[Ôn Lương] Chương 29

By

Published on

in


Chương 29

Tác giả: Bán Bôi Đồ Nguyệt Đông Ci | Editor: Chan

“Nói đi, tối qua mày đi đâu?”

Vừa bước vào phòng, Ôn Lương đã bị Viên Lâm và mấy người khác bao vây. Cậu vừa buồn cười vừa bất lực nhìn vẻ mặt tò mò không che giấu được của họ.

“Tao không đi đâu cả.”

Lý Thuần Thúc nói: “Làm bạn cùng phòng gần ba năm, chúng tao chưa bao giờ thấy mày ngủ lại bên ngoài. Tối qua mày đi với Tư Tục đúng không!”

“Lần trước chúng ta đi hát cùng nhau, đã hai giờ sáng rồi, bọn tao định kiếm đại một khách sạn nào đó ở lại, nhưng mày nhất quyết không chịu, kéo bọn tao đi về. Hại cả bọn bị cô quản lý ký túc xá mắng cho một trận, nếu không phải do tao khéo ăn nói, có khi cả bốn đứa đã bị trừ điểm rồi! Vậy nên, thành thật khai báo, tối qua đi đâu?” Viên Lâm nói tiếp.

Nói xong, ba người chụm mặt lại gần Ôn Lương, tỏ vẻ không có câu trả lời sẽ không bỏ qua.

Ôn Lương vốn thấy không có gì, nghe xong lời này thì hơi không thoải mái, đành kể lại chuyện xảy ra tối qua một cách chi tiết.

Nghe đến đoạn có người sàm sỡ Ôn Lương, họ tỏ vẻ tức giận. Nghe đến chuyện Ôn Lương và Tư Tục về nhà chỉ đắp chăn bông và trò chuyện suốt đêm, họ lại từ vẻ mặt hưng phấn chuyển sang vẻ mặt khó nói nên lời.

Viên Lâm không tin nổi hỏi: “Hai đứa mày cứ thế mà chẳng làm gì? Không ngủ à?”

“Ngủ chứ.” Ôn Lương nhìn cậu ta với vẻ mặt chân thành.

“Ý tao không phải là cái kiểu ngủ đó!”

Ôn Lương ngẩn ra: “Bọn mày nghĩ gì vậy, không có!”

Ba người lập tức im lặng, nghĩ mãi, Lý Thuần Thúc miễn cưỡng nói: “Tư Tục là quân tử, làm sao có thể giống mấy Alpha ngoài kia được.”

Lúc này Hàn Vũ Lạc nhỏ giọng hỏi: “Thuần Thúc, bạn trai của mày lúc đó cũng là quân tử à?”

Lý Thuần Thúc thản nhiên nói: “Không phải.” Cậu ta hỏi ngược lại: “Vị hôn phu của mày?”

Hàn Vũ Lạc ngại ngùng gãi đầu: “…Cũng không phải.”

Hai người đồng loạt quay sang nhìn Viên Lâm.

Viên Lâm mặt không cảm xúc: “Ế từ trong bụng mẹ, đừng nhìn tao.”

Cậu ta nhìn Ôn Lương với vẻ rèn sắt không thành thép: “Đây là cơ hội tuyệt vời để nắm giữ Tư Tục đấy, nếu sau này cậu ấy chạy mất, mày đừng có mà khóc.”

Ôn Lương thờ ơ xua tay: “Bọn mày nghĩ nhiều quá rồi.”

“Là mày nghĩ quá ít ấy!”

Ôn Lương nhìn đồng hồ: “Sắp đến giờ lên lớp rồi, tao đi sao chép file PPT nhóm chúng ta dùng cho tiết này đã, bọn mày cứ từ từ mà tán gẫu.”

Nói rồi cậu lập tức chạy đến chỗ ngồi của mình, mở máy tính lên, để lại ba người phía sau nhìn nhau.

**

Thời gian trôi nhanh đến ngày Tư Tục và đồng đội thi đấu. Địa điểm được đặt tại Đại học Liên minh Thủ đô. Ôn Lương đã lấy trước dịch tuyến thể pheromone và đựng trong một chiếc lọ kín, lọ kín có thể giữ hoạt tính của dịch tuyến thể trong hai ngày.

Đúng như Tư Tục nói, lấy dịch tuyến thể pheromone thực sự rất đau. Ôn Lương nắm chặt cánh tay Viên Lâm, đến khi lấy xong, tay Viên Lâm bị cậu nắm đỏ cả lên, còn cậu thì mồ hôi đầm đìa, đau đến mức vành mắt đỏ hoe.

Viên Lâm thở dài: “Thật không biết nói gì về hai đứa bọn mày, bỏ thi đấu ra ngoài ngủ một giấc không phải tốt hơn sao?”

Ôn Lương dở khóc dở cười.

Ôn Lương cùng Viên Lâm và mấy người bạn đến nhà thi đấu. Chưa vào cửa đã bị tiếng reo hò bên trong làm cho choáng váng. Sinh viên các trường đại học giương biểu ngữ, hô khẩu hiệu rất có tổ chức và kỷ luật. Các trường đại học vốn đã không ưa nhau, lúc này chính là so tài về khí thế và âm thanh. Tuy nhiên, tiếng reo hò lớn nhất vẫn là của Đại học Liên minh Thủ đô, dù sao cũng là sân nhà, không thể thua được.

Mấy người tìm được chỗ ngồi trong sân vận động ồn ào và đông đúc, ở hàng thứ ba. Vị trí này là nhờ Vệ Cừ Hà sắp xếp. Vị trí này không quá xa cũng không quá gần, trải nghiệm xem tốt nhất.

Ôn Lương nắm chặt chiếc túi nhỏ trong lòng, bên trong đựng một lọ kín và một ống tiêm.

Một lúc sau, các vận động viên bắt đầu vào sân. Hai đội lần lượt bước ra từ hai lối đi bên trái và bên phải. Đám đông lập tức sôi sục, tiếng reo hò lớn đến mức gần như muốn thổi tung mái vòm nhà thi đấu.

Trận đầu tiên đối đầu là Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng, chính là đội khiến Vệ Cừ Hà cảm thấy có nguy cơ, bằng mọi cách phải kéo Tư Tục vào đội. Dù sao, Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng luôn là đối thủ mạnh nhất trong tất cả các trường đại học. Mặc dù Đại học Liên minh Thủ đô đã giữ vị trí số một liên tiếp 5 năm, nhưng họ không bao giờ dám lơ là đối với Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng. Dù sao, đã vô địch nhiều năm như vậy, nếu đột nhiên bị tụt xuống thì thực sự sẽ rất suy sụp và không cam lòng. Đứng càng cao, càng không muốn bị kéo xuống.

Chỉ cần thắng được Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng, những trận sau sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Vệ Cừ Hà vỗ vai Tư Tục, cằm hất về phía Ôn Lương: “Xem kìa, bạn trai của mày đang ở đó nhìn mày đấy, thể hiện tốt vào nhé.”

Tư Tục không nói gì, nhìn về phía Ôn Lương. Ôn Lương cười với anh. Tư Tục không biểu cảm gì, nhưng ánh mắt dịu dàng hơn nhiều, anh đẩy Vệ Cừ Hà: “Mau sắp xếp đồ đạc của mày đi.”

Áo đấu của Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng là màu xanh trắng đan xen, trông tươi tắn và năng động. Còn áo đấu của Đại học Liên minh Thủ đô là màu đỏ đen đan xen, cổ áo còn viền một đường màu vàng, một sự kết hợp rất quê, đúng là thẩm mỹ của Vệ Cừ Hà.

Nhưng không hiểu sao, Ôn Lương lại thấy Tư Tục dù mặc bộ đồ này cũng rất đẹp trai, cậu không thể rời mắt được.

Viên Lâm “chậc” một tiếng: “Cái màu sắc tử thần này, chỉ có Tư Tục mặc mới đẹp, những người khác nhìn không chịu nổi. Quả nhiên vẫn phải nhờ vào khuôn mặt mà thôi, tao thấy nhiều đàn em Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng cũng đang lén nhìn Tư Tục đấy.”

Ôn Lương không nhịn được bật cười.

“Trời ơi!” Hàn Vũ Lạc đột nhiên kêu lên: “Bọn mày nhìn số áo của Tư Tục kìa!”

Ba người lập tức nhìn sang, phía sau áo đấu của Tư Tục là số “56” màu đen to đùng!

Viên Lâm kích động vỗ vai Ôn Lương: “Số áo trước đây của Tư Tục là 56 à Ôn Lương?”

Ôn Lương cũng ngẩn ra: “Tao không biết.”

Trước đây, cậu chưa từng đi xem Tư Tục thi đấu chính thức. Sau khi quen nhau, áo đấu Tư Tục mặc khi chơi bóng cũng rất tùy tiện, số áo cũng thay đổi liên tục, nhưng cậu dám chắc, không có chiếc áo đấu nào mang số “56” cả.

Cậu liếm môi: “Có lẽ là trùng hợp thôi, không có ý nghĩa đặc biệt gì đâu.”

“Sao có thể! Nhất định là số áo được chọn đặc biệt vì cậu! 5656, Ôn Lương Ôn Lương!” Viên Lâm và Hàn Vũ Lạc kêu lên phấn khích: “Tao chịu không nổi nữa rồi, sao lại ngọt ngào đến thế, thằng nhóc này lãng mạn quá đi!”

Ôn Lương nghĩ có lẽ chỉ là trùng hợp thôi, hơn nữa 56 = Ôn Lương cũng quá gượng ép rồi, mặc dù biết rằng những người biết họ yêu nhau nhìn thấy số áo này sẽ nghĩ đến Ôn Lương, Ôn Lương vẫn cho rằng là trùng hợp. Nhưng ngay cả khi là trùng hợp, cậu cũng cảm thấy rất vui, khóe môi không tự chủ được cong lên.

Tiếng còi vang lên, trận đấu nhanh chóng bắt đầu. Bốn người lập tức điều chỉnh trạng thái, tập trung xem trận đấu. Ôn Lương không hiểu nhiều về bóng rổ, lúc đầu còn hơi mơ hồ, nhưng theo những tiếng reo hò liên tục xung quanh, cậu nhanh chóng bị cảm xúc này lây lan, nhịp tim cũng dần nhanh hơn, mắt luôn dán chặt vào Tư Tục.

“Trời ơi, Tư Tục là thần ném rổ à, góc khó thế mà cậu ấy cũng ném vào được.” Viên Lâm kinh ngạc thốt lên.

Có lẽ là nhận thấy Tư Tục có tỷ lệ ném rổ trúng rất cao, phần lớn những cú ném tiếp theo của đồng đội đều chuyền cho Tư Tục. Ôn Lương nhíu mày, dù cậu có không hiểu biết đến mấy cũng biết, mới bắt đầu không lâu mà đã chuyền hết bóng cho Tư Tục, thì những trận đấu tiếp theo Tư Tục nhất định sẽ bị phòng ngự rất nghiêm ngặt.

Quả nhiên, khi Tư Tục chuẩn bị ném rổ lần nữa, huấn luyện viên đối phương yêu cầu tạm dừng trận đấu.

Hai đội xuống sân bàn chiến thuật.

“Lát nữa chắc chắn bọn họ sẽ phòng ngự chặt Tư Tục, Vu Thanh, giữ vững vị trí của cậu, đừng để lọt bóng.”

“Vệ Cừ Hà, cậu tập trung phòng ngự số 48 của họ, đừng cho cậu ta cơ hội bắt bóng bật bảng.”

“Tư Tục…” Huấn luyện viên do dự một chút, dù sao ít tập luyện cùng Tư Tục, chưa hiểu rõ cách chơi của anh, nhưng ông rất tin tưởng Tư Tục: “Cậu cứ tùy cơ ứng biến đi.”

Tư Tục gật đầu.

Hết thời gian tạm dừng, trở lại sân, quả nhiên Tư Tục bị kèm chặt, đến cả chạm vào bóng cũng không được.

Ôn Lương xem mà thấy sốt ruột, tay nắm chặt chiếc túi.

Khi Tư Tục bị kèm chặt, không khí trên sân lập tức trở nên căng thẳng. Tỷ số không thể kéo giãn, cứ bám sát nhau. Nhưng đội bóng rổ của Đại học Liên minh Thủ đô không phải là tầm thường, nếu không làm sao có thể vô địch liên tiếp nhiều năm như vậy. Kết thúc hiệp một, Đại học Liên minh Thủ đô dẫn trước Đại học Khoa học tự nhiên Quốc phòng 3 điểm.

Tư Tục giơ tay lau mồ hôi, đang chuẩn bị xuống sân, bước chân bỗng nhiên khựng lại. Cảm giác nóng rực quen thuộc từ bụng dưới xộc lên tứ chi, mạnh mẽ và cuồn cuộn, không hề báo trước, anh hạ tay xuống, ngẩng đầu nhìn Ôn Lương từ xa, ánh mắt đầy ẩn ý.

Vệ Cừ Hà cảm nhận được pheromone của anh tăng vọt, thầm kêu lên một tiếng: “Không xong rồi!”

Rồi cùng với mấy đồng đội phát hiện tình hình không ổn lập tức đưa Tư Tục rời khỏi sân.

Ôn Lương thấy bọn họ đưa Tư Tục vào phòng nghỉ, cộng thêm cái nhìn từ xa vừa nãy của Tư Tục, Ôn Lương lập tức nhận ra, kỳ mẫn cảm của Tư Tục đã đến.

Hết chương 29

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.