Chương 80
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Cánh cửa nặng nề bị đẩy ra một tiếng “kẽo kẹt”, Liễu An Mộc thu sợi xích hút hồn ra sau lưng, lách mình trốn sau tấm màn lụa vàng, hai mắt nhìn thẳng vào khe cửa đang mở.
Thứ đầu tiên thò vào từ khe cửa là một cái chân nến, ngay sau đó là nửa cái đầu rụt rè thò vào. Ánh đèn lờ mờ trong mật điện chiếu lên khuôn mặt trắng bệch ngoài cửa, lộ ra một khuôn mặt non nớt và co rúm vì sợ hãi.
Cô gái ngoài cửa nhút nhát nhìn quanh một vòng trong điện, ngay cả hơi thở cũng rất cẩn thận, giống như một con nai con bị giật mình. Nhưng khi ánh mắt cô ta rơi xuống cái thi thể trên giường, đôi mắt ẩm ướt như mắt nai đó đột nhiên mở to hơn một chút, đáy mắt viết đầy vẻ không thể tin được.
Cái thi thể vẫn giữ nguyên tư thế khoanh chân ngồi trên giường, toàn thân da thịt đã chuyển sang màu xanh lam, trên trán, ở vị trí cách lông mày hai ngón tay, lại mọc ra con mắt thứ ba, con mắt đó đầy những gân máu đỏ, đảo một vòng trong hốc mắt rồi dừng lại, trợn mắt nhìn chằm chằm cô gái, như thể cô ta là một tội nhân tội lỗi tày trời nào đó.
“Là ngươi? Chính ngươi đã dẫn Quỷ Sai đến đây?” Giây tiếp theo, bên tai cô gái vang lên rất nhiều giọng nói, những giọng nói này ẩn chứa sự tức giận chất vấn, có đàn ông, có phụ nữ, có người già, và cả trẻ con.
Cánh tay cô gái đang vịn vào tay nắm cửa run rẩy, cô ta ra sức lắc đầu: “Không, không phải tôi, Phật Mẫu… làm sao tôi dám phản bội ngài.”
Liễu An Mộc đang nghe trộm sau màn lụa ngẩng đầu lên, vẻ mặt lộ ra suy nghĩ, từ cuộc đối thoại của hai người, có thể thấy cô gái ngoài cửa và Phật Mẫu chắc chắn quen biết nhau, mà cô gái rất có thể là người hầu cận phục vụ Phật Mẫu. Mặc dù linh hồn Phật Mẫu có thể tách khỏi nhục thể để hoạt động tự do, nhưng cô ta lại không thể chạm vào nhục thể của mình, đây chính là quy tắc của thế giới này.
Phật Mẫu không thể chạm vào cơ thể mình, nhưng trên người lại đeo rất nhiều đồ trang sức, tóc búi trang điểm gọn gàng, vậy nên nhất định là có người phục vụ lâu dài bên cạnh cô ta.
Phật Mẫu trên giường từ từ nâng mắt lên, trong đôi mắt hai bên sống mũi chỉ có sự từ bi, như thể một vị thần Phật tối cao đang nhìn chằm chằm một con kiến hôi. Nhưng vẻ từ bi đó lại tạo thành sự tương phản rõ rệt với con mắt thứ ba đang trợn trừng giận dữ trên trán Phật Mẫu.
“Không phải ngươi, vậy còn có thể là ai?” Giọng nói bên tai cô gái cười lạnh một tiếng, nụ cười này không hề có hơi ấm, nghe thấy khiến người ta sởn gai ốc.
“Đừng tưởng ta không biết những ý đồ nhỏ nhen của ngươi, ngươi tưởng rằng chỉ cần triệu hồi Quỷ Sai đến là có thể phá hỏng đại sự của ta sao, nhưng có lẽ ngươi không ngờ, Quỷ Sai mà ngươi triệu đến không những không thể thu phục được ta, mà ngược lại còn trợ giúp ta một tay! Bồ đề tâm làm nhân, đại bi làm gốc rễ, phương tiện làm cứu cánh, chỉ có phá tan hư vọng mới có thể được vĩnh sinh!”
“Tôi không có, tôi không thể nào phản bội ngài được!” Khuôn mặt cô gái trở nên trắng bệch, ngón tay cô ta nắm chặt tay nắm cửa rịn mồ hôi, vội vàng nói, cô ta có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng trong căn phòng mờ tối còn có một ánh mắt u ám đang quan sát chằm chằm vào mình.
Trên trán cô gái rịn ra những giọt mồ hôi li ti, cảm giác cựa quậy đáng sợ sau lưng đang bò dọc theo sống lưng cô ta, cảm giác này không phải ở bề mặt da, mà là truyền đến từ dưới da, như những con côn trùng có nhiều chân đang bò trườn dưới da cô ta, cuối cùng dừng lại ở chỗ giữa lưng.
— Cô ta biết, đây là Phật Đà đang thẩm tra mình, những con “côn trùng cánh” đã được chôn trong cơ thể cô ta đang chất vấn trái tim cô ta. Một khi xác định cô ta nói dối, côn trùng cánh sẽ không chút do dự chui vào tim cô ta, từng chút cắn đứt động mạch của cô ta.
Theo giọng nói run rẩy của cô gái dứt, các bức họa bằng da người treo trên tường lay động không cần gió, bắn ra những tia sáng lấp lánh dưới ánh nến lờ mờ.
Một lúc sau, “côn trùng cánh” thu xúc tu lại, men theo mạch máu, từ từ rời khỏi trái tim cô gái. Cô ta nắm chặt tay nắm cửa, trái tim đang treo lơ lửng trong cổ họng cuối cùng cũng hạ xuống, lúc này cô ta mới cảm thấy hai chân hơi mềm nhũn, gần như không thể đứng vững.
Sau lưng cô gái nổi lên một chỗ lồi nhỏ bằng móng tay, từ từ di chuyển xuống dưới, cách một lớp da gần như trong suốt, mơ hồ có thể nhìn thấy cánh côn trùng màu sắc rực rỡ dưới lớp da mỏng.
“Thật sự không phải ngươi, vậy rốt cuộc là ai?” “Phật Mẫu” bị đóng chặt trên tường kéo khóe miệng một cách máy móc, trên mặt cô ta lộ ra một nụ cười rất kỳ quái. Đôi mắt cô ta nhìn chằm chằm cô gái đứng ở cửa, ánh mắt vừa như từ bi lại vừa như oán độc.
Vết thương trên người Phật Mẫu đang nhanh chóng lành lại, lớp thịt bị rách nhanh chóng bao phủ lên sợi xích hút hồn, khi chạm vào những chồi thịt đang cựa quậy, sợi xích sắt nóng bỏng như bị tạt một chậu nước đá, bề mặt lập tức bốc lên một làn hơi sương trắng.
Hai luồng sức mạnh khác biệt đang âm thầm đối chọi, sợi xích hút hồn giữa không trung phát ra tiếng lạo xạo không chịu nổi tải, như thể sắp đứt trong giây tiếp theo.
“Cô ta đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng sức mạnh này không phải đến từ bản thân cô ta, mà là do thi thể đang cung cấp.” Chỉ trong vài giây giao chiến ngắn ngủi, Liễu An Mộc đã đưa ra phán đoán: “Đây chính là sức mạnh của Phật Đà, trong thi thể nhất định còn ẩn giấu bí mật nào đó.”
Khi đã hiểu rõ điểm mấu chốt này, chìa khóa để đối phó với Phật Mẫu đương nhiên là thi thể, lợi dụng lúc sự chú ý của Phật Mẫu vẫn còn hướng về cô gái ngoài cửa, bàn tay Liễu An Mộc đặt sau lưng lặng lẽ giơ lên.
Giây tiếp theo, một luồng âm khí đen thẫm đột nhiên rút ra từ hư không, trong tia lửa điện quang hóa thành một chiếc rìu khổng lồ, bổ thẳng vào nữ thi trên giường.
Nữ thi đang khoanh chân ngồi trên giường vẫn rủ đôi mắt từ bi, đối mặt với luồng âm khí tấn công cấp tốc, cô ta như một bức tượng thần bằng đồng đúc, không hề có bất kỳ động tác nào. Phật Mẫu bị đóng chặt trên tường dường như nhận ra điều bất thường, con ngươi thứ ba trên trán xoay chuyển. Nhưng khi ánh mắt chạm đến chiếc rìu khổng lồ đang giương lên giữa không trung, trong mắt cô ta lại lộ ra một nụ cười quái dị.
Âm khí hóa thành một thanh dao sắc bén, bổ mạnh vào vai phải của nữ thi trên giường. Khí lưu nổi lên tứ phía, cuốn tung màn trướng vàng xung quanh lên nửa mét. Ngay trước khi cơn cuồng phong ập đến, cô gái đứng ở cửa theo bản năng nhắm chặt mắt, tóc mái trước trán bị gió thổi bay sang hai bên.
Bùm!
Chiếc rìu khổng lồ vỡ tan thành từng mảnh ngay khoảnh khắc bổ vào vai phải nữ thi, âm khí ngưng tụ trong đó đột nhiên tản ra, luồng âm khí cao vài mét va đập vào các bức tường xung quanh. Các bức họa bằng da người treo trên tường bị lực xung kích hất tung, trong đó có một bức họa da người bị xé toạc làm đôi ngay chính giữa.
Dưới lực xung kích khổng lồ, nữ thi trên giường vẫn rủ đôi mắt từ bi xuống, bàn tay đặt trên đầu gối phải kết ấn hoa sen, con mắt thứ ba trên trán xoay đến mép hốc mắt, phần lòng trắng bị bao phủ bởi mực xanh, lộ ra vẻ chế giễu trong đồng tử đỏ máu.
Cô ta là Phật Mẫu được Phật Đà thừa nhận, ngay khoảnh khắc kim thân được đắp thành, cấu trúc phân tử bên trong cơ thể này đã thay đổi hoàn toàn, lớp da xanh lam nổi lên một tầng hắc quang, tạo thành kinh văn chú ngữ, có sự gia trì thần lực của Phật Đà, căn bản không ai có thể làm cô ta tổn thương dù chỉ một chút.
Lúc này, trên tấm lưng trơn láng của nữ thi, bề mặt da xanh lam nứt ra vô số vết nứt nhỏ, chất lỏng màu đen lơ lửng “chảy” ra từ những vết nứt này, vết thương trên lưng nữ thi liền lại rồi lại nứt ra, trông như thể có những chú văn màu đen đang lơ lửng quanh người cô ta.
Ánh mắt Liễu An Mộc dừng lại, khóe miệng khẽ co giật, thầm nghĩ trong lòng: “Đây không phải là kinh điển lỗ chân lông phun shit à?”
Nếu nữ thi trên giường có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu, có lẽ cô ta sẽ tức đến ngất xỉu, rõ ràng là máu Phật đang tuôn trào, lại bị cái tên khốn này nói thành “lỗ chân lông phun shit”.
Liễu An Mộc nhướng mày, không hề lộ vẻ gì lùi lại nửa bước, ai mà biết những chất lỏng này rốt cuộc là dịch tử thi hay là thứ gì khác? Sau khi lùi đến khoảng cách an toàn, cậu lại giơ bàn tay đặt sau lưng lên, điều động chút âm khí còn lại giữa không trung, âm khí đen nhanh chóng tái tổ hợp, tạo thành Huyền Điểu đang bốc khói đen.
Huyền Điểu vỗ cánh, khói đen lan rộng ra, Huyền Điểu che trời lượn vòng giữa không trung, sau đó theo thế thiêu thân lao vào lửa mạnh mẽ đâm sầm xuống nữ thi bên dưới, tiếng bộp bộp trầm đục vang vọng khắp mật điện.
Thi thể không ngừng bị Huyền Điểu do âm khí hóa thành va chạm, Phật Mẫu bị xích hút hồn đóng trên tường nắm chặt sợi xích hút hồn bốc khói đen, ánh mắt ác ý lóe lên trong đồng tử máu ở giữa trán, ngón tay tím đen đó siết mạnh, sợi xích hút hồn vốn đã run rẩy dữ dội lập tức đứt làm đôi.
Trong đôi mắt Phật Mẫu luôn ánh lên vẻ từ bi, nhưng con mắt máu thứ ba giữa hai lông mày lại từ từ xoay chuyển, ác ý tuôn trào ra từ đồng tử đỏ như máu, như thể một Tu La Dạ Xoa bò lên từ địa ngục: “Một phàm nhân bé nhỏ, cũng dám tranh giành ánh sáng với thần hỏa sao?”
Con Huyền Điểu cuối cùng đâm mạnh vào thi thể nữ, bắn ra luồng khói đen cao vài thước, cuối cùng vẫn tan biến trong không trung một cách không cam lòng. Ngọn lửa trên bàn thờ đột nhiên vụt cao, ánh lửa vàng xanh chiếu lên má nữ thi, càng làm nổi bật đôi đồng tử máu đang trợn tròn quay cuộn, trông càng thêm đáng sợ.
Liễu An Mộc thu lại sợi xích hút hồn bị đứt, ánh mắt lướt qua vết đứt đang đỏ rực, nhướng mày nói: “Rồi sao? Đứng dậy cắn chết ta đi?”
Vết đứt của xích hút hồn lờ mờ phát ra ánh đỏ, bề mặt ánh lên tia sáng tối, sau đó hóa thành vô số bột đen giữa không trung.
Phật Mẫu đang quỳ nửa người trên mặt đất từ từ ngẩng đầu lên, trong đôi mắt vốn từ bi lại lướt qua một tia lạnh lẽo, mái tóc đỏ dài dựng ngược từng sợi, hai bên góc lông mày mọc đầy lông đuôi công, con mắt thứ ba giữa hai lông mày đột nhiên bùng lên, những sợi tơ đen bò khắp hốc mắt: “Mê muội không tỉnh ngộ, xem ngươi còn có thể ngông cuồng đến bao giờ!”
Lời vừa dứt, Phật Mẫu chắp tay lại, cơ thể hóa thành một luồng khói xanh lam, chui vào lỗ mũi của nữ thi trên giường, nữ thi sau khi hít vào luồng khói xanh lam đó đột nhiên mở to mắt, trợn trừng giận dữ, hai bên răng nanh xé rách da mặt, đột ngột dài thêm nửa thước, há miệng phun ra một chiếc lưỡi đỏ như máu, cái lưỡi này vô cùng linh hoạt, vừa thè ra đã quay ngoắt giữa không trung, lao thẳng vào mặt Liễu An Mộc.
Cô gái ở cửa mật điện bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, phát ra một tiếng kêu kinh hãi nhỏ: “Cẩn thận!”
Chiếc lưỡi đỏ này có tốc độ cực nhanh, quả thực như một tia chớp giật, lần này Liễu An Mộc không đối đầu trực diện, nghiêng người né tránh, suýt soát lách qua, chiếc lưỡi đỏ tấn công thất bại, lập tức chuyển hướng, đuổi theo thân ảnh Liễu An Mộc tiếp tục lao tới.
Liễu An Mộc vừa chạy vừa tiện tay giật lấy bức họa da người treo trên tường, ném mạnh về phía chiếc lưỡi đang đuổi theo, những bức họa da người này cũng là nguồn sức mạnh của Phật Mẫu, cô ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng làm hư hại chúng, sự thật đúng như cậu dự đoán, chiếc lưỡi sắc bén quả nhiên bị kiềm chế, đầu lưỡi hóa thành lưỡi dao mỏng cuộn lấy cuộn giấy, lập tức ném mạnh bức họa da người sang một bên.
Bị trì hoãn như vậy, khoảng cách giữa cậu và chiếc lưỡi đỏ cũng được kéo ra vài bước.
Cô gái ở cửa mật điện nhìn thấy thì sốt ruột, nhưng lại không dám bước vào điện: “Cẩn thận! Cô ta đến từ bên phải!”
Lời vừa dứt, bên phải quả nhiên lao đến một luồng cương phong, Liễu An Mộc lại tiện tay nhặt một chiếc bình bạc bên cạnh, ném sang bên phải, kết quả lại bị chiếc lưỡi đỏ dễ dàng né tránh. Trong không khí truyền đến một tiếng cười lạnh, có giọng đàn ông và cả giọng phụ nữ, bốn phương tám hướng đều là những ánh mắt chứa đầy ác ý này, chúng vô sở bất tại, chăm chăm nhìn con mồi trong lòng bàn tay.
Chiếc lưỡi đỏ lại một lần nữa giương lên, lần này đầu lưỡi tách ra làm hai nhánh, giống như lưỡi rắn độc, trong chốc lát đã biến thành hai chiếc lưỡi riêng biệt, hai chiếc lưỡi này lần lượt tấn công Liễu An Mộc từ những hướng khác nhau, tựa như cặp rắn hổ mang đang săn mồi, toàn thân toát ra sát ý nguy hiểm.
Nhưng chưa kịp để hai chiếc lưỡi đỏ xuyên qua thanh niên đang ở gần kề, bên tai nữ thi đột nhiên truyền đến một tiếng “bùm” thật lớn, ván giường không báo trước bị vài cành cây thô to đâm xuyên qua, mạt gỗ bay tứ tung rơi vãi trên màn trướng màu vàng xung quanh, ngay lập tức cắt ra vô số lỗ nhỏ trên tấm màn.
Nữ thi trên giường cũng bị luồng sức mạnh này hất văng ra ngoài, khi thi thể rơi mạnh về phía bên phải, ba con mắt máu đó cùng lúc đó liếc xéo lên phía trên bên trái, vẻ mặt cô ta đột nhiên trở nên quái dị, nhìn chằm chằm những cành cây đâm xuyên qua ván giường vươn ra, sự e dè và kinh hãi thoáng qua đáy mắt, đôi môi bị răng nanh xuyên thủng mấp máy vài cái không thể tin được.
“Tại… tại sao…?” Đầu Phật trên đỉnh đầu chảy xuống hai hàng nước mắt máu, từng giọt rơi xuống má cô ta, huyết lệ trượt trên lớp da xanh lam, mang một vẻ đẹp gần như kinh tâm động phách.
Giây tiếp theo, nến trên bàn thờ đột nhiên tắt hết, bóng tối bao trùm, bên tai không ngừng truyền đến tiếng “phụp phụp” do thịt da bị xuyên thủng phát ra, trong bóng tối, cô gái ở cửa mật điện không kìm được rùng mình một cái, cô ta cố hết sức bịt miệng mình lại, dường như sợ hãi tiếng kêu sợ hãi của mình phát ra, nhưng dưới những ngón tay đang bịt miệng, khóe môi cô ta lại kỳ dị nhếch lên một cung nhỏ bé.
Hết chương 80


Bình luận về bài viết này