Chương 78
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
“Tang Cát A Cách phật mẫu?” Liếc nhìn cái tên trên tấm thẻ Phật, Liễu An Mộc rơi vào trầm tư.
Bản tôn thần lớn nhất của Mật giáo được gọi là Đại Nhật Như Lai, có địa vị tương đương với Phật Tổ Như Lai, Phật A Di Đà trong Hiển tông. Ngài thường xuất hiện dưới hình tướng Phật, còn Hóa thân của Ngài thì ôm một người phụ nữ, người phụ nữ đó được gọi là Đại Thiên Mẫu. Các Phật mẫu mà chư Phật Bồ Tát khác ôm cũng có tên gọi khác nhau, chẳng hạn như Bồ Tát Quán Thế Âm trong Mật tông Tây Tạng là nam thân, vị Phật mẫu mà Ngài ôm trong lòng có tên là Ban Đan Lạp Mỗ, hay còn gọi là Song Diện Cát Tường Thiên Nữ. Còn vị Phật mẫu mà bản thần tôn của Hồng giáo là Thắng Lạc Kim Cương ôm tên là Đa Kiệt Nhĩ Phách Mỗ, cũng là nữ hóa thân duy nhất duy nhất có thể chuyển thế trong Hồng giáo… Tuy nhiên, trong phạm vi nhận biết của cậu, không có vị Phật mẫu nào được gọi là Tang Cát A Cách.
Suy nghĩ một lát, Liễu An Mộc buông tay khỏi tấm thẻ dẹt khắc tên Phật mẫu, để mặc nó rơi trở lại giữa đôi cặp nhũ căng đầy của Phật mẫu.
Tấm thẻ dẹt lắc lư vài cái trước ngực Tang Cát A Cách phật mẫu, đúng lúc tấm thẻ từ từ ngừng lại, vị Tang Cát A Cách phật mẫu vốn đang nhắm nghiền mắt lại đột nhiên mở to mắt, đôi mắt đỏ rực như máu đó nhìn thẳng vào Liễu An Mộc.
Quá đột ngột, Liễu An Mộc không ngờ một cái thi thể lại đột nhiên mở mắt, ánh mắt cậu đột nhiên đối diện trực tiếp với đôi mắt đỏ rực như máu ấy.
Sắc máu tựa như hoa Mạn Châu Sa đang nở rộ dưới đáy mắt Phật mẫu, ánh mắt lưu chuyển, đầy vẻ mê hoặc quyến rũ, ngay cả nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt cũng mang theo vẻ mị cốt làm người ta tê dại, chỉ cần nhìn thêm một cái, người ta sẽ vô thức cảm thấy khô khan, khát cháy.
Vẻ đẹp của người phụ nữ trước mặt dường như được tẩm độc, có thể dễ dàng khơi gợi dục vọng khủng khiếp nhất trong lòng người. Ngay cả khi chỉ đơn giản đối mắt với cô ta, tâm ma cũng sẽ lặng lẽ nảy sinh. Những cảnh tượng vô cùng gợi tình như một luồng sức mạnh vô hình đổ vào não bộ, hết màn kịch hương diễm cực độ này nối tiếp màn kịch khác nhanh chóng lướt qua trước mắt.
“Chúng ta đã đợi ngài rất lâu rồi…”
Cái xác lạnh lẽo trên giường nghiêng đầu, đột nhiên đẩy ngực về phía trước, một trận trời đất quay cuồng, cảnh tượng trước mắt từ mơ hồ rồi lại rõ ràng. Liễu An Mộc chỉ cảm thấy mình lúc này đang nằm trên chiếc giường lớn treo đầy màn vàng rực rỡ kia, người phụ nữ không mảnh vải che thân, hai cánh tay mềm mại yếu ớt chống lên ngực cậu, hai chân dang rộng sang hai bên, cùng với cơ thể trắng nõn đó nhịp nhàng nhấp nhô trên người cậu, đôi môi đỏ son liên tục thốt ra những tiếng rên rỉ nũng nịu.
Trâm cài tóc khẽ rung động, mái tóc đen búi quanh vòng vương miện của người phụ nữ rủ xuống bờ vai trắng ngần. Phật tính trang nghiêm và yêu tính mê người quấn quýt không rõ ràng, mang một vẻ đẹp như đã từng bị ngược đãi. Cô ta cúi đầu, đôi mắt chứa chan xuân tình, dưới lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi lộ ra khuôn mặt ngây thơ quyến rũ, khóe mắt hơi ửng đỏ, nhưng trong mắt lại đong đầy vẻ ngưỡng mộ và yêu thương không hề che giấu.
“Đại nhân…” Đôi môi đỏ tươi đó từ từ áp sát lại gần khóe môi của thanh niên bên dưới, chỉ còn một chút nữa là chạm vào nhau.
Ảo giác trước mắt vô cùng chân thực, hơi ấm mềm mại trong vòng tay, e rằng không một người đàn ông nào có thể chống cự.
Nhưng Liễu An Mộc chỉ liếc nhìn cô ta một cách vi diệu, không hề có thêm một ánh mắt thừa thãi nào. Ánh mắt cậu luôn dừng lại bên cạnh bộ ngực trắng nõn của người phụ nữ. Ngay lúc này, ở đó đang lơ lửng một khung thoại màu xanh lam: “Vương Tịnh, nữ, 30 tuổi, nguyên nhân tử vong: Ngừng tim do dòng điện mạnh, người khám nghiệm tử thi: Triệu Chá.”
Tất cả các thi thể đã qua khám nghiệm của cảnh sát đều được đưa vào cơ sở dữ liệu của trợ lý hoàn dương. Đây vốn chỉ là một chức năng mở rộng của Trợ lý hoàn dương, không ngờ bây giờ lại vô tình phát huy tác dụng.
Ngón tay ngọc ngà từ từ di chuyển đến ngực trái của thanh niên, cách một lớp áo ngủ mỏng màu trắng, đầu ngón tay người phụ nữ khẽ xoay tròn quanh ngực trái của thanh niên, như thể đang trêu ghẹo.
Thanh niên dựa người vào giường, lơ đãng ngẩng đầu lên: “Ngươi biết ta sẽ đến?”
“Thầy bói nói trong mệnh ta có một quý nhân, nhưng chỉ sau khi chết mới có thể gặp được.” Người phụ nữ mị nhãn như tơ, thở ra khí thơm: “Cho nên cả đời ta đều chờ đợi ngài, chỉ có ngài mới có thể dẫn dắt ta đến sự sống mới.”
Đôi môi đỏ tươi đó gần như đã chạm vào khóe môi thanh niên, ánh mắt đỏ rực như máu dâng trào tình yêu, đủ để bất kỳ người đàn ông nào cũng phải chìm đắm.
Ngay trước khoảnh khắc người phụ nữ sắp hôn lên môi thanh niên, khóe miệng cô ta đột nhiên nở một nụ cười quái dị.
Chỉ trong tích tắc, ngón tay đang ấn trên ngực trái thanh niên đã chuyển sang màu tím đen, móng tay cũng ngay lập tức trở nên sắc nhọn, móng tay dài màu tím đen thu lại thành vuốt, nhắm thẳng vào trái tim đang đập.
“Vì ngài là quý nhân của ta, vậy nên ngài nên giúp ta một tay… Ngài yên tâm, sau này khi ta tu thành Chân Thần, tự nhiên sẽ không quên công lao của ngài!”
Vì quá phấn khích, đồng tử của người phụ nữ thu nhỏ lại thành hai chấm tròn bằng hạt vừng. Cô ta tham lam nhìn chằm chằm thanh niên trước mặt, dù chỉ cách một lớp da thịt, cô ta vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào trên người chàng trai.
— Chỉ những người được công đức quấn thân, được Thiên Đạo ưu ái mới có mùi thơm ngọt ngào dễ chịu như vậy.
Nếu cô ta có thể giết người này, thay thế bằng trái tim của cậu ta, nhất định có thể mọc ra khuôn mặt thứ hai trước cuối năm. Nghĩ đến đây, trái tim vốn đã phải chết của người phụ nữ lại đập mạnh trong lồng ngực bên phải, như đang mong chờ sự sống mới mà trái tim mới sắp mang lại cho cô ta.
Thịt vụn lẫn xương vỡ văng ra xa mấy mét, dịch thể tanh tưởi văng lên mặt người phụ nữ.
Sự biến đổi đột ngột này khiến “Minh Phi” đang bò trên vai thi thể sững sờ một lúc, ảo cảnh vỡ tan như tấm gương. Cô ta cúi xuống nhìn tay phải của mình, trên cổ tay được tạo thành từ oán khí chỉ còn lại một vết hở, lòng bàn tay bị cắt đứt gọn gàng, và thứ chảy ra từ vết cắt không phải là máu tươi mà là một loại chất lỏng màu vàng gần như trong suốt.
Đôi môi đỏ tươi như máu mấp máy vài cái, một luồng khí lạnh dọc sống lưng bò lên, cô ta gần như theo bản năng nhận thấy một điều không hay, cơ thể run lên bần bật, không chút do dự chui vào thi thể.
Nhưng ngay trước khoảnh khắc cô ta sắp chui trở lại vào thi thể, cổ họng đột nhiên bị một bàn tay bóp chặt. Sức mạnh khủng khiếp đó khiến cô ta không thể phát ra bất kỳ âm tiết nào từ cổ họng nữa.
Thanh niên đứng trước mặt cô ta, nhìn xuống với vẻ cao ngạo, khóe miệng nở một nụ cười, rồi dưới ánh mắt vừa kinh hãi vừa sợ hãi của cô ta, anh nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên môi cô ta.
“Suỵt, đừng gọi bọn chúng đến.”
Đôi môi đầy đặn của người phụ nữ cọ vào ngón tay thanh niên, trong hốc mắt đỏ rực như máu của cô ta ngập nước mắt, mang một vẻ đáng thương, tội nghiệp. Cô ta ngước nhìn thanh niên trước mặt, sau một lúc, thè ra một đoạn lưỡi đỏ lòm tanh tưởi, quấn lấy đầu ngón tay của chàng trai.
Khi thực hiện hành động này, cô ta luôn lấy lòng ngước nhìn đôi mắt thanh niên, hai đồng tử màu đỏ máu nở nụ cười nịnh nọt, rõ ràng là một tư thế mặc cho người hái lượm.
Lưỡi đỏ từ từ bao bọc ngón tay của Liễu An Mộc, cái lưỡi này không ẩm ướt, nóng rực như người sống mà toát ra một hơi thở lạnh lẽo. Gai lưỡi trên bề mặt có những chỗ lõm rõ ràng, hiển nhiên là để đáp ứng sở thích đặc biệt của một số người.
“Minh Phi” ngẩng đầu lên, môi son khẽ mở, ánh mắt lưu chuyển, như sắp khóc: “Đại nhân… thật ra ta cũng bị những người đó cưỡng ép, tôi chỉ là một cô nhi, không cha không mẹ. Sau khi chết còn bị bọn họ đưa đến đây, ngày ngày chịu đựng sự hành hạ của người ta.”
Vừa nói, thi thể vừa nâng cánh tay kia lên, cánh tay đó mềm nhũn như không xương, muốn kéo vạt áo của Liễu An Mộc. Mi mắt người phụ nữ hơi sưng, nước mắt máu ứ đọng trong đáy mắt chảy dài trên má. Dưới ánh nến lờ mờ xung quanh, bộ ngực căng đầy, hùng vĩ trước ngực cô ta trắng đến mức gần như chói mắt.
“Nếu ngài có thể cứu ta thoát khỏi địa ngục này, ngài chính là ân nhân của ta. Tiểu Tịnh nguyện từ bỏ luân hồi chuyển thế, chỉ cầu được thường xuyên bên cạnh ngài…” Giọng người phụ nữ gần như nghẹn lại, cô ta cố tình ngẩng cao chiếc cổ trắng nõn thon dài, đôi mắt đẫm lệ nhìn thanh niên trước mặt, dáng vẻ của cô ta không giống như đang giả vờ, sự mong manh và bất lực lộ ra từ đáy mắt cô ta đủ để làm bất kỳ người đàn ông nào cũng phải mủi lòng.
— Đương nhiên, đây chỉ là vũ khí bí mật cuối cùng của cô ta.
Cô ta tin chắc rằng nước mắt là vũ khí nguyên thủy của phụ nữ, cũng là át chủ bài mà đàn ông khó có thể chống lại nhất. Vì vậy, người phụ nữ khẽ cụp đôi mắt đỏ hoe xuống, một giọt nước mắt rơi xuống qua hàng mi dài, nhưng ngay khoảnh khắc cô ta cụp mắt, một tia nhìn oán độc, hiểm ác vụt qua đáy mắt cô ta.
Cô ta không ngờ người này nhìn thì trẻ tuổi, nhưng lại khó đối phó đến vậy, nếu cứng đối cứng, cô ta sẽ không chiếm được lợi thế, may mắn thay, cô ta không phải là phụ nữ bình thường, nên cô ta hoàn toàn không bận tâm đến thất bại nhất thời, đàn ông đều là một lũ động vật đầu óc đơn giản, chỉ cần cô ta nhún nhường một chút là có thể thỏa mãn lòng hư vinh nực cười trong nội tâm họ, từ đó khiến họ lơi lỏng cảnh giác với cô ta, lúc này, cô ta sẽ để lộ răng nanh sắc bén chứa độc, cắn mạnh vào cổ những con mồi đó.
Dù còn sống hay đã chết, cô ta đã từng ở bên quá nhiều đàn ông, cũng quá hiểu những ý nghĩ bẩn thỉu, dơ dáy nhất ẩn dưới lớp vỏ bọc đạo đức giả của họ. Vì vậy, cô ta tự tin rằng mình hiểu đàn ông và có thể kiểm soát bất kỳ người đàn ông nào chỉ bằng một chút thủ đoạn nhỏ.
— Thế nên cô ta không bao giờ ngờ rằng lần này mình lại thất thủ, hơn nữa lại bại dưới tay một kẻ mà cô ta coi là một tên “gà mờ”.
“Phụt—” Tiếng xuyên thủng da thịt và máu thịt vang lên đột ngột trong không khí tĩnh lặng.
Sợi xích hút hồn toát ra khí đen không chút thương tiếc xuyên qua vai trái của cô ta, lúc đó, trên gương mặt cô ta vẫn còn nụ cười ngoan ngoãn lấy lòng, chỉ là nụ cười này đã hoàn toàn đông cứng ngay khoảnh khắc vai bị xuyên thủng.
“Ngươi là Quỷ Sai…?”
Người phụ nữ dường như cuối cùng đã phản ứng lại, nụ cười lấy lòng trên mặt hoàn toàn biến thành kinh hoàng. Hơi thở cô ta đột nhiên trở nên gấp gáp, bộ ngực được xăm kinh văn và phù hiệu phập phồng dữ dội. Cô ta liều mạng muốn chui vào thi thể, nhưng bị sợi xích hút hồn xuyên qua xương quai xanh ghì chặt: “Không… Ngươi không thể mang ta đi, ta sắp tu thành chính quả rồi… Chỉ còn thiếu một trái tim, chỉ còn thiếu một trái tim…!”
“Trái tim?” Liễu An Mộc một tay nắm sợi xích hút hồn, ánh mắt rơi xuống bộ ngực trần trụi của người phụ nữ, giữa hai khối thịt trắng có xăm một phần chú Chuẩn Đề, phía trên ngực còn được vẽ ánh sáng và ngọn lửa rực rỡ bằng màu vẽ, ngay cả vùng da xung quanh cũng bị nhuộm thành màu xanh nhạt.
“Minh Phi” bò ra từ xác người phụ nữ có vẻ ngoài không giống với thi thể. Thi thể giống như một bông hoa đã nở rộ đến cực điểm, khuôn mặt xinh đẹp hơi giống với một tiểu hoa đán đang được yêu thích, trong khi khuôn mặt của người phụ nữ bò ra từ thi thể thì chỉ có thể dùng từ bình thường để hình dung, nhưng kỳ lạ thay, kết hợp với ánh mắt nửa rũ nửa ngước của cô ta, lại mang đến cho người ta cảm giác mê hoặc, quyến rũ.
Tình huống này thực ra không khó giải thích, mặc dù thi thể đã phẫu thuật thẩm mỹ khi còn sống, nhưng linh hồn vẫn giữ nguyên trạng thái nguyên thủy nhất của cơ thể này. Thi thể treo lơ lửng, khoanh chân trên giường là lần đầu tiên Liễu An Mộc nhìn thấy — nhưng người phụ nữ bò ra từ thi thể này thì cậu có quen biết.
Sợi dây xích xuyên qua cơ thể “Minh Phi” trở nên nóng bỏng, nỗi đau bị nung đốt khiến móng tay người phụ nữ cào ra những vết máu trên cánh tay, cô ta dốc hết sức mở mắt ra, hai hàng nước mắt máu chảy dài trên má, cổ họng bị bóp nghẹt phát ra tiếng khục khục.
Dưới sự đau đớn dữ dội, tầm nhìn của người phụ nữ trở nên mờ ảo, một giọng nói trong đầu không ngừng được khuếch đại: “Lưu Hải Bình là do ngươi giết?”
“Lưu… Hải Bình…?”
Dường như nghe thấy một cái tên quen thuộc, đồng tử tan rã của người phụ nữ đột nhiên tụ lại, sau đó như nghĩ ra điều gì, cô ta bắt đầu lắc đầu dữ dội, nước mắt máu văng đầy mặt: “Không… Ta không giết hắn, hắn sắp thành thần rồi, đây là lựa chọn của chính hắn…”
Hết chương 78


Bình luận về bài viết này