[Ôn Lương] Chương 06

By

Published on

in


Chương 06

Tác giả: Bán Bôi Đồ Nguyệt Đông Ci | Editor: Chan

Ôn Lương dẫn Tư Tục đến một nhà hàng món ăn gia đình mà cậu thường cùng bạn cùng phòng đến ăn. Cân nhắc đây là khu vực xung quanh trường, mà Tư Tục lại là người nổi bật, nên Ôn Lương đặc biệt đặt một phòng riêng.

Ôn Lương không kén ăn, vì vậy cậu đưa máy tính bảng gọi món cho Tư Tục.

Tư Tục lật xem một lúc, rất nhanh đã đặt xong mấy món trong hệ thống.

“Có muốn uống nước ép không?” Tư Tục hỏi.

Ôn Lương gật đầu: “Có, tôi muốn uống một ly nước ép kiwi.”

Tư Tục lại gọi thêm hai ly nước ép kiwi rồi gửi thực đơn đi.

Sau khi gọi món, không khí có chút trầm mặc, Ôn Lương cũng không biết nói gì, bèn lấy chén đũa ra muốn tráng qua nước nóng, Tư Tục đưa tay ra nhận lấy: “Để tôi làm cho.”

Tráng chén bát xong, đúng lúc phục vụ gõ cửa mang hai ly nước ép vào, Ôn Lương nâng ly lên: “Tư Tục, cảm ơn cậu hôm nay đã giúp tôi một lần nữa.”

Tư Tục nhẹ nhàng chạm ly với cậu: “Không cần khách sáo.”

Nước ép kiwi có chút chua, Tư Tục khẽ nhíu mày, Ôn Lương thấy vậy thì cười nói: “Tôi thích uống nước ép chua chua, cậu có muốn gọi thêm một ly khác không?”

Tư Tục uống thêm một ngụm, sau khi quen thì cảm thấy cũng ổn, anh lắc đầu: “Không cần đâu.”

Ôn Lương thấy anh không nhíu mày nữa, bèn bắt chuyện với anh, cậu đưa tay sờ vào vết răng trên tuyến thể phía sau gáy mình: “Cái đánh dấu tạm thời này, khoảng bao lâu thì sẽ hết tác dụng?”

Tay Tư Tục khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn cậu, nhìn thấy cậu vẻ mặt nghiêm túc, dường như hoàn toàn không nhận ra việc thảo luận về đánh dấu tạm thời với một Alpha là chuyện riêng tư đến mức nào, mặc dù cái đánh dấu tạm thời này là do chính anh thực hiện, đầu ngón tay Tư Tục xoa xoa: “Khoảng 20 tiếng.”

Ôn Lương mở to hai mắt: “Lâu đến thế hả!”

Tư Tục không nói gì, lẽ nào cậu ấy chưa từng học về lý thuyết giới tính ABO cơ bản và kiến thức bảo vệ an toàn thời trung học sao?

“Vậy thì cái này còn tốt hơn thuốc ngăn chặn nhiều, thuốc ngăn chặn của tôi mỗi lần chỉ được 7 tiếng, xịt một lần là phải tính toán thời gian lần tiếp theo, rất phiền phức.”

“Tôi nhớ thuốc ngăn chặn không phải lâu nhất là 12 tiếng ư?”

Ôn Lương khựng lại, hiểu ra mình có phần lỡ lời, nhưng lại nghĩ đến nhân phẩm của Tư Tục, rõ ràng cậu ấy không phải là người sẽ gây bất lợi cho mình, vì vậy cậu có chút lo lắng nói: “Tuyến thể của tôi có phần khác biệt, nên thuốc ngăn chặn thông thường không có tác dụng với tôi. Thuốc ngăn chặn của tôi là loại được pha chế đặc biệt, vì vậy thời gian duy trì không được lâu cho lắm.”

Omega cũng giống như Alpha, Alpha ngay từ lần phân hóa đầu tiên đã thể hiện rõ sự khác biệt về cấp bậc, Alpha cấp cao sẽ càng mạnh hơn khi tuổi tác tăng lên, cấp bậc cũng sẽ tăng theo. Alpha cấp thấp có thể cả đời chỉ là một Alpha bình thường, vì vậy ngay cả giữa các Alpha cũng có sự khác biệt rất lớn.

Cộng đồng Omega cũng vậy, có các tiêu chuẩn cấp bậc nghiêm ngặt, gần giống với cấp bậc của Alpha. Điểm khác biệt duy nhất là Omega ngay từ trước khi phân hóa đã biểu hiện các đặc điểm Omega mạnh mẽ. Trong thời kỳ chưa phân hóa không có dịch tuyến thể bảo vệ, bọn họ sẽ phải chịu nhiều tổn hại khác nhau, chẳng hạn như bệnh nặng, phóng xạ, chấn thương bên ngoài, v.v., khiến cho khi bọn họ phân hóa thành Omega, dịch tuyến thể sẽ ưu tiên phục hồi cơ thể bọn họ. Nhưng tổn hại càng nghiêm trọng thì tác dụng phục hồi của dịch tuyến thể càng yếu, và cũng vì thế mà gây ra nhiều chứng mẫn cảm pheromone khác nhau.

Chính vì vậy, một phần nhỏ Omega này khác biệt với Omega bình thường chưa từng bị tổn hại, và điều này cũng có nghĩa là bọn họ không thể trở thành Omega cao cấp. Rất không may, Ôn Lương là một trong số những người mắc chứng mẫn cảm pheromone. Giống như pheromone của Alpha và Omega cấp cao, quyền riêng tư về pheromone của những Omega này cũng được giữ bí mật, nhằm ngăn chặn những kẻ có ý đồ xấu lợi dụng chứng mẫn cảm pheromone để gây tổn hại lớn hơn cho bọn họ.

Vì vậy, ngay khi cậu nói như vậy, Tư Tục lập tức hiểu ra. Vì sự bảo vệ quyền riêng tư của Omega, anh không hỏi sâu về những tổn hại mà Ôn Lương đã từng phải chịu đựng, điều này có thể là những ký ức đau khổ đối với cậu, hơn nữa vì là cấp độ bảo mật, hiển nhiên Ôn Lương cũng sẽ không dễ dàng nói cho người ngoài nghe, vừa nãy chỉ là lỡ lời mà thôi.

Tuy nhiên, anh có thể bỏ qua thuốc ngăn chặn và ngửi thấy pheromone của Ôn Lương, có lẽ là do chứng mẫn cảm pheromone. Nghĩ đến đây, anh mới nhận ra pheromone hoa cúc La Mã của Ôn Lương trong không khí có pha lẫn chút hương lạnh, đó là hương vị biển sâu. Omega này, người anh đã quen biết từ lâu nhưng mới bắt đầu thân thiết mấy ngày nay, hiện tại, ngay lúc này, toàn thân đều tràn ngập pheromone của anh, nhận thức này khiến Tư Tục cảm thấy có một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.

Mới ngồi xuống chưa đầy vài phút, cũng chỉ nói vài câu đếm trên mười đầu ngón tay mà thôi, Ôn Lương đã tự mình tiết lộ bí mật nhỏ của mình trước mặt Tư Tục, điều này khiến cậu có chút bực bội, vì vậy cậu cẩn thận không nói thêm gì nữa nữa. Người này thực sự quá kỳ lạ, lại khiến cậu có thể mất cảnh giác như vậy, chỉ một câu đã để cậu nói ra bí mật nhỏ của mình.

May mắn thay, đồ ăn nhanh chóng được mang lên, Ôn Lương thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Cậu nghĩ đến điều gì đó, bèn lấy điện thoại di động ra chụp một bức ảnh đồ ăn trên bàn, sau đó đưa ảnh cho Tư Tục xem: “Tối nay đăng bức này được không?”

Tư Tục nhìn qua một lượt, gật đầu: “Được.”

Sau đó Ôn Lương gửi bức ảnh này cho Tư Tục.

Cuối cùng, bữa ăn kết thúc trong những câu chuyện rời rạc giữa hai người.

Ra khỏi nhà hàng, hai người đi bộ về trường, khi đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, Tư Tục bảo Ôn Lương đợi mình một chút, rồi đi vào cửa hàng tiện lợi.

Không lâu sau, anh quay lại với một thứ gì đó trên tay, Ôn Lương tưởng anh mua một bao thuốc lá, nên không để ý lắm, cho đến khi Tư Tục đưa thứ đó đến trước mặt cậu, cậu cúi đầu xuống nhìn, là miếng dán tuyến thể, cậu sững người lại một chút, nhìn Tư Tục: “Miếng dán tuyến thể thông thường cũng không có tác dụng với tôi, hơn nữa…” hơn nữa không phải đã đánh dấu tạm thời rồi sao?

Tư Tục vẫn giữ nguyên động tác đưa đồ: “Che vết răng trên tuyến thể.”

Anh cao hơn Ôn Lương rất nhiều, vừa nãy ở chỗ có ánh sáng, vừa cúi đầu xuống đã nhìn thấy vết răng rõ ràng trên gáy của cậu, nếu để người khác nhìn thấy sẽ không tốt cho Omega, hơn nữa, nếu Ôn Lương có người mình thích, bị người khác nhìn thấy sẽ khó tránh khỏi hiểu lầm.

Ôn Lương đỏ mặt, ngượng ngùng nhận lấy miếng dán tuyến thể rồi nhét vào túi: “Cảm ơn cậu nhé, Tư Tục.”

Không ngờ cậu ấy lại tỉ mỉ đến vậy, nhưng cũng dễ hiểu thôi, hiện tại Tư Tục là bạn trai trên danh nghĩa của mình, nếu bị người khác nhìn thấy vết răng này, gây ra hiểu lầm, quả thực sẽ có ảnh hưởng đến cậu ấy.

Chưa kịp suy nghĩ xong, Ôn Lương dừng bước chân, cậu có chút khinh miệt ý nghĩ vừa rồi của bản thân, rõ ràng là Tư Tục đang suy nghĩ cho cậu, cậu lại cứ suy đoán lung tung về động cơ của người khác. Để ngăn mình nảy sinh tình cảm với Tư Tục, Ôn Lương nghĩ kỹ lại cảm thấy, đây không phải là lần đầu tiên mình suy đoán về Tư Tục, không phải mình đã nói là cứ để thuận theo tự nhiên rồi sao? Hành vi này thực sự đúng đắn sao?

Cậu đột nhiên dừng bước, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, Tư Tục cũng dừng lại theo: “Sao thế?”

Ôn Lương nhìn Tư Tục: “Không có gì.”

Rồi tiếp tục bước đi.

Rõ ràng là có chuyện, nhưng Tư Tục không hỏi, đi bên cạnh cậu.

Buổi tối, trước khi đi ngủ, Ôn Lương cập nhật vòng bạn bè, ảnh chụp là đồ ăn tối nay, kèm theo lời nhắn: “Cảm ơn.”

Một lúc sau, Tư Tục cũng cập nhật vòng bạn bè, cùng một bức ảnh, kèm theo lời nhắn: “Không có gì.”

Không giống với những bức ảnh và lời nhắn trước đó, hai bài đăng vòng bạn bè này rất giống với những cặp đôi đang yêu nhau, vì vậy bạn bè của cả hai như thể đã ship được CP, điên cuồng la hét trong phần bình luận, cả buổi tối vô cùng náo nhiệt.

Và hai bài đăng vòng bạn bè này cũng bị chụp màn hình đăng lên diễn đàn trường, lại là một cuộc cuồng hoan của fan CP và cuộc chiến giữa fan và anti, nhưng sáng hôm sau, bài đăng lại bị quản trị viên xóa đi một cách vô tình.

Hết chương 06

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.