[Chó Săn Nhỏ] Chương 09


Chương 09

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

“Tối nay cậu cứ mặc tạm đồ của tôi đi.” Giản Tinh Lạc lục từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo phông trắng và một chiếc quần ống rộng, đưa cho cậu nhóc đang đứng sau lưng, “Hai món này tôi chưa mặc được mấy lần đâu.”

“Nhưng em vẫn muốn mặc bộ mà anh hay mặc cơ…” Cái đuôi câu kéo dài đành phải nuốt ngược vào trong bụng dưới ánh mắt sắc lẹm của thầy Giản, Trình Thư Dục nhận lấy bộ quần áo vương vấn hương xà phòng, “Còn đồ lót thì sao ạ, anh?”

Giản Tinh Lạc do dự một chút, “Đồ… đồ lót…”

Đồ lót là thứ riêng tư như vậy, anh cũng phải lấy của mình cho đứa trẻ này mặc luôn á?

“Không sao đâu anh, em không chê đồ anh đã mặc qua đâu.” Biểu cảm của Trình Thư Dục vô cùng chân thành, đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh sáng thuần khiết.

“Cần đồ lót à?” Thẩm Phi Hàng đi ngang qua, ló đầu vào từ cửa, “Tôi có mấy cái mới mua chưa bóc hộp, để tôi lấy cho một cái nhé?”

Trình Thư Dục quay đầu cười với anh ta: “Thôi không cần anh Phi Hàng đâu ạ, đồ của anh em mặc không vừa.”

“Tại sao?”

“Kích cỡ không phù hợp ạ.” Trình Thư Dục cố ý hoặc vô tình liếc mắt nhìn xuống vị trí nào đó dưới thân anh ta, “Em còn đang tuổi phát triển, mặc chật quá không tốt cho cơ thể đâu.”

Thẩm Phi Hàng: ……

“Thằng nhóc ranh, mày bảo ai nhỏ đấy hả? Hả? Bảo ai nhỏ?” Thẩm công tử quyết bảo vệ tôn nghiêm của một mãnh 1, nhảy dựng lên định xông vào tẩn cậu một trận: “Có giỏi thì cởi ra, hai chúng ta so ngay trước mặt A Lạc xem nào!”

“Á, anh ơi cứu em!” Chú chó con nhanh chóng trốn sau lưng thầy Giản, khẽ túm lấy tay anh lầm bầm cầu cứu: “Anh Phi Hàng định đánh em, anh ơi mặt em vẫn còn đang đau đây này.”

Giản Tinh Lạc không gỡ tay cậu ra, hất cằm về phía Thẩm Phi Hàng: “Cậu đi ra ngoài được rồi đấy.”

“Cậu cậu cậu—” Thẩm Phi Hàng tức chết đi được, nhưng vẫn hậm hực rút lui, “Cái thằng nhóc này, chỉ giỏi mách lẻo!”

Khóe môi bầm tím khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra, Trình Thư Dục thừa nước đục thả câu, dùng cái đầu xù lông cọ cọ vào hõm cổ thầy Giản.

Giản Tinh Lạc sợ nhột nên co vai lại, “Trình Thư Dục, cậu làm cái gì thế?”

“Em thích thầy quá đi mất~” Lời tỏ tình của chó con lúc nào cũng có thể thốt ra, mở miệng ra là nói: “Lần đầu tiên có người bảo vệ em giống như thầy, em vui lắm…”

Trái tim thầy Giản khẽ lay động, anh không nhịn được quay người nhìn cậu nhóc: “Ở nhà họ Trình, có người bắt nạt cậu à?”

Nụ cười trên môi Trình Thư Dục chợt đông cứng lại, cậu vô thức đảo mắt đi chỗ khác, “Không có ạ, ai dám bắt nạt em chứ?”

Mỗi khi nhóc con này không nói thật, cậu sẽ vô thức né tránh ánh mắt của anh.

Giản Tinh Lạc hiểu rõ, nhưng cũng không truy hỏi thêm, chỉ trầm tư hỏi: “Trình Thư Dục, có phải vì lần trước cậu suýt bị Trình Hạo đánh rồi tôi giúp cậu, cho nên cậu mới… mới thích tôi không?”

“Nhắc đến lần đó, em vẫn chưa cảm ơn anh tử tế nữa.” Ánh mắt Trình Thư Dục vẫn dừng trên chiếc cúc áo trước ngực anh, không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.

“Cậu thực sự còn rất nhỏ, kém tôi tận bảy tuổi.” Giản Tinh Lạc hơi lùi lại phía sau, dựa cơ thể vào cánh cửa tủ quần áo sau lưng, “Tình cảm yêu thích cũng chia làm nhiều loại, có lẽ cậu đã nhầm lẫn sự ỷ lại hay sùng bái thành loại tình cảm đó rồi.”

Trình Thư Dục khẽ cười một tiếng, không đáp lời.

Thầy ơi, em phân biệt rất rõ ràng mà, em đối với thầy chính là loại thích muốn đè thầy lên giường để hòa làm một với thầy đó.

“Tôi không thích dạy dỗ, nhưng tôi nghĩ cậu nên tiếp xúc nhiều hơn với những người cùng lứa tuổi với mình, thực sự không cần thiết phải lãng phí thời gian ở chỗ tôi đâu.” Giản Tinh Lạc lại nhắc đến cụm từ “lãng phí thời gian”.

Im lặng vài giây, Trình Thư Dục ngước mặt lên, dùng ánh mắt ướt át nhìn anh, tội nghiệp hỏi: “Sự yêu thích của em mang lại phiền phức cho anh ạ?”

Giản Tinh Lạc cảm thấy mình lại đang bắt nạt chó con mất rồi.

Anh nhức đầu day day sống mũi, “Nhóc con, tôi vừa mới thoát ra khỏi một mối quan hệ thất bại thảm hại, tôi cảm thấy mình có lẽ bẩm sinh không hợp để yêu đương, cậu hiểu ý tôi chứ?”

“Em biết rồi.” Trình Thư Dục lẳng lặng quay người đi, quay lưng về phía anh nói khẽ: “Em sẽ cố gắng không làm anh cảm thấy phiền nữa.”

Nhưng trong giọng nói trong trẻo vẫn không kìm được mà vướng chút hơi nước.

Giản Tinh Lạc thở dài đứng thẳng người, thuận tay xoa xoa đỉnh đầu chó con để an ủi, “Đi tắm đi, nhóc con.”

Sự yêu thích của thiếu niên mười mấy tuổi, tuy mãnh liệt nhưng chắc hẳn cũng đến nhanh đi nhanh, chỉ cần dẫn dắt phù hợp là được.

Mà bản thân thầy Giản cũng không nhận ra, vẻ dịu dàng nhẫn nại của anh lúc này hiếm có đến nhường nào.

Mười phút sau, trong phòng tắm vang lên tiếng cầu cứu của chó con: “Anh ơi cứu mạng!”

Giản Tinh Lạc vừa ngồi xuống mở một cuốn sách ra, nghe vậy lập tức đứng dậy đi về phía phòng tắm, “Sao thế?”

Cửa phòng tắm mở ra, hơi nước nóng mịt mù tỏa ra, hương thơm thanh khiết của sữa tắm hòa quyện với hơi thở thiếu niên thanh tân ập vào mặt.

“Anh ơi, anh vẫn chưa đưa đồ lót cho em.”

“Ờm tôi ngay…” Nói được một nửa, ánh mắt thầy Giản vô thức đóng đinh trên người chàng trai.

Làn da trắng trẻo hơi ửng hồng, khung xương cân đối săn chắc, những múi cơ bụng căng đầy và mượt mà, những giọt nước chưa kịp lau khô lăn dài theo thớ cơ, trượt xuống hai đường nhân ngư cực kỳ quyến rũ, rồi mất hút vào trong chiếc khăn tắm quấn lỏng lẻo…

“Anh ơi?” Thấy anh ngẩn người, Trình Thư Dục vô thức tiến sát lại trước mặt anh, đôi mắt to ngây thơ chớp chớp, “Anh đang nhìn gì thế ạ?”

“À không có gì!” Thân hình trẻ trung sống động áp sát đến, thầy Giản tức khắc hoàn hồn, vội vã lùi lại một bước, “Tôi thấy trên cổ cậu hình như cũng có vết thương.”

Tuyệt đối không thể thừa nhận là nhìn thân hình của nhóc này đến ngây người!

Trình Thư Dục giơ tay chạm vào cổ, “Thế lát nữa làm phiền anh bôi thuốc giúp em thêm lần nữa nhé ạ!”

“Được.” Giản Tinh Lạc nhận thấy nhịp tim mình hơi nhanh, quay người đi như để che giấu, “Cậu vào phòng tắm trước đi, đừng để bị cảm lạnh, tôi đi lấy đồ lót cho cậu.”

Lần trước ở khách sạn, sáng tỉnh dậy tâm trí anh rối bời, sự chú ý lại dồn hết vào mấy cái dấu vết kia, nên không nhận ra thân hình của nhóc này lại tốt đến vậy.

Rõ ràng lúc mặc quần áo trông rất gầy gò, thậm chí là mỏng manh, sao cởi ra thì lại…

“Anh ơi, có phải mùa đông đâu mà cảm lạnh được ạ?” Trình Thư Dục cười lên, “Nhưng mà anh đáng yêu thật đấy, tai lại đỏ lên rồi kia.”

Giản Tinh Lạc: “…… Câm miệng, bảo cậu đi thì đi đi!”

“Dạ vâng~”

Quay lại phòng ngủ, thầy Giản bắt đầu nghiêm túc kiểm điểm hành vi vừa rồi của mình. Hơi nóng ở vành tai còn chưa tan, chuông điện thoại đã reo lên.

Giây phút nhìn thấy tên người gọi, biểu cảm trên mặt Giản Tinh Lạc lập tức nhạt đi.

“Alo, Lạc Lạc.” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng như nước của bà Mạnh, “Con đã nghỉ ngơi chưa?”

Giản Tinh Lạc đứng dậy đi tới bên cửa sổ, “Con chuẩn bị ngủ rồi.”

“Dạo này nhiệt độ sáng tối chênh lệch lớn, dự báo thời tiết nói có không khí lạnh, con phải mặc thêm áo vào…” Bà Mạnh bắt đầu lải nhải dặn dò anh.

Anh không ngắt lời sự quan tâm mang tính thủ tục của bà Mạnh, nhưng cũng hoàn toàn không có ý định hưởng ứng, chỉ nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, im lặng lắng nghe.

Quả nhiên không lâu sau, chính bà Mạnh cũng cảm thấy ngượng ngùng, cuối cùng mới đi vào chủ đề chính, “Lạc Lạc, mấy hôm trước mẹ có nói chuyện với dì Trương của con, dì bảo nhà dì có đứa cháu trai, mới du học Anh về, hiện đang làm quản lý cấp cao cho một doanh nghiệp nước ngoài, cũng thích… thích nam giới, con xem con có muốn—”

“Không muốn.” Giản Tinh Lạc cau mày, từ chối không chút do dự.

Năm đó khi anh công khai, bà Mạnh cũng đã trải qua một phen náo loạn. Nhưng từ nhỏ anh đã tự mình quyết định mọi việc, bà Mạnh không quản được cũng chẳng khuyên nổi anh, cuối cùng chỉ đành gạt lệ chấp nhận.

Nhưng không ngờ, dù đã công khai rồi mà vẫn không thoát khỏi cái lời nguyền xem mắt này.

“Lạc Lạc, con đừng từ chối ngay lập tức thế chứ!” Bà Mạnh cuống lên, “Mẹ xem ảnh rồi, đối phương trông rất đẹp trai, điều kiện lại tốt, chỉ là để con gặp mặt một chút thôi, sao con lại bài xích thế?”

Giản Tinh Lạc lạnh nhạt đáp, “Bây giờ con chỉ muốn sống một mình.”

Tiếp theo đó, bà Mạnh lại thực hiện một cuộc thuyết phục dài vài phút, từ chuyện “Dù không kết hôn sinh con thì cũng nên có một đối tượng ổn định”, đến “Ba con mất sớm, một mình mẹ nuôi con khôn lớn, nếu con sống không tốt thì sau này mẹ xuống dưới kia chẳng còn mặt mũi nào đối diện với ba con nữa”, vân vân mây mây, nói đến cuối cùng thì sụt sùi nức nở.

Giản Tinh Lạc bị bà khóc đến phiền lòng, đành phải thỏa hiệp: “Được rồi, mẹ cứ hẹn đi, hẹn thời gian địa điểm xong thì gửi qua cho con.”

“Thật sao?” Bà Mạnh tức khắc phấn khích hẳn lên, “Tốt quá Lạc Lạc, mẹ sẽ trả lời dì Trương ngay là con đồng ý rồi!”

“Chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu.” Ngừng một lát, anh bổ sung thêm: “Nói trước, xem mắt chỉ là xem mắt thôi, con không có dịch vụ hậu mãi đâu đấy.”

Lúc này bà Mạnh đâu có nghe lọt tai anh nói cái gì, vội vã cúp máy để đi lo việc.

Giản Tinh Lạc cầm điện thoại đứng trước cửa sổ, một lúc sau mới quay người lại, bất thình lình va phải một đôi mắt sâu thẳm đen lánh.

Cậu nhóc vừa tắm xong đang tựa người vào khung cửa nhìn anh chằm chằm, không biết đã đứng đó từ bao lâu.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí bỗng trở nên ngưng trệ một cách lạ lùng.

“Anh ơi.” Vài giây sau, Trình Thư Dục chủ động lên tiếng gọi anh, “Em tắm xong rồi, anh có muốn đi tắm không ạ?”

Giọng của đứa nhỏ vẫn như thường lệ, tóc mái ướt bết trước trán, ánh mắt nhìn anh vừa sạch sẽ vừa mềm mại.

Giản Tinh Lạc nén lại một tia chột dạ thoáng qua trong lòng, thản nhiên đặt điện thoại xuống, “Ừ, tôi đi tắm đây.”

Nhưng ngay khi anh cầm quần áo định lướt qua vai cậu nhóc, đối phương đột nhiên vươn dài cánh tay ngăn anh lại.

“Anh ơi, trên người anh thơm quá đi~” Trình Thư Dục ngước mặt ghé sát lại gần anh, nhăn mũi như một chú chó hít hít ngửi ngửi, “Mùi gì vậy nhỉ…”

Giản Tinh Lạc bị hơi thở nóng rực làm cho ngứa ngáy, không nhịn được đưa tay đẩy cậu ra, “Làm gì có mùi gì, trên người cậu mới thơm ấy.”

“Trên người em đều là mùi của anh mà!” Trình Thư Dục bật cười vui vẻ.

Giản Tinh Lạc: ……

Chú chó con dùng ánh mắt trong trẻo nhìn thầy Giản, tiếp tục nói: “Dùng sữa tắm của anh, nên trên người đều là mùi của anh!”

Giản Tinh Lạc nghẹn lời, không ngoảnh đầu lại mà bước nhanh về phía phòng tắm.

Tại sao anh lại luôn suy nghĩ xiên xẹo thế này? Chẳng lẽ tư tưởng của mình thực sự đã bị vẩn đục rồi sao…

Còn Trình Thư Dục thì rạng rỡ tiễn đưa bóng lưng thầy Giản, cười rồi nụ cười trên khóe môi lại lặng lẽ tắt ngấm.

Xem mắt?

**

Chan: Chạy sang anh hàng xóm Sở Giác xin xích liền cho chế! Thằng đó thủ sẵn nhiều xích ở nhà lắm.

Hết chương 09

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 999 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.