Chương 42
Tác giả: Bán Bôi Đồ Nguyệt Đông Ci | Editor: Chan
Ở dưới mắt ba mẹ bạn trai, lại còn ngủ chung phòng với bạn trai, đối với Ôn Lương vẫn có chút ngại ngùng. Đề nghị ngủ phòng khách của cậu cũng bị Tư Tục từ chối, lời lẽ ban đầu là: “Toàn thân em từ trong ra ngoài đều là pheromone của anh, ba mẹ anh còn gì mà không hiểu nữa.”
Một câu nói khiến mặt Ôn Lương nóng bừng.
Nói đến chuyện này, cậu vội vàng bảo Tư Tục đánh dấu tạm thời thêm cho mình một lần nữa. Cậu phát hiện, kể từ khi thân mật với Tư Tục, thời gian duy trì của dấu ấn tạm thời còn lâu hơn trước, đôi khi thậm chí vượt quá 24 tiếng, dấu ấn tạm thời này còn hữu dụng hơn cả thuốc ngăn chặn nhiều.
Thuốc ngăn chặn trước đây của cậu chỉ duy trì được bảy tiếng. Tối tự xịt một lần, mỗi sáng thức dậy, cả phòng ký túc xá đều tràn ngập mùi hoa cúc La Mã trên người cậu, coi như là một chiếc đồng hồ báo thức định giờ của ký túc xá. Nhưng may mắn là mùi pheromone của cậu không gây khó chịu, thậm chí còn có tác dụng an thần. Khi buổi sáng không có tiết, mọi người còn ngủ nướng cùng với pheromone của cậu nữa. Đương nhiên, tiền đề là mỗi tối cậu đều cẩn thận khóa kín cửa sổ.
Tư Tục ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng vén tóc mai sau gáy cậu lên. Tuyến thể màu xanh dưới làn da trắng nõn khẽ rung động, dịch tuyến thể ngọt ngào bên trong đầy đặn rung rinh, thoải mái dụ dỗ người ta cắn mạnh vào.
Tư Tục nuốt nước bọt, răng nanh sắc nhọn ngay lập tức xuyên qua làn da non mềm. Anh ôm chặt người đang khẽ run rẩy trong lòng, từng chút vuốt ve sống lưng Ôn Lương, thông qua tuyến thể truyền pheromone của mình vào cơ thể cậu, cho đến khi toàn thân cậu đều thấm đẫm hơi thở của anh.
Khoái cảm do dấu ấn tạm thời mang lại không hề thua kém một lần cao trào nhỏ. Sau khi Tư Tục rời khỏi tuyến thể của cậu, Ôn Lương đã mềm nhũn, ngã vào lòng người yêu.
Tư Tục thấy cậu không còn sức lực, bế ngang cậu lên đặt xuống giường, dịu dàng ôm cậu vào lòng: “Ngủ đi.”
Giờ này đã quá giờ ngủ thường ngày của Ôn Lương, cộng thêm vừa trải qua một lần đánh dấu tạm thời, cơ thể mềm nhũn khiến cậu buồn ngủ vô cùng. Nhưng cậu cố gắng gượng dậy, nhẹ nhàng hôn lên môi Tư Tục: “Hôm nay quên chưa nói với anh, chúc mừng năm mới.”
Tư Tục hôn lên mắt cậu, giọng nói nhẹ nhàng: “Chúc mừng năm mới, bảo bối.”
Mi mắt như bị nụ hôn này phong ấn, Ôn Lương không thể chống đỡ được nữa, nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ sâu.
Nửa đêm, Ôn Lương bị tiếng ồn ào dưới lầu đánh thức. Cậu đưa tay sờ, vị trí bên cạnh trống không, nhưng vẫn còn hơi ấm, Tư Tục chắc là vừa mới rời đi.
Ôn Lương bật đèn đầu giường lên, sau khi thích nghi với ánh sáng, cậu khẽ gọi tên Tư Tục hai tiếng, không có ai đáp lại. Tư Tục không có ở trong phòng, cũng không ở trong nhà vệ sinh.
Tiếng ồn ào dưới lầu dần dần nhỏ lại.
Ôn Lương xuống giường, vừa mở cửa đi đến cầu thang, một làn pheromone nồng đậm ập đến. Trong cơ thể cậu cũng còn pheromone của Tư Tục. Hai luồng pheromone va chạm, Ôn Lương đột nhiên cảm thấy choáng váng, mồ hôi lạnh toát ra. Cậu vội vàng lùi lại vào phòng, đóng chặt cửa.
Là ai? Ai đang bước vào kỳ mẫn cảm?
Pheromone vừa rồi dường như có cấp độ rất cao, cả nhà họ Tư chỉ có ba Alpha cấp cao. Pheromone vừa rồi không phải của Tư Tục, mà chú Tư cũng đã có bạn đời đánh dấu vĩnh viễn. Vậy thì, chỉ có thể là một người.
Tư Luật!
Ôn Lương ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi một lát, chống người dậy định lấy điện thoại trên đầu giường. Cửa đột nhiên bị mở ra, rồi lại nhanh chóng đóng lại.
Ôn Lương giật mình vì tiếng động, quay lại nhìn thì thấy là Tư Tục. Cậu vội vàng nói: “Tư Tục, anh không sao chứ.”
Tư Tục thấy cậu quỳ rạp trên sàn, vội vàng bế cậu lên: “Xin lỗi, vừa rồi thấy em ngủ say nên không gọi. khiến em sợ rồi à.”
“Em không sao.” Cậu kéo tay Tư Tục: “Em vừa ngửi thấy một luồng pheromone ngoài cửa… Anh không sao chứ?”
“Anh không sao.” Tư Tục bế cậu đặt lên giường, giải thích những gì vừa xảy ra.
Hóa ra, mọi người vừa mới nghỉ ngơi không lâu, Tư Luật đột nhiên bước vào kỳ mẫn cảm. Thẩm Kỳ Tu là bạn đời của anh đương nhiên phải an ủi, nhưng anh ấy là Beta. An ủi Alpha bình thường là quá đủ, chỉ cần tiếp xúc cơ thể đầy đủ là được, nhưng an ủi Alpha cấp S++ thì không được. Anh ấy không có pheromone, phải cần dùng thuốc hỗ trợ. Có lúc anh ấy không kiểm soát được Alpha đang bùng phát, bất đắc dĩ đành gọi điện cho Bạch Nhã Quân. Bạch Nhã Quân lập tức mời bác sĩ đến nhà. Còn Tư Tục, ngay khi nghe thấy tiếng động đã xuống lầu, sơ tán tất cả Omega trong nhà, tiếng ồn ào dưới lầu là do đó mà ra.
“Vậy bây giờ không sao rồi chứ?”
“Bây giờ không sao rồi. Bác sĩ đã tiêm thuốc an thần và cho anh ấy uống thuốc. Có thuốc hỗ trợ, anh Kỳ Tu chắc chắn sẽ ổn thôi.”
“…Em đang hỏi anh Kỳ Tu.”
Tư Tục hiếm khi bị khựng lại, anh nghĩ về cảnh tượng vô tình nhìn thấy vừa rồi, có chút rối rắm nhìn Ôn Lương: “Khá là… vất vả.”
Ôn Lương ngẩn người, cậu có thể tưởng tượng một Beta không có pheromone phải an ủi Alpha như thế nào.
Ôn Lương lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Thẩm Kỳ Tu, nhưng pheromone của Alpha trong kỳ mẫn cảm được phóng thích quá mức bừa bãi. Cậu không dám bước ra khỏi cửa này, cũng không dám gọi điện thoại cho Thẩm Kỳ Tu. Alpha lúc này có tính chiếm hữu với bạn đời mạnh nhất. Nếu cậu gọi điện làm Alpha nổi giận, chắc Thẩm Kỳ Tu sẽ không dễ chịu đâu.
Đêm Giao thừa, Alpha trong nhà đột nhiên bước vào kỳ mẫn cảm. Mọi người đều không ngủ được mấy. Alpha bước vào kỳ mẫn cảm là chuyện rất bình thường, chỉ cần được an ủi tốt thì không có vấn đề gì lớn. Điều họ lo lắng lúc này là Thẩm Kỳ Tu.
Sáng hôm sau trời chưa sáng hẳn, Ôn Lương đã cùng Tư Tục thức dậy. Pheromone gây áp lực, khó thở trong nhà đã hoàn toàn biến mất. Chắc là đã được làm sạch không khí vào đêm qua.
Ăn sáng xong, không thấy Thẩm Kỳ Tu xuống lầu.
Ôn Lương ngồi dưới lầu nói chuyện với Bạch Nhã Quân, Tư Tục đi theo Tư Đình vào thư phòng.
Bạch Nhã Quân rót cho Ôn Lương một ly trà trái cây, dịu dàng nói: “Tiểu Lương, đừng lo lắng, cháu phải tin vào khả năng tự chủ của Alpha cấp cao. Dù thế nào đi nữa, Tư Luật sẽ không làm tổn thương Kỳ Tu đâu.”
Ôn Lương ôm cốc trà, nhìn lên lầu: “Cháu biết ạ.”
Cậu hỏi ra một vấn đề cứ vướng mắc trong lòng, vẻ mặt nghiêm túc và thành khẩn: “Bác gái, anh Kỳ Tu, anh ấy phải cần thuốc hỗ trợ mới có thể hoàn toàn an ủi anh cả sao?”
Bạch Nhã Quân gật đầu.
“Sau này cũng vậy sao ạ?”
Bạch Nhã Quân thở dài: “Nếu Tư Luật là Alpha bình thường thì kỳ mẫn cảm của nó sẽ không thành vấn đề với hai đứa. Nhưng nó lại không phải. Cấp độ pheromone của nó cao, Kỳ Tu lại không có pheromone. Phải dùng thuốc hỗ trợ, cũng là điều không thể tránh khỏi.”
“Anh cả không thể đánh dấu vĩnh viễn anh Kỳ Tu, vậy kỳ mẫn cảm này có phải sẽ đi cùng họ cả đời không ạ?”
“Đúng vậy.”
Trong lòng Ôn Lương có chút khó chịu, có chút chua xót. Cậu thấy được hai người họ yêu nhau sâu đậm. Không thể đánh dấu vĩnh viễn người mình yêu, đối với họ hẳn là nỗi đau lớn.
Bạch Nhã Quân hơi nghiêng đầu nhìn cậu, trên mặt mang nụ cười hiền hậu: “Cháu cảm thấy khó chịu thay tụi nó sao?”
Ôn Lương thành thật thừa nhận: “Vâng. Nếu không thể đánh dấu, Alpha vẫn sẽ bị ảnh hưởng bởi những Omega khác, còn Beta cũng sẽ luôn ở trong môi trường thiếu cảm giác an toàn, phải không ạ? Hơn nữa còn xen lẫn kỳ mẫn cảm và những vấn đề khác, cháu cảm thấy…”
Cảm thấy sẽ rất mệt mỏi.
“Bất kỳ mối quan hệ nào cũng sẽ trải qua thử thách. Chẳng lẽ Alpha và Omega ở bên nhau là có thể suôn sẻ cả đời, không có khó khăn gì sao? Điều đó là không thể. Giống như cô và chú, hồi trẻ cũng đã trải qua rất nhiều chuyện mới dần tìm được cách hòa hợp thoải mái nhất. Trong quá trình đó không tránh khỏi bị tổn thương, nhưng bây giờ không phải vẫn sống rất tốt sao. Mỗi mối quan hệ có những trắc trở khác nhau. Không có trắc trở này thì có trắc trở khác. Né tránh mãi là vô dụng. Chỉ có đối mặt với khó khăn, đến cuối cùng, nếu hợp thì tiếp tục đi, không hợp thì ôm nhau một cái rồi mỗi người một ngả. Nhưng dì tin Tư Luật và Kỳ Tu, dù có đắng cay mệt mỏi đến đâu, hai người yêu nhau sẽ không thể chia lìa.”
Ôn Lương lắng nghe lời bà và rơi vào trầm tư.
Bạch Nhã Quân vỗ về tay cậu: “Tư Luật và Kỳ Tu đều không phải người bình thường. Chúng nó chắc chắn đã suy nghĩ rất kỹ rồi mới quyết định tiếp tục ở bên nhau. Một khi đã quyết định ở bên nhau, thì dù có chuyện gì xảy ra, chúng nó cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Người làm cha mẹ như chúng ta dù thế nào cũng sẽ ủng hộ con cái, không giấu gì cháu, sau Tết này, chúng ta sẽ đi thăm ba mẹ Kỳ Tu. Hai đứa chúng nó, cũng nên định đoạt rồi.”
Lời nói của Bạch Nhã Quân vừa dịu dàng lại vừa mạnh mẽ. Ôn Lương nghe lọt tai. Cộng thêm tin tức cuối cùng này, cậu nở nụ cười, đôi mắt sáng ngời và có hồn. Cậu một lần nữa cảm thán Bạch Nhã Quân là một người phụ nữ rất khác biệt và có nội tâm mạnh mẽ. Chỉ mới tiếp xúc vỏn vẹn một ngày rưỡi, cậu đã yêu thích người mẹ tinh tế, tư tưởng cởi mở này rồi, yêu thích từ tận đáy lòng.
Hết chương 42


Bình luận về bài viết này