[Tội Ác-P2] Chương 20

By

Published on

in


Chương 20

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Liễu Dịch lắng nghe chăm chú lời giải thích của Trưởng đồn Ngật, quay đầu hỏi: “Có thể lại gần xem một chút được không?”

Người cảnh sát phụ trách lái thuyền nhanh nhẹn quay vô lăng, từ từ tiếp cận vùng cỏ lau đó.

Đầm lầy này là một đập núi lửa bị chặn dòng, do lớp trầm tích dưới đáy hồ khiến nước có tính axit, thảm thực vật có thể nhìn thấy trên mặt hồ thực chất là những bè cỏ thảo mộc, mọc các loại cỏ dại và hoa dại như Bắc Hải Lan, cỏ cói, cỏ dại, vân vân, thân rễ đan xen với lớp bùn dày dưới đáy nước, hình thành từng “hòn đảo nhỏ” tương đối cố định.

Đợi đến khi chiếc thuyền nhỏ đủ gần bè cỏ lau, Liễu Dịch dùng hai tay chống vào thành thuyền, thò người ra ngoài nhìn. Dòng nước ở đầm lầy này chảy rất chậm và yên tĩnh, chất nước vô cùng trong, dưới ánh nắng mặt trời trông như một khối ngọc bích thủy tinh hơi xanh.

Liễu Dịch ước chừng, độ sâu của nước khoảng hai ba mét, đáy hồ trong tầm mắt bị rễ cây che khuất phần lớn, lờ mờ có thể nhìn thấy lớp bùn màu đen ở bên dưới.

Anh vô thức thò người ra ngoài thêm một chút nữa, có lẽ là do trọng lượng không cân bằng, hoặc có lẽ là đáy thuyền vừa vặn bị thứ gì đó vướng vào, thân thuyền lắc lư mạnh, Liễu Dịch theo quán tính liền đổ người về phía trước.

“Ai nha!” Trưởng đồn Ngật vẫn luôn cẩn thận theo dõi hành động của Liễu Dịch, thấy anh mất thăng bằng sắp sửa ngã xuống nước, sợ hãi hét lên một tiếng, giơ tay ra định kéo người lại.

Tuy nhiên, có người hành động nhanh hơn ông.

Âm cuối của tiếng kêu kinh ngạc của ông còn chưa dứt, Thích Sơn Vũ đã nhanh nhẹn ôm lấy Liễu Dịch, siết chặt vòng eo, kéo người về phía sau rồi cùng nhau trở lại trong thuyền.

“Cẩn thận một chút.” Thích Sơn Vũ dặn dò.

“Làm tôi sợ hết hồn!” Liễu Dịch vỗ vỗ ngực, quay đầu cười với Thích Sơn Vũ: “Cảm ơn nhé, cảnh sát Thích.”

Trưởng đồn Ngật thở phào nhẹ nhõm.

Ông nghĩ cảnh sát Tiểu Thích này phản ứng thật nhanh đấy, thân thủ cũng đủ nhanh nhẹn. Chỉ là cái tư thế một người ôm eo, một người tựa vai, nói chuyện như thể đang tựa vào nhau này thực sự quá là thân thiết như anh em chí cốt quá mức rồi, người thành phố không phải rất chú trọng khoảng cách xã giao hay sao?

Đang suy nghĩ, ông thấy người pháp y suýt ngã xuống nước kia quay đầu lại, hỏi mình: “Trưởng đồn Ngật, vùng cỏ lau này vẫn luôn mọc ở đây sao?”

Trưởng đồn Ngật vội vàng lấy lại tinh thần. “Ồ không không, cậu nhìn xem, những loại cỏ mọc trên mặt nước này thực ra đều sẽ trôi dạt, phải mọc đủ nhiều thì mới không trôi được nữa, sau đó mới có thể tụ lại ở một vùng nước, giống như đã bén rễ ấy.” Ông giải thích: “Đống cỏ này cũng chỉ mới mọc lên mấy năm gần đây khi thời tiết ấm áp hơn thôi.”

Liễu Dịch gật đầu, không lập tức tiếp lời, mà nhìn xung quanh một lúc lâu, sau đó mới mở miệng hỏi: “Muốn đến đây… nhất định phải đi thuyền, đúng không?”

“Đúng.” Trưởng đồn Ngật không cần suy nghĩ liền đưa ra câu trả lời khẳng định, sau đó mới như đột nhiên nhận ra điều gì đó, nét mặt ông cứng lại, vẻ ngượng nghịu cố nở nụ cười nhưng thực sự không thể cười nổi.

Ông biết Liễu Dịch thực sự muốn hỏi điều gì.

Liễu Dịch nhìn sâu vào vị Trưởng đồn già dặn kinh nghiệm này một cái, rồi lại tự nhiên dời ánh mắt đi, không tiếp tục truy hỏi nữa.

**

8 giờ 25 phút tối.

Liễu Dịch, Thích Sơn Vũ và Lâm Úc Thanh trở về nhà nghỉ.

Vừa nãy có Trưởng đồn Ngật và cảnh sát trong đồn đi cùng, ba người không tiện nói chuyện về một số suy nghĩ của mình về vụ án, lúc này trở về chỗ nghỉ ngơi, liền ngầm hiểu ý mà tụ tập tại phòng của Thích Sơn Vũ, tổ chức một cuộc họp nhỏ.

“Vậy nên thi thể trong hồ kia, là bị người ta vứt xác!” Lâm Úc Thanh vừa ngồi xuống, liền lớn tiếng nói ra câu nói đã kìm nén bấy lâu.

Liễu Dịch gật đầu. Vừa nãy nhìn biểu cảm của Trưởng đồn Ngật anh đã biết, thực ra đối phương cũng nhận ra, thi thể trong hồ tám phần là do người khác vứt. Dù sao nơi phát hiện thi thể cách bờ tận một đoạn, người chết không thể tự mình nhảy xuống từ bờ được.

Còn nói người chết tự mình chèo thuyền đến giữa hồ rồi nhảy xuống thì cũng không phải là không thể, chỉ là như vậy chắc chắn sẽ có một chiếc thuyền không người lái trôi nổi trong đầm lầy, gây sự chú ý của người khác.

Quan trọng nhất là, thi thể chìm dưới đáy hồ không biết bao nhiêu năm, vẫn không nổi lên.

Vừa nãy ba người đã lật xem chi tiết hồ sơ khi phát hiện thi thể tại đồn cảnh sát. Bốn năm trước, khi mọi người cắt bỏ đống cỏ lau cản trở việc xây dựng cầu tàu, bọn họ đã phát hiện ra thi thể da thuộc than bùn kỳ lạ đó, lúc đó thi thể bị lún sâu gần hết vào bùn, lại còn vướng vào rễ cây rậm rạp của đống cỏ, dân thôn đã phải dùng hết sức lực mới kéo chúng cùng nhau lên từ dưới đáy hồ.

Theo hồ sơ hiện trường lúc đó, thi thể được quấn dưới một tấm bạt nhựa lớn, nhưng không đề cập đến đá hoặc gạch hay vật nặng nào tương tự.

Tuy nhiên, Thích Sơn Vũ và Liễu Dịch đều theo kinh nghiệm mà nhận định, thi thể bị ngâm nước không có vật nặng dễ bị nổi lên mặt nước do sự phân hủy của thi thể — ngay cả đối với vùng nước có tính axit có điều kiện hình thành thi thể da thuộc than bùn cũng như vậy. Vì vậy, người vứt xác lúc đó khả năng cao đã dùng tấm bạt nhựa bọc thi thể người chết cùng với vật nặng, cùng nhau dìm xuống đáy hồ.

Còn về việc tại sao sau này không tìm thấy vật nặng, có thể là sau một thời gian tấm bạt nhựa bung ra, vật nặng lún sâu vào bùn không tìm thấy được nữa, hoặc đã bị dân thôn hoàn toàn không có kiến thức hình sự bỏ qua trong quá trình vớt lên, vân vân, đều có thể xảy ra.

Nhưng trên thực tế, chỉ cần nhìn vào vị trí phát hiện thi thể và tấm bạt nhựa bên dưới thi thể, không khó để nhận ra, đây ít nhất vẫn là một vụ vứt xác.

Chỉ tiếc là, ngay cả trên phạm vi thế giới, dữ liệu mẫu vật thi thể da thuộc than bùn cũng rất ít. Môi trường có thể hình thành hiện tượng thi thể đặc biệt này ở Trung Quốc lại càng hiếm thấy, đến nay vẫn chưa có một phương pháp giám định thời gian tử vong nào hệ thống và đáng tin cậy. Thỉnh thoảng gặp phải một thi thể, pháp y chính phụ trách phải đau đầu vô cùng.

Liễu Dịch đã xem qua tài liệu khám nghiệm tử thi lúc đó, phạm vi ước tính thời gian tử vong mà pháp y thành phố Điền Việt đưa ra rất rộng, giới hạn trên trực tiếp kéo dài đến năm mươi năm trước.

Thêm vào đó, không có người mất tích nào trong vòng mười dặm xung quanh trùng khớp với đặc điểm của người chết, vẻ ngoài không thấy dấu vết giết người, trên thi thể ngoài vết sẹo ở bên trái lưng ra không có vết thương rõ ràng nào khác, trong trường hợp không tìm thấy thông tin của “nạn nhân”, cũng không có “nghi phạm”, vụ án này cũng không trở thành “án”, mà được xử lý như thi thể vô danh.

Chỉ cần nhìn vào hồ sơ, Liễu Dịch biết rằng thi thể da thuộc đó khó mà làm rõ được. Nhưng không sao, mục đích anh bay từ thành phố Hâm Hải đến Điền Việt, chủ yếu là để xác minh thi thể đó có phải là “người đó” mà anh đã phỏng đoán hay không.

“À phải rồi.” Liễu Dịch đột nhiên nhớ ra một chuyện, liền quay sang Lâm Úc Thanh: “Mấy bức ảnh đó, sau này có tiến triển gì không?”

“Ồ, nói đến chuyện này!” Lâm Úc Thanh sáng bừng hai mắt lên, gật đầu mạnh, “‘Người đó’ đã trả lời tin nhắn của em rồi!”

Nói rồi, cảnh sát Tiểu Lâm dứt khoát lấy điện thoại ra, mở WeChat đưa cho Liễu Dịch xem.

Liễu Dịch lướt màn hình, quả nhiên nhìn thấy Lý Cầm, người đã không trả lời tin nhắn của Lâm Úc Thanh nữa, sau khi nhận được mấy tấm ảnh, đã trả lời cậu một tin nhắn WeChat: [Là sách của hắn?]

Lâm Úc Thanh lại theo chỉ dẫn của Liễu Dịch, giải thích một loạt bằng tin nhắn. Mặc dù Lý Cầm không trả lời tin nhắn của cậu nữa, nhưng có thể thấy bà ấy vẫn bị điều này tác động đến.

Thích Sơn Vũ không biết Liễu Dịch và Lâm Úc Thanh đã trao đổi những gì với nhau, cậu tò mò ghé lại: “Hai người đang nói cái gì vậy?”

“Sau khi Chung Doãn Nhi được chuyển ra khỏi ICU, anh đã đến bệnh viện thăm cô ấy.” Liễu Dịch đưa màn hình điện thoại ra cho Thích Sơn Vũ xem, đồng thời giải thích: “Lúc đó Thang Tuấn Minh vừa vặn không có ở đó, nhưng anh lại nhìn thấy chiếc tủ cạnh giường có đặt một cuốn [Hộ lý học].”

Bức ảnh đầu tiên là ảnh bìa sách mà Liễu Dịch chụp, xác thực là sách giáo khoa đại học học thuật dành cho chuyên ngành điều dưỡng. “Người bình thường nhìn thấy cuốn sách này, đều sẽ nghĩ là Thang Tuấn Minh đang nghiêm túc học cách chăm sóc người vợ đang hôn mê bất tỉnh của mình, đúng không?”

Liễu Dịch cười một tiếng, “Nhưng anh đã xem xét kỹ nội dung mà hắn ghi chú, cảm thấy không phải như vậy…”

Mấy bức ảnh tiếp theo, là những đoạn được Liễu Dịch chụp lại, có rất nhiều dấu gạch chân dày đặc, Thích Sơn Vũ nhấp vào ảnh phóng to ra xem kỹ, lông mày không khỏi cau lại.

[Viêm phổi do nằm lâu];

[Loét do tì đè];

[Huyết khối tĩnh mạch sâu].

Trước đây Thích Sơn Vũ từng chăm sóc mẹ bị bệnh nặng, có kiến thức điều dưỡng nhiều hơn những người không có chuyên ngành y tế. Cậu vừa nhìn một cái là biết đây đều là những biến chứng dễ xảy ra ở bệnh nhân nằm liệt giường lâu ngày, và còn là loại nếu không được chăm sóc kịp thời, có thể gây tử vong.

Vốn dĩ Thang Tuấn Minh quan tâm đến vợ, muốn biết những điều này là điều dễ hiểu, nhưng những phần mà hắn gạch chân lại là những nội dung như “biến chứng nào đó sẽ xuất hiện sau bao lâu nằm liệt giường”, hoặc “xử lý không đúng cách sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào”, vân vân…

“Rất không thích hợp, đúng không?” Liễu Dịch nói với Thích Sơn Vũ: “Cứ như thể điều mà hắn quan tâm căn bản không phải là làm thế nào để chăm sóc tốt cho vợ của mình, mà là làm thế nào để Chung Doãn Nhi chết một cách tự nhiên, không gây nghi ngờ gì trên giường bệnh.”

Thích Sơn Vũ chậm rãi gật đầu, cảnh sát Tiểu Thích phải thừa nhận, khả năng diễn xuất của Thang Tuấn Minh rất tinh xảo. Kể từ khi vụ án xảy ra, hắn đã đóng vai một người chồng si tình đau khổ vì vợ bị thương nặng trước mặt mọi người. Thang Tuấn Minh luôn túc trực ở bệnh viện, tỏ vẻ muốn ở bên cạnh Chung Doãn Nhi nhiều nhất có thể, mất hồn mất vía, tiều tụy suy sụp tinh thần, như thể không có người yêu thì không thể sống nổi được nữa.

Đáng tiếc, hắn lại để lộ sơ hở trong việc gạch chân trọng điểm của một cuốn sách.

Có lẽ Thang Tuấn Minh không ngờ rằng sẽ có người lật xem cuốn sách của mình, mà người lật xem lại chính là Chủ nhiệm Liễu, người chỉ cần liếc mắt một cái là có thể phát hiện ra chỗ nào không ổn.

“Thực ra nghĩ kỹ lại, Thang Tuấn Minh còn đáng sợ hơn cả cha của hắn, phải không?” Lâm Úc Thanh bên cạnh rít lên một tiếng như thể cảm thấy lạnh, xoa xoa cánh tay, “Em đang nghĩ, hắn cứ ở bệnh viện theo dõi suốt như vậy, có phải là sợ vợ của mình tỉnh lại hay không?”

Kể từ khi lớp vỏ bọc “người đàn ông tốt si tình” của Thang Tuấn Minh bị lột trần trước mặt bọn họ, cảnh sát Tiểu Lâm không ngần ngại suy đoán ý nghĩ của đối phương theo chiều hướng xấu nhất, “Gây ra chuyện lớn như vậy, kết quả Chung Doãn Nhi chỉ bị thương nặng mà thôi, đến bây giờ vẫn chưa chết hẳn, chắc hẳn hắn ta thất vọng lắm nhỉ?”

“…” Liễu Dịch quay đầu nhìn Lâm Úc Thanh, im lặng một lúc lâu, đột nhiên lạnh lùng nói: “Nếu không chỉ là thất vọng thì sao?”

Lâm Úc Thanh sững người: “Ý anh là sao?”

Liễu Dịch nhẹ nhàng nói: “Giả sử… hắn đang lo lắng… hoặc là sợ hãi?”

Thích Sơn Vũ đã hiểu ý của Liễu Dịch.

“Anh Liễu, ý của anh là, Thang Tuấn Minh đang sợ lỡ như Chung Doãn Nhi tỉnh lại, sẽ chỉ đích danh hung thủ ra?”

Liễu Dịch khẳng định gật đầu một cái: “Anh nghĩ điều hắn lo lắng nhất lúc này, chắc chắn là Chung Doãn Nhi sẽ nói với cảnh sát, cô ấy nhận ra khuôn mặt của hung thủ.”

Hết chương 20

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.