[Tội Ác-P2] Chương 25

By

Published on

in


Chương 25

Nói đến đây, Thẩm Tuân cười to hai tiếng, duỗi cánh tay ra, vỗ mạnh một cái vào vai Thích Sơn Vũ đang ngồi cách anh ta một cái ghế: “Vẫn là Tiểu Thích nhà chúng ta cẩn thận, ha ha ha ha!”

Thích Sơn Vũ bị cú vỗ đầy tán thưởng của lão đại nhà mình làm cho cả người đổ về phía trước, suýt chút nữa thì úp mặt xuống bàn.

Liễu Dịch ngồi đối diện với cảnh sát Tiểu Thích nhà mình, cảm thấy cảnh đó buồn cười. Khi khóe môi anh cong lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt nhìn tới của Thích Sơn Vũ, anh liền cong mắt cười với cậu.

Thích Sơn Vũ cụp mắt xuống, khẽ quay đầu đi, tránh ánh mắt của Liễu Dịch.

Tuy nhiên, Liễu Dịch nhận ra dái tai của cảnh sát Tiểu Thích nhà mình đang đỏ lên — đây là cậu ấy đang ngượng ngùng.

— Thật đáng yêu.

Liễu Dịch nghĩ thầm.

Rõ ràng khi làm việc thì thể hiện vô cùng ưu tú, nhưng lại không tài nào quen được việc thản nhiên chấp nhận những lời khen ngợi, ngại ngùng rồi mà vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh, thật là thú vị vô cùng.

Dù không mang kính lọc “người yêu mình thật đáng yêu” mà đánh giá công bằng, Liễu Dịch vẫn cho rằng lời khen của Thẩm Tuân hoàn toàn không sai.

Thang Tuấn Minh đeo balo hai quai đi làm, kết hợp với 200.000 tệ mà hắn vừa rút ngày hôm trước, việc nghi ngờ hắn mang tiền về công ty luật không có gì lạ. Cảnh sát theo dõi cũng vì thế mà cảm thấy khả nghi, sau đó liền gọi Thích Sơn Vũ và Lâm Úc Thanh đến.

Nhưng hầu hết mọi người đều không thể ngờ được, Thang Tuấn Minh bề ngoài trông tử tế, đứng đắn như vậy, nhưng thực chất lại là một kẻ máu lạnh.

Hắn dám chia số tiền mặt nặng năm cân thành ba cái túi, trộn lẫn vào một đống rác khô ướt bẩn thỉu hôi hám, rồi cứ thế bỏ lại ở công ty luật, chỉ nhờ một cô thực tập sinh vô tội, hoàn toàn không liên quan đến vụ án, giúp hắn đi vứt rác.

Cần biết rằng, điều này là vô cùng mạo hiểm.

Lỡ như cô thực tập sinh mở chiếc túi rác và phát hiện ra tiền mặt ở bên trong; Lỡ như cô thực tập sinh không thèm làm theo lời dặn của hắn, để rác lại công ty luật cho đến thứ Hai khi cô lao công quay lại làm việc; Lỡ như cô thực tập sinh lười biếng, vứt túi rác ở cửa phòng rác đang khóa; Lỡ như có người nhặt rác lật tung những túi rác đó trước…

Nói tóm lại, sau khi xem xét lại vụ án, tổ chuyên án không khỏi cảm thán Thang Tuấn Minh tuy còn trẻ nhưng có bản lĩnh không nhỏ. Nếu lần này để hắn thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, e rằng sau này hắn sẽ trở thành một mối họa lớn.

May mắn thay, Thích Sơn Vũ quan sát rất tỉ mỉ.

Liễu Dịch đã hỏi cậu làm thế nào phát hiện ra Thang Tuấn Minh để tiền lại công ty luật hai hôm trước, Thích Sơn Vũ trả lời là tư thế đeo balo hai lần của hắn khác nhau.

Khi Thang Tuấn Minh đi vào tòa nhà, hắn đeo balo lên vai phải. Vì số tiền mặt khá nặng, hắn vô thức nhấc cao vai phải lên một chút.

Đến khi hắn đi ra ngoài, mặc dù hắn đã nhét vật liệu độn vào balo để nó trông vẫn phồng lên, nhưng có lẽ do đã trút bỏ vật nặng, hoặc do đã nhẹ nhõm vì tiền mặt không còn ở bên trong nữa, hắn đã quên duy trì tư thế đeo một vai có vật nặng. Dưới cùng một bước đi, hai bên vai của hắn đã thả lỏng một cách tự nhiên.

Chính sự khác biệt về góc độ vai trong hai lần xuất hiện đã khiến Thích Sơn Vũ chú ý đến điểm nghi vấn mấu chốt.

“Chắc chắn hắn ta đã để lại đồ trong công ty luật.”

Thích Sơn Vũ phân tích suy nghĩ của mình với Liễu Dịch: “Vì vậy em nghi ngờ có người sẽ đến lấy ‘thứ’ mà hắn để lại sau đó, nên em quyết định đợi thêm một chút.”

Liễu Dịch cười khen cậu thần cơ diệu toán, nhưng Thích Sơn Vũ lại lắc đầu: “Thực ra lúc đó em nghĩ sẽ là người giao hàng nhanh hoặc giao hàng hỏa tốc trong thành phố gì đó, chỉ định chặn người giao hàng lại xem địa chỉ nhận hàng… Nhưng không ngờ lại bắt được con cá lớn nhất đó.”

Bất kể cảnh sát Tiểu Thích vô tình câu được cá lớn sau đó khiêm tốn thế nào, nói tóm lại, Mạc Bình đã bị bắt.

Ngay sau đó, tổ chuyên án đã khám xét nhà của ông ta, tìm thấy một con dao nhỏ Anh Cát Sa trong ngăn kéo, giống hệt con dao đã đâm vào ngực Chung Doãn Nhi về cả chế tác lẫn chất liệu, rõ ràng là một cặp dao.

Thêm vào đó, sau khi xác định danh tính và truy ngược lại hành tung của Mạc Bình vào ngày xảy ra vụ án, bọn họ đã tìm thấy dấu vết ông ta từng ở gần Thanh Tuyền Tiểu Trúc trong nhiều đoạn camera giám sát vào ngày 6 tháng 5. Đây hoàn toàn là bắt quả tang, bằng chứng trực tiếp và gián tiếp đều đầy đủ.

Đáng tiếc, việc bắt được Mạc Bình và chứng minh ông ta là kẻ thực sự đã đâm Chung Doãn Nhi, không có nghĩa là vụ án đã được phá.

“Vấn đề hiện tại là Mạc Bình đã ôm hết mọi chuyện vào mình, khăng khăng rằng Thang Văn Diệu và Thang Tuấn Minh không biết gì cả!”

Nói đến đây, vẻ mặt của Thẩm Tuân lại trở nên nghiêm trọng.

Mạc Bình thừa nhận mình đâm Chung Doãn Nhi là để con trai mình được hưởng trọn hàng trăm triệu tài sản thừa kế của vợ, nhờ đó ông ta có thể đòi tiền Thang Tuấn Minh để trả khoản nợ hàng triệu của mình.

Tuy nhiên, ông ta khăng khăng rằng Thang Văn Diệu và Thang Tuấn Minh hoàn toàn không biết về chuyện này, cả hai đều vô tội.

Còn về việc tại sao Thang Văn Diệu lại nói hung thủ là Cù Tòng Quang, Mạc Bình khai rằng trước đây đối phương từng nhắc đến nhân vật này có thù oán với mình, nên ông ta mới nghĩ đến việc dán một vết sẹo giả lên cánh tay, để đổ tội cho Cù Tòng Quang, người từ đầu đến cuối không hề xuất hiện.

Nghe Thẩm Tuân nói đến đây, Liễu Dịch giơ tay hỏi: “Vậy Thang Văn Diệu giải thích thế nào về việc tại sao ông ta lại nhận nuôi con trai của một tên tội phạm?”

“Hừ!”

Thẩm Tuân cười lạnh: “Luật sư Thang nhà chúng ta trả lời trơn tru lắm!”

Thang Văn Diệu chỉ nói rằng khi ông ta đi công tác bên ngoài đã ‘tình cờ’ quen biết Ngô Tiểu Vũ, thấy cô gái đó đáng thương, lại nghĩ đến việc mình và vợ không thể sinh con được, nên đã để Ngô Tiểu Vũ dùng thẻ căn cước của vợ cũ của mình để sinh con, rồi nuôi đứa bé như con ruột của mình.

Sau này Mạc Bình tìm đến Thang Tuấn Minh, luật sư Thang lại nghĩ đến tình cha con ruột thịt, nên đã để hai người nhận nhau, còn giúp sắp xếp công việc cho Mạc Bình, để ông ta làm bảo vệ tại tòa nhà văn phòng của công ty luật mình.

Chắc chắn bộ lời khai này đã được cha con nhà họ Thang và Mạc Bình bàn bạc kỹ lưỡng:

Một khi bại lộ, Mạc Bình, kẻ có tiền án, sẽ phải gánh hết mọi trách nhiệm, còn Thang Văn Diệu và Thang Tuấn Minh vẫn là luật sư tốt trong sạch, không biết gì, không hiểu gì.

Thẩm Tuân dừng lại một chút, nói: “Còn về chuyện Mạc Bình từng là kẻ buôn bán nội tạng và hại chết người, Thang Văn Diệu và Thang Tuấn Minh đều nói bọn họ không biết, phủi sạch mọi quan hệ!”

Liễu Dịch: “…”

Điều này xác thực có chút nan giải.

Cha con nhà họ Thang và Mạc Bình khi thỏa thuận đều tránh mặt camera, không để lại hồ sơ liên lạc. Ngay cả 200.000 tệ tiền mặt mà Thang Tuấn Minh đưa cho Mạc Bình cũng là tiền của chính bản thân hắn.

Trong tình huống Mạc Bình kiên quyết nhận tội một mình, muốn buộc Thang Văn Diệu và Thang Tuấn Minh nhận tội, cần phải có chuỗi bằng chứng rõ ràng hơn.

“Thế nào, chủ nhiệm Liễu.”

Thấy Liễu Dịch cúi đầu suy nghĩ, Thẩm Tuân nảy sinh hy vọng: “Cậu có ý kiến hay gì không?”

Liễu Dịch chậm rãi lắc đầu.

Thẩm Tuân nhìn chằm chằm vào cử động của anh: “Nhưng vẻ mặt của cậu hình như còn điều gì muốn nói?”

“Thực ra cũng không hẳn là ý kiến hay…”

Liễu Dịch thầm nghĩ ngay cả tôi cũng không dám chắc chắn, thì làm sao có thể đảm bảo điều gì cho anh được!

Anh không trả lời thẳng, mà chuyển ánh mắt sang Lâm Úc Thanh đang ngồi cạnh Thích Sơn Vũ, cười cười: “Tuy nhiên, đội trưởng Thẩm, có thể cho tôi mượn tạm cảnh sát Tiểu Lâm một lát được không?”

**

Sau khi Lâm Úc Thanh bị Liễu Dịch “mượn” về Viện Nghiên cứu Pháp y, Thích Sơn Vũ không kìm được tò mò, cuối cùng tìm một cái cớ chạy theo sau.

Khi cậu bước chân vào văn phòng, Liễu Dịch và Lâm Úc Thanh đang ngồi song song trước bàn làm việc lớn của chủ nhiệm. Trước mặt Lâm Úc Thanh là một chiếc máy tính bảng có bàn phím Bluetooth gắn ngoài, hai người đang cúi sát vào nhau, không biết đang thảo luận chuyện gì.

“Hai người đang làm gì thế?”

Thích Sơn Vũ vừa hỏi vừa vòng ra phía sau hai người để xem màn hình.

Trên màn hình là một tài khoản WeChat đã đăng nhập, Thích Sơn Vũ nhìn lướt qua ảnh đại diện tài khoản liền biết đó là của Lâm Úc Thanh.

“Đang cố gắng thuyết phục Lý Cầm.”

Lâm Úc Thanh thậm chí còn không ngẩng đầu lên, đang gõ bàn phím lách cách.

Thích Sơn Vũ hướng ánh mắt nghi vấn về phía Liễu Dịch, người không hề chạm vào bàn phím.

“Ừm, là như vậy đó.”

Liễu Dịch trả lời: “Nếu nói còn ai có thể cung cấp manh mối mới cho chúng ta, anh nghĩ chỉ còn lại mỗi Lý Cầm.”

Nói rồi, chủ nhiệm Liễu quay đầu vẫy tay với Thích Sơn Vũ, ra hiệu cậu đến gần mình để xem cùng.

Thế là Thích Sơn Vũ dứt khoát kéo một chiếc ghế đến ngồi cạnh người yêu nhà mình, xem rốt cuộc hia người bọn họ đang làm cái gì.

Liễu Dịch đưa điện thoại của Lâm Úc Thanh cho Thích Sơn Vũ xem.

Lâm Úc Thanh thao tác trên máy tính bảng, còn WeChat trên điện thoại đang ở trạng thái đăng nhập và có thể xem được.

Thích Sơn Vũ thấy ngoài tin nhắn nhóm có tin nhắn đến không ngừng nghỉ, trong hộp thoại riêng, trên cùng là Lý Cầm mà Lâm Úc Thanh đang liên lạc, và tài khoản khác đẩy Anh Tình xuống vị trí thứ ba, vị trí thứ hai lại là một tài khoản khác.

Liễu Dịch nhẹ nhàng chạm ngón tay, mở tài khoản xếp thứ hai.

Lúc này Thích Sơn Vũ mới nhận ra, đó là Cù Tư Gia, em gái của Cù Tòng Quang.

Lâm Úc Thanh đã gửi cho Cù Tư Gia một đường link, là thông báo có nền xanh vừa được cảnh sát công bố.

Đại ý của thông báo là cảnh sát đã bắt giữ nghi phạm họ Mạc gây thương tích cho Chung Doãn Nhi, chi tiết vụ án đang được điều tra thêm.

Nội dung toàn bộ thông báo rất ngắn, số chữ rất ít, nhưng lượng thông tin đối với người nhà người có liên quan đã là cực kỳ lớn.

Hai chữ “Họ Mạc” chứng minh hung thủ không phải là Cù Tòng Quang.

Không lâu sau, Cù Tư Gia trả lời Lâm Úc Thanh vài đoạn tin nhắn thoại.

Thích Sơn Vũ cắm tai nghe vào, nghe từng đoạn một.

Hai đoạn tin nhắn thoại đầu tiên rất dài, đầu tiên là Cù Tư Gia bày tỏ lòng biết ơn cảnh sát đã bắt được hung thủ thực sự, sau đó cảm ơn riêng hia người Thích, Lâm, còn nhắc đến Liễu Dịch, nói cảm ơn họ đã tin tưởng mình.

Đoạn thứ ba, thứ tư, thứ năm, giọng của Cù Tư Gia bắt đầu nghẹn lại.

Cù Tư Gia lặp lại những lời đã nói trước đây.

Cù Tư Gia nói, anh trai của mình là người tốt, cô tuyệt đối không tin anh trai của mình có ý đồ xấu với một phụ nữ, càng không tin anh trai của mình sẽ cưỡng hiếp đối phương.

[Chắc chắn có uẩn khúc trong chuyện năm xưa!]

[Xin các cậu, hãy giúp tôi điều tra làm rõ sự thật!]

[Nếu các cậu tìm thấy anh trai tôi, xin hãy nói với anh ấy, tôi vẫn luôn chờ anh ấy trở về…]

Nghe xong mấy đoạn tin nhắn thoại này, trong lòng Thích Sơn Vũ cũng không tránh khỏi dâng lên xúc động.

Cậu cũng là người làm anh, cũng có một cô em gái quý báu sống nương tựa nhau với khoảng cách tuổi tác nhất định. Đặt mình vào hoàn cảnh đó, cậu đồng cảm với Cù Tư Gia, và cũng hy vọng có thể cho đối phương một kết quả.

“Hai người đã nói cho Cù Gia Tư biết Triệu Viễn Hàng chết như thế nào chưa?”

Thích Sơn Vũ tạm dừng việc xem WeChat, quay sang hỏi Liễu Dịch.

“Không nói quá thẳng thắn.”

Liễu Dịch trả lời: “Nhưng Cù Gia Tư sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi.”

Hết chương 25

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.