[Ôn Lương] Chương 16

By

Published on

in


Chương 16

Tác giả: Bán Bôi Đồ Nguyệt Đông Ci | Editor: Chan

“Đa Một Hành Tinh” là khu vui chơi giải trí mới nổi rất hot ở Tân Thành thời gian gần đây, bên trong có rất nhiều tiện ích giải trí. Phương Lâm đã muốn đến đây chơi từ lâu rồi, nhưng mọi người đều bận rộn. Lần này khó khăn lắm mới tập hợp đủ người, vừa ăn tối xong cậu ta đã dẫn mọi người đi về phía đó.

Nhưng khi đến nơi, nó lại không giống như cậu ta tưởng tượng.

“Đây không phải là một khu trò chơi điện tử à? Mấy thứ này bên ngoài chẳng phải đều có à?” Vệ Cừ Hà chỉ vào máy nhảy đối diện hỏi.

Phương Lâm không thể tin nổi nhìn sang trái, nhìn sang phải, quả nhiên đều là những thứ như xe đua kart, máy gắp thú bông, máy ném bóng rổ. Tuy rằng chúng được làm tinh xảo hơn bên ngoài một chút, không gian lớn và ngầu hơn nhiều, nhưng điều đó không làm thay đổi sự thật rằng đây chỉ là một khu trò chơi điện tử.

Phương Lâm mặt mày buồn bã muốn khóc: “Sao lại thế này, trên mạng chẳng phải nói đây là khu vui chơi giải trí lớn sao? Sao lại khác xa so với trên mạng thế này.”

“Trời ạ, sao mày còn tin những gì trên mạng nói chứ.”

Viên Lâm và những người khác nhìn xung quanh, cảm thấy vô cùng phấn khích, hoàn toàn không có cảm giác thất vọng như Vệ Cừ Hà và Phương Lâm. Ở Liên minh Đại lục, ngoại trừ thủ đô Tân Thành, những nơi khác tương đối truyền thống hơn, Omega cũng không được tự do nhiều như vậy, nên mọi thứ ở Tân Thành đều mới mẻ đối với họ.

“Tôi thấy ở đây rất tuyệt mà, tôi chưa bao giờ đến một khu vui chơi giải trí lớn như vậy, tôi không tin nó giống như những khu trò chơi điện tử bên ngoài đâu, chắc chắn còn có những trò vui khác mà chúng ta chưa khám phá ra!” Hàn Vũ Lạc nói.

Viên Lâm: “Đứng ở cửa thì biết được cái gì, vào chơi thử là biết ngay thôi.”

“Đi thôi!”

Ba người họ nói xong liền hưng phấn chạy lên trước.

Vệ Cừ Hà và Phương Lâm vội vàng đi theo sau, cũng có ý để lại không gian riêng cho Ôn Lương và Tư Tục. Phương Lâm vừa đi vừa quay lại nói với Tư Tục: “Tư Tục, mày dẫn Ôn Lương đi chơi đi, nhớ trông chừng nó cho kỹ đấy.”

Tư Tục gật đầu, quay sang thấy Ôn Lương cũng đang hứng thú nhìn xung quanh, anh hỏi: “Muốn chơi gì?”

Ôn Lương thu lại ánh mắt, có chút ngại ngùng lắc đầu: “Cảm giác đều cần nhiều thể lực, tôi không hợp lắm.”

Cậu vốn dĩ hướng nội, ngoài chạy bộ ra thì hầu như không làm những bài tập cần chạy nhảy mạnh. Nhưng hiện tại, trong tầm mắt đều là những trò chơi cần vận động mạnh.

“Thế còn cậu?” Cậu hỏi Tư Tục: “Cậu có muốn chơi gì không?”

Tư Tục ngước nhìn lên lầu, nói: “Ở trên đó có một phòng bắn súng, muốn cùng nhau đi xem không?”

Ôn Lương cũng ngẩng đầu nhìn, không thấy biển chỉ dẫn rõ ràng: “Sao cậu biết trên lầu này có phòng bắn súng?”

“Tôi cũng xem trên mạng, mặc dù quảng cáo trên mạng thổi phồng quá mức, nhưng cũng không phải là không có điểm đáng chú ý.” Anh nghiêng đầu nhìn Ôn Lương: “Sao, có muốn lên xem không?”

“Được thôi.”

Hai người đi thang máy lên lầu hai, tuy nói là lầu hai, nhưng vì tầng trệt đã xây rất nhiều thiết bị trò chơi cao lớn, nên lầu hai ở đây tương đương với lầu ba của các tòa nhà thông thường.

Lầu hai cơ bản là các khu giải trí lớn, có phòng bắn súng, phòng đấu kiếm, và một sân tập mô phỏng giáp máy.

Cậu luôn tò mò nhìn sân tập mô phỏng giáp máy, Tư Tục đi đến bên cạnh cậu: “Muốn vào xem không?”

Ôn Lương quả thực tò mò, nhưng giây tiếp theo cậu nhìn thấy mã thanh toán dán bên cạnh cửa, chỉ có thanh toán và nhận mật khẩu mới có thể mở cửa vào sân tập giáp máy.

Chơi một lần ở đó lại tốn gần nửa tháng tiền sinh hoạt của cậu.

Cậu lắc đầu: “Thôi bỏ đi, chúng ta vẫn nên đi chơi bắn súng đi, trước đây tôi chỉ chơi trò bắn súng đối kháng nhiều người trên mạng thôi, không biết thực tế như thế nào.”

“Vậy thì có lẽ sẽ làm cậu thất vọng đấy.”

Tại sao?

Đẩy cửa phòng bắn súng ra, Ôn Lương lập tức hiểu ý Tư Tục, cậu nghĩ phòng bắn súng là kiểu bắn súng đối kháng giữa hai người trở lên, nhưng phòng bắn súng thực tế chỉ là một khu vực với khoảng cách bắn cố định và bia tập, chỉ có thể đứng trong khu vực đó ngắm bắn, không thể đối kháng với người khác. Bên cạnh còn có trợ lý thông minh cung cấp huấn luyện bắn súng bằng hình ảnh và thông báo kết quả bắn súng theo thời gian thực.

Quả thật là khác với tưởng tượng, nhưng cũng không tệ lắm, Ôn Lương cười nói: “Là tôi nhầm lẫn giữa game và thực tế rồi, trong thực tế chắc khó mà tái hiện được địa điểm và thiết bị như trong game.”

Cậu nói câu này vô tình, ngón tay Tư Tục khẽ động một chút, anh nói: “Cũng không phải nhầm lẫn, game cũng có thể vượt qua không gian và thời gian ảo để trở thành thực tế. Tân Thành còn có một phòng bắn súng đối kháng người thật tái hiện tỷ lệ 1:1 bối cảnh trong game, hai trò bắn súng hot nhất của Liên minh đều có khu trải nghiệm ở đó. Khi nào có thời gian tôi sẽ đưa cậu đi xem.”

Ôn Lương không nghe ra ẩn ý trong nửa câu đầu của Tư Tục, cậu gật đầu đồng ý: “Được thôi.”

Tư Tục dẫn cậu đeo đồ bảo hộ, chọn cho cậu một khẩu súng ngắn bán tự động: “Trước đây cậu chắc chưa từng tiếp xúc với bắn súng, khẩu súng này độ giật tương đối nhỏ, độ chính xác cũng cao, cậu có thể thử.”

Ôn Lương tò mò cầm khẩu súng trong tay: “Đây là súng thật sao?”

Tư Tục không nói với cậu là súng thật hay không, chỉ nói: “Có thể gây thương tích.”

Nếu không phải súng thật, sợ cậu giảm hứng thú bắn súng, nếu là súng thật, lại lo cậu vì sợ hãi mà không dám chơi, cho dù chơi rồi nói không chừng còn để lại ám ảnh.

Omega à, vốn dĩ là yếu đuối mà.

Súng thật hay súng giả đều có thể gây thương tích ở một cường độ bắn nhất định, Ôn Lương cũng không tiếp tục hỏi đến cùng, vẻ mặt hưng phấn nhìn Tư Tục: “Vậy chúng ta bắt đầu đi!”

Tư Tục dẫn cậu đến vị trí đứng, giúp cậu điều chỉnh vị trí, bóp nhẹ bắp tay trên của cậu: “Nâng tay lên, thả lỏng cơ bắp, cậu căng quá sẽ ảnh hưởng đến độ chính xác khi bắn, độ giật của súng cũng sẽ khiến cậu đau.”

Ôn Lương có chút căng thẳng, nghe lời Tư Tục cậu từ từ thả lỏng cánh tay.

Tư Tục đi vòng ra sau cậu, chạm vào lưng cậu, có chút muốn cười: “Tôi bảo thả lỏng cơ bắp, không chỉ là thả lỏng cánh tay, lưng cậu cũng cần thả lỏng, đang căng quá.”

Ôn Lương cũng cười, sau đó làm theo hướng dẫn của Tư Tục để thả lỏng cơ thể.

“Được rồi, dùng cách tôi vừa dạy cậu, sau khi nhắm chuẩn có thể bắn.”

Ôn Lương điều chỉnh vị trí một lần nữa, sau đó bóp cò.

“Đoàng!”

Tiếng súng rất lớn, ngay cả khi đeo đồ bảo hộ cũng khiến Ôn Lương ù tai trong chốc lát, độ giật của súng cũng khiến cánh tay cậu có chút tê.

Tư Tục liếc nhìn bảng điểm điện tử: “Làm tốt lắm, 7 điểm.”

Anh thấy Ôn Lương bắn xong thì đứng yên không động, có chút nghi hoặc đi tới: “Ôn Lương, sao thế?”

Ôn Lương quay đầu lại, đôi mắt lấp lánh hưng phấn nhìn anh: “Tôi có thể chơi thêm một lần nữa không?”

Tư Tục vốn lo lắng cậu bị dọa sợ, nghe cậu nói vậy, không nhịn được cười, anh đưa tay xoa đầu Ôn Lương: “Tất nhiên rồi, cậu muốn chơi bao lâu cũng được.”

“Tuyệt!”

Ôn Lương đầy hứng thú cầm súng lên và bắt đầu nhắm bắn.

Tư Tục đứng phía sau cậu, vừa nhẹ nhàng chỉ dẫn, vừa nhìn chằm chằm vào cậu, ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra ánh mắt của mình tập trung đến mức nào.

Hết chương 16

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.