[Thiên Sư] Chương 79

By

Published on

in


Chương 79

Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan

— Thành Thần? Cái thứ đó cũng có thể coi là thần hả?

Liễu An Mộc từ từ nhíu mày, cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt của “Minh Phi”, muốn tìm ra dấu vết nói dối trong đó, đáng tiếc, trong đôi mắt điên cuồng của người phụ nữ chỉ có sự cuồng nhiệt, vẻ mặt cô ta cũng trở nên vặn vẹo, lúc khóc lúc cười.

Rõ ràng cái tên Lưu Hải Bình đã khiến cô ta rơi vào trạng thái mất kiểm soát. Móng tay dài ngoáy sâu vào da thịt cô ta, đôi mắt đỏ rực như máu thu nhỏ lại thành hai chấm nhỏ, từng sợi máu đỏ như giun bò lổm ngổm trong hốc mắt, sự tỉnh táo và hỗn loạn không ngừng đan xen, chồng chéo lên nhau dưới đáy mắt cô ta.

Liễu An Mộc đành phải đổi sang một câu hỏi khác: “Còn thiếu một trái tim là có ý gì?”

“Trái tim… trái tim là…”

Thần sắc nữ thi chợt có một khoảnh khắc ngẩn ngơ, cô ta nhai hai chữ ‘trái tim’ giữa môi răng, rồi đột nhiên trở nên cảnh giác, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm Liễu An Mộc: “Ngươi là ai? Ngươi làm sao vào được đây? Phật Đà… Phật Đà đâu rồi?”

Theo chữ cuối cùng rơi xuống, giọng nói của người phụ nữ như bị ấn nút tạm dừng, mọi âm thanh đều im bặt, không khí lại chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Cô ta giữ nguyên động tác trợn to mắt, da thịt trên cánh tay nứt vụn từng mảng như gốm sứ, một lượng lớn khí đen chui ra từ các vết nứt, quỷ khí quanh người đột nhiên tăng vọt gấp mấy lần.

Âm khí tăng vọt bao trùm lấy thân ảnh người phụ nữ chỉ trong tích tắc, ngay trước khi ngọn lửa dữ dội do âm khí tạo thành cháy đến trước mắt, thân ảnh thanh niên đột ngột lùi lại phía sau, sau đó ngón tay bỗng siết chặt, sợi xích hút hồn trong tay được kéo mạnh về phía trước.

Cú kéo này giống như đầu kia của sợi xích bị buộc vào một tảng đá khổng lồ, sợi xích chịu lực ở hai đầu, lập tức căng chặt và thẳng tắp, phát ra tiếng “Rầm—”, ngay cả những vòng xích móc vào nhau cũng rung lên bần bật.

Liễu An Mộc cúi đầu nhìn sợi xích trong tay, khẽ “Hửm?” một tiếng, nhíu mày, xích hút hồn trong tay Quỷ Sai có sự gia trì của lực lượng Minh Phủ. Một khi bị xích hút hồn xuyên thủng, ngay cả “bán thần” như Lưu Hải Bình cũng chỉ có thể đưa tay chịu trói.

Trước đó khi đối phó với con quái vật trên tầng trên cùng, cậu không dùng xích hút hồn là vì oán khí trên thi thể còn chưa thanh trừ, một khi chạm vào khí Quỷ Sai sẽ phá vỡ ràng buộc và lập tức khởi thi, xử lý sẽ phiền phức hơn. Còn người phụ nữ trước mặt này, dù đã có tướng tu luyện thành quỷ, nhưng cũng chỉ mạnh hơn tiểu quỷ bình thường một chút, theo lý mà nói, bị xích hút hồn xuyên thủng, lẽ ra phải mềm nhũn trên mặt đất từ lâu rồi.

Trong không khí thoảng mùi cháy khét, xích hút hồn đã đốt trên vai người phụ nữ một lỗ máu, mí mắt cô ta lật liên tục dữ dội, lòng trắng và đồng tử màu máu không ngừng xen kẽ.

Đột nhiên, cô ta giơ cánh tay rách nát lên, ôm lấy cái đầu trên cổ, rồi đột ngột xoay tròn một trăm tám mươi độ.

Âm thanh xương cốt bị bẻ gãy vụn vang lên trong không khí, mí mắt Liễu An Mộc cũng nhảy dựng lên.

Khi gáy của người phụ nữ được xoay ra phía trước, Liễu An Mộc mới nhìn rõ, trên gáy cô ta lại mọc thêm một khuôn mặt khác.

Khuôn mặt ban đầu của người phụ nữ tuy không quá xuất sắc nhưng cũng coi là bình thường, nhưng khuôn mặt mọc trên gáy cô ta lúc này thì chỉ có thể dùng hai từ “dữ tợn” để hình dung.

Răng nanh màu xanh lục lộ ra từ đôi môi nứt toác của người phụ nữ, những mạch máu màu xanh tím căng phồng, nổi rõ khắp khuôn mặt cô ta, giây tiếp theo, cô ta mở to hai con mắt đỏ tươi, sự tham lam dưới đáy mắt gần như muốn hóa thành thực thể, ánh mắt dính nhớp nhìn chằm chằm Liễu An Mộc.

“Ngươi không nên đến đây…” Giọng người phụ nữ đột nhiên trở nên trầm thấp và khàn khàn, cùng lúc đó có hai giọng nói khác giới tính cùng thoát ra từ miệng cô ta, tạo ra một cảm giác quái dị không thể tả.

Cô ta khẽ động khóe miệng nứt toác, nặn ra một nụ cười cực kỳ rợn người: “Phật Đà sẽ sớm biết thôi… Mắt của Ngài không nơi nào không có, những con mắt này sẽ báo cho Ngài về sự tồn tại của ngươi.” Giọng điệu người phụ nữ ngày càng cao, càng lúc càng kích động: “Ngươi cũng vậy, ta cũng vậy, Lưu Hải Bình cũng vậy, tất cả những ai bước vào đây đều chỉ có một kết cục…”

— Đúng lúc này, giọng nói cao vút của người phụ nữ đột ngột dừng lại, không khí rơi vào một khoảng lặng chết chóc.

Màn trướng màu vàng bị thổi bay lên cao, nến đỏ ở góc tường lúc sáng lúc tối, dường như có vô số bóng đen thò đầu ra từ trong bóng tối, tham lam quan sát mọi thứ trong phòng.

Giây tiếp theo, chiếc cổ trắng bệch của người phụ nữ dường như bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Cô ta vật lộn, bấu víu vào cổ mình, hai mắt lồi ra, cơ thể trần truồng run rẩy dữ dội, nỗi sợ hãi như những con kiến bò khắp mọi dây thần kinh của cô ta.

Trong trung tâm đôi đồng tử đỏ rực như máu phản chiếu một bóng hình, trang phục trắng như tuyết, tóc bay phấp phới, trường kiếm chắn ngang người. Đó là một bóng hình cực kỳ cao lớn, nhưng cơ thể gần như trong suốt, chỉ có một vệt son đỏ trên trán đặc biệt rực rỡ, như thể có thể khiến trời đất cũng phải mất đi màu sắc.

“Pháp Thiên Tượng Địa…!”

Người phụ nữ bị lực lượng vô hình nhấc lên, rồi bị ném mạnh xuống đất. Cô ta chật vật ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ như máu tràn ngập kinh hoàng: “Không… không thể nào, sao ngươi lại có sức mạnh này…”

“Đương nhiên ta không có sức mạnh này,” hư ảnh cao lớn giữa không trung khẽ cúi xuống, khuôn mặt vốn mơ hồ như được gạt lớp nước đi, dần trở nên rõ ràng, thoáng chốc, khuôn mặt đẹp kinh động địa đó nhướng một bên mày, lộ ra vẻ ngang tàng y hệt như trên khuôn mặt thanh niên phía trước.

“Nhưng gần đây ta phát hiện ra rằng, chỉ cần phong ấn sức mạnh vào trong ký ức, là có thể điều động những sức mạnh lẽ ra đã tiêu tan qua nhiều năm tháng, ngươi nói xem điều này có thú vị không?”

Đôi môi trắng bệch của người phụ nữ mấp máy vài cái, nhưng chưa kịp nói nửa lời, sợi xích sắt đang buông thõng trên mặt đất đã đột ngột giương lên, kéo theo người phụ nữ bị xuyên thủng trên mặt đất như một mảnh giẻ rách, bị kéo lê và đóng chặt vào bức tường.

“A—”

Người phụ nữ đau đớn co rúm lại, cơ thể không ngừng run rẩy, mỗi tấc da thịt dường như bị ánh nắng mặt trời đốt cháy, nỗi sợ hãi trào ra từ sâu thẳm trái tim cô ta, ngay cả hàm răng cũng đánh lập cập.

Thanh niên từ từ bước đến trước mặt cô ta, ngồi xổm xuống, sợi xích hút hồn lơ lửng giữa không trung “chát” một tiếng rơi xuống đất, cậu đột nhiên mỉm cười.

“Vốn dĩ ta sẽ không muốn động thủ với phụ nữ, nhưng ngươi nói quá nhiều rồi— Nhớ kỹ, ta hỏi gì, ngươi trả lời nấy, nếu dám nói thừa dù nửa chữ vô nghĩa, ta sẽ cho ngươi biết, thế nào gọi là cầu sinh không được, cầu chết không xong.”

Người phụ nữ liều mạng lắc đầu, động tác kịch liệt khiến vết thương xuyên thủng trên vai cô ta rách toạc thêm vài phần. Hai hàng nước mắt máu chảy xuống từ hốc mắt cô ta, như thể đã dùng hết sức lực cuối cùng: “Ta chỉ muốn sống sót, ta có tội tình gì đâu…”

“…”

Có lẽ Liễu An Mộc cũng không ngờ lời đe dọa lần này lại hiệu quả đến vậy, cậu ngừng lại một chút, rồi hắng giọng, tiếp tục nói: “Vậy thì phải xem biểu hiện của ngươi rồi, nói đi, Lưu Hải Bình rốt cuộc chết như thế nào?”

Nước mắt máu không ngừng chảy ra từ hốc mắt đen kịt, lăn dài trên má người phụ nữ, nhỏ tí tách xuống tấm thảm trắng tinh.

“Hắn chết vì thành thần… mà từ bỏ nhục thể, hòa làm một thể với Phật Đà, đó là… cách duy nhất để thành thần…”

“Ồ? Vậy còn lá gan của hắn đâu?”

“Lá gan của hắn ở trên người Phật Đà!… Còn thiếu một trái tim, đợi đến khi Phật Đà có được trái tim, hắn sẽ chết đi sống lại, cùng Phật Đà tiến đến Vĩnh Sinh Cực Lạc Cảnh.”

— Phật Đà, lại là Phật Đà.

Liễu An Mộc từ từ cúi thấp người, cậu nhìn nữ thi đang đau đớn tột cùng, hỏi ra câu hỏi cuối cùng trong lòng: “Phật Đà là ai?”

“… Phật Đà,” người phụ nữ ngẩng đầu lên, cơ thể co quắp vì đau đớn, chất lỏng màu vàng dính nhớt rỉ ra từ lỗ chân lông, mồ hôi lăn dài trên trán cô ta: “Không, ta không thể nói… ta không thể nói…”

“Đã nói nhiều như vậy, Phật Đà hẳn là cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.” Giọng thanh niên giống như lời thì thầm của ác quỷ, mang theo sự cám dỗ không thể chối từ: “Thay vì bị giết chết như một kẻ phản bội, chi bằng nói những gì ngươi biết cho ta. Ta hứa sẽ giữ lại mạng nhỏ của ngươi, đợi ngươi trả hết tội nghiệp đã gây ra kiếp này ở Địa Phủ, thì lại có thể luân hồi chuyển thế.”

Nước mắt máu chảy dài trên má, người phụ nữ mở to đôi mắt đỏ tươi, một tia đấu tranh vụt qua đáy mắt: “Cho ta luân hồi, chuyển thế…?” Dưới áp lực khủng khiếp đó, bộ não cô ta gần như ngừng hoạt động, chỉ còn bản năng cầu sinh trả lời những câu hỏi đó.

Đôi mắt lúc rõ ràng lúc hỗn loạn, một lúc sau, cô ta chậm chạp và cứng đờ ngẩng đầu lên, gáy tựa vào tường, khuôn mặt dựng hai chiếc răng nanh sắc bén ngay ngắn hướng về đỉnh lều Mông Cổ.

Cô ta không biết tại sao mình lại làm như vậy, nhưng đó là một loại bản năng, là mệnh lệnh trực tiếp xuất phát từ tiềm thức của cô ta, đồng tử màu máu trong khoảnh khắc phản chiếu hình ảnh đầu Phật bằng đồng cổ được điêu khắc trên màn trướng màu vàng, sự tồn tại mà cô ta đã vô số lần ngước nhìn.

— Phật Đà rủ mắt, mắt từ bi nhìn mọi chúng sinh, như thể nhìn thấy muôn vàn khổ đau trên thế gian.

Cơn đau trên vai dường như bị làm mờ đi, người phụ nữ ngây dại nhìn đầu Phật trên đỉnh đầu, như bị một lực lượng nào đó thu hút sâu sắc, sắc máu cuộn trào biến đổi dưới đáy mắt cô ta.

Dần dần, sự bối rối trong mắt cô ta dần được thay thế bằng sự cuồng nhiệt và điên loạn.

Cô ta ngẩng đầu nhìn sâu vào đầu Phật, cổ họng đang chảy nước vàng đột ngột siết chặt vào bên trong, từ cuống họng lồi ra phát ra một tràng cười rợn người:

“Bồ đề tâm làm nhân, đại bi làm gốc rễ, phương tiện làm cứu cánh, ra là thế, ra là thế…”

“— Phật Đà ơi, Ngài đã thấy lòng trung thành của con chưa?”

Nước mắt máu chảy dài trên khuôn mặt trắng bệch của người phụ nữ, hiển nhiên nước mắt máu đang tuôn rơi, nhưng nụ cười trên mặt cô ta lại ngày càng lớn, càng lúc càng điên cuồng, đôi môi nát bươm xé toạc cơ thịt, lộ ra các mô cơ đỏ tươi tanh tưởi, gần như lan đến tận mang tai.

Hư ảnh màu trắng giữa không trung khẽ nhíu mày, nhìn theo ánh mắt điên cuồng của người phụ nữ lên trên, chính giữa lều Mông Cổ treo ngược một bức tượng đầu Phật bằng đồng, Phật Đà rủ đôi mắt xuống, khóe miệng nở một nụ cười từ bi, lặng lẽ nhìn chúng sinh khổ đau trên thế gian.

Người phụ nữ trên mặt đất vừa khóc vừa cười, hai vai cô ta run rẩy dữ dội, nhưng vẫn cố chấp dùng hết chút sức lực cuối cùng, liều mạng nâng cơ thể lên.

Dưới ánh mắt gần như nóng rực và điên cuồng của cô ta, da thịt của cái xác trên giường từng tấc từng tấc biến thành màu xanh lam, cùng lúc đó, đôi mắt nhắm nghiền của nữ thi từ từ hé mở một khe nhỏ, vẻ mặt cũng dần trở nên từ bi, cơ thể thi thể phát ra ánh sáng vàng nhạt.

Trong bầu không khí ẩm ướt, không biết từ lúc nào, bỗng dần xuất hiện một mùi hương sen thoang thoảng.

“Không Lạc Song Vận, Dĩ Dục Chế Dục, Dĩ Nhiễm Đạt Tịnh”, người phụ nữ ngẩng đầu lên, nước mắt máu chảy dài trên mặt, nhưng ánh mắt cô ta lại dần trở nên từ bi: “Con nguyện trở thành Phật Mẫu của Ngài, bầu bạn bên Ngài suốt quãng đời còn lại, Vấn Đạt Phật Trí, Tứ Phúc Chúng Sinh—”

Theo lời người phụ nữ vừa dứt, bụng cô ta phình lên như một quả bóng da được bơm hơi, vương miện sen trên đầu cũng biến thành vương miện năm đầu lâu, mái tóc đỏ dài dựng ngược từng sợi, và một con mắt thứ ba màu đỏ máu đột nhiên mở ra giữa trán.

Các bức tranh bằng da người treo trong mật điện rung động dữ dội, nến trên bàn thờ cũng lắc lư theo, ngọn lửa vàng xanh không ngừng nhảy múa, như tàn hoa trong gió, có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

“Phập—” Ngọn lửa vàng xanh đột nhiên vọt lên cao, chiếu rõ khuôn mặt xanh lam của “Phật Mẫu” trên giường.

Cùng lúc đó, cánh cửa kim loại nặng nề truyền đến hai tiếng gõ cửa, tiếng gõ không lớn, nhưng lại rất rõ ràng trong không khí tĩnh lặng, giống như gõ thẳng vào dây thần kinh não người.

Cánh cửa nặng nề bị từ từ đẩy ra từ bên ngoài, then cửa từ từ xoay chuyển, phát ra tiếng kẽo kẹt nặng nề.

Hư ảnh màu trắng giữa không trung quay đầu nhìn về phía cánh cửa kim loại, trường kiếm trong tay ánh lên hàn quang lờ mờ. Khuôn mặt đó lộ vẻ suy tư, sau đó tia sáng đỏ trên văn chu sa giữa trán lóe lên, hư ảnh lơ lửng giữa không trung lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

Hết chương 79

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.