang Cát A Cách phật mẫu*”

(*là hóa thân nữ cao nhất ở Tây Tạng và là người có cấp bậc cao thứ 3 trong hệ thống phân cấp sau Đức Đạt Lai Lạt Ma và Đức Ban Thiền Lạt Ma. Bà được liệt kê trong số những hóa thân có cấp bậc cao nhất vào thời Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 5, được chính phủ Tây Tạng công nhận và được các hoàng đế nhà Thanh Trung Quốc thừa nhận. – tìm hiểu thêm: https://en.wikipedia.org/wiki/Samding_Dorje_Phagmo )

Hết chương 77

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.