Chương 10
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
“Ôn Lương, em xem cái này trước đi.” Cố vấn đưa một tờ giấy cho Ôn Lương.
Ôn Lương nhận lấy xem xét, là điều kiện xét chọn học bổng Nomis. Học bổng Nomis là học bổng cấp trường do Liên minh Đại lục thiết lập, người đạt được học bổng này phải có điểm trung bình toàn khóa đạt top 5% của khoa, đã hoàn thành dự án cá nhân độc lập, và giành được các giải thưởng lớn nhỏ khác nhau. Nói chung, điều kiện xét chọn vô cùng nghiêm ngặt. Lợi ích rõ ràng nhất là ứng viên đạt được học bổng này gần như sẽ không bị các công ty từ chối tuyển dụng. Học bổng Nomis là học bổng có giá trị nhất, thể hiện rõ nhất giá trị học tập và giá trị cá nhân của sinh viên trong toàn Liên minh Đại lục.
Mỗi năm đều có vô số sinh viên chen chúc nhau muốn giành được học bổng này, số người ngày đêm cắm đầu vào thư viện và phòng thí nghiệm vì nó cũng không đếm xuể. Việc xét chọn được ấn định vào tháng 12 hàng năm, danh sách cuối cùng sẽ được công bố vào tháng 3 năm sau, và chỉ sinh viên năm ba mới có thể tham gia xét chọn. Mỗi khoa chỉ được cử hai người, toàn trường có năm khoa, tổng cộng chọn ra mười người.
Ôn Lương cầm tờ giấy trên tay, hỏi: “Phải thông báo cho mọi người chuẩn bị tranh cử học bổng ạ?”
Cố vấn cười cười lắc đầu: “Nói thật, là cố vấn năm ba, có một suất đề cử, trước đây tôi không có quyền này, bây giờ các em là năm ba rồi, tôi cũng có thể tham gia đề cử. Đương nhiên việc đề cử này chủ yếu là để quảng bá trong khoa, tạo cơ hội cho lãnh đạo khoa nhìn thấy, nhưng có được chọn hay không thì chưa chắc.”
Cố vấn còn rất trẻ, có lẽ vì đã có đủ tư cách đề cử, khi cô cười, những nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt cong lên tinh tế. Dù sao đi nữa, nếu người cô đề cử đạt được học bổng, đối với giáo viên cũng là một điều rất đáng tự hào, thuộc loại sự kiện lớn có thể ghi vào hồ sơ giảng dạy.
Ôn Lương cũng là lần đầu tiên biết cố vấn lại có quyền đề cử học bổng: “Người được đề cử này phải đủ xuất sắc mới xứng đáng với học bổng Nomis, nếu không trong khoa cũng sẽ không phục.”
Nói đến đây, cố vấn thở dài một tiếng: “Thực ra tôi đã có hai ứng cử viên trong lòng rồi, người đầu tiên là Tư Tục, cậu ấy có học lực xuất sắc, các giải thưởng lớn và dự án cậu ấy đã làm không biết bao nhiêu cái, nếu đề cử cậu ấy thì chắc chắn không thành vấn đề.”
Khoa có nhiều cố vấn như vậy, nhưng chỉ có hai suất học bổng, nếu đề cử Tư Tục thì chắc chắn là thành công, dù sao sự xuất sắc của cậu ấy cả trường đều có thể nhìn thấy rõ.
Ôn Lương tỏ ý đồng tình.
“Nhưng cậu ấy không đồng ý.”
Cái gì?
Ôn Lương có chút sững sờ: “Tại sao ạ?”
Cố vấn cười khổ: “Cậu ấy nói, học bổng Nomis nên dành cho những người cần nó hơn, đối với cậu ấy, học bổng Nomis chỉ là dệt hoa trên gấm, không có tác dụng thực tế gì cả, những tài năng xuất sắc khác trong khoa có lẽ sẽ cần nó hơn.”
Ôn Lương suy nghĩ một chút, với gia thế của cậu ấy, có lẽ có được học bổng hay không cũng không quan trọng, cậu rất khâm phục Tư Tục có suy nghĩ và tấm lòng như vậy.
“Vậy nên tôi còn người thứ hai, chính là em đó, Ôn Lương.”
Giọng cố vấn vang lên bên tai Ôn Lương, cậu ngạc nhiên nhìn cố vấn: “Em ạ?”
Cố vấn gẩy gẩy mái tóc dài: “Sao thế? Là em thì ngạc nhiên lắm à?”
Ôn Lương trong lúc nhất thời không nói nên lời, một lúc lâu sau mới siết chặt tờ giấy trong tay: “Có phải cô vì em là trợ lý cố vấn của cô nên mới cho em cơ hội này không ạ?”
“Sao thế? Không được hả?”
Lông mày Ôn Lương nhíu lại thật chặt lại với nhau, suất đề cử đạt được bằng cách này không phải là điều cậu muốn, cậu nhớ đến sự từ bỏ của Tư Tục, và việc mình đạt được bằng cách này, một cảm giác xấu hổ to lớn bao trùm lấy cậu ngay lập tức, lòng tự trọng của Omega nhỏ bé bị đả kích mạnh mẽ.
Thấy cậu gần như sắp khóc, cố vấn vội vàng thu lại nụ cười, không trêu chọc cậu nữa, cô nghiêm túc nói: “Ôn Lương, em thực sự nghĩ chỉ dựa vào việc mình là trợ lý của tôi mà có thể có được cơ hội tuyệt vời này sao? Nếu là như vậy, em đã đánh giá thấp tôi quá rồi, và cũng đánh giá thấp chính bản thân mình.”
Ôn Lương cắn môi dưới cúi đầu.
“Thành tích của em cũng vô cùng xuất sắc, thành tích của em trong khoa không phải cũng nằm trong top 5% sao? Dự án cá nhân em đã làm, các giải thưởng lớn nhỏ em cũng đã đạt được, giải thưởng lớn nhất em từng đạt được là Giải Thử thách Tài chính Liên minh vào năm hai, em đã giành được vị trí thứ hai, đây là giải thưởng cấp Liên minh đấy, những thành tích này đủ để em tranh cử học bổng Nomis rồi, ngược lại tôi không hiểu tại sao em cứ như thể chưa bao giờ nghĩ đến điều đó.”
Ôn Lương ngượng ngùng hít hít mũi, cậu làm gì cũng theo đúng quy trình, những dự án và cuộc thi đó chỉ là cậu cảm thấy thú vị, có thể nâng cao bản thân nên mới làm, mặc dù đạt được một số thành tích, nhưng cậu chưa từng nghĩ sẽ dùng những thứ này để tranh cử học bổng Nomis, dù sao trong toàn khoa vẫn còn rất nhiều người trong top 5%, cũng có rất nhiều người từng đạt được các giải thưởng lớn về dự án, cậu chưa bao giờ nghĩ đến hướng học bổng này.
Cậu nói những suy nghĩ này với cố vấn, cố vấn bị cậu chọc cười: “Em nói đúng, vẫn còn rất nhiều người, nhưng đó là do các cố vấn khác dẫn dắt, không phải tôi dẫn dắt, người xuất sắc nhất tôi dẫn dắt ngoài Tư Tục ra thì chính là em.” Cô nghĩ nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Em đừng nói những lời này với người khác đấy nhé, nếu không họ sẽ có ý kiến với tôi đấy.”
Ôn Lương không nhịn được cũng cười: “Em sẽ không nói đâu ạ.”
“Trong lòng tôi chỉ có hai người phù hợp, em và Tư Tục, tôi còn đau đầu một thời gian nên chọn ai trong hai người các em, kết quả là Tư Tục tự mình chủ động từ bỏ, nên việc đề cử em là lẽ đương nhiên rồi.”
Một ý nghĩ nảy sinh trong lòng Ôn Lương: “Cô ơi, Tư Tục có biết em cũng là một trong những ứng cử viên không ạ?”
Cố vấn lắc đầu: “Tôi chưa nói với bất kỳ ai, nói với em là để thông báo, nếu em không có ý kiến gì về việc này thì cứ quyết định như vậy nhé.”
Vậy thì tốt rồi.
Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm.
“Được rồi, Ôn Lương, em cầm tờ phiếu xét chọn này về, chuẩn bị tài liệu theo hướng dẫn trên đó, sau đó gửi vào email của tôi, những giải thưởng đó em nhất định phải viết rõ ràng ra, điều này liên quan đến việc có giành được học bổng Nomis hay không, hồ sơ giảng dạy của tôi có thể phong phú thêm hay không đều trông cậy vào em cả đấy.”
“Vâng, em nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Rời khỏi văn phòng, Ôn Lương cẩn thận đặt tờ phiếu vào balo, bước chân nhẹ nhàng đi xuống lầu.
**
Buổi tối, Ôn Lương đang ngồi trước máy tính chuẩn bị tài liệu, ba người bạn cùng phòng vừa nói vừa giận dữ bước vào từ cửa.
Viên Lâm: “Tao thấy rõ ràng là hắn có ý đó, mẹ, chỉ dám ám chỉ nói bóng nói gió hại người ở đó, có giỏi thì nói thẳng tên ra đi, thứ hèn!”
Hàn Vũ Lạc: “Đúng vậy.”
Ôn Lương thấy bọn họ ai nấy đều tức giận nhíu mày, vội vàng đi tới hỏi han: “Sao thế? Sao lại tức giận như vậy, không phải nói đi mua trà sữa à? Trà sữa đâu?”
Viên Lâm ngồi phịch xuống ghế: “Còn tâm trạng nào mà mua trà sữa nữa, tức chết đi được!”
Ôn Lương thấy cậu ấy tức đến mức nghẹn lời, vội vàng hỏi Lý Thuần Thúc: “Sao thế, có chuyện gì mà khiến tụi mày tức giận đến thế?”
Lý Thuần Thúc do dự nhìn hai người còn lại, lấy điện thoại của mình ra nhét vào tay Ôn Lương: “Mày tự xem đi, tao cũng không biết phải nói với mày thế nào nữa.”
Ôn Lương cầm điện thoại lên, là mấy bức ảnh chụp màn hình mà Lý Thuần Thúc đã chụp được, là nội dung trò chuyện trong group lớn của khoa Kinh tế.
Nửa giờ trước, có một ID là một chuỗi tiếng Anh nói một câu trong đó:
[Đề nghị mọi người nên đi làm thân với cố vấn, tốt nhất là loại có thể làm trợ lý cố vấn ấy, trực tiếp được sắp xếp một suất đề cử nội bộ học bổng Nomis, thế này thì lại có thể bớt phấn đấu được mấy năm rồi.]
Vốn đã gần đến thời gian xét chọn học bổng Nomis, tâm lý nhiều người vô cùng nhạy cảm, một số người trực tiếp chửi bới, nguyền rủa ác độc trong nhóm, những lời lẽ chửi rủa vô căn cứ cứ nối tiếp đuôi nhau, thậm chí có người còn lập ra một cái bảng, cái bảng này là một danh sách, trong đó giới thiệu chi tiết về các cố vấn và trợ lý cố vấn trong khoa Kinh tế, tên của Ôn Lương và cố vấn nổi bật trên đó.
Ôn Lương rất nổi tiếng trong khoa Kinh tế, thành tích học tập thế nào mọi người đều biết, lại dính đến chuyện học bổng Nomis, nên tên của cậu gần như nổi bật nhất trong số những người đó, mọi người đều xôn xao đoán là cậu, sau khi nhắm mục tiêu vào cậu, mặc dù số người chửi bậy và nguyền rủa đã giảm đi nhiều, nhưng những người nói bóng nói gió vẫn không ít.
Ôn Lương xem xong lời phát biểu đó, nói thật cậu cũng cảm thấy là đang nói mình, hơn nữa chiều nay, cố vấn vừa mới nói với cậu về việc đề cử cậu, việc này cũng quá trùng hợp rồi.
Nhưng nhìn ba người bạn cùng phòng tức giận như vậy, cậu tắt điện thoại đi, nhẹ nhàng ôm họ: “Đừng buồn nữa, lỡ không phải nói tao thì sao, không sao đâu, cho dù là nói tao đi chăng nữa, tao cũng không làm gì sai, tao sẽ không buồn đâu, yên tâm đi.”
Hàn Vũ Lạc nắm lấy góc áo của cậu, hỏi: “Ôn Lương, mày thực sự không tức giận chứ?”
“Tao không tức giận đâu.” Ôn Lương nói: “Tao không đáng phải giận dỗi buồn bã trong lòng vì một câu nói, sự thật là thế nào bạn bè tao biết là được rồi, những thứ khác không quan trọng, chuẩn bị tốt tài liệu của mình mới là việc cần làm.”
Viên Lâm đấm ngực thùm thụp: “Nhưng tao tức giận, rõ ràng là mày nên có được, lại bị người khác nói như vậy, tap sắp tức chết rồi!”
Ôn Lương bật cười, vội vàng pha cho cậu ấy một cốc sữa bột: “Thôi ngoan nào bảo bối, đừng giận nữa, đến giờ uống sữa bột rồi.”
Viên Lâm vội vàng nhận lấy: “Sữa bột của tao!”
Cậu ấy hài lòng uống một ngụm: “Mua trà sữa gì chứ, không ngon bằng sữa bột của tao.”
Ba người Ôn Lương thấy cậu ấy đã hết giận, lại còn trưng ra vẻ mặt dở hơi, lập tức bị chọc cười.
Hết chương 10


Bình luận về bài viết này