Chương 40
Tác giả: Bán Bôi Đồ Nguyệt Đông Ci | Editor: Chan
Ôn Lương lại lật xem tin tức năm đó, cơ bản toàn bộ đều là về Thẩm Kỳ Tu. Thẩm Kỳ Tu năm đó đã gây chấn động toàn liên minh, sự chú ý dồn hết vào anh, vì vậy hiếm có ai để tâm đến Tư Luật, người đã đạt vị trí thứ nhất.
Ôn Lương cười nói: “Tin tức về anh cả quá đơn giản, mà dung lượng cũng có hạn.” Không giống như bài báo về Thẩm Kỳ Tu, về cơ bản toàn là những bài dài.
Thẩm Kỳ Tu mỉm cười: “Alpha giành hạng nhất vốn là chuyện thường tình của liên minh, anh được coi là một bất ngờ lớn.”
Ôn Lương nghiêng đầu, nghe ra sự thờ ơ và khiêm tốn trong giọng điệu của anh: “Sao có thể là bất ngờ lớn chứ? Anh Kỳ Tu, anh đạt được thành tích này, chắc chắn đã phải đổ rất nhiều tâm huyết, em thấy trong báo chí đều nói anh có thiên phú, nhưng liên minh chưa bao giờ thiếu người có thiên phú. Tuy nhiên, là một Beta, chỉ dựa vào thiên phú thì không thể đạt được thành tích này.”
Thẩm Kỳ Tu không ngờ cậu lại nghiêm túc như vậy, có chút ngẩn người.
Ôn Lương tiếp tục: “Trước đây em từng tham gia vào giai đoạn đầu của dự án tiêu chuẩn tuyển sinh trường quân đội phiên bản cập nhật, cũng đã xem qua các hạng mục thi và video luyện tập của trường quân đội. Điều kiện cực kỳ khắt khe, nhiều hạng mục cận chiến, vũ khí lạnh và cơ khí mà Alpha bình thường cũng không dám dễ dàng thử sức. Mỗi năm Omega đăng ký vào trường quân đội chỉ chiếm một phần nghìn, còn Beta là năm phần nghìn.”
Cậu nghiêm túc nhìn Thẩm Kỳ Tu: “Khoảng cách giữa chúng ta và Alpha lớn đến thế, việc anh có thể đạt được vị trí thứ hai trong điều kiện như vậy, đó mới là điều gây chấn động nhất toàn liên minh. Những điều này không thể làm được chỉ bằng thiên phú, mà là anh đã đổi bằng một trăm phần trăm mồ hôi, vết thương, thậm chí có lẽ còn nguy hiểm đến tính mạng mới đổi lấy vinh quang này.”
Thẩm Kỳ Tu chưa bao giờ là một người tự cao tự đại, anh có một tâm thái bình thường mà người khác không có. Đối với bất cứ chuyện gì, anh đều có thể nhìn nhận bằng tâm thái bình thường, ngay cả thành tích của bản thân. Việc có đỗ vào trường quân đội hay không, đối với anh lúc bấy giờ, không quá quan trọng, anh chỉ cần cố gắng hết sức là được. Anh chưa bao giờ nghĩ mình là người phi thường, cũng không cảm thấy đánh giá của người khác có thể mang lại gánh nặng gì cho mình. Từ trước đến nay, anh vẫn luôn bình tĩnh làm tốt mọi việc mà anh cho là đúng và những việc nhất định phải dốc toàn lực. Anh không cảm thấy sự cố gắng của mình vất vả đến mức nào, cũng không thấy thành tích mình đạt được đáng tự hào đến mức nào.
Chưa từng có ai đối diện nói với anh những lời như vậy, ngay cả Tư Luật, người cũng ít nói. Tư Luật mãi mãi là người hành động, anh ấy không bao giờ nói lời hoa mỹ, và Thẩm Kỳ Tu cũng không để tâm đến những điều này. Tuy nhiên, hôm nay nghe được những lời này trực tiếp, trong lòng anh ít nhiều vẫn có chút xúc động.
Những ngày tháng luyện tập điên cuồng trong phòng chiến đấu vì thi vào trường quân đội dường như vẫn còn là ngày hôm qua. Anh vẫn nhớ rất rõ khoảng thời gian đó, rõ ràng đến mức anh còn có thể thấy một giọt mồ hôi lăn theo cánh tay anh xuống đầu ngón tay, rồi “tí tách” rơi xuống đất, làm tung lên một làn bụi nhỏ.
Thẩm Kỳ Tu cầm chén trà trên bàn lên uống một ngụm, nở nụ cười với Ôn Lương, nụ cười này bớt đi vài phần xa cách, thêm vài phần ôn hòa: “Ôn Lương, cảm ơn em đã công nhận anh.”
Anh đùa: “Chuyện mà trước đây anh cảm thấy không quan trọng, giờ xem ra lại khá quan trọng.”
Ôn Lương sờ vành tai: “Em nói nhiều quá, hy vọng không mạo phạm đến anh.”
“Sao lại thế được.” Thẩm Kỳ Tu cười nói: “Anh rất thích nói chuyện với em.”
Ôn Lương khẽ cười, cậu có một sự thân thiện tự nhiên, dù không nói gì, chỉ nhìn đối phương cũng đủ khiến người ta nảy sinh thiện cảm.
Khi Tư Tục đi xuống lầu, hai người vẫn còn đang trò chuyện. Anh chào hỏi Thẩm Kỳ Tu, rồi đi đến ngồi bên cạnh Ôn Lương: “Có muốn ăn gì không?”
Ôn Lương lắc đầu: “Không cần đâu, em chưa đói.”
“Anh đi đâu thế? Vừa nãy tìm không thấy anh đâu cả.”
Tư Tục xoa gáy cậu: “Nhận một cuộc điện thoại, sợ làm phiền đến em nên anh vào thư phòng.”
Cũng không tính là nói dối, quả thật anh vừa ra khỏi cửa đã nhận được điện thoại. Nhớ lại nội dung cuộc gọi vừa rồi, mắt Tư Tục hiện lên một tia u ám.
Ôn Lương chỉ tiện miệng hỏi, cũng không hỏi anh đã nhận cuộc điện thoại nào.
Trong túi truyền đến rung động, Ôn Lương lấy điện thoại ra xem, là mẹ cậu gọi đến. Cậu nhìn Tư Tục một cái, sau đó đứng dậy đi ra phòng kính bên ngoài phòng khách. Tấm kính trên đầu gần như đã bị tuyết phủ kín, một màu trắng xóa. Ôn Lương ngồi trên ghế dài, khẽ ngẩng đầu nhìn lên.
“A lô, mẹ, chúc mẹ năm mới vui vẻ ạ.”
Trong điện thoại truyền đến tiếng cười vui vẻ của mẹ Ôn: “Năm mới vui vẻ nha Tiểu Lương, hôm nay con đón năm mới một mình cũng phải tự mua đồ ăn ngon cho mình, biết không?”
“Không ạ, con đang ở nhà bạn học. Nhà bạn ấy là người địa phương, biết con không về được nên đã mời con đến nhà đón Tết.”
“Ôi, vậy con phải mua chút quà mang qua cho người ta. Ngày Tết làm phiền người ta, tuyệt đối đừng thất lễ.” Mẹ Ôn dặn dò: “Tiền có đủ không? Nếu không đủ mẹ chuyển cho con.”
“Đủ ạ, đủ ạ.” Ôn Lương vội vàng ngăn lại: “Đúng rồi mẹ, sao con nghe bên mẹ ồn ào thế?”
“Ha ha ha, năm nay con không về nhà, hai mẹ con với ba con đón Tết khó tránh khỏi cô quạnh. Vừa hay nhà chú con rủ cả nhà về quê ăn Tết, nên mẹ với ba con cũng đến đây. Con đừng nói, đông người quả thật náo nhiệt hơn nhiều.”
Ôn Lương nghe thấy sự vui vẻ trong giọng nói của mẹ, cảm giác tội lỗi vì không thể về nhà đón Tết cùng họ cũng vơi đi phần nào.
“Vậy mẹ với ba chơi vui vẻ nhé, cũng chúc Tết ông bà giúp con.”
Thật ra nhà cậu và họ hàng ở quê không qua lại nhiều, chủ yếu là ông bà nội Ôn Lương thiên vị nhà chú cậu, kéo theo cả họ hàng khác cũng thân thiết hơn với nhà chú, nên từ nhỏ Ôn Lương đã không thân với ông bà. Nhưng có lẽ là do già rồi, người già mong con cháu quây quần, nên cũng bắt đầu thân thiết với nhà cậu hơn, đặc biệt là sau khi Ôn Lương đỗ đại học ở Tân Thành, mỗi năm đều gọi Ôn Lương về ăn Tết. Ôn Lương về một lần, thực sự không thích không khí ở đó nên sau này không về nữa.
“Được được được.” Mẹ Ôn nói: “Vậy con ở nhà người ta phải ngoan ngoãn một chút, lễ phép, đừng gây phiền phức cho nhà người ta, biết không?”
Mặc dù biết con trai mình luôn ngoan ngoãn và đáng tin cậy, nhưng bà vẫn không nhịn được phải dặn dò thêm vài câu.
“Vâng, con biết rồi.” Ôn Lương cười đáp.
Đang chuẩn bị nói tạm biệt, mẹ Ôn đột nhiên nói: “À đúng rồi Tiểu Lương, con còn nhớ cậu Alpha con nhà chị gái của thím con không? Hồi bé hai đứa còn chơi với nhau đấy.”
Ôn Lương nghĩ một lát: “Nhớ ạ, sao thế ạ?”
Giọng mẹ Ôn đầy phấn khích: “Cậu bé đó, cũng đang làm việc ở Trúc Dương đấy, làm cho một doanh nghiệp lớn, phúc lợi đãi ngộ đều rất tốt. Cậu ấy mới đi làm được hai năm, đã mua được nhà ở khu vực thành phố rồi, một căn ba phòng ngủ lớn. Vừa nãy cậu ấy còn nói chuyện với mẹ về con đấy.”
Ôn Lương siết chặt điện thoại, há miệng: “Mẹ…”
“Lúc con về, có thời gian thì gặp mặt chút nhé? Cậu ấy trông khá được, cao ráo, nho nhã và có giáo dưỡng, tính tình có vẻ cũng tốt…”
Ôn Lương không thể nghe tiếp: “Mẹ!”
Mẹ Ôn dừng lại lời lải nhải của mình: “Sao thế?”
Ôn Lương hít sâu vài hơi, cứng nhắc kéo khóe miệng: “Không có gì ạ, là bạn học con gọi, bảo con vào giúp một tay.”
Mẹ Ôn vội nói: “Vậy con đi nhanh đi, mẹ không làm phiền con nữa.”
Nói rồi bà cúp điện thoại.
Ôn Lương tựa vào tay vịn của ghế dài, nhìn tuyết bên ngoài không biết đang nghĩ gì.
Trong phòng khách, Tư Tục vừa uống trà vừa trò chuyện với Thẩm Kỳ Tu, nhưng vẫn luôn chú ý đến Ôn Lương. Thấy cậu ban đầu còn đang vui vẻ nói chuyện điện thoại với mẹ, sau đó lại trở nên im lặng, cuối cùng có vẻ mệt mỏi cúp máy. Tư Tục nhíu mày, xin lỗi Thẩm Kỳ Tu rồi đi đến phòng kính.
Thẩm Kỳ Tu cũng nhận ra sự bất thường của Ôn Lương, thấy Tư Tục ngồi xuống bên cạnh Ôn Lương, anh cầm điều khiển trên bàn lên ấn một cái, rèm xung quanh phòng kính liền buông xuống, ngăn cách không gian bên trong và bên ngoài.
Hết chương 40


Bình luận về bài viết này