[Tội Ác-P2] Chương 19

By

Published on

in


Chương 19

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Điền Việt tiếp giáp với Myanmar, do vị trí địa lý đặc biệt, việc buôn bán nội tạng trái phép thỉnh thoảng đã được nghe thấy ở địa phương này từ những năm 70, 80.

Một phần nguồn cung cấp nội tạng cho những hoạt động kinh doanh bất hợp pháp này là do bị dụ dỗ, bắt cóc, và một phần khác là tự nguyện.

Vì tiền, có người sẽ không tiếc bán đi “linh kiện” của mình. Đặc biệt là gan, thận, những bộ phận mất đi một ít sẽ không gây chết người, hoặc máu và tủy xương, những nguồn tài nguyên có thể tái tạo, càng là “hàng hóa bán chạy”, rất có thị trường trên chợ đen xuyên biên giới.

Tuy nhiên, cấy ghép nội tạng không phải là cứ tùy tiện bắt một người nào đó rồi cắt ra là dùng được, nó cần phải được xác định mức độ tương thích, nếu tương thích mới có thể tiến hành tiếp theo.

Bởi vì đối với người nhận cấy ghép, nội tạng của người khác là “vật lạ”, các tế bào miễn dịch trong cơ thể sẽ tấn công “vật lạ” từ bên ngoài, cho đến khi tiêu diệt được vật lạ đó. Việc chọn lựa nội tạng đồng loại có tính tương thích cao hơn thông qua ghép tạng có thể làm giảm đáng kể phản ứng đào thải, nâng cao tỷ lệ thành công của ca cấy ghép.

Đặc biệt là hai mươi năm trước, các biện pháp kháng đào thải còn kém xa so với hiện tại, yêu cầu về ghép tạng lại càng nghiêm ngặt hơn.

Vì vậy, Liễu Dịch suy luận qua chi tiết Nhạc Đông và người đồng hương bị lấy máu nhiều lần, rằng khoảng thời gian hai người “bồi dưỡng cơ thể” trong biệt thự ban đầu là để ghép tạng — người mất tích tên Mạc Bình, rất có thể là một trung gian bất hợp pháp chuyên buôn bán nội tạng.

“Thì ra là vậy!” Sau khi nghe phân tích của Liễu Dịch, các cảnh sát đều cảm thấy rất hợp lý. Buôn bán nội tạng có rủi ro rất cao, bất kỳ khâu nào xảy ra sai sót, không cẩn thận gây ra án mạng xác thực không có gì đáng ngạc nhiên, thảo nào Mạc Bình lại sợ hãi đến mức phải bỏ trốn.

Nhưng biết được điều này vẫn chưa đủ, cảnh sát cần thêm nhiều manh mối hơn để tìm ra “Mạc Bình” đang ẩn náu ở đâu đó.

Thẩm Tuân nhìn chằm chằm vào Liễu Dịch, nhìn ra ý chưa nói hết từ biểu cảm của đối phương, “Chủ nhiệm Liễu, cậu có phát hiện gì nữa không?”

“Ừm, về chuyện này…” Liễu Dịch hiếm khi đưa ra câu trả lời mơ hồ, “Chỉ có thể nói, tôi xác thực còn một chút ý tưởng… không đúng, nên nói là, một phỏng đoán.”

Thẩm Tuân thúc giục: “Không sao, cậu cứ nói đi!”

Liễu Dịch suy nghĩ một lát, nói chờ một chút, sau đó lấy laptop ra khỏi cặp công văn, thao tác một lúc, mở một trang web ra. Rồi anh đưa màn hình ra cho Thẩm Tuân xem.

Thẩm Tuân nhìn vào màn hình, phát hiện đó là một trang trong trang web tra cứu thi thể vô danh, đập vào mắt là một thi thể có làn da đen bóng, ngay cả một cảnh sát hình sự lão luyện như anh cũng cảm thấy khá rợn người.

Thẩm Tuân hỏi: “Thi thể này có vấn đề gì ư?”

“Bây giờ vẫn chưa biết.” Liễu Dịch dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Nhưng tôi nghĩ, có lẽ chúng ta cần điều tra thi thể này một chút…”

**

Ngày 14 tháng 5, Thứ Bảy.

3 giờ 45 phút chiều.

Các chuyến bay thẳng từ thành phố Hâm Hải đến thành phố Điền Việt rất ít, Liễu Dịch may mắn mua được vé, chuyến bay cũng không bị hoãn, hạ cánh đúng giờ tại Sân bay Đà Phong theo lịch trình dự kiến.

Vừa ra khỏi sân bay, Liễu Dịch đã nhìn thấy có người vẫy tay mạnh về phía mình — chính là cảnh sát Lâm Úc Thanh đã hẹn đến đón anh.

“Anh Liễu!” Lâm Úc Thanh vừa vẫy tay vừa chạy nhanh đến khi nhìn thấy Liễu Dịch, trao cho anh một cái ôm thật chặt, “Anh qua được thật là tốt quá đi!”

Liễu Dịch vỗ nhẹ vào lưng Lâm Úc Thanh, hỏi: “Tiểu Thích đâu?”

Lâm Úc Thanh dẫn Liễu Dịch đi về phía điểm đậu xe tạm thời đón khách, “Đang đợi trong xe.”

Chiếc xe mà hai người Thích, Lâm dùng ở thành phố Điền Việt là xe thuê, mấy ngày nay đã chạy qua rất nhiều nơi trong khu vực thành phố, ngoại ô và các thị trấn, toàn bộ xe đã bẩn không còn ra hình dạng gì nữa.

Liễu Dịch ngồi vào ghế phụ lái, sau đó vươn tay ôm Thích Sơn Vũ đang ngồi ở ghế lái, tặng người yêu đã không gặp mấy ngày một nụ hôn nồng cháy. Lâm Úc Thanh đã quá quen với việc nhìn hai người họ thể hiện tình cảm, rất thành thạo ngồi vào ghế sau, đợi hai người buông nhau ra mới nói:

“Anh Liễu, anh muốn đến chỗ ở cất hành lý trước, hay đi thẳng đến Trường Y tế Lan Thành?”

“Trước khi đi anh đã liên hệ với bên Trường Y tế Lan Thành rồi, hẹn bọn họ sáng mai đến kiểm tra thi thể.” Liễu Dịch thở dài, có chút bất đắc dĩ, “Tiếc là gặp đúng ngày nghỉ, nếu không phải nhờ mặt mũi của Đội trưởng Thẩm đủ lớn, còn không biết bọn họ khi nào mới chịu tiếp đón anh.”

Trường Y tế Lan Thành tên đầy đủ là Trường nghề Y học cổ truyền Lan Thành, là trường đại học chuyên ngành y tế duy nhất trong khu vực này.

Và thi thể mà Liễu Dịch chỉ định tìm, lúc này đang nằm trong phòng mẫu vật của trường đại học này.

**

Bốn năm trước, khi Thôn Tư Hải được phát triển thành khu du lịch, người ta đã đào được một thi thể vô cùng đặc biệt từ dưới nước bùn đầm lầy.

Đó là một thi thể da thuộc than bùn cực kỳ hiếm gặp.

Cái gọi là thi thể da thuộc than bùn, là hiện tượng thi thể được bảo quản do nằm lâu năm trong đất chua hoặc than bùn, nhờ tác dụng khử canxi và chống phân hủy của axit tannic và axit humic, khiến quá trình phân hủy ngừng phát triển. Làn da của thi thể than bùn có kết cấu dày đặc, có màu nâu sẫm bóng như da thuộc đã được thuộc, cơ và nội tạng bị mất nước, toàn bộ thi thể sẽ co lại về thể tích, xương và răng sẽ mềm và biến dạng do khử canxi, toàn bộ thi thể sẽ trở nên dẻo dai, dễ uốn cong và cắt.

Môi trường tự nhiên có thể tạo ra thi thể da thuộc than bùn ở trong nước không nhiều, và đầm lầy than bùn axit ở Thôn Tư Hải là một trong số đó.

Thi thể vô danh, trong trường hợp không có bằng chứng cho thấy người chết là do tử vong bất thường, không tìm thấy nguồn gốc thi thể, và thi thể quá thời hạn không có người nhận, thường sẽ được chuyển giao cho nhà tang lễ để hỏa táng sau một thời hạn nhất định.

Thi thể đó tuy được đào lên từ bùn lầy, nhưng nhìn bề ngoài không thấy dấu vết giết người, trên người cũng không có bất kỳ thứ gì có thể chứng minh thân phận, thêm vào đó cũng không khớp với hồ sơ người mất tích xung quanh, lẽ ra thi thể phải được xử lý như thi thể vô danh.

Nhưng thi thể da thuộc than bùn đó thực sự quá hiếm gặp, thuộc loại tài liệu quý hiếm có thể viết được 7, 8 bài luận văn từ nhiều góc độ khác nhau chỉ với việc phát hiện một thi thể, vì vậy nó đã không bị đưa đi hỏa táng vì giá trị nghiên cứu khoa học, mà được chuyển giao cho Trường Y tế Lan Thành, hiện đang được bảo quản trong phòng mẫu vật của trường.

Liễu Dịch chú ý đến thi thể da thuộc than bùn đặc biệt đó khi anh giới hạn phạm vi tìm kiếm là “Điền Việt”.

Ban đầu, Chủ nhiệm Liễu không liên kết nó với vụ án này. Mãi đến hôm qua khi anh tham gia cuộc họp và biết được Mạc Bình có thể là một người trung gian buôn bán nội tạng bất hợp pháp, và khả năng cao đã từng gây ra án mạng, anh mới đột nhiên lóe lên ý tưởng, liên tưởng đến thi thể được vớt lên từ đáy đầm lầy này.

Tất cả là vì, trong đặc điểm của thi thể có một dòng ghi chép: [Phía bên trái trên ưng thi thể cạnh cột sống có một vết sẹo dọc, dài khoảng 15 cm.]

Đồng thời trên trang web còn đính kèm ảnh chụp cận cảnh, Liễu Dịch nhìn vào cảm thấy giống như vết thương do phẫu thuật cắt bỏ thận để lại.

Chính ấn tượng thoáng qua này đã khiến anh suy đoán, khi manh mối liên kết với “buôn bán nội tạng”, Liễu Dịch không tránh khỏi mà phán đoán rằng, thi thể da thuộc than bùn vừa vặn được phát hiện ở Thôn Tư Hải này, liệu có phải là một trong ba người mất tích của vụ án này hay không?

Thành thật mà nói, rất khó để xác định thời gian tử vong của thi thể da thuộc than bùn.

Ngoại trừ bốn chữ [Nam giới trưởng thành], thông tin được đăng ký trên trang web thậm chí không có tuổi tác và chiều cao, cân nặng ước tính cụ thể của người chết. Đối với thân phận của thi thể này, thông tin mà Liễu Dịch biết được hiện tại thực sự quá ít ỏi, mọi thứ đều chỉ có thể dựa vào phỏng đoán, nhưng anh vẫn cho rằng, mình rất cần thiết phải tự mình đến điều tra một chút.

May mắn là Đội trưởng Thẩm Tuân sau khi nghe anh trình bày cũng có cùng suy nghĩ.

— Vì vậy, Liễu Dịch mới bay từ thành phố Hâm Hải đến Điền Việt, chuẩn bị tận mắt nhìn thấy thi thể da thuộc mà anh cho là rất đáng nghi này.

**

Mặc dù thi thể da thuộc than bùn được đặt ở Trường Y tế Lan Thành phải đến ngày mai mới có thể kiểm tra, nhưng hôm nay Liễu Dịch có thể cùng Thích Sơn Vũ và cộng sự của cậu đi xem những thứ khác trước.

“Chúng em đã điều tra rồi, thi thể da thuộc than bùn đó được phát hiện ở một vùng nước gần bờ phía đông đầm lầy.” Thích Sơn Vũ đang tập trung lái xe, nhiệm vụ giải thích đương nhiên thuộc về Lâm Úc Thanh. “Chúng ta có thể tranh thủ trước khi trời tối đến hiện trường xem thử, chắc vẫn có thể kịp.”

Lâm Úc Thanh đã ở Thôn Tư Hải ba ngày, tự nhận mình cũng hiểu biết ít nhiều về tình hình trong thôn, có thể tạm làm hướng dẫn viên du lịch.

“Được.” Liễu Dịch cười gật đầu, tiện thể khen ngợi một câu: “Tiểu Lâm Tử cậu ngày càng đáng tin cậy rồi đấy.”

Lâm Úc Thanh luôn coi Liễu Dịch là thần tượng, mặc dù gần đây đã mơ hồ nhận ra “mối quan hệ trên dưới” của hai người Liễu, Thích hình như không giống như cậu vẫn nghĩ bấy lâu nay, nhưng với sự phù phép của kính lọc thần tượng, cậu vẫn cảm thấy hình tượng anh Liễu nhà mình vô cùng cao lớn. Lúc này nhận được lời khen ngợi từ thần tượng, trong lòng cậu đắc ý vô cùng, tự hào không thôi, cái đuôi sắp vểnh lên trời luôn rồi.

Ba người mất hai giờ để quay lại thôn, Liễu Dịch thậm chí không thèm ghé qua nhà nghỉ để cất hành lý trước, liền trực tiếp lên một chiếc thuyền du lịch đang đậu neo ở bến tàu.

Chiếc thuyền này là do Trưởng đồn Ngật đã sắp xếp sẵn cho họ từ sớm, lúc này vị Trưởng đồn lão luyện chỉ còn 3-5 năm nữa là nghỉ hưu đang đi cùng ba người, vẻ mặt không giấu được sự cay đắng, cười rất gượng gạo.

Thôn Tư Hải tuy nằm ở vùng biên giới, nhưng nhìn chung luôn là một thôn nhỏ yên bình, Trưởng đồn Ngật đã làm việc ở đây mấy chục năm, thi thể vô danh duy nhất mà ông phát hiện ra, chính là thi thể da thuộc than bùn mà Liễu Dịch chỉ định xem.

Nhưng tại sao lại trùng hợp đến thế, chính là thi thể duy nhất đó, lại dính dáng đến vụ án lớn ở thành phố Hâm Hải cách xa cả ngàn km, khiến mọi người đổ xô đến, nhìn thấy người ngày càng đông, chuyện ngày càng lớn ra!

Trưởng đồn Ngật trong lòng cay đắng, miệng vẫn không quên giải thích tình hình cho ba người. “Trước khi phát triển thành khu du lịch, đây là bến tàu nhỏ người dân tự dùng, bình thường chỉ buộc 3-5 chiếc thuyền rách, cũng không ai quản chúng…”

Trưởng đồn Ngật dùng tay khoanh một phạm vi đại khái phía trước, chỉ huy cảnh sát Tiểu Thích lái thuyền đi thêm hơn trăm mét, sau đó chỉ vào một vùng nước mọc đầy cỏ lau:

“Đến rồi, đại khái là ở khu vực này.” Trưởng đồn Ngật có trí nhớ tốt, lại là người địa phương sinh ra và lớn lên ở đây, thuộc nằm lòng địa hình địa mạo khu vực Thôn Tư Hải, dù đã 4 năm trôi qua, ông vẫn tự tin mình sẽ không nhớ nhầm.

“Lúc đó thôn có kế hoạch xây một con đường đi bộ ở đây, cỏ lau quá vướng, phải dọn dẹp bớt đi.” Trưởng đồn Ngật nói: “Kết quả là đào bới, đào bới, liền đào ra một thi thể từ trong bùn!”

Hết chương 19

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.