[Tội Ác-P2] Chương 17

By

Published on

in


Chương 17

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Ngày 12 tháng 5, Thứ Năm.

6 giờ 25 phút chiều tối.

Nghe nói hôm nay Chung Doãn Nhi sẽ được chuyển từ ICU về phòng bệnh thường, Liễu Dịch quyết định tan làm sẽ ghé qua bệnh viện thăm cô.

Trước khi đi, Liễu Dịch còn gọi điện thoại cho Thích Sơn Vũ trước, sau khi biết được tên và thân phận của cha mẹ ruột thật sự của Thang Tuấn Minh từ đối phương, anh lập tức có cảm giác “quả nhiên là như vậy”.

Liễu Dịch nói với Thích Sơn Vũ ở đầu dây bên kia: “Thảo nào vân tay của Thang Tuấn Minh lại đặc biệt như thế!”

Trên thế giới không có hai dấu vân tay hoàn toàn giống nhau, ngay cả cặp song sinh cùng trứng cũng không giống nhau. Nhưng nếu mở rộng phạm vi này đến nhóm người có quan hệ huyết thống gần gũi hơn, sẽ phát hiện vân tay có xu hướng rõ ràng về mặt thống kê.

Ví dụ, trong vụ án này, vân tay xoáy cả mười ngón hiếm gặp ở người Hán của Thang Tuấn Minh, rất có thể là được di truyền từ người cha dân tộc Di về mặt sinh học của hắn.

“Vấn đề là, bây giờ chúng ta không tìm thấy người tên Mạc Bình đó.” Thích Sơn Vũ tiếc nuối nói trong điện thoại: “Giống như Cù Tòng Quang, Mạc Bình cũng là một kẻ chạy trốn, hiện tại tung tích không rõ.”

“Ồ?” Liễu Dịch khá ngạc nhiên: “Người tên Mạc Bình đó đã phạm tội gì? Không lẽ lại là cưỡng hiếp?”

“Không phải.” Thích Sơn Vũ trả lời: “Chúng em đã điều tra sơ bộ, hình như là về việc giam giữ người trái phép, nhưng sau đó hai năm không bắt được người, bên phía người trình báo đã rút đơn kiện, nên không có lập án.”

Liễu Dịch có vẻ khó hiểu: “Nếu đã như vậy, hắn hoàn toàn không cần phải trốn.”

“Chúng em cũng cảm thấy lạ.” Thích Sơn Vũ nói: “Tình hình cụ thể vẫn đang được điều tra. Tuy nhiên…”

Vì đang thảo luận vụ án với anh Liễu nhà mình, cảnh sát Tiểu Thích hiếm khi dùng một cách nói chủ quan hơn, “Em luôn cảm thấy, chúng ta đã chạm đến điểm đột phá của vụ án này rồi. Người tên Mạc Bình này, chắc chắn có vấn đề lớn.”

Liễu Dịch cười khẽ.

Tiếng cười nhẹ nhàng truyền qua điện thoại đến tai Thích Sơn Vũ, giống hệt như lời yêu bí ẩn thì thầm bên tai, khiến Thích Sơn Vũ vô thức nắm chặt bàn tay không cầm điện thoại, như muốn kéo người yêu đang không ở trước mắt lại gần mình.

“Ừm, anh cũng tin.” Cậu nghe Liễu Dịch nói: “Vì trực giác của Tiểu Thích nhà chúng ta luôn khá chuẩn.”

Cho dù chỉ là giọng điệu nửa nói đùa nửa khuyến khích, nhưng nhận được sự khẳng định của Liễu Dịch, Thích Sơn Vũ cảm thấy vui mừng một cách khó hiểu, cậu khẽ cong môi, rồi tiếp tục nói:

“Tuy nhiên, như vậy thì không biết phải kéo dài thêm bao lâu nữa mới có thể quay về được.”

Dù sao cũng là vụ án cũ đã được niêm phong từ lâu, muốn lật lại hồ sơ cũ để điều tra lại, chỉ riêng việc tìm kiếm các bên liên quan đã đủ khiến bọn họ bôn ba rồi. Thêm vào đó, thành phố Điền Việt không phải là địa bàn của bọn họ, lạ nước lạ cái, điều tra có khi còn khó khăn hơn cả ở thành phố Hâm Hải với hàng chục triệu dân.

Liễu Dịch an ủi cậu: “Dù sao thì chúng ta ở bên này cũng không có tiến triển gì, hai người cũng không cần vội, cứ từ từ điều tra thôi.”

Xác thực, giống như lời Chủ nhiệm Liễu nói, tiến độ điều tra bên thành phố Hâm Hải chỉ có thể dùng từ “đình trệ” để miêu tả.

Tổ chuyên án đã rà soát camera giám sát khu vực xung quanh vụ án hai lần như sàng lọc, nhưng vẫn không thể xác định được tung tích của nghi phạm; rà soát khu nhà tập thể cũ bán kính hai cây số, cũng không tìm thấy người nào có đặc điểm khớp với nghi phạm tại những nơi phức tạp như phòng trọ cho thuê, nhà ở giá rẻ — sau nhiều công sức vô ích, đội trưởng Thẩm Tuân lo lắng đến mức chân tóc lại lùi ra phía sau thêm 1cm nữa.

Thích Sơn Vũ những ngày này vẫn giữ liên lạc chặt chẽ với các đồng đội trong tổ chuyên án, đương nhiên cũng biết bên phía thành phố Hâm Hải tiến triển không hề suôn sẻ.

Thực tế, sau khi Liễu Dịch chỉ ra Thang Tuấn Minh không phải con ruột của Thang Văn Diệu, tổ chuyên án đã nâng cấp hai cha con này từ thân phận “người nhà nạn nhân” thành “đối tượng quan tâm trọng điểm”.

Nhưng không biết có phải do hai cha con nhà họ Thang đủ thận trọng hay không, tổ chuyên án cử người chuyên trách theo dõi liên tục hai ngày vẫn không thể tóm được cái đuôi cáo của họ, muốn dùng biện pháp trực tiếp hơn để điều tra, lại sợ đánh rắn động cỏ, khiến manh mối vừa khó khăn lắm mới tìm được lại rơi vào mớ bòng bong.

Còn về vợ cũ của Thang Văn Diệu là Lý Cầm, cảnh sát Tiểu Lâm đã cố gắng hết sức đến tận bây giờ, đối phương vẫn không có ý định trả lời cậu nữa, thực sự không thể trông cậy vào được.

“Tóm lại, bây giờ xem ra, tiến triển lớn nhất vẫn là bên phía các em, chuyến đi này rất đáng giá.” Liễu Dịch cười nói: “Cố lên! Đào sâu thêm nữa, biết đâu khi xâu chuỗi những sự việc lại, vụ án này sẽ được phá.”

Liễu Dịch cũng giống như Thích Sơn Vũ, cảm thấy ba vụ “mất tích” trùng hợp đến mức quá đáng, cùng với mối quan hệ huyết thống phức tạp của cha con nhà họ Thang chắc chắn có liên hệ nào đó với vụ tấn công Chung Doãn Nhi, chỉ thiếu một mắt xích quan trọng để kết nối chúng lại với nhau mà thôi.

Nhưng để tìm ra mắt xích bị thiếu này, lại không phải là một việc dễ dàng.

Thích Sơn Vũ khẽ thở dài: “Hy vọng là vậy…”

**

Tám giờ tối, đúng vào giờ thăm bệnh của Bệnh viện Số Hai thành phố, Liễu Dịch bước vào tòa nhà khoa nội trú.

Từ lúc bị tấn công đến nay đã qua bảy ngày, vết thương của Chung Doãn Nhi về cơ bản đã ổn định, sau khi rút ống cũng đã tự thở được trở lại, thực sự không cần thiết phải tiếp tục ở trong ICU nữa.

Tuy nhiên, dù sao cũng là bệnh nhân được quan tâm đặc biệt, thêm vào đó hai cha con nhà họ Thang không thiếu tiền, sau khi ra khỏi ICU, Chung Doãn Nhi vẫn được chuyển vào phòng bệnh đơn của khoa Phẫu thuật Lồng ngực có điều kiện tốt nhất, việc quản lý thăm bệnh vẫn nghiêm ngặt. Ngoại trừ nhân viên chăm sóc được người nhà chỉ định, chỉ có nhân viên cảnh sát mới được phép vào phòng bệnh.

Liễu Dịch theo sự chỉ dẫn của cô y tá, đi qua hành lang dài, gõ cửa phòng bệnh cuối cùng.

Rất nhanh, một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục hộ lý ra mở cửa. Sau khi xem thẻ làm việc của anh, người hộ lý cho Liễu Dịch vào.

Phòng bệnh đơn được ngăn thành hai không gian bằng một cánh cửa lùa, bên ngoài là khu vực nghỉ ngơi của người chăm sóc, đi qua cửa mới là giường bệnh.

Chung Doãn Nhi vẫn nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, nghe nói ngay cả châm kim cũng không có phản ứng, so với mấy ngày trước, tinh thần không có chút dấu hiệu hồi phục nào.

Ấn tượng đầu tiên về Chung Doãn Nhi lúc này là toàn thân đầy ống. Giữa cổ của cô có một vết rạch dọc thẳng đứng, ống nội khí quản được đặt trong đó, nối với ống oxy, phát ra tiếng rít nhẹ của luồng khí theo nhịp thở của cô.

Về phần các ống truyền dịch nối với các loại chất lỏng, các chai dẫn lưu lớn nhỏ treo bên giường, túi nước tiểu, cùng với các dây nối của máy theo dõi điện tâm đồ, tất cả đều là biểu tượng cho thấy cô gái đã đặt một chân vào cửa tử, và đến nay vẫn chưa hoàn toàn thoát ra được.

— Cô ấy không đáng phải chịu bất hạnh này.

Ánh mắt Liễu Dịch rơi trên khuôn mặt gầy gò của Chung Doãn Nhi, không khỏi cảm thấy thương xót. Ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, cô không nên bị cắm đầy ống, nằm không nhúc nhích trên giường bệnh, không biết khi nào mới tỉnh lại, thậm chí rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Một ngày chưa tìm ra hung thủ, một ngày chưa thể đòi lại công bằng cho cô ấy.

Liễu Dịch cảm thấy mình không thể chấp nhận được điều đó. Vụ án này, anh nhất định sẽ cố gắng hết sức điều tra đến cùng.

Trong phòng bệnh chỉ có một mình dì hộ lý, chồng Chung Doãn Nhi là Thang Tuấn Minh không ở bên cạnh cô.

Vì vậy Liễu Dịch quay sang hộ lý, hỏi: “Tình hình của cô Chung hôm nay thế nào rồi?”

Thực ra anh vẫn nghe tình hình của Chung Doãn Nhi từ cảnh sát trực ban hàng ngày, bây giờ hỏi câu này, cũng chỉ là để tìm lời mở đầu cho cuộc trò chuyện tiếp theo.

Quả nhiên, dì hộ lý rất thành thạo trình bày tình hình của Chung Doãn Nhi cho Liễu Dịch, tiện thể kể chi tiết mình đã làm bao nhiêu việc trong nửa ngày mình tiếp nhận bệnh nhân, tư tưởng cốt lõi là khoe khoang việc mình chăm sóc chuyên nghiệp đến mức nào, thuê mình là đáng giá ra sao.

Liễu Dịch kiên nhẫn nghe đối phương nói xong, mới hỏi: “Hôm nay hình như tôi không nhìn thấy luật sư Tiểu Thang…”

Anh còn chưa nói xong, dì hộ lý đã vội vàng xen vào: “Luật sư Tiểu Thang ấy à, cậu ấy đã ở lại chăm sóc cả buổi chiều, đến tối mới nói có chút việc phải đi trước! Ài, thật không còn gì để nói, cậu ấy đối xử với vợ mình tốt quá, các cô y tá trong cả khu bệnh đều ghen tị không thôi!”

Liễu Dịch mỉm cười, thuận theo lời cô ấy nói: “Phải đó, quả là một người chồng tốt.”

Chủ đề đã đến nước này, ánh mắt của dì hộ lý liếc qua khuôn mặt đẹp trai mà bất cứ ai cũng phải ngắm nhìn thêm vài lần của Liễu Dịch, tò mò hỏi: “Pháp y Liễu, cậu đã kết hôn chưa?”

Liễu Dịch mỉm cười, gật đầu: “Ừm, tôi kết hôn rồi.”

“Ài, kết hôn tốt, kết hôn tốt, tôi nói này, đàn ông nên ổn định sớm!” Dì hộ lý nhìn khuôn mặt đẹp trai phong độ như minh tinh của Liễu Dịch, nghĩ anh nhiều nhất cũng chỉ hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, hoàn toàn là kết hôn sớm khi còn trẻ, vì vậy càng thêm hài lòng: “Xem ra, pháp y Liễu cũng là một người đàn ông tốt biết lo cho gia đình, chắc chắn cũng rất thương vợ phải không!”

Liễu Dịch tự cảm thấy mình xác thực rất biết yêu thương người khác, vì vậy tiếp tục gật đầu mà không hề chột dạ.

“Tôi nói rồi mà! Nhìn cậu là thấy giống luật sư Tiểu Thang, vừa đẹp trai, lại sự nghiệp thành công, còn là người biết yêu thương, đối xử tốt với vợ!”

Dì hộ lý hài lòng gật đầu, rồi chuyển ánh mắt sang Chung Doãn Nhi nằm trên giường bệnh, tiếc nuối thở dài: “Đáng tiếc cô Chung vận may hơi kém, lấy được người chồng tốt, lại gặp phải chuyện như thế này… Tôi cảm thấy, luật sư Tiểu Thang e là đã chuẩn bị tâm lý cô ấy không tỉnh lại, phải chăm sóc cô ấy cả đời rồi…”

Liễu Dịch nghe vậy, nheo mắt lại: “Ồ? Tại sao dì lại nghĩ như vậy?”

“Haizz, điều này còn chưa rõ ràng sao!” Dì hộ lý hất cằm về phía tủ đầu giường bên cạnh phòng bệnh: “Này, cậu xem xem, cậu ấy còn đang đọc sách về điều dưỡng nữa kìa!”

Liễu Dịch quay đầu lại, nhìn thấy trên tủ đầu giường đặt một cuốn [Hộ lý học], từ bìa sách đến phiên bản đều rất mới, trông như là sách mới mua cách đây không lâu.

Liễu Dịch giả vờ như không có chuyện gì, bước đến trước tủ đầu giường, vô cùng tự nhiên cầm cuốn sách lên.

Cuốn sách quả nhiên có dấu vết đã được lật xem, có những trang bị người chủ gấp góc, bên trên còn có những dòng gạch chân trọng điểm bằng bút ký tên. Như vậy xem ra, Thang Tuấn Minh xác thực không chỉ là tiện tay lật sách giết thời gian khi ở cạnh giường, mà là thật lòng muốn tự học một số kiến thức điều dưỡng.

Liễu Dịch: “…”

Lật xem qua loa hai trang, anh giả vờ như thờ ơ đặt cuốn sách [Hộ lý học] xuống, quay sang nhìn Chung Doãn Nhi trên giường bệnh, nói với dì hộ lý: “À, tôi thấy môi của cô Chung hơi khô, có phải bật máy sưởi quá lớn rồi không?”

“Ôi, vậy à?” Dì hộ lý vội vàng tiến lại gần nhìn một cái, “Vậy tôi đi chỉnh nhỏ máy sưởi lại, rồi dùng nước muối thấm ướt môi cho cô ấy…” Nói rồi cô ấy vội vàng quay ra ngoài phòng, chỉnh điều hòa.

Nhân cơ hội này, Liễu Dịch lấy điện thoại ra, mở cuốn [Hộ lý học] bên cạnh, nhanh chóng chụp lại vài bức ảnh…

Mười phút sau, Liễu Dịch chào tạm biệt dì hộ lý, rời khỏi phòng bệnh của Chung Doãn Nhi.

Anh không đợi về đến nhà, mà dựa ngay vào hành lang của khoa nội trú, mở WeChat ra, gửi liền mấy đoạn tin nhắn dài cho Lâm Úc Thanh.

Hết chương 17

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.