Chương 84
Tác giả: Đông Qua Bất Lượng Tây Qua Lượng | Editor: Chan
Mùi thuốc súng sau vụ nổ lan tỏa tràn ngập trong không khí, một lượng lớn khói đen gây nghẹt thở bốc ra từ giếng thang máy đen kịt, lờ mờ còn nghe thấy tiếng rè rè của dòng điện.
Liễu An Mộc buông tay đang che mũi và miệng, nhìn vào giếng thang máy từ cửa thang máy đang mở, bên dưới đáy giếng thang máy bốc cháy dữ dội, khoảnh khắc thang máy rơi xuống đã gây ra một vụ nổ, ngay lập tức đốt cháy mỡ quanh thân của những con hãn thi.
Ánh lửa chiếu sáng cảnh tượng dưới đáy giếng, ba lớp thép tấm đã bị xuyên thủng hoàn toàn, chỉ còn lại một số mảnh vụn lồi lõm ở mép. Dưới đáy giếng khắp nơi là những mảnh thi thể vỡ nát. Khi ngọn lửa đốt cháy cơ thể chúng, những linh hồn bị giam cầm trong thân xác bằng pháp thuật cuối cùng cũng được giải thoát.
Những quả cầu trắng lấp lánh từ từ bay lên theo giếng thang máy, ánh sáng trắng của đom đóm chiếu sáng thành giếng, như một con rồng trắng đang bay lên, hướng về lối ra duy nhất trong giếng thang máy. Liễu An Mộc quỳ một gối trước cửa thang máy, khe ngón tay khéo léo lật lên, mở lá bùa vàng cuối cùng trải trên lòng bàn tay, miệng lẩm bẩm: “Thái Thượng Sắc Lệnh, Siêu Nhữ Cô Hồn, Quỷ Mị Nhất Thiết, Tứ Sinh Triêm Ân…”
Những lời khó đọc này không phải cậu tùy tiện niệm, câu thần chú cậu đang niệm lúc này là vãng sinh của Đạo giáo, dùng để cầu siêu hóa giải mọi oan gia trái chủ, hóa giải mọi tai ương. Do người tu hành niệm, có thể giúp siêu độ vong hồn, theo lời niệm nhẹ nhàng của cậu, ánh sáng của những quả cầu lấp lánh bay lên từ giếng thang máy càng trở nên sáng hơn, như thể vô số đom đóm đang bay lượn trên trời.
Sau khi niệm Siêu Sinh Chú vài lần, nhiệt độ xung quanh dường như đã tăng lên một chút, không còn lạnh thấu xương như vừa nãy nữa, tuy nhiên, những quả cầu trắng lấp lánh trong giếng thang máy chỉ bay đến vị trí một phần ba của giếng, sau đó dường như mất phương hướng, chỉ có thể quay tròn và quanh quẩn tại chỗ.
Liễu An Mộc quan sát động thái của những quả cầu một lúc lâu, trong lòng đã hiểu: “Tầng bốn có vật được cúng tế, nên những tiểu quỷ này mới không dám mạo hiểm đến gần, chỉ cần chờ giải quyết xong mọi chuyện, mở cửa thang máy tầng ba, những hồn phách này tự nhiên sẽ được thoát ra.”
Điều này thực ra không khó đoán, nhiều địa điểm nuôi thi thể sẽ xây miếu thờ hoặc quán gần đó, cúng tế các vị thần. Làm như vậy là vì âm khí ẩm ướt nặng nề của nơi nuôi xác, cần có thứ chính đạo để áp chế tà tính của thi thể. Nếu không, thi thể sau khi xảy ra thi biến mà chưa được thu phục hoàn toàn, thậm chí có thể phản phệ chủ nhân, thoát khỏi kiểm soát, trở thành du thi tương đối khó đối phó.
Khí đen ngưng tụ phía sau Liễu An Mộc, sau đó dần dần hiện ra một hình người trong làn sương đen, vest chỉnh tề, trên cổ tay còn đeo một chiếc Rolex Submariner, hiển nhiên là ăn mặc như tinh anh thương trường, nhưng người hiện ra từ sương đen lại có mái tóc đen dài, ngũ quan góc cạnh, đôi môi đen kịt gần như tím tái.
Hắn cúi đầu nhìn gáy hơi tái của thanh niên, ở đó có một vết cắn rất rõ ràng, mép vết cắn hơi hồng, phần bên trong hơi xanh tím.
— Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là một vết cắn.
Đây là ham muốn chiếm hữu nguyên thủy nhất của yêu tộc. Một khi chúng xác định một bạn đời, chúng sẽ không ngừng khát khao từ sâu thẳm bên trong để có thể đánh dấu bạn đời của mình. Nếu bạn đời không thể bị đánh dấu, chúng cũng sẽ không ngừng để lại yêu ấn trên người bạn đời, nhằm răn đe những kẻ nhòm ngó khác.
Cơ Sướng nhìn chằm chằm vết cắn một lúc lâu, ánh mắt trầm tĩnh, đột nhiên hắn tiếp cận thanh niên không một tiếng động, lòng bàn tay lạnh như băng vòng từ sau ôm lấy eo của chàng trai.
Giây tiếp theo, giọng nói lạnh lẽo vang lên sát mang tai Liễu An Mộc: “Ta ôm ngươi xuống?” Cùng lúc đó, hai ngón tay không có hơi ấm nhẹ nhàng vuốt ve gáy cậu, theo sự xoa bóp của đầu ngón tay, một cảm giác đau nhói truyền đến từ gáy.
Khóe miệng Liễu An Mộc giật giật, một vòng nổi da gà hiện lên trên cổ, cậu run rẩy vài cái ở vai, cố gắng thoát khỏi ngón tay phía sau: “Ngươi uống nhầm thuốc rồi à?”
“…” Cơ Sướng đã dự đoán được phản ứng của đối phương, bàn tay vốn đang đặt trên gáy cậu trượt về phía trước, dễ dàng khóa chặt cổ cậu lại. Lực siết ở cổ họng không hề nhẹ, thanh niên bị buộc phải ngửa đầu ra sau, nheo mắt lại, đối diện với ánh mắt nhìn xuống của Cơ Sướng.
“Bây giờ ngươi có việc cầu cạnh ta.” Giọng Cơ Sướng trầm thấp và khàn khàn. Hắn từ từ cúi đầu, hơi thở lạnh lẽo phả vào sống mũi của thanh niên. Hắn nhìn sâu vào khuôn mặt trước mắt, giữa hai lông mày của thanh niên không hề có vẻ ngoan ngoãn, ngược lại toát ra vẻ ngông cuồng tùy tiện, giống như một thanh dao có thể tuốt vỏ bất cứ lúc nào.
“Ra tay trong Vực quỷ cái giá không nhỏ, đương nhiên ta phải đòi lại từ ngươi.”
Trước đây hắn cũng từng ở vị trí cao, phụ nữ bên cạnh luôn dịu dàng như nước, nhưng từ khi gặp người này, ánh mắt hắn lại không ngừng bị thanh niên trước mắt thu hút, trong đầu hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên gặp người này, lúc đó đứa bé đang cưỡi trên vai anh trai mình, tay vung vẩy thanh kiếm tiền đồng quý giá nhất của sư phụ mình, mắt mày lanh lợi tinh nghịch, đúng là một tiểu bá vương gây rối.
Lực bóp ở cổ hơi nới lỏng một chút, Liễu An Mộc lập tức nắm lấy cơ hội, cùi chỏ thúc mạnh ra sau, lập tức thoát khỏi sự ràng buộc.
Lùi lại đến cửa thang máy, Liễu An Mộc xoa xoa cái cổ vẫn còn đau nhói, thở ra một hơi, cười lạnh: “Động dục thì đi tìm một cái cây đi, nếu vẫn không giải quyết được thì cắt bỏ đi cho xong chuyện! Nếu ngươi không thể tự xuống tay được, xét đến cái tình nghĩa ngày xưa, ông đây cũng có thể miễn cưỡng ra tay, tự mình làm giúp ngươi.”
“Vốn dĩ ta là thân quỷ, cho dù bị xé xác thành vạn mảnh, cũng có thể mọc lại.” Cơ Sướng toàn thân chìm trong một màn sương đen. Hắn xoay nhẹ chiếc Rolex Submariner trên cổ tay, ánh mắt rơi vào đồng xu trong kẽ ngón tay thanh niên: “Nếu chuyện vừa nãy khiến ngươi cảm thấy khó chịu, vậy ta xin lỗi, là ta đã quá vội vàng.”
Liễu An Mộc giơ tay lên, búng đồng xu trong kẽ ngón tay, ánh mắt cậu rơi vào hư ảnh cách đó vài bước, đồng xu rơi xuống lật mặt giữa không trung, sau đó ổn định rơi vào khớp ngón tay đang cong lại của cậu.
“Quá muộn rồi.” Liễu An Mộc kẹp đồng xu, giơ ngón giữa về phía hắn: “Người có thể uy hiếp được ông đây đây còn chưa đẻ ra đâu!”
Lời vừa dứt, quỷ khí nồng đậm xung quanh nhanh chóng bị hút vào lỗ vuông giữa đồng xu, ánh mắt Cơ Sướng rơi vào đồng xu trong tay cậu, bề mặt đồng xu phát ra một lớp ánh sáng vàng nhạt, đó là sức mạnh khế ước mà ngay cả hắn cũng không thể làm trái.
“Liễu Tam,” Cơ Sướng nhìn thẳng vào mắt cậu, đột nhiên nói: “Dưới đó ít nhất cũng phải hai mươi mét, không có sức mạnh của ta, ngươi hoàn toàn không thể xuống được.”
Giọng Cơ Sướng trầm xuống, hắn đưa ra một bàn tay thon dài trắng bệch, từ đầu ngón tay bắt đầu từ từ biến thành một đoàn sương đen: “Ta sẽ không chạm vào ngươi, giống như trước đây…”
Lời hắn còn chưa dứt, đồng tử đen kịt đã đột ngột co rút thành một điểm.
Giây tiếp theo, thanh niên dang rộng hai tay, ngã ngửa ra sau trước mặt hắn.
**
Tiếng gió rít vang lên bên tai, ánh sáng trên đầu thu nhỏ lại thành một điểm sáng chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Tóc thanh niên tung bay, cơ bắp trên cánh tay và vai lưng căng cứng theo bản năng, hai chân khép lại, chiếc váy trắng trên người như một đóa hoa dành dành nở rộ giữa không trung. Cảm giác rơi xuống giống như hụt chân một bước. Mọi thứ xung quanh đều đang thụt lùi. Hóa ra cảm giác mất trọng lực xuất hiện cùng lúc đó cũng đi kèm với cảm giác nghẹt thở không thể hít thở.
Tuy nhiên, trong lòng cậu không những không sợ hãi, khóe miệng còn khẽ nhếch lên, bên tai, nhanh hơn cả tiếng gió, là tiếng những cành cây đâm thẳng xuống lòng đất bên cạnh.
Những cành cây dày bằng cổ tay này, sau khi đi vào giếng thang máy, chỉ mất chưa đầy nửa giây đã mọc ra những cành nhánh rậm rạp bên trong giếng, mùi thơm bách quen thuộc xuất hiện ở chóp mũi, ngay sau đó, cậu rơi vào một vòng tay dịu dàng, cảm giác rơi xuống liên tục cuối cùng cũng biến mất.
Những quả cầu trắng lấp lánh xung quanh bay đến, chúng lơ lửng giữa không trung, len lỏi giữa những chiếc lá kim, giống như những con sứa dù trắng đang bơi lội sâu dưới đại dương.
Nhìn những quả cầu trắng lấp lánh gần trong tầm tay, Liễu An Mộc không nhịn được đưa tay chạm vào quả gần nhất, thản nhiên nói:
“Tốc độ của ngươi chậm hơn ta nghĩ.”
Cảm giác chạm vào linh hồn trong lòng bàn tay rất mềm mại, cũng không hề lạnh băng như cậu tưởng, mà mang theo một chút hơi ấm nhàn nhạt, giống như nhúng tay vào nước ấm.
Cánh tay đang ôm cậu siết nhẹ lại một chút, một lúc sau, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả vào sau tai cậu: “Đệ tử học nghệ chưa tinh, làm Sư Tôn thất vọng rồi.”
Trên những cành cây xung quanh nở rộ những nụ hoa màu hồng, dưới lực xung kích đi xuống, những nụ hoa tách khỏi cành, tung bay giữa không trung, lồng ngực áp sát vào lưng cậu truyền đến tiếng tim đập mạnh mẽ, dồn dập từng nhịp. Tiếp theo, giọng nói dịu dàng truyền đến từ phía dưới, nhưng lại mang theo sát ý khát máu:
“Nếu Sư Tôn không thích, đệ tử thay ngài giết ngay lập tức.”
Liễu An Mộc chớp mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, hỏi: “Giết ai?”
Ngón tay có khớp rõ ràng luồn vào kẽ ngón tay cậu, đan chặt vào nhau. Vòng ôm phía sau siết chặt hơn một chút, như một con trăn đang quấn chặt con mồi, hơi thở nóng bỏng không ngừng phả vào gáy cậu, giọng nói trầm thấp và khàn khàn một chút: “Sư Tôn muốn đệ tử giết ai? Nếu để đệ tử chọn, con nhất định sẽ khiến lao quỷ* đó tan xác thành vạn mảnh, hồn bay phách lạc.”
(*lao quỷ này là lao dịch, tùy tùng, bla bla… ý chỉ Cơ Sướng đó)
Liễu An Mộc không hề suy nghĩ, lười biếng từ chối: “Hắn không được.”
Hơi thở sau tai khựng lại một chút, sau đó trở nên gấp gáp nóng rực: “Vì sao chỉ có hắn là không được?”
Hơi thở phía sau dường như đặc biệt bồn chồn, rời khỏi sau tai thanh niên, sau đó lại lo lắng phả vào vết cắn chưa tan trên gáy, từng luồng cảm giác tê dại giống như vô số côn trùng nhỏ đang chui dọc theo dây thần kinh vào đại não.
“Ra ngoài làm ăn, uy tín là quan trọng nhất, nếu truyền ra bên ngoài, ta còn làm ăn được nữa không?” Liễu An Mộc bị cảm giác tê dại ở gáy kích thích run rẩy cả người, theo phản xạ có điều kiện nghiêng đầu: “Hơn nữa, hắn từng kết khế với ta. Trừ khi ta chết đi, hiện tại hắn đang ở trạng thái nhảy ra khỏi Lục giới, bất tử bất diệt.”
Trong giếng thang máy im lặng một thoáng, yêu khí nồng đậm và nguy hiểm tràn ngập toàn bộ giếng thang máy, ngay cả những quả cầu trắng lấp lánh vừa nãy còn lơ lửng giữa không trung cũng rủ nhau co rúm vào các góc của giếng thang máy, sợ bị luồng yêu khí ngút trời này vạ lây.
Một lúc lâu sau, giọng nói trầm thấp của con Yêu phía sau mới vang lên lần nữa: “Nguyện vọng của hắn là gì?”
Anh đã ẩn mình ở nhân gian hàng ngàn năm, trong tay nắm giữ vô số nguồn lực và sức mạnh mà người thường không thể có được. Ngay cả một chút tài nguyên rò rỉ ra từ kẽ ngón tay cũng đủ để một người bình thường vươn lên hàng ngũ giới thượng lưu. Nếu chỉ cần dùng một chút tài nguyên không đáng kể, là có thể tống khứ con lao quỷ chướng mắt đó đi, thì tại sao anh lại không làm?
“Ồ, hắn từng có một kẻ tử thù tên là Cơ Thích, còn gọi là Thiệu Công, từng phò tá Chu Vũ Vương. Người này đã giết cha huynh đệ của hắn, có thù sâu như biển với hắn.”
Liễu An Mộc chậm rãi nói: “Vì vậy, nguyện vọng của hắn từ đầu đến cuối chỉ có một, đó là giúp hắn tìm ra kiếp sau của Cơ Thích để báo thù. Cơ Thích trước khi chết từng lập lời thề, đời đời kiếp kiếp bảo vệ Chu Thiên Tử. Vì vậy, hắn chỉ có thể đầu thai vào hậu duệ của mình, chỉ có tìm ra hậu duệ của Cơ Thích trước, mới có khả năng tìm được kiếp sau của Cơ Thích.”
“Nhưng nhà Chu cách đây đã hơn ba ngàn năm, e rằng Cơ Thích cũng đã luân hồi chuyển thế được vài trăm năm rồi, biết đâu huyết mạch của hắn đã tuyệt diệt ở một triều đại nào đó rồi. Lão già nhận mối làm ăn này, chẳng qua cũng chỉ muốn lừa được một lao động miễn phí mà thôi.”
**
Chan: Ý là tại tui biết cái cây đó là Bách Chỉ nên mới dùng “Anh” đó, người do Bách Chỉ đang lấy thân phận Yêu để tiếp cận An An nên tui để An An kêu ta-ngươi. Nhưng tui đang không biết nếu về hiện tại, cái giáo sư Bách, với sau này sống chung ấy, thì để An An xưng hô với cụ Bách là gì nhỉ? Anh em, tôi anh, cái gì cũng thấy không hợp lý á! @.@
Hết chương 84


Bình luận về bài viết này