[Tội Ác-P2] Chương 21

By

Published on

in


Chương 21

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Ngày 14 tháng 5, Thứ Bảy.

10 giờ 20 phút tối.

Cuộc họp nhỏ kết thúc, Lâm Úc Thanh cảm thấy mình nên tự giác rời đi, nhường không gian riêng tư lại cho Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ.

Trước khi ra khỏi cửa, cảnh sát Tiểu Lâm vẫn không nhịn được mà nhắc một câu: “Anh Liễu, Tiểu Thích, hai người… ừm…”

Cậu cân nhắc cách dùng từ một chút, cố gắng diễn đạt uyển chuyển nhất có thể, “Em chỉ muốn nói là, ngày mai phải ra ngoài sớm, hai người đừng ngủ muộn quá nhé.”

Nói xong, mặc kệ phản ứng của hai người thế nào, cậu lập tức biến mất như một con mèo bị dẫm phải đuôi, còn không quên đóng cửa phòng cẩn thận cho bọn họ.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ nhìn nhau, vừa bất lực vừa buồn cười.

“…Thật là, Tiểu Lâm tử… suốt ngày không biết đang suy nghĩ cái gì!”

Nhà nghỉ này quanh năm không có nhiều khách, phòng trống có rất nhiều, nên Trưởng đồn Ngật trực tiếp sắp xếp cho Liễu Dịch một phòng đơn mới. Tuy nhiên, bây giờ ngoài một ông chú bảo vệ ngủ ở phòng bên dưới ra, cả tòa nhà này chỉ có ba người bọn họ ở, chỉ cần không gây ra tiếng động quá lớn, chẳng ai quan tâm đêm nay Liễu Dịch ngủ ở phòng nào.

Tuy nhiên, Thích Sơn Vũ là người nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ trong công việc, Liễu Dịch cũng không phải người công tư không phân mình, cho nên khi đi công tác xa đương nhiên không thể ngủ chung một cái chăn được.

Mặc dù sẽ không có những hành động quá mức thân mật, nhưng cảm giác có người yêu thương và tin tưởng nhất ở bên cạnh, cùng nhau hợp tác, cùng nhau nỗ lực vì một mục tiêu chung thực sự rất tuyệt vời, hai người không cần phải nói gì, chỉ cần nhìn vào ánh mắt của đối phương là đã có sự ăn ý.

“Cảm ơn.” Thích Sơn Vũ nhìn vào mắt Liễu Dịch, đột nhiên nói lời cảm ơn không rõ lý do.

Liễu Dịch lại lập tức hiểu ra. Đôi mắt anh ánh lên ý cười, cong thành hình trăng lưỡi liềm, “Đây vốn là công việc của anh mà.”

Thích Sơn Vũ không nói gì thêm nữa, chỉ mỉm cười gật đầu, rồi dang rộng vòng tay ra, ôm Liễu Dịch vào lòng.

Hai người im lặng ôm nhau một lúc, Thích Sơn Vũ buông Liễu Dịch ra, cúi đầu hôn nhẹ lên môi anh một cái.

“Ngủ sớm một chút đi, ngày mai gặp lại.”

Vì để chuẩn bị cho việc khám nghiệm tử thi ngày hôm sau, Liễu Dịch trở về phòng và dùng laptop kết nối dữ liệu di động để tra cứu tài liệu một hồi, mãi đến 12 giờ mới quyết định đi ngủ.

Vì phòng không có phòng tắm riêng, Liễu Dịch phải đi đến phòng vệ sinh chung ở cuối hành lang để rửa mặt. Khi anh cầm khăn và cốc trở về phòng của mình, đi ngang qua phòng của Thích Sơn Vũ và Lâm Úc Thanh, anh đặc biệt chú ý đến — khe cửa cả hai phòng đều không có ánh sáng lọt ra, rõ ràng là đã tắt đèn.

Theo lịch trình, Thích Sơn Vũ và Lâm Úc Thanh phải lái xe đưa Liễu Dịch đến Trường Y tế Lan Thành vào sáng sớm, sau khi để anh lại đó, bọn họ sẽ bắt đầu đi hỏi thăm khắp nơi, tìm kiếm một số nhân chứng năm đó để tìm hiểu tình hình.

Cả ba người sẽ vô cùng bận rộn, Liễu Dịch không dám chần chừ nữa, dọn dẹp một chút rồi lên giường đi ngủ.

Tắt đèn đầu giường xong, anh nằm trong bóng tối, nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

Ngược lại hoàn toàn với đô thị lớn, nửa đêm ở thôn nhỏ yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Ánh trăng sáng xuyên qua khe rèm cửa chiếu lên mép giường, như một dải lụa bạc dài.

Trong bóng tối, Liễu Dịch nghe thấy hai tiếng gõ nhẹ và ngắn ngủi từ bức tường đầu giường. Bức tường của nhà nghỉ cũ kỹ này thực sự rất mỏng, hầu như không hề có cách âm. Phòng bên cạnh Liễu Dịch là phòng của Thích Sơn Vũ, phòng của hai người về cơ bản là phản chiếu qua gương, đầu giường đối đầu giường, chỉ cách nhau một bức tường mỏng.

Thích Sơn Vũ hẳn là đã nghe thấy tiếng anh ra ngoài rửa mặt rồi quay về mở cửa đóng cửa, biết anh vẫn còn chưa ngủ.

Liễu Dịch vừa nghĩ như vậy, vừa cong ngón tay giơ lên, cũng gõ hai cái lên tường.

Lực đạo tương tự, tần suất giống nhau.

— Ngủ ngon.

**

Ngày 15 tháng 5, Chủ nhật.

9 giờ 20 phút sáng, tại tòa nhà phòng thí nghiệm Giải phẫu học Người của Trường nghê Y tế Y học cổ truyền Lan Thành.

Liễu Dịch cuối cùng cũng đã nhìn thấy thi thể da thuộc than bùn mà anh đã quan tâm mấy ngày nay.

Thi thể đã được phát hiện bốn năm, vì rất hiếm nên được cho là có giá trị nghiên cứu, được bảo quản vô cùng tốt, ngoài việc không mặc quần áo, thì không có gì khác biệt so với khi mới được đưa đến đây. So với ảnh trên mạng, màu sắc thực tế nhạt hơn một chút, gần với màu nâu sẫm hơn, có lẽ do được đông lạnh và khử nước, bề mặt cũng không bóng bẩy như vậy, trông có chút khô và xám.

Cùng với Liễu Dịch tiến hành khám nghiệm tử thi là đội pháp y địa phương, và hai giáo viên của phòng nghiên cứu Giải phẫu học Người của trường.

Tuy nhiên, Liễu Dịch không vội vàng động đến dao giải phẫu, mà đề nghị giáo viên trường tìm cho anh một chiếc máy siêu âm màu.

Trên thực tế, việc tiến hành kiểm tra hình ảnh không xâm lấn trước khi khám nghiệm tử thi đã là một thao tác vô cùng phổ biến và thường gặp hiện nay. Kiểm tra hình ảnh trước khi giải phẫu có thể giúp các pháp y nắm bắt được tình hình chung của thi thể trước, ví dụ như chỗ nào bị gãy xương, chỗ nào có dị vật, lắp mấy chiếc răng giả, thiếu bộ phận “linh kiện” nào, vân vân.

Và phim X-quang vùng hàm mặt càng là tài liệu tham khảo cực kỳ quan trọng để xác định danh tính người chết.

Chỉ là thông thường kiểm tra hình ảnh trước khi giải phẫu thường dùng X-quang, các tổ chức có tiền hoặc các nghiên cứu rất quan trọng cũng dùng CT, còn việc Liễu Dịch mượn máy siêu âm màu thì thực sự hiếm thấy.

Dưới sự theo dõi tò mò của mọi người, Liễu Dịch đặt thi thể ở tư thế nằm sấp, lưng hướng lên trên, sau đó khởi động máy siêu âm màu, không cần người khác hướng dẫn, chỉ cần mò mẫm một chút trên giao diện thao tác hoàn toàn bằng tiếng Anh đã chọn được chế độ mà mình cần, rồi cầm đầu dò bụng lên, bóp một lớp gel siêu âm dày lên đó.

Cuối cùng, có người không nhịn được tò mò lên tiếng hỏi: “Pháp y Liễu, anh muốn xem cái gì vậy?”

“Tôi muốn kiểm tra mô xung quanh vết sẹo này.” Liễu Dịch vừa trả lời, vừa bọc một chiếc găng tay màng mỏng trong suốt lên đầu dò đã được bôi gel siêu âm.

Dù sao đây không phải là chiếc máy chuyên dùng để khám nghiệm tử thi, mặc dù sau khi sử dụng vẫn sẽ được khử trùng, nhưng Liễu Dịch luôn chu đáo, vẫn bọc thêm một lớp bảo vệ này cho đầu dò, để tránh gây khó chịu cho người khác.

Quả nhiên, sắc mặt của giáo viên trường, người đã giúp anh mượn máy, liền thả lỏng cơ mặt hơn nhiều.

Liễu Dịch đặt đầu dò lên vết sẹo ở bên trái lưng thi thể. Thi thể này đã bị chôn vùi trong bùn axit không biết bao nhiêu năm, làn da giống như thịt xông khói bị muối quá lâu, đầy những nếp nhăn không tự nhiên, cảm giác khi đầu dò ấn xuống rất kỳ lạ, dai, cứng, không bằng phẳng, nhưng lại mang theo một loại đàn hồi kỳ lạ mà không biết diễn tả thế nào. Liễu Dịch cảm thấy mình giống như đang kiểm tra một chiếc lốp xe vừa được vớt lên từ hồ axit.

Vết sẹo dọc bên trái cột sống lưng này là dấu vết tổn thương bên ngoài rõ ràng nhất trên toàn bộ thi thể.

Nhưng ngay cả pháp y ít kinh nghiệm nhất cũng có thể nhìn ra được — đây là một vết sẹo đã lành, không phải là vết thương người này bị lúc chết.

“Thiếu thận trái.” Liễu Dịch nhanh chóng đưa ra phán đoán, “Vết thương này hẳn là vết mổ của ca phẫu thuật cắt bỏ thận trái.”

Anh di chuyển đầu dò sang phía đối diện cột sống, “Thận phải vẫn còn.”

Một pháp y địa phương của thành phố Điền Việt hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào hành động của Liễu Dịch.

Hắn vừa nghĩ vị chủ nhiệm nổi tiếng này siêu âm thật thành thạo, không biết còn tưởng anh ta làm về mảng siêu thanh, lại không nhịn được lên tiếng hỏi: “Nhưng làm sao xác định ‘anh ta’ đã phẫu thuật được bao lâu rồi?”

Dù sao ngay cả thời gian tử vong cũng khó có thể xác định được, một vết sẹo nằm trên làn da nhăn nheo là mới hay cũ, hắn tự hỏi thực sự không biết làm thế nào để phán đoán.

“Ừm…” Liễu Dịch không trả lời ngay.

Anh di chuyển đầu dò trở lại gần vết thương của thi thể, cổ tay phải di chuyển cẩn thận và chậm rãi, tay trái thỉnh thoảng vặn núm “Depth” trên thiết bị, điều chỉnh độ sâu hiển thị.

Sau một hồi loay hoay, anh đổi sang đầu dò nông hơn, và quét lại cùng một khu vực đó một lần nữa.

Nói thật, bao gồm cả giáo viên giải phẫu đã giúp anh mượn máy, vì chuyên môn thực sự không phù hợp, những người khác ở đây đều không biết cách xem hình ảnh siêu âm, trên màn hình ngay cả phần nào là mô gì cũng không thể hiểu rõ, mặc dù vẫn đứng quan sát, nhưng căn bản không biết Liễu Dịch đang suy nghĩ gì.

Chỉ là mọi người đều không muốn thừa nhận mình không hiểu, lại không đoán được suy nghĩ của Liễu Dịch, nên rất ăn ý đứng ở bên cạnh, không thúc giục cũng không hỏi, giả vờ như mình cũng đang tham gia.

Cuối cùng, một lát sau, Liễu Dịch mở miệng.

“Mọi người xem, ở đây… và ở đây…” Anh vừa nói, vừa dùng ngón tay trái nhẹ nhàng nhấp vào màn hình, “Một chuỗi xếp hàng mấy hạt, giống như một chuỗi hạt, đúng không?”

Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác. Họ không rõ những đốm sáng trắng nhỏ mà đầu ngón tay Liễu Dịch nhấp vào có ý nghĩa gì, “chuỗi hạt” lại là cái gì.

“Là nút thắt chỉ khâu.” Liễu Dịch nói ra đáp án.

“Sóng âm sâu bị suy giảm mạnh nên có chút khó nhìn, nhưng những cái ở độ nông này, rõ ràng xếp thành hình chuỗi hạt, rất đều đặn và gọn gàng, là nút thắt chỉ khâu.” Liễu Dịch ngẩng đầu lên, nhìn mọi người, “Tôi đoán, nếu rạch dọc vết thương ra, có thể tìm thấy nhiều chỉ khâu còn sót lại ở mô sâu.”

“Ối!” Lúc này, một pháp y đột nhiên nhận ra điều gì đó, thốt lên một tiếng nhỏ và nói thẳng: “Chỉ khâu chưa tan, vậy có thể suy ra người chết đã phẫu thuật bao lâu trước khi chết!”

Hắn dừng lại một chút, tông giọng vô thức tăng lên cả một quãng tám vì phấn khích, “Có lẽ còn có thể biết đại khái là ca phẫu thuật thuộc niên đại nào nữa!”

“Đúng vậy.” Liễu Dịch mỉm cười gật đầu, “Chính là như vậy.”

Chỉ khâu theo chất liệu khác nhau, có một thời gian tiêu tan nhất định trong cơ thể con người. Ngoại trừ một số ít người có thể chất đặc biệt, chúng sẽ từ từ tự tiêu hủy sau khi vào cơ thể người, cuối cùng được cơ thể hấp thụ hoàn toàn, không để lại dấu vết.

Liễu Dịch có thể tìm thấy chỉ khâu trong cơ thể của thi thể, chứng tỏ người chết đã tử vong trong thời gian chỉ khâu chưa tiêu tan. Như vậy, chỉ cần lấy chỉ khâu ra, dựa vào chất liệu và mức độ tiêu tan của nó, có thể suy ngược ra ca phẫu thuật được thực hiện khoảng bao lâu trước khi người chết qua đời.

Hơn nữa, các vật liệu khác nhau được sử dụng trong phẫu thuật, chẳng hạn như chỉ khâu, chất độn, vật cấy ghép, vân vân, cũng không ngừng được đổi mới. Các vật liệu phổ biến vào những năm 60, 70 chắc chắn khác với hiện tại. Nếu chỉ khâu trong cơ thể người chết vẫn còn, chỉ cần phân tích chất liệu của chúng, có lẽ có thể suy ra ca phẫu thuật được thực hiện vào khoảng niên đại nào.

— Vãi ò, vị chủ nhiệm này thực sự rất giỏi!

Mọi người đều âm thầm cảm thán trong lòng.

Chưa cần động đến dao giải phẫu, đã tìm ra điểm đột phá rồi.

“Ngoài ra…” Liễu Dịch đặt đầu dò xuống, “Vì chỉ khâu vẫn chưa tiêu tan, tôi đang có suy nghĩ… ca phẫu thuật này, liệu rằng có liên quan đến cái chết của người chết hay không?”

Hết chương 21

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 999 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.