Chương 45
Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung | Editor: Chan
“Hai.” Đếm ngược tiếp tục.
“… Kết hôn.” Doãn Quyện Chi không thể để con số một rơi xuống, vội vàng nói với giọng yếu ớt, “Kết hôn được chưa.”
Sở Giác không chất vấn, giữ chặt Doãn Quyện Chi trao đổi một nụ hôn dài nhuộm vị mặn chát của nước mắt, sau đó đứng dậy khỏi người anh.
Cậu còn kéo Doãn Quyện Chi đang nằm ngửa trên sofa với hai tay giữ tư thế đề phòng, biểu cảm có chút mơ màng đứng dậy, rồi chỉnh lại vạt áo bị nhăn của anh.
10 phút sau, Doãn Quyện Chi ngồi khoanh chân trên tấm thảm lông cừu bên trái bàn trà, trước mặt đặt hai bản thỏa thuận hôn nhân.
Sở Giác ngồi đối diện anh, cậu rất muốn ngồi bên cạnh Doãn Quyện Chi, nhưng Doãn Quyện Chi ngăn lại, không cho cậu nhúc nhích, trên bản thỏa thuận hôn nhân, Sở Giác đã ký tên của mình từ lâu.
Thấy cậu dường như lại nghe lời, trái tim suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi yết hầu của Doãn Quyện Chi đã rơi trở lại không ít.
Sự bình tĩnh trở lại, đầu óc có thể suy nghĩ.
Thông thường ở Doãn thị, cho dù Tô Hợp hay người khác mang tài liệu gì vào văn phòng, Doãn Quyện Chi cũng không thèm xem, nhắm mắt lật thẳng đến trang cuối cùng ký tên, trao quyền lực pháp lý cho văn bản, sợ không thể phá sản.
Nhưng hôm nay có lẽ là do anh tò mò về nội dung của “thỏa thuận hôn nhân” mà anh lần đầu tiên thấy trong đời, và đặc biệt muốn làm rõ mạch suy nghĩ của Sở Giác “thay đổi tính cách lớn”, cho nên anh đã xem xét kỹ lưỡng.
Một bản hai tờ giấy, nội dung rất ít, nhưng xem được vài phút, vẻ mặt vốn đã có chút ngạc nhiên của Doãn Quyện Chi trở nên càng thêm kỳ quái.
Mặc dù lúc này luật sư Vinh Tuyết không có mặt, nhưng Doãn Quyện Chi, với tư cách là chủ tịch trẻ tuổi của một công ty lớn, không phải là người mù luật pháp, có thể tóm tắt được ý chính của thỏa thuận hôn nhân này.
Thỏa thuận không có gì đặc biệt, về tài sản thì toàn bộ cho Doãn Quyện Chi, còn yêu cầu đối với Doãn Quyện Chi chính là, sau khi kết hôn, anh phải là một người bạn đời giữ đúng nam đức.
Phần của Sở Giác thì càng đơn giản hơn, tất cả của cậu — bao gồm cả chính bản thân Sở Giác, đều thuộc về Doãn Quyện Chi.
“… Không đúng, trong thỏa thuận còn có thể viết những lời trắng trợn như bắt anh phải giữ nam đức nữa à?” Doãn Quyện Chi cầm bút ký, chống tay lên trán nhìn Sở Giác một cách đầy bất lực, bỗng nhiên cảm thấy không phục, “Anh không giữ nam đức từ khi nào? Em là đang lấy chuyện công báo thù riêng đúng không? Phá hoại danh tiếng của anh, nói bậy nói bạ.”
Sở Giác mặt không cảm xúc: “Anh có danh tiếng gì? Danh tiếng một năm bốn mùa, anh thay bốn người tình sao?”
Doãn Quyện Chi: “…”
Sở Giác nói: “Ở bên em bảy tám tháng đã là giới hạn của giới hạn, anh đã sớm chán ngán em rồi. Thay bạn trai như thay mùa, anh đang nói danh tiếng đó sao?”
Doãn Quyện Chi: “…”
Anh há miệng, rồi lại không nói được nửa lời, im lặng một cách ấm ức.
Nhưng đó quả thật là những lời anh đã nói, lúc này rút lại thì thật là mất mặt, Doãn Quyện Chi thà làm một người đàn ông chân chính.
Thậm chí muốn nói một câu: “Người đàn ông nào mà không trăng hoa? Anh chỉ muốn cho tất cả những bảo bối mà anh thích có một mái nhà mà thôi.”
Nhưng khi đối mắt với Sở Giác, nhớ đến việc cậu vừa rồi thái độ mạnh mẽ trói anh đến đây, giờ ở nơi hoang vu không ai cứu giúp đỡ, tốt nhất là không nên nhanh mồm nhanh miệng.
“Ký nhanh đi.” Sở Giác thúc giục.
Doãn Quyện Chi không hiểu: “Anh đã đồng ý kết hôn rồi, vậy bây giờ chúng ta có thể ra ngoài lấy sổ hộ khẩu rồi đến cục dân chính đăng ký kết hôn mà, tại sao cứ phải ký cái này, không thấy thừa thãi sao?”
Thực ra tình hình thực tế chính là, vừa rồi bị kinh hãi quá độ, Doãn Quyện Chi nhất thời không nhớ ra tên của mình viết như thế nào.
Nhưng điều này không ngăn cản anh bình tĩnh ổn định phản công, phải để cho họ Sở đợi chờ, làm cậu sốt ruột!
“Em không tin anh.” Sở Giác nói thẳng, “Ký thỏa thuận hôn nhân trước, rồi sau đó bổ sung các thủ tục khác sau.”
Thỏa thuận hôn nhân và thỏa thuận ly hôn có cùng nguồn gốc, ký xong tìm luật sư ghi nhận là có hiệu lực, có giá trị pháp lý.
Giấy đăng ký kết hôn, đám cưới, sau này sẽ có.
“Để anh xem xét đã.” Doãn Quyện Chi nói.
Cộp một tiếng rất khẽ, đầu gối Sở Giác chạm vào cạnh bàn trà, cậu đứng dậy.
Ký ức không vui ùa về, Doãn Quyện Chi vội vàng đưa tay ra: “Ngồi xuống!”
“Anh đang xem xét đây, em không thể đợi một chút được sao? Đầu thai còn không gấp bằng em, nếu em còn bước qua đây nữa anh sẽ không ký nữa!”
Sở Giác liền bịch một tiếng ngồi khoanh chân trở lại.
Vì đang có cảm xúc, cậu đặt hai tay lên mặt bàn trà, hậm hực gác cằm lên đó, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Doãn Quyện Chi.
Hai giây sau nước mắt “ào ào” chảy ra khỏi khóe mắt, giống như một con chó lớn bị chủ nhân mắng mà cảm thấy rất tủi thân.
Doãn Quyện Chi: “…”
Anh dùng ngón trỏ tay trái khẽ gãi trán, sau đó bàn tay đặt ngang, kín đáo che mắt mình lại, cuối cùng không nhịn được nữa, cúi đầu, dùng cánh tay che mặt như thời đi học dùng cánh tay đè nửa mặt để viết bài tập, ký tên một cách cố tình che giấu, khóe miệng nhếch lên một đường cong.
Họng nghẹn lại, vừa đau vừa ngứa.
Doãn Quyện Chi tự chửi rủa bản thân một cách dữ dội trong lòng, Sở Giác đối xử với anh như vậy mà anh còn có thể cười được.
Nếu là Chương Trì hay Hoắc Tuyên, không đánh chết bọn họ thì thôi, làm sao có thể còn cười được chứ.
Suy nghĩ kỹ lại, Doãn Quyện Chi nhận ra bọn họ có sự khác biệt, hơn nữa là khác biệt rất lớn.
Chương Trì từng muốn nhốt anh lại, thậm chí còn hành động muốn cưỡng hiếp anh; Hoắc Tuyên thì khỏi phải nói, khuyên ngực đều là hắn ta ép buộc đeo vào, Doãn Quyện Chi làm sao có thể có thái độ tốt với bọn họ được.
Sở Giác cũng hung dữ, cũng xấu xa, cũng biến thái thần kinh, nhưng dù vậy cậu vẫn lấy Doãn Quyện Chi làm trung tâm.
Rõ ràng lúc đầu là cậu ép buộc Doãn Quyện Chi kết hôn, bây giờ lại phải nhìn sắc mặt Doãn Quyện Chi chờ anh ký tên, để anh nắm quyền chủ động.
Nói không được qua thì không dám qua.
Ác nhân nào mà lại như vậy chứ?
Vừa hung dữ vừa ngoan ngoãn?
Xem ra Tiểu Sở trước đây có lẽ không hoàn toàn là giả vờ.
Nhưng nhắc đến chuyện này, nụ cười trên môi Doãn Quyện Chi chợt tắt ngúm, kể từ giây phút này, trí nhớ không tốt của anh bắt đầu cố gắng hồi tưởng lại những chi tiết đã trải qua với Sở Giác.
Nếu trước đây không phải thật sự ngoan ngoãn, thì mặt khác của Sở Giác chưa từng bộc lộ sao?
Không hẳn.
Vài ngày trước, khi chia tay, lúc Sở Giác níu kéo anh, ánh mắt nhìn anh đã rất khác, nhưng lúc đó Doãn Quyện Chi đang đau lòng vì mối tình này đi đến hồi kết, nên đã không để ý tới.
Doãn Quyện Chi ngồi thẳng lưng, nhìn Sở Giác vẫn đang âm thầm rơi nước mắt, đặt bút xuống nói: “Chúng ta nói chuyện đã.”
Sở Giác nghẹn ngào nói: “Nói chuyện gì?”
“Sáng hôm chia tay, em có phải đã rất tức giận, muốn làm gì đó với anh không?”
“Ừm,” Sở Giác đang khóc, nhưng biểu cảm của cậu không hề buồn bã, nhìn lâu còn khiến người ta sợ hãi, “Em đến cửa nhà anh đợi, vừa hay gặp ba em đi làm ngang qua, ông ấy nhất định bắt em về nhà. Nếu không thì ngày đó em đã đưa anh đến đây rồi, và chắc chắn sẽ không chỉ yêu cầu anh kết hôn đâu, em sẽ còn làm nhiều hơn thế nữa.”
Ánh mắt và giọng điệu không chút che giấu sự chiếm đoạt và sở hữu, cánh tay Doãn Quyện Chi nổi một lớp da gà li ti, anh cười yếu ớt: “Vậy nên… cảm ơn ba của em.”
“Anh muốn cảm ơn ba nào của em?” Sở Giác biết câu trả lời, nhưng vẫn hỏi.
Doãn Quyện Chi: “Ý gì đây? Hai người họ còn có ý kiến nhau nữa à?”
Mặc dù muốn nói thẳng tất cả, nhưng nếu những người xung quanh đều không bình thường, Quyện Chi sẽ càng sợ hãi hơn.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Sở Giác vẫn quyết định không nói ra, chỉ lấp liếm: “Cũng gần như vậy.”
Lần trước xảy ra xung đột với Hoắc Tuyên, cánh tay của Sở Giác bị thương, đến nay vẫn còn ba vết sẹo. Hôm nay nhận được lượng tin tức quá dồn dập, Doãn Quyện Chi bỗng nhiên nhớ đến một lần anh đi công tác ở Thành phố Lâm, tình cờ gặp Hoắc Tuyên ở sân bay.
Lúc đó Hoắc Tuyên mặt lạnh nói gì ấy nhỉ.
Ồ, hắn ta nói với Doãn Quyện Chi: “Cẩn thận người bên cạnh cậu một chút đi.”
“…”
Da đầu Doãn Quyện Chi tê dại, đột nhiên có chút không dám hỏi nữa.
“Anh còn muốn hỏi gì?” Sở Giác chủ động mở lời, “Quyện Chi, bất cứ chuyện gì em cũng sẽ nói cho anh nghe, sẽ không lừa anh nữa.”
Doãn Quyện Chi ấp úng: “Hoắc Tuyên…”
“Là em làm.” Chờ đợi vài giây không thấy âm thanh nào nữa, Sở Giác thuận thế tiếp lời, chủ động nói, “Lúc đó hắn đâm vào đuôi xe của chúng ta trong công viên, còn nói lời bất nhã với anh, sau đó không phải hắn muốn trả thù em, mà là em tìm đến hắn trước, dùng kim khâu miệng hắn lại, còn dùng lưỡi dao lam rạch ngực trái của hắn…”
Cảm giác đau đớn khi bị dụng cụ xỏ ép buộc đâm một chiếc đinh bạc vào giống như mới xảy ra ngày hôm qua, Doãn Quyện Chi cảm thấy ngực đau đớn, nhíu mày sờ sờ.
Anh lẩm bẩm: “… Em thật sự quá đáng sợ rồi.”
“Có đúng không? Không phải nhỉ.” Sở Giác không biểu cảm gì, nói ra từng chữ một, “Ai bảo miệng của hắn hèn hạ nói ra những lời kinh tởm với anh, ai bảo tay hắn hèn hạ đâm đinh vào người anh làm anh đau, hắn đáng chết.”
Loại hành vi này pháp luật không cho phép, bị bắt sẽ phải chịu trách nhiệm. Doãn Quyện Chi đáng lẽ phải ngăn cản, đáng lẽ phải sợ hồn vía bay vút lên chín tầng mây vì Sở Giác, nhưng khi thực sự nghe cậu tự mình thừa nhận, cảm giác đầu tiên của Doãn Quyện Chi không phải là sợ hãi con người thật của Sở Giác, mà là thấy quả thực nên như vậy.
Hoắc Tuyên làm những chuyện như vậy với anh, không phải cũng không bị bắt sao?
Anh rất mệt, cuộc sống 24 giờ đã chiếm hết tâm trí của anh, không có sức lực để tính toán nhiều chuyện, nhưng điều này không có nghĩa là Doãn Quyện Chi có thể để người khác tùy tiện bắt nạt mình.
Lúc này, Sở Giác lại nói: “Tai nạn xe của Hứa Tử Lai cũng là do em làm.”
Doãn Quyện Chi đột nhiên quay đầu ngước lên, kinh ngạc nói: “Hả?”
“Tiệc sinh nhật của Hứa Lợi, em không tra ra được đêm đó là ai đã bỏ thuốc anh,” Sở Giác bình tĩnh như đang kể một câu chuyện nghe lỏm được từ người khác, “Nhưng bọn họ đều rất đáng nghi, cho nên em đã dạy dỗ tất cả.”
Yết hầu Doãn Quyện Chi khẽ nuốt xuống một cái: “…”
Trước đây đúng là anh bị mù rồi, nhiều sơ hở như vậy, anh mù thật nên không nhìn thấy, mới nghĩ Tiểu Sở ngoan ngoãn thông minh, tốt bụng đáng yêu.
Tình cảm là thứ quá mạnh mẽ, có thể làm một người bị che mắt, hoàn toàn không nhìn ra bộ mặt thật của bạn trai mình.
“Anh có sợ em không?” Rất lâu không nghe thấy Doãn Quyện Chi mở lời, Sở Giác nghĩ chắc chắn mình đã bị ghét rồi, tủi thân đến nỗi nước mắt trong veo lại rơi ra nhiều hơn, nhưng lời nói ra lại ngang ngược, cứng cỏi, “Anh sợ em cũng vô dụng, nhất định phải kết hôn với em.”
“Quyện Chi, nếu anh không ký, em sẽ mặc định anh từ bỏ lựa chọn này, chuyển sang lựa chọn làm tình với em.”
“Ký!” Doãn Quyện Chi lập tức cầm bút lên lại, run rẩy nói, “Ký ký ký, chẳng phải đang ký đây sao, em gấp cái gì!”
Hai dòng đầu tiên của thỏa thuận hôn nhân có tên của hai người, thật buồn cười vì Doãn Quyện Chi đã phải suy nghĩ lâu như vậy xem “Doãn Quyện Chi” nên viết thế nào.
Có được lối thoát, sự lãng quên chữ viết ngắn ngủi vừa rồi như là ảo giác, Doãn Quyện Chi nối hai nét bút, tên của mình đã được ký thành công.
Lần này Sở Giác đã có thể đứng dậy, đi qua xem thỏa thuận hôn nhân.
Quyện Chi đã là bạn đời hợp pháp của cậu rồi.
Thỏa mãn, vui sướng. Cậu cẩn thận cất thỏa thuận hôn nhân đi, ngay sau đó kéo, giật rồi dùng sức ôm Doãn Quyện Chi vẫn còn đang ngồi đi lên lầu.
Cơ thể đột nhiên bay lên không trung, Doãn Quyện Chi vừa hoàn hồn, nắm chặt vạt áo cậu chất vấn: “Em làm gì?”
Sở Giác rủ mắt nói: “Chơi trò chơi.”
Doãn Quyện Chi nhíu mày: “?”
Sở Giác nói: “Em đã nói rồi, chúng ta sẽ ở đây rất lâu.”
Hơi thở Doãn Quyện Chi nghẹn lại, cảm nhận được sâu sắc rằng tiếp theo sẽ không mấy dễ chịu, vội vàng giãy giụa: “Sở Giác, em là đồ khốn! Anh không muốn ở đây! Anh sẽ nói với ba của em, bảo họ đưa em về nhà đánh chết em! Đồ khốn!”
“Em chính là đồ khốn,” Sở Giác cười lạnh một tiếng, nói, “Đồ khốn này còn phải tính rất nhiều sổ với anh.”
“Tính sổ cái gì?!” Doãn Quyện Chi giơ tay tát cậu, không đánh mặt thì đánh cổ, cổ Sở Giác đỏ ửng một mảng, “Anh có sổ sách gì mà phải tính?!”
“—Rầm.”
Một cánh cửa trên tầng hai mở ra.
Không phải là phòng ngủ.
Bên trong có rất nhiều “dụng cụ”, rõ ràng là phòng dụng cụ, có sự tương đồng kỳ diệu với phòng ở nhà Doãn Quyện Chi, hơn nữa mỗi món dụng cụ, chỉ cần Doãn Quyện Chi ngồi lên, chắc chắn sẽ rất khó thoát ra nổi. Sở Giác ôm Doãn Quyện Chi đi vào, Doãn Quyện Chi vội vàng dùng hai tay bám chặt vào khung cửa, giằng co không chịu vào: “Đúng là đồ đàn ông chó má, vừa có được đã không yêu nữa rồi đúng không, vừa ký thỏa thuận hôn nhân xong em đã bắt đầu hành hạ anh rồi.”
Anh cố tình nói mỉa mai là muốn Sở Giác lý trí trở lại, nhưng không ngờ lại hoàn toàn vô dụng.
“Em sẽ không hành hạ anh,” Sở Giác bẻ ngón tay Doãn Quyện Chi ra, ép buộc anh buông khung cửa ra, bình thản nói, “Phòng dụng cụ ở nhà anh hình như còn đầy đủ hơn ở đây, anh và bọn họ chẳng phải thường chơi mấy thứ này sao?”
“Anh không—” Mắt Doãn Quyện Chi tối sầm lại, không hiểu tại sao chuyện với người cũ lại bị moi ra nói, bởi vì anh rất oan ức, “Mấy thứ này trói tay trói chân, em biết rõ anh không thích người khác trói hai tay của anh lại, anh cũng sẽ không đồng ý, cho nên anh chưa từng chơi mấy thứ này với bọn họ, không nói dối! Em đừng có mà lật lại chuyện cũ! Lúc anh chơi đàn ông em còn đang nghịch cát, chẳng lẽ mỗi người em đều phải tính sổ với anh chắc? Không phải, lịch sử tình trường trước đây của anh liên quan gì đến em, dựa vào đâu mà phải tính sổ, trước đây em còn trinh, bây giờ lại chỉ yêu đương với một mình anh, đó là lỗi của anh chắc? Chẳng phải vì em vô dụng, nếu em có bản lĩnh thì cũng đi yêu đương với nhiều người đàn ông đi, chắc chắn anh sẽ không quản em… Á…”
Ngón tay bị Sở Giác bẻ ra, sắc mặt Doãn Quyện Chi khẽ biến sắc kêu lên, không thể nắm được khung cửa lần thứ hai, cửa phòng dụng cụ đóng lại và khóa trái.
“Bây giờ em đã là bạn đời hợp pháp của anh rồi, sao lại không liên quan đến em được. Anh cứ mắng em, nói em thần kinh, em vốn dĩ là như vậy mà,” Sở Giác trói hai tay Doãn Quyện Chi ra sau lưng một cách gọn gàng bằng dây thừng, môi lướt qua tai anh, “Quyện Chi, anh đừng nghĩ em chỉ có một món này để tính với anh.”
Doãn Quyện Chi bất an ngồi trên chiếc ghế bạch tuộc nhìn thứ trông giống như ngựa gỗ quay vòng của công viên giải trí ở phía xa xa, cùng với đủ loại dụng cụ một khi chạm vào sẽ hạn chế hoạt động tự do của tứ chi anh, kinh hãi nói: “Còn có sổ khác nữa á?”
Anh không biết bọn họ sẽ ở đây bao lâu, nhưng anh biết rõ Sở Giác không dễ đối phó, nhu cầu lớn, kiên nhẫn nhiều, còn quen làm cho anh “thân tàn ma dại” không thể gặp người khác được — mặc dù bây giờ anh cũng thực sự không thể ra ngoài gặp ai được.
Sở Giác cầm một món đồ chơi dạng vòng cổ màu đen, ở giữa có gắn chuông, cậu cúi người giúp Doãn Quyện Chi đeo vào, chiếc vòng cổ có ren che đi yết hầu của anh, chiếc chuông vàng rủ xuống vừa vặn.
“… Cậu chơi cũng hoa thật đấy.” Doãn Quyện Chi không nhúc nhích, nếu không chiếc chuông trên cổ sẽ reo lên, nghiến răng nghiến lợi nói, “Biến thái.”
“Quyện Chi,” Sở Giác nói, “Anh thật xinh đẹp.”
**
Tất cả nhân viên công ty Doãn thị đều biết Doãn tổng của bọn họ hôm nay có hẹn, đi ăn với con trai của Cố Liệt.
Không ngoài dự đoán, nếu vừa mắt nhau, Tiểu Doãn Tổng sau này sẽ không thể tự do yêu đương được nữa mà biến thành người có gia đình.
Trong thời gian này, nhiều nhân viên trong công ty rất quen thuộc với khuôn mặt của Sở Giác, trước đây bọn họ chưa từng tận mắt nhìn thấy người yêu của Doãn Tổng, khi nghe tin Doãn Quyện Chi đã đá Sở Giác, mọi người còn có chút hụt hẫng.
Tưởng rằng người này có thể được thăng chức thành phu nhân tổng giám đốc, không ngờ cũng chỉ là vui chơi qua đường.
Bây giờ Doãn Tổng còn muốn liên hôn.
Sau này làm sao có thể hạnh phúc được?
Tô Hợp cũng nghĩ như vậy.
Vài ngày trước vừa biết tin này, Vinh Tuyết đã từ văn phòng luật sư đến khuyên Doãn Quyện Chi suy nghĩ kỹ lại.
Hôm nay Doãn Quyện Chi ra ngoài gặp gỡ ăn uống với đối tượng liên hôn, không đi làm, Tô Hợp luôn là người cuồng làm thêm giờ, anh đang định đợi Doãn Quyện Chi về công ty để hỏi tình hình.
Chưa nói đến việc liên hôn có hạnh phúc hay không, buôn chuyện luôn là bản tính của con người.
Là bạn thân, anh muốn nghe tin tức mới nhất.
Nhưng anh đợi từ sáng đến trưa, rồi từ trưa đến chiều, cuối cùng đợi đến hơn tám giờ tối, Doãn Quyện Chi vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Ăn một bữa cơm mà mất dạng cả một ngày sao?
Thực sự không chờ được nữa, Tô Hợp gửi tin nhắn cho Doãn Quyện Chi, không có ai trả lời, sau đó không đợi nữa mà gọi thẳng cho đối phương một cuộc điện thoại.
Rất kỳ lạ, không có ai bắt máy.
Bên này, Doãn Quyện Chi cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi, tiếng chuông điện thoại lớn như vậy mà tai anh lại cảm thấy mơ hồ.
Sở Giác thật sự quá khó đối phó, câu hỏi ban ngày đã hỏi lúc này lại hỏi lại: “Tại sao anh lại liên hôn với người khác và chia tay em?”
Lưng dưới Doãn Quyện Chi cọ xát trên thảm lông cừu lùi lại phía sau, không nhìn Sở Giác, hồi lâu sau nghe rõ câu chất vấn thì tức giận lớn tiếng chửi bới: “Hai người không phải đều là em sao?! Rốt cuộc là em đang hỏi cái gì thế hả! Họ Sở kia, em đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu! Á… là anh, là lỗi của anh, anh sai rồi!” Chân trái anh vấp phải cái gì đó bị chuột rút, anh liền đổi giọng, nói, “Anh không nên liên hôn với người khác mà bỏ rơi em, sẽ không nữa, sau này sẽ không bao giờ nữa! Con trai của Cố Liệt tính là cái gì chứ, đối tượng liên hôn căn bản không bằng em… nhưng khi anh thấy em chính là đối tượng liên hôn, anh đã vui mừng biết bao, Tiểu Sở, em còn muốn nghe gì nữa, anh nói hết cho em nghe được không, em mau thả cổ chân anh ra…”
“Lúc chúng ta chia tay, anh đã đến quán bar.” Sở Giác sờ chiếc chuông vàng trên cổ Doãn Quyện Chi, viền ren rất thời thượng, dính sát vào chiếc cổ trắng ngần, “Lúc đó em bị ba giữ ở nhà, không thấy anh làm gì. Quyện Chi, anh đến đó làm gì?”
“Không phải… Em ở nhà tại sao còn biết anh đi quán bar?” Trên cổ tay và cổ chân Doãn Quyện Chi đều có chuông nhỏ, tiếng kêu làm anh run rẩy, nổi da gà, “Đừng đừng… em để anh suy nghĩ đã, đừng vội vàng động tay, đúng là anh đã đến quán bar, nhưng anh không làm gì cả, chỉ uống vài ly rượu mà thôi, không tin chúng ta có thể xem lại camera giám sát nội bộ ngày hôm đó…”
“Được, lúc đó sẽ xem camera giám sát.” Sở Giác nói.
Doãn Quyện Chi im lặng, không ngờ cậu thực sự sẽ nói như vậy, ngửa cổ ra phía sau, khóe mắt rịn ra nước mắt.
“Anh và Ôn Hoài Anh đi ăn cơm, trong phòng riêng đã nói gì với nhau?” Sở Giác dùng ngón tay cái lau đi nước mắt rơi ra khỏi khóe mắt Doãn Quyện Chi, nhẹ giọng hỏi.
Doãn Quyện Chi run rẩy dữ dội hơn, hai mắt trừng lớn, gần như sụp đổ nói: “Sao em lại biết anh đi ăn cơm với anh ta?!”
Sở Giác không giải thích, lặp lại câu hỏi: “Hai người đã nói những chủ đề gì? Hắn ta có tỏ tình lại với anh không?”
“… Không có.” Doãn Quyện Chi nói.
Sở Giác: “Anh đã do dự.”
Doãn Quyện Chi: “…”
Anh không còn sức lực để đánh Sở Giác nữa, nằm bẹp trên thảm, nửa khuôn mặt dán vào tấm thảm lông cừu mềm mại khóc thút thít: “Anh thực sự sẽ mách ba em… có bệnh.”
Sở Giác lần thứ ba hỏi: “Anh và Ôn Hoài Anh đã nói gì?”
“Không nói gì cả, chỉ là gặp nhau trên đường tan làm, nên đã ăn một bữa cơm mà thôi…” Doãn Quyện Chi nhắm mắt nghẹn ngào, “Được rồi, em giỏi, em không thương anh nữa rồi, em giết anh luôn đi…”
Sở Giác nói: “Em là người anh ghét nhất trong số những người đàn ông anh từng có?”
Doãn Quyện Chi: “…”
Khi bị đưa đến căn biệt thự này, Doãn Quyện Chi đã không biết lựa lời, cái gì cũng đã nói ra hết, cho nên bây giờ cũng bị tính sổ.
Doãn Quyện Chi mệt mỏi rã rời, khóc thút thít: “Không… không phải…”
Sở Giác nói: “Vậy ai là người anh thích nhất?” Cụp mắt thất vọng, “Em biết chắc chắn không phải là em.”
“Không phải em thì thôi đi, nhưng em muốn biết là ai. Quyện Chi, hắn tên gì?”
Doãn Quyện Chi: “…”
Doãn Quyện Chi sống đến tuổi này đều là nhờ vào thực lực, có đầu óc. Anh dám chắc chắn, nếu lúc này nói tên người khác ra, anh có lẽ sẽ chết thật mất. Hơn nữa, trong số rất nhiều người tình, người Doãn Quyện Chi thích nhất quả thực chính là người trước mắt này đây, mặc dù cậu đã lộ nguyên hình, nhưng nửa năm yêu thích đó không phải là giả.
“Em.” Doãn Quyện Chi không hề do dự.
Sở Giác cong môi cười, một nụ cười chân thật.
Dường như cho dù là lừa cậu, cậu cũng cam tâm tình nguyện, Quyện Chi muốn gì cậu sẽ cho nấy.
Cảm thấy cảm xúc của cậu có vẻ đã dịu xuống, Doãn Quyện Chi thừa thắng xông lên, khó khăn lắm mới nhấc được lòng bàn tay đang bầm tím ở cổ tay lên: “Bảo bối, điện thoại, cho tôi đi.”
Đường cong nhẹ nhàng trên môi lập tức biến mất như ảo thuật, Sở Giác ôm Doãn Quyện Chi vào lòng, cúi đầu nhìn anh thật kỹ, vén những sợi tóc rối bên thái dương anh ra sau tai: “Quyện Chi, em nhớ anh không có thói quen xóa thông tin liên lạc của người cũ, nếu em đưa điện thoại cho anh, anh định gọi cho ai để cầu cứu?”
Hết chương 45


Bình luận về bài viết này