[Tội Ác-P2] Chương 33

By

Published on

in


Chương 33

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Nửa tháng bình yên vô sự trôi qua.

Hơn mười ngày này, thành phố Hâm Hải sóng yên biển lặng, các cảnh sát hình sự của Cục Cảnh sát thành phố đã bận rộn suốt thời gian dài cuối cùng cũng có thể nghỉ xả hơi, kéo theo cả các pháp y như Liễu Dịch cũng trở lại nhịp công việc bình thường.

Ngày 23 tháng 6, thứ Tư.

Hôm nay Liễu Dịch có một ca khám nghiệm tử thi. Buổi chiều anh còn phải đến Đại học Hâm Hải để giảng dạy cho sinh viên, vì vậy anh quyết định thực hiện nhanh chóng, bắt đầu công việc từ 8 giờ 30 phút sáng.

Nạn nhân nằm trên bàn giải phẫu là một thanh niên, cao 1m85, nặng gần 90kg, cơ bắp cuồn cuộn săn chắc. Lẽ ra là một anh chàng đẹp trai với vẻ ngoài đường hoàng, nhưng giờ đây khuôn mặt cậu ta sưng phù, các ngũ quan biến dạng, hoàn toàn không nhận ra dung mạo ban đầu.

“Ôi, thật đáng tiếc.”

Pháp y trẻ tuổi Tiểu Cao đang phụ giúp thở dài cảm thán: “Lại là một người chết quá oan uổng.”

Liễu Dịch hơi nhếch mắt nhìn pháp y đang thở dài kia một cái.

Trước khi lên bàn giải phẫu, bọn họ đều đã xem qua hồ sơ. Người này chết đúng là oan uổng.

Nạn nhân mới 24 tuổi, tốt nghiệp đại học được một năm, nghề nghiệp chính là chuyên gia dinh dưỡng.

Cậu ta sống ở ngoại ô thành phố, có nhà có xe, không lo ăn mặc, nên anh chàng cũng không cần phải đi làm sớm về khuya mỗi ngày. Cậu ta theo sở thích làm streamer về thể hình, mỗi ngày lên mạng hướng dẫn khán giả tập luyện và chia sẻ các bữa ăn tăng cơ giảm mỡ, cuộc sống trôi qua vô cùng tự tại.

Tuy nhiên, bốn ngày trước, một tai họa bất ngờ từ “trên trời” giáng xuống.

Không biết từ lúc nào, dưới gốc cây sau sân nhà hàng xóm đã có một ổ ong bắp cày. Thế là người hàng xóm mua lưu huỳnh về tự xông khói đuổi ong. Kết quả, lũ ong bị xông khói bay tán loạn khắp nơi, vài con hoảng loạn chui vào nhà nạn nhân. Đúng lúc anh chàng đang mở cửa ban công, nhảy bài thể dục với những động tác mạnh mẽ, hoàn toàn không để ý đến những vị khách không mời mà đến đang vo ve bay loạn.

Kết quả là hàng ngàn người hâm mộ trước màn hình cứ thế mở to mắt nhìn anh chàng streamer đang nhảy hăng say đột nhiên kêu thảm một tiếng, rồi quay người vật lộn với vật thể nhỏ lướt qua màn hình. Nhưng cậu ta chỉ vùng vẫy vài cái rồi đột nhiên ngã xuống, không thể gượng dậy được nữa.

Cư dân mạng kinh hãi, nhận ra có chuyện chẳng lành, liền người thì báo cảnh sát mạng, người thì liên hệ quản trị viên trang web. Dưới sự đồng lòng hiệp lực, cảnh sát cuối cùng đã tìm được địa chỉ của streamer sau 20 phút. Sau khi gọi cửa không ai trả lời, xét thấy tình huống khẩn cấp, bọn họ quyết định phá cửa xông vào.

Khi các cảnh sát vào nhà, nhạc trong phòng khách vẫn vang trời, còn streamer thì ngã gục trên sàn, hôn mê bất tỉnh. Trong tay cậu ta vẫn nắm chặt kẻ thủ ác đã khiến mình ra nông nỗi này — một con ong bắp cày bị bóp chết.

Anh chàng xui xẻo bị ong bắp cày đốt sáu nhát, vừa đến bệnh viện đã được đưa thẳng vào ICU.

Tình trạng của cậu ta rất nguy kịch, nhập viện với khuôn mặt sưng tấy, kết mạc vàng, gốc lưỡi tụt xuống, và phù nề thanh quản. Bác sĩ cấp cứu toát mồ hôi hột cũng không thể đặt ống nội khí quản được, đành phải mở khí quản ở cổ. Nghe nói do tan máu, máu rút ra đen như mực…

Anh chàng đã giằng co giữa lằn ranh sinh tử suốt hai ngày, cuối cùng không thoát khỏi bàn tay của thần chết, từ trần do suy tim và hô hấp ở giờ thứ 64 sau khi nhập viện.

Sau đó, vì liên quan đến vấn đề bồi thường, gia đình nạn nhân và người hàng xóm đã xảy ra một cuộc tranh cãi nảy lửa.

Người hàng xóm khăng khăng cho rằng ong đốt chỉ là nguyên nhân gián tiếp, thậm chí còn đổ lỗi cho bệnh viện, cho rằng chính các bác sĩ điều trị không đúng cách đã khiến nạn nhân tử vong. Để xác định rõ nguyên nhân tử vong, gia đình yêu cầu khám nghiệm tử thi, vì vậy thi thể đã được chuyển đến Viện Nghiên cứu Pháp y.

“Ôi, mùa hè đến rồi, các loại côn trùng cũng hoạt động mạnh.”

Giang Hiểu Nguyên vừa mặc áo phẫu thuật dùng một lần vừa cảm thán: “Tôi nhớ hình như năm ngoái cũng gần thời điểm này, cũng có một ca tử vong do bọ ve cắn, cũng là một chàng trai trẻ hai mươi mấy tuổi! Thật khiến tôi không dám dẫn bạn gái đi dã ngoại nữa!”

“Tiểu Giang, cậu chỉ là mọt sách thôi!”

Pháp y Cao bị Giang Hiểu Nguyên ngấm ngầm khoe tình cảm, không nhịn được vạch trần cậu ta: “Dù không có côn trùng, cậu cũng sẽ không ra ngoài đâu!”

Hai người trẻ tuổi cười đùa trêu chọc nhau vài câu, rồi dưới sự thúc giục của Liễu Dịch, bọn họ im lặng, nhanh chóng bước vào trạng thái làm việc, bắt đầu khám nghiệm tử thi nạn nhân…

4 giờ 20 phút chiều, chuông tan học vừa reo, Liễu Dịch, người không bao giờ kéo dài giờ giảng, liền cho sinh viên nghỉ.

Nhưng dù vậy, anh vẫn không thể rời đi.

Lớp sinh viên này không có tiết học tiếp theo. Vì không cần vội vàng đến phòng học tiếp theo, hơn hai mươi sinh viên đã vây kín bục giảng, đủ loại câu hỏi liên tiếp tuôn ra, thậm chí còn có người hỏi hộ các đàn anh, đàn chị xem Liễu Dịch có tuyển nghiên cứu sinh mới hay không.

Là giảng viên được cả Khoa Y công nhận là đẹp trai và phong độ nhất, Liễu Dịch luôn rất được yêu thích.

Không chỉ sinh viên Khoa Pháp y thích anh, mà ngay cả môn Bệnh lý học Pháp y chỉ dành cho sinh viên Y khoa đăng ký học tự chọn cũng đầy ắp chỗ ngồi. Dù anh đã nói ngay trong tiết học đầu tiên là môn tự chọn này khó qua, nhưng vẫn không thể ngăn cản sự tò mò và nhiệt tình của mọi người. Mỗi lần mở đăng ký là hết chỗ ngay lập tức.

Mãi đến khi hầu hết sinh viên đã hỏi xong, cuối cùng Liễu Dịch có thể rời khỏi giảng đường, bên cạnh anh vẫn còn lẻ tẻ ba bốn cái đuôi, đang ríu rít hỏi những chuyện vặt vãnh một cách thân mật, hào hứng như chim non vừa sổ lồng.

Đúng lúc này, điện thoại của Liễu Dịch reo.

Anh giơ tay ra hiệu cho các sinh viên im lặng, lấy điện thoại ra và bắt máy.

“Chủ nhiệm Liễu, phát hiện một thi thể gần núi Nhị Kiều, muốn mời anh đến xem.”

Tổng đài trực ban đầu dây bên kia nói.

Hôm nay Liễu Dịch có tiết học, nên vốn dĩ không cần phải đi công tác hiện trường.

Tổng đài gọi cho anh vào lúc này, về cơ bản có nghĩa là pháp y tại hiện trường cảm thấy tình hình đã vượt quá khả năng xử lý của mình, cần “cấp trên” là anh đến để hướng dẫn.

“Được.”

Liễu Dịch trả lời: “Gửi địa chỉ qua đây, tôi sẽ đi ngay lập tức.”

… …

Thành phố Hâm Hải nằm trên vùng đồng bằng châu thổ, cái gọi là “núi” cùng lắm chỉ là những đồi núi nhỏ cao hơn một chút mà thôi.

“Núi Nhị Kiều”, là một trong số ít những quần thể đồi núi có quy mô ở địa phương, nằm ở phía Nam thành phố Hâm Hải.

Nó nguyên là một hòn đảo đơn độc giữa biển, sau này qua quá trình lấp biển lấn đất, đã nối liền trực tiếp với đất liền của khu phát triển, trở thành một khu du lịch ở ngoại ô thành phố Hâm Hải.

Núi Nhị Kiều có nhiều đỉnh, hai đỉnh chính trước và sau đối xứng nhau như hình hai bướu lạc đà. Đỉnh núi phía trước cao nhất là 520 mét so với mực nước biển, đỉnh núi phía sau cao nhất là 480 mét. Cây cối trong núi tươi tốt, xanh tươi quanh năm.

Chỉ là nơi phát hiện thi thể lần này không nằm trong phạm vi khu thắng cảnh núi Nhị Kiều, mà là ở một khe núi hẻo lánh gần đỉnh sau.

Vì địa điểm giấu thi thể quá xa và khó tìm, khi Liễu Dịch đến nơi, mặt trời đã lặn hoàn toàn dưới đường chân trời, trời đã nhá nhem tối.

Điều khiến Liễu Dịch khá an ủi là anh đã nhìn thấy cảnh sát Tiểu Thích nhà mình ở hiện trường.

Hai người trao đổi một ánh mắt ăn ý từ xa.

“Tình hình thế nào?”

Thời gian đã không còn sớm nữa, khám nghiệm hiện trường sau khi trời tối sẽ trở nên vô cùng khó khăn, nên Liễu Dịch không chần chừ chút nào, tranh thủ hỏi hai pháp y đã đến trước.

“Chủ nhiệm Liễu, mời qua đây xem.”

Pháp y Tiểu Cao dẫn Liễu Dịch xuống một sườn dốc, chỉ xuống phía dưới: “Thi thể ở đây.”

Liễu Dịch chỉ cần nhìn thoáng qua một cái liền biết tại sao bọn họ phải gọi anh đến.

**

Nạn nhân là một nam giới, nhìn khoảng 35 đến 40 tuổi, mũi cao mắt sâu, ngoại hình khá điển trai, nhưng thân hình gầy gò, cho người ta cảm giác là một mỹ nam ốm yếu không được khỏe mạnh.

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu xanh đậm, cổ áo mở đến cúc thứ ba, phối với một chiếc quần tây đen chất liệu cotton pha lanh, vớ trắng, giày da đen, là trang phục điển hình của mùa hè.

Tuy nhiên, da thịt lộ ra ngoài của anh ta đầy rẫy vết thương, trên trán, cổ, cánh tay, vết rách ngang dọc khắp nơi.

Nước khe núi không sâu, người bình thường đứng vào có lẽ chỉ đến bắp chân.

Mực nước này vừa đủ để ngâm hoàn toàn thi thể trong đó, đồng thời không để nước chảy cuốn trôi.

Không biết nạn nhân đã bị ngâm trong con suối nhỏ này bao lâu, vết máu trên người cơ bản đã được dòng nước rửa trôi, tất cả các vết thương đều bị ngâm đến mức toác ra ngoài, dài ngắn, to nhỏ, sâu nông không đều, khiến khuôn mặt vốn thanh tú của anh ta trở nên dữ tợn quỷ dị.

Mấy ngày nay thời tiết ở thành phố Hâm Hải nắng đẹp, không hề có một giọt mưa nào, đất đai xung quanh đều khô ráo, chỉ có đất gần khe núi là bị ẩm ướt.

Trời càng lúc càng tối, Tiểu Cao bật đèn pin, chiếu luồng sáng vào một chỗ trên sườn núi: “Chủ nhiệm Liễu nhìn chỗ đó, mặt đất có vết trượt rõ ràng, nạn nhân hẳn là đã lăn từ đó xuống khe núi.”

Liễu Dịch đồng ý với phán đoán của pháp y Tiểu Cao, hỏi cậu ta: “Các cậu đã chụp ảnh chưa?”

Pháp y Cao trả lời ngay lập tức: “Chụp xong rồi.”

Liễu Dịch gật đầu, thay giày chống nước, cẩn thận tiến sát đến bên cạnh thi thể nam giới.

Sau một hồi kiểm tra, anh nhẹ nhàng vén vạt áo sơ mi của nạn nhân lên, để lộ phần bụng trắng bệch bất thường do mất máu của thi thể.

Sau đó, anh phát hiện một lỗ thủng hình tròn hoàn hảo cỡ bằng móng tay út ở vùng thượng vị dưới mỏm mũi kiếm của nạn nhân.

Trong điều kiện chưa thăm dò, Liễu Dịch không biết vết thương này sâu đến mức nào, nhưng theo kinh nghiệm phán đoán, tám phần là đã làm tổn thương nội tạng, không chừng đó chính là vết thương chí mạng.

Liễu Dịch cau mày, lầm bầm khe khẽ: “Vết thương hình dạng này… khá hiếm gặp…”

Giọng anh không lớn, nhưng pháp y Tiểu Cao đứng ngay bên cạnh, đương nhiên nghe thấy.

Tiểu Cao phỏng đoán một cách không chắc chắn: “Chắc là bị vật gì đó hình que đâm vào?”

Liễu Dịch không trả lời.

Anh chuyển sang hỏi một câu hỏi khác: “Đã tìm thấy hung khí chưa?”

“Chưa ạ.”

Pháp y Cao dang tay: “Đã tìm khắp xung quanh rồi, không tìm thấy gì cả.”

Khi Liễu Dịch đang kiểm tra tình trạng thi thể nam giới, Thích Sơn Vũ và Lâm Úc Thanh cũng đi tới, nhưng hai người không tiến lại quá gần, mà đứng trên sườn dốc, tránh làm cản trở công tác khám nghiệm hiện trường của các pháp y.

Lúc này, cảm thấy Liễu Dịch đã kiểm tra gần xong, Thích Sơn Vũ mới nói với anh: “Trên người nạn nhân không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào.”

“Đúng vậy, không có gì cả!”

Lâm Úc Thanh vội vàng bổ sung: “Không có điện thoại, không có ví tiền, không có chìa khóa xe, không có thẻ xe buýt, trong túi quần thậm chí không có một tờ biên lai của cửa hàng tiện lợi nào!”

Thi thể nằm ở nơi hoang dã, trên người đầy rẫy vết thương, không thể xác định danh tính, lại thêm việc không tìm thấy hung khí. Vụ án này nhìn thế nào cũng rất kỳ lạ. Bảo sao Tiểu Cao và những người khác không tự tin, phải gọi anh đến.

“Được rồi.”

Liễu Dịch đứng dậy, nói với mọi người: “Đưa về Viện Nghiên cứu Pháp y đi, chúng ta sẽ tìm hiểu xem hắn là ai.”

Hết chương 33

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.