[Bá Tổng] Chương 02


Chương 02

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Khóe môi xinh đẹp của Giản Vân Xuyên không kìm được mà co giật một cách khó nhận ra.

“Giản thiếu gia, tôi chỉ là nhất thời cao hứng nên mới như thế, xin cậu thông cảm, thông cảm.” Cố Sâm Vũ kết thúc màn biểu diễn, mặt dày khách sáo nói: “Mời cậu.”

Giản Vân Xuyên hơi cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt có vẻ ngây thơ của anh, trong đáy mắt lặng lẽ nảy sinh một tia dò xét.

Vị nhị thiếu gia bao cỏ này, đầu óc rỗng tuếch lại còn có gan làm càn, nhưng đôi mắt ngày thường lại trong veo sạch sẽ đến kỳ lạ. Tuy nhiên, gu thẩm mỹ của bản thân anh ta lại quá đỗi… tầm thường thô tục.

Chỉ nhìn thêm một cái thôi cũng thấy đau mắt.

Cậu thu hồi ánh mắt, không nói gì thêm, sải bước đôi chân dài thẳng tắp, tiếp tục đi về phía cửa phòng khách sạn.

Bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, với tình cảnh hiện tại của cậu, cậu chưa có đủ khả năng để đối đầu trực tiếp với nhà họ Cố.

Tận mắt nhìn thấy Giản Vân Xuyên rời khỏi căn phòng khách sạn, sợi dây thần kinh căng thẳng của Cố Sâm Vũ mới thả lỏng một chút.

Vị mỹ nhân này chính là trùm cuối siêu cấp của cuốn sách, là nam chính mà ai cũng không thể đắc tội, anh không muốn phải chết thảm như nguyên chủ đâu.

Nói đi thì cũng phải nói lại, vừa rồi anh đã hóa giải được nguy cơ chưa nhỉ? Giản Vân Xuyên hẳn là tin rằng anh chỉ thích chơi đấu địa chủ, không hề có ý đồ bất chính nào khác, đúng không? Dù sao diễn xuất của ạm cũng tự nhiên đến vậy cơ mà, giọng hát cũng…

“Cố Tổng, Giản thiếu gia đã đi rồi, vậy chi bằng… để hai anh em chúng em hầu hạ ngài thật chu đáo nhé ạ?” Người anh sinh đôi thăm dò mở lời.

Cố Sâm Vũ hoàn hồn, nhìn cặp anh em có khuôn mặt non nớt, không nhịn được nhíu mày: “Hai đứa—”

“Cố Tổng~” Cặp anh em sinh đôi nhìn nhau, tưởng rằng Cố Sâm Vũ đã đổi ý, lập tức muốn vây quanh anh, một người bên trái, một người bên phải.

“Khoan đã!” Cố Sâm Vũ khẽ quát một tiếng: “Hai đứa cứ đứng yên đó nói chuyện, đừng lại gần đây.”

Anh thật sự không chịu nổi cái mùi nước hoa đó.

Bước chân của hai anh em khựng lại.

“Cố Tổng, rốt cuộc chúng em đã làm sai điều gì, mong Cố Tổng chỉ rõ.” Giọng điệu của người anh nghe có vẻ tủi thân, nhưng nhiều hơn vẫn là sự hèn mọn.

Rõ ràng trước đây Cố Tổng rất yêu thích hai anh em bọn họ, vậy mà giờ lại trở mặt nhanh như trở bàn tay, quả nhiên người có tiền đều dễ dàng thay đổi như vậy.

Cố Sâm Vũ sắp xếp lại câu chữ: “Hai đứa vẫn còn đang đi học à?”

“Gì cơ ạ?” Người em khựng lại, rồi nhanh chóng buột miệng nói: “Cố Tổng, tuy chúng em đã học đại học, nhưng năm nay mới vừa tròn mười tám tuổi thôi!”

Cố Sâm Vũ mở to hai mắt: “Hả? Mới vừa tròn mười tám tuổi thôi ư?”

Anh chỉ biết “Cố Sâm Vũ” trong sách rất thích những cậu trai trẻ tuổi, mảnh khảnh, xinh đẹp, nhưng không ngờ bá tổng lại cầm thú đến mức nhúng chàm cả những thanh thiếu niên vừa mới đến tuổi trưởng thành, lại còn là một cặp sinh đôi…

“Thật mà Cố Tổng!” Tưởng rằng Cố Sâm Vũ không tin, người em vội vàng bước thêm một bước: “Không tin ngài có thể xem chứng minh thư của chúng em—”

“Dừng lại, dừng lại!” Cố Sâm Vũ giơ tay lên, làm một động tác “ngừng lại”: “Tôi không phải không tin hai đứa, tôi muốn nói chuyện khác.”

Anh hắng hắng giọng, cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất, hỏi: “Hai đứa có gặp khó khăn gì không?”

Anh đã làm giáo viên chủ nhiệm được hai năm, hai năm này anh đã gặp không ít những đứa trẻ khác nhau. Trừ số ít người có nhân cách chống đối xã hội bẩm sinh, mỗi đứa trẻ có cuộc sống không trọn vẹn đều có những nỗi niềm khó nói.

Chính vì vậy, điều đầu tiên anh học được sau khi làm giáo viên chủ nhiệm chính là, trong trường hợp không hiểu rõ ràng, không được tùy tiện phê phán và định nghĩa bất kỳ một “đứa trẻ hư” nào.

“Cái này…” Cặp anh em sinh đôi trong lúc nhất thời nghẹn lời, một lúc lâu sau, người anh mới khẽ đáp: “Cố Tổng, ngài đã cho chúng em quá nhiều rồi.”

Bất kể bên ngoài đồn đại Cố Nhị Thiếu hoang dâm háo sắc đến đâu, nhưng việc anh chi tiền cho hai anh em bọn họ thật sự vô cùng hào phóng, hầu như không hỏi han gì đã cho bọn họ số tiền vượt quá mong đợi, thậm chí đến giờ vẫn chưa đòi hỏi bất cứ thứ gì từ họ…

“Quả nhiên là thiếu tiền…” Cố Sâm Vũ lẩm bẩm, rồi hỏi: “Hai đứa cần bao nhiêu nữa, hôm nay tôi — tôi sẽ chuyển khoản cho hai đứa sau. Sau này cố gắng học tập, tương lai còn nhiều ngày kiếm tiền mà.”

“Cố Sâm Vũ” trong tiểu thuyết hiện tại vẫn là người rất giàu.

“Cố Tổng!” Người anh đột nhiên hiểu ra ý tứ trong lời nói của Cố Sâm Vũ: “Chúng em không thể nhận tiền của ngài một cách vô ích được ạ!”

“Ai nói cho không các cậu đâu? Coi tôi là làm từ thiện chắc?” Cố Sâm Vũ đổi giọng, nghiêm mặt khẽ mắng: “Hai người đàn ông lành lặn khỏe mạnh, sau này kiếm được tiền rồi, không biết trả lại cho tôi à?”

Thầy Cố một khi đã nghiêm mặt, tự nhiên sẽ có một khí thế không giận mà uy.

Cặp anh em sinh đôi cúi đầu xuống, không dám lên tiếng lên.

“Tôi không biết hai đứa có khó khăn gì, tôi cũng không muốn hỏi. Tôi sẽ cho hai đứa một khoản tiền, sau này muốn tiếp tục sa đọa, hay muốn cố gắng vực dậy, là do hai đứa tự mình quyết định.” Cố Sâm Vũ cầm giấy bút trên bàn trà, đưa cho người anh: “Cho tôi số tài khoản, sau đó hai đứa có thể đi được rồi.”

Nói đến thế thôi.

Là một người ngoài mới xuyên đến, anh chỉ có thể làm được bấy nhiêu.

Khó khăn lắm mới tiễn được mấy người tình nhỏ mà nguyên chủ bao nuôi đi, Cố Sâm Vũ ngồi trên chiếc ghế sofa sang trọng của khách sạn, chìm vào suy tư.

Đến nước này rồi, anh không thể không chấp nhận sự thật rằng, mình đã thực sự xuyên vào cuốn tiểu thuyết máu chó hào môn đó, trở thành bá tổng pháo hôi trùng tên trùng họ.

Điều không may là, khi anh xuyên qua thì “Cố Sâm Vũ” đã làm không ít chuyện thất đức. Điều may mắn là, anh đã lật ngược được tình thế, bóp chết hành vi nguy hiểm nhất ngay từ trong trứng nước.

Tiếp theo, anh phải làm gì để tránh khỏi số phận bị Giản Vân Xuyên ghi hận và bị công chính trả thù đây?

“Bạn yêu tôi tôi yêu bạn, Mixue Ice Cream & Tea ngọt ngào ghê, bạn yêu tôi tôi yêu bạn, Mixue Ice Cream & Tea ngọt ngào ghê…”

(*Lời bài hát quảng cáo của chuỗi cửa hàng trà sữa Mixue :v)

Một hồi chuông điện thoại bất ngờ vang lên, cắt ngang sự suy nghĩ khổ sở của thầy Cố.

Cố Sâm Vũ: …

Tác giả không nói, gã bá tổng này cũng thích Mixue Ice Cream & Tea…

Lấy điện thoại ra từ trong túi quần tây, chỉ thấy màn hình hiển thị cuộc gọi đến ghi rõ hai chữ: “Anh cả”.

“Khụ…” Cố Sâm Vũ nhẹ nhàng thử nhe răng.

Cố Diệp, anh cả của nhà họ Cố, người thừa kế tương lai của Tập đoàn Cố thị. Trong sách chỉ khắc họa vài nét sơ sài về đứa con cưng của trời này, nhưng thủ đoạn sấm sét và vì đại nghĩa diệt thân của anh ấy đã để lại ấn tượng khá sâu sắc cho Cố Sâm Vũ.

Nhân vật cần đề phòng cấp độ hai.

Cố Sâm Vũ kẻ một đường cảnh giới trong lòng, hít sâu một hơi, nhận điện thoại.

“Alo, Anh cả.”

“Ừm.” Một giọng nói trầm thấp quý phái truyền đến từ đầu dây bên kia: “Tối nay về sớm một chút, ăn cơm tối cùng nhau, cha có chuyện cần thông báo.”

Cố Sâm Vũ nghi ngờ chớp chớp mắt, cố gắng nhớ lại xem ngày này trong sách nhà họ Cố đã xảy ra chuyện gì, nhưng rất tiếc, không thu được gì cả.

Dù sao cũng chỉ là một nhân vật pháo hôi, chỉ xuất hiện khi liên quan đến nhóm nhân vật chính, còn những lúc khác đều là người vô hình.

Mặc dù không biết phải đối mặt với điều gì, Cố Sâm Vũ vẫn ngoan ngoãn đồng ý. Sau khi cúp máy, anh lập tức mở danh bạ, gọi điện cho thư ký của nguyên chủ.

Đúng vậy, thư ký vạn năng là trang bị tiêu chuẩn của bá tổng, Cố Tổng cũng phải có.

“Cố Tổng.” Một phút sau, một thanh niên tóc ngắn đeo kính gõ cửa phòng: “Ngài còn dặn dò gì nữa không ạ?”

Cố Sâm Vũ: “Thư ký Lâm, đưa tôi về nhà.”

Thư ký Lâm dừng lại một giây: “Ngài nói là nhà nào ạ?”

Cố Sâm Vũ: …

Cái gọi là thỏ khôn có ba hang, cái vị Cố Tổng này cũng có chút bản lĩnh đấy.

Chiếc siêu xe Ferrari màu đỏ chói lóa đi vào cổng biệt thự một cách chậm rãi, sau khi tắt máy và dừng lại, thư ký Lâm quay đầu lại: “Cố Tổng, chúng ta đã đến nơi rồi.”

Cố Sâm Vũ không nhịn được, nói: “Thư ký Lâm, trước đây anh có từng lái máy kéo chưa?”

Trên đường đi, anh đã phải chịu đựng vô số ánh mắt khinh bỉ từ các chủ xe thể thao khác, nhưng vì phép lịch sự, anh không thúc giục tài xế lái nhanh hơn.

Thư ký Lâm trưng ra một biểu cảm bình thản: “Mạng sống đáng quý, an toàn là trên hết, tuân theo lời dạy của Cố Tổng.”

Cố Sâm Vũ đành chịu thua, nói: “Anh đi tìm chỗ nào đó ăn tối trước đi, đợi khi nào tôi thông báo, rồi hãy đến đón tôi.”

Đây là một khu biệt thự biệt lập cao cấp, Cố Sâm Vũ không hiểu rõ bố cục thành phố này, nhưng không cần nghĩ cũng biết, nơi này tuyệt đối là tấc đất tấc vàng.

“Nhị thiếu gia, ngài về rồi.” Cửa biệt thự mở ra, một người đàn ông trung niên với dáng người nhanh nhẹn bước ra: “Tôi đi đón Cố Tổng, Đại thiếu gia đã đợi ngài ở nhà rồi.”

Cố Sâm Vũ không quen biết người này, chỉ có thể mỉm cười gật đầu cho qua chuyện.

Anh bước chân vào biệt thự, đang đoán xem Cố Đại Thiếu Diệp trông tròn méo như thế nào, giây tiếp theo đã va vào một bức tường thịt người vững chắc.

“Á…” Anh khẽ kêu đau, vừa xoa xoa sống mũi vừa lùi lại: “Xin lỗi—”

“Về rồi đấy à.” Giọng nói có phần quen thuộc vang lên, mang theo nhiều chút chế giễu: “Cha không có ở nhà, em hai không cần vừa về nhà đã ăn vạ đâu.”

Cố Sâm Vũ ngẩng mặt lên, một khuôn mặt tuấn tú thâm thúy đập vào mắt anh.

Anh không tránh khỏi nghẹn lời, rốt cuộc cuốn tiểu thuyết này là thể loại gì vậy, từ nhân vật chính đến nhân vật phụ đều là mỹ nam cả sao?

Cố Diệp cụp mắt nhìn cậu, tốc độ nói không nhanh không chậm: “Nghe nói, hôm nay chú em trói con trai út nhà họ Giản lại.”

Cố Sâm Vũ giật mình, Cố Đại Thiếu đang ở nhà cơ mà, sao tin tức lại linh thông đến vậy?

“Không có chuyện đó.” Anh mặt không đổi sắc, thề thốt phủ nhận nói: “Không biết anh cả nghe tin từ đâu, có lẽ là hiểu lầm gì đó mà thôi.”

“Hiểu lầm?” Cố Diệp cười khẩy một tiếng, nói với vẻ đầy ẩn ý: “Chú em nghĩ, ở trên cái mảnh đất này, có bức tường nào thực sự không lọt gió à?”

Cố Sâm Vũ: “Tường nhà chúng ta không lọt gió đâu, nếu không mùa đông chắc chắn anh cả sẽ bị đông cứng thành —” Chó.

Lời nói đến miệng, kịp thời phanh lại.

Cố Diệp: …

Ánh mắt của anh ấy thay đổi: “Cố Sâm Vũ, bớt làm trò đi, anh không muốn ngày nào cũng phải đi theo sau đít của mày dọn dẹp mớ hỗn độn.”

Cố Sâm Vũ là một A Đấu không thể nâng đỡ nổi, nhưng trớ trêu thay cha lại cảm thấy có lỗi với Cố Sâm Vũ, vì vậy cũng đặc biệt khoan dung, thậm chí không tiếc lấy một công ty con cho anh tiêu xài, khó tránh khỏi tương lai sẽ…

Cố Sâm Vũ: “Anh cả, anh nói xong chưa? Em muốn đi vệ sinh trước đã.”

Cố Diệp im lặng hai giây, nhường đường: “Phải nói là, gu thẩm mỹ của chú mày càng ngày càng tệ hại.”

Cố Sâm Vũ mang theo một đống dấu hỏi chấm trong đầu, cho đến khi anh bước chân vào phòng vệ sinh, liếc thấy trong gương xuất hiện một người đàn ông đầu tóc bóng mượt, đeo dây chuyền vàng bản to, cả cơ thể đột nhiên cosplay Thạch Cơ.

Một lúc lâu sau, anh giơ tay lên, vẫy vẫy vào trong gương, người trong gương cũng vẫy vẫy tay với anh.

“Không phải chứ…” Cố Sâm Vũ nói không nên lời, áp sát lại tấm gương, gạt gạt mái tóc chải ngược không nhúc nhích: “Tác giả, mi có hiểu lầm gì về bá tổng không đấy?”

Điều kỳ diệu là khuôn mặt của nguyên chủ lại giống với anh đến bảy tám phần.

Nhưng điều kỳ diệu hơn là, một bá tổng đường đường chính chính, kiểu tóc lại được tạo kiểu vừa giống trưởng giả học làm sang, lại vừa giống hán gian, kết hợp với khuôn mặt bóng dầu như thể tám trăm năm chưa rửa, quả thực không thể chịu đựng nổi.

“Cứu mạng…” Cố Sâm Vũ che mắt lại, cuối cùng cũng hiểu vì sao Giản Vân Xuyên lại nhìn mình bằng ánh mắt đó.

Nửa giờ sau, cửa phòng vệ sinh mở ra, một thanh niên trẻ tuổi sạch sẽ, gọn gàng bước ra.

Cố Diệp đi tới đối diện, bước chân đột nhiên dừng lại: “Mày là—”

Cố Sâm Vũ nhấc hàng mi cong vút lên, lấy chiếc khăn trên đầu xuống, để lộ khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ: “Anh cả, anh có muốn uống nước không?”

Nhà họ Cố quá lớn, cậu không biết nhà bếp ở đâu…

Anh cả nhà họ Cố, hiếm lắm mới có dịp không thể kiểm soát được biểu cảm kinh ngạc của mình: “Cố Sâm Vũ?”

Cố Sâm Vũ nhe răng cười một cái: “Là em đây mà, anh cả.”

Mái tóc mái có chút dài bị chiếc khăn làm cho rối bời, rủ xuống vầng trán đầy đặn, đôi mắt có hình dạng xinh đẹp cong cong lên vì cười, khóe mắt hếch có điểm một nốt ruồi lệ, nụ cười vừa sống động vừa ngây thơ.

Cố Diệp nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, cẩn thận đánh giá thanh niên vừa xa lạ vừa quen thuộc ở phía đối diện: “Đừng nói là chú mày bị đoạt hồn rồi đấy nhé?”

Nụ cười của Cố Sâm Vũ đông cứng lại.

Cái gì? Lẽ nào anh cả cũng là người xuyên sách? Phải làm sao đây? Anh có nên thừa nhận không? Anh có thể liên minh được không? Bọn họ có thể cùng nhau nghiên cứu cách trở về thế giới thực…

“Anh còn tưởng chú mày sẽ thề sống thề chết bảo vệ cái đầu tóc bóng dầu của mình cho đến khi xuống mồ chứ, sao hôm nay đột nhiên lại chịu gội đầu rồi? Chuyện bất thường ắt có quỷ.” Ánh mắt Cố Diệp dần dần trở nên cảnh giác, chất vấn với giọng điệu không hề thân thiện: “Chú mày lại muốn làm trò quái quỷ gì nữa?”

Cố Sâm Vũ: …

“Chẳng lẽ em không xứng đáng được gội đầu ư?”

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Cố Tổng (nguyên chủ): Số phận của tôi do dầu chứ không phải do trời! Thề chết bảo vệ tóc bóng dầu!

Cố Sâm Vũ: Xin lỗi Cố Tổng, số phận của tôi do tôi chứ không do cậu…

Chan: Ừm, ý là nhiều Cố Tổng quá, Cố Đại Thiếu cũng là Cố Tổng, nên…ừm… tui ko phân biệt được lúc nào là gọi anh cả, lúc nào là gọi thằng em…

Hết chương 02

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 999 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.