Chương 46
Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung | Editor: Chan
Doãn Quyện Chi thực sự muốn sụp đổ: “Sao ngay cả chuyện này mà em cũng biết?!”
“Đoán.” Sở Giác trả lời.
Bàn tay ngửa lên đòi điện thoại vô lực rũ xuống, Doãn Quyện Chi thút thít bấu chặt tấm thảm, thậm chí muốn đấm xuống sàn nhà, nhưng chiếc chuông trên cổ tay kêu lanh lảnh làm đầu óc anh choáng váng, anh bắt đầu tấn công bằng lời nói: “Biết thế này, thà không ký cái thỏa thuận hôn nhân gì đó còn hơn, cũng không để em đối xử với anh như vậy…”
“Không ký thỏa thuận hôn nhân thì chúng ta sẽ làm chuyện khác.” Sở Giác không muốn nghe những lời bị Quyện Chi phủ nhận này, giọng điệu nhàn nhạt, “Ví dụ như làm tình thật sự.”
“Thế thì vẫn là ký thỏa thuận hôn nhân tốt hơn…” Tuy rằng đầu óc Doãn Quyện Chi đang mơ mơ màng màng, nhưng không ngăn cản việc nhanh chóng sửa lời, nói, “Ký là tốt.”
Sở Giác truy hỏi đến cùng: “Vậy nên anh định gọi cho ai?”
“Anh không gọi cho ai hết!” Doãn Quyện Chi chịu thua, “Anh không cần điện thoại nữa được chưa? Đừng đưa cho anh, anh không cần!”
Sau đó liền vùi mặt khóc nức nở trong đau khổ.
Hôm nay xảy ra rất nhiều chuyện, Sở Giác luôn chú ý đến cảm xúc của Quyện Chi. Khi mới khóa trái cửa biệt thự, sắc mặt Doãn Quyện Chi tái nhợt một chút huyết sắc, phản ứng trong từng lời nói và hành động đều vô cùng kịch liệt, thậm chí còn nắm lấy con dao gọt hoa quả trong đĩa để tự vệ, muốn làm tổn thương người khác.
Nhưng sau khi xác định bản thân sẽ không rơi vào nguy hiểm thực sự, tinh thần mạnh mẽ của anh nhanh chóng ổn định trở lại, như thể đang âm thầm chứng minh với Sở Giác, chuyện nhỏ nhặt trước mắt này căn bản không thể đánh gục được anh.
Sở Giác luôn mang theo thuốc (chỗ thuốc mà cậu đã lén lút lấy từ chỗ Doãn Quyện Chi để đưa cho Sở Thanh) trong túi phòng trừ trường hợp khẩn cấp. Lúc này cậu xác định, chỉ cần không gặp phải cảnh tượng như lần trước một người phụ nữ bị vật sắc nhọn đâm vào bụng đầy máu, và không làm tình thật, thì Quyện Chi sẽ ổn.
Ở bên nhau lâu như vậy, Sở Giác cũng chỉ thấy Doãn Quyện Chi uống thuốc có một lần duy nhất.
Ngày thường, biểu hiện của anh thực sự rất khỏe mạnh.
“… Không phải, anh xóa hay chưa xóa người cũ mà em cũng đoán được? Quỷ mới tin lời của em,” Doãn Quyện Chi mắt đỏ hoe chỉ vào mũi Sở Giác, chất vấn, “Nói thật đi, em có lén xem điện thoại của tôi không?”
“Không xem, em thề.” Sở Giác nắm lấy ngón tay Doãn Quyện Chi, đưa lên môi hôn một cách thành kính, nói ra những lời khiến người ta suy nghĩ kỹ thì rùng mình với giọng điệu vô cùng chân thành, “Ôn Hoài Anh là mối tình đầu của anh, hai người đã chia tay lâu như vậy rồi, vậy mà anh ta vẫn có thể lấy được thông tin liên lạc của anh để gửi tin nhắn cho anh, lúc đó còn hẹn anh đi ăn, điều đó chứng tỏ anh không xóa anh ta, anh ta có thể xem thông tin cơ bản trên WeChat của anh bất cứ lúc nào.”
Doãn Quyện Chi: “…”
Tin nhắn hẹn ăn cơm đầu tiên là vài tháng trước, khi bọn họ đi chơi biển về, Ôn Hoài Anh gửi cho anh.
Nếu Sở Giác không nói, Doãn Quyện Chi cũng không nhớ có vụ tin nhắn này: “… Trí nhớ của cũng tốt quá rồi ấy nhỉ.”
“Đúng vậy,” Sở Giác nói, “Quyện Chi, trí nhớ của em rất tốt. Sau này mỗi câu anh nói, mỗi việc anh làm, em đều sẽ giúp anh nhớ thật kỹ.”
“Nếu anh lừa em, đến lúc nhắc lại mà lời khai của mình không khớp… lúc đó anh sẽ tiêu đời.”
Lời lẽ dịu dàng lại còn khiến người ta rùng mình hơn cả sự ép buộc cuồng loạn, Doãn Quyện Chi có nỗi khổ không thể nói ra.
Đặc biệt là Sở Giác còn đang hôn từng ngón tay của anh, hành động vô cùng dịu dàng, nhưng sự đe dọa xâm lược như bị loài rắn rết bám víu quấn quanh đó giống như những chiếc kim bạc vô hình đâm vào xương, mặc dù không đau, nhưng vẫn khiến cho Doãn Quyện Chi run rẩy từng cơn nhỏ, cổ hơi ngửa lên nghẹn ngào nói lớn: “Em đây chẳng phải là đang làm khó người khác sao! Trí nhớ tốt là của em, trí nhớ anh lại không tốt, chắc chắn sẽ có lúc lời nói trước sau không nhất quán, anh dựa vào đâu mà phải nghe theo em…”
Anh muốn rút ngón tay về, nhưng vì tay chân mềm nhũn nên không thể rút được, đành chịu số phận để mặc cho người ta muốn làm gì thì làm, nhưng anh nói giữa tiếng chuông kêu leng keng: “Đừng liếm tay anh như chó liếm thế chứ.”
Sở Giác thì thầm: “Vậy thì hôn một cái.”
“Ăn nói cho đàng hoàng,” Doãn Quyện Chi yếu ớt nói, “Em giả vờ đáng thương cái gì?”
“Không giả vờ,” Giọng Sở Giác càng trầm hơn, “Anh đã từ chối em rồi, em buồn cũng không được chắc?”
Doãn Quyện Chi: “…”
Cứu mạng, cứu mạng với…
Tại sao anh lại có thể vô dụng đến vậy cơ chứ, thực sự là quá vô dụng rồi. Cái thằng nhóc họ Sở đã điên đến mức này rồi, nhưng khi nghe thấy giọng nói trầm ấm như chó con làm nũng này, anh lại còn mềm lòng. Sở Giác chắc chắn cố ý làm như vậy, cậu biết Doãn Quyện Chi thích kiểu này.
Đến trước cửa căn biệt thự này, Sở Giác chẳng phải đã nói rồi sao: “Khi anh còn chưa quen biết em…”
Đáng sợ, quá đáng sợ rồi.
Doãn Quyện Chi nằm yên để nước mắt chảy dài xuống thái dương, bàn tay kia không bị nắm đặt lên trán dùng mu bàn tay che mắt.
Lúc này Sở Giác lại mở lời: “Mạnh Dạng còn nói với em, anh đặt biệt danh cho em trên WeChat là ‘Máy massage số 12’.”
“Mạnh Dạng là ai?” Doãn Quyện Chi mơ hồ hỏi.
Cái giọng nói trầm ấm thất vọng chuyển sang lạnh lẽo, Sở Giác lạnh lùng nói: “Người tình cũ của anh.”
Doãn Quyện Chi không hề nói với bất kỳ người yêu nào về chuyện biệt danh, yêu đương cần phải ngọt ngào, không thể để lộ rõ ràng chuyện giao dịch, nếu không những người yêu này cũng sẽ không lần lượt yêu Doãn Quyện Chi, Doãn tổng quen giả vờ thâm tình trong thời gian yêu đương.
Vì bản thân chưa từng nói, Doãn Quyện Chi sẽ không bao giờ chịu thừa nhận: “Sao cậu ta biết anh đặt biệt danh cho em là cái này? Cậu ta lừa em đấy! Hãy có chút đầu óc đi, đừng tin lời của tình địch nói!”
Sở Giác cười lạnh: “Bởi vì anh đặt biệt danh cho hắn là ‘Máy massage số 11’. Lời của tình địch nói, đôi khi vẫn có thể tin được.”
Doãn Quyện Chi gần như bị rối tung rối mù bởi mối quan hệ nhân quả từng câu từng chữ, thực sự không chịu nổi được nữa, nói: “Vậy làm sao cậu ta biết được mình là số 11?”
“Nghe nói, là ‘Máy massage số 10’ trong đoàn phim nói cho hắn biết.” Sở Giác cúi đầu nhìn đôi mắt đang rơi nước mắt càng lúc càng nhiều của Doãn Quyện Chi, bổ sung một cách có thể coi là dịu dàng, “Đỗ Nhược, đúng không.”
Doãn Quyện Chi: “…”
Anh chỉ yêu đương thôi mà, anh đã gây thù chuốc oán với ai cơ chứ.
Lúc trước Đỗ Nhược ở bên anh hai ngày đã bị đá, là vì cậu ta đã động vào điện thoại của Doãn Quyện Chi và nhìn thấy được biệt danh, còn muốn nói chuyện yêu đương thật sự với anh, Doãn Quyện Chi tất nhiên là không đồng ý.
Lần này không thể giải thích rõ ràng được, sự việc kết thúc ở đây.
Càng nói lại càng sai, Doãn Quyện Chi im lặng quyết định không mở lời nữa, dùng cả tay chân xoay người muốn bò đi, giây tiếp theo lại bị Sở Giác nắm lấy cổ chân mảnh khảnh kéo vào lòng.
**
Vài ngày sau.
“Cậu vào trước đi.”
“Sao lại là tôi, cậu vào trước đi.”
Giữa tháng 4, mặt trời buổi trưa xuyên qua bức tường kính chiều rọi ngập tràn văn phòng Tổng giám đốc Doãn Thị. Hai cô gái nhỏ cầm tài liệu đứng trước cửa thì thầm đẩy qua đẩy lại, không ai muốn vào trước.
“Làm Doãn Tổng sợ thì cậu chịu trách nhiệm à?”
“Không thể chịu trách nhiệm được.”
“…”
Họ cau mày, ôm tài liệu không biết phải làm sao.
Kể từ khi Doãn Tổng biến mất mười ngày, rồi xuất hiện trở lại công ty ba ngày trước, anh không làm gì ngoài nằm ngủ.
Mọi nhãn mác như “tiêu cực lười biếng”, “công ty mau phá sản đi”, “đừng đến làm phiền tôi”, “con người không ngủ thực sự sẽ chết” đều được thể hiện vô cùng rõ ràng.
Trước đây Doãn Quyện Chi cũng thích ngủ, nhưng không đến mức thái quá như vậy. Dường như thực sự rất sợ bị người khác làm phiền, trên tay nắm cửa văn phòng tổng giám đốc treo một tấm bảng hình vuông, trên đó viết chữ đen in đậm:
[Không gõ cửa, cứ đi vào thẳng. Nếu không có việc gấp, hãy đi tìm Tô Tổng.]
Xuyên qua cánh cửa kính trong suốt, trên bàn làm việc trong văn phòng tổng giám đốc còn dựng một tấm bảng hình chữ nhật, trên đó viết chữ đỏ in đậm:
[Muốn gọi tôi dậy, cứ gọi thẳng tên, đừng gõ mặt bàn, đừng tạo ra động tĩnh khác. Và còn — Tô Hợp, đừng dùng tài liệu đập vào bụng của tôi.”
Một loạt hành vi bình thường có thể đoán trước đã bị Doãn Quyện Chi ngăn chặn trước, như thể những động tĩnh đó có thể khiến anh không thể ngủ được mà sẽ bị hù chết.
“Đưa đồ cho tôi đi.” Tô Hợp đột nhiên xuất hiện, trên tay cũng cầm vài tập tài liệu khác.
Hai cô gái nhỏ giật mình, nhưng nghe vậy như được đại ân xá, vội vàng giao hết tài liệu cho Tô Hợp, vừa liên tục nói “Cảm ơn Tô Tổng” vừa vỗ ngực chạy đi.
Tô Hợp thở dài, đẩy cửa văn phòng tổng giám đốc, bước vào như thường lệ.
Đầu tháng 4, Doãn Quyện Chi thông báo cho Doãn thị rằng anh sẽ đi công tác ở một nơi khác, cụ thể là ở đâu thì không ai biết, trong thời gian đó các quyết định và cuộc họp quan trọng về công việc anh đều tham gia trực tuyến, không hề vắng mặt.
Không làm lỡ việc chính, Tô Hợp cũng không quản anh nhiều.
Doãn Quyện Chi biến mất gần nửa tháng đã trở lại Doãn thị vào ba ngày trước, từ cổng công ty đi vào đại sảnh, rồi từ đại sảnh lên tầng cao nhất, hầu hết quãng đường đều đi thang máy, vậy mà anh vẫn ngáp liên tục 19 cái.
Một vẻ ngoài rất giống tận hưởng quá độ.
Giống như thận rất yếu…
Tô Hợp tò mò, hỏi anh đã đi đâu.
Doãn Quyện Chi xua tay không đề cập đến, xương cốt lười biếng như thể tan ra thành từng mảnh, mềm nhũn như bùn đổ xuống ghế, vô hồn nói: “Sắp chết rồi.”
Tô Hợp đến bây giờ vẫn chưa hỏi ra con trai của Cố Liệt là ai, muốn xem ảnh thì càng khỏi phải nói, Doãn Quyện Chi căn bản không thể trông cậy được gì, chỉ cầu nguyện anh đừng ngủ đến mức thăng thiên luôn.
“Doãn Quyện Chi.” Tô Hợp hít một hơi sâu gọi lớn.
Tập tài liệu được trải ra úp xuống che trên khuôn mặt nào đó khẽ nhúc nhích một chút, năm phút dài chậm rãi trôi qua, Doãn Quyện Chi yếu ớt gạt tập tài liệu ra, híp mắt nhìn xem là ai đang nói chuyện, vừa yếu ớt vừa hận rèn sắt không thành thép: “… Tôi đã không về lâu như vậy rồi, Doãn thị vẫn còn sống cơ à?”
“Tô Hợp ơi Tô Hợp, nếu anh thực sự mưu quyền đoạt vị, tôi chỉ cảm ơn anh thôi, tuyệt đối không trách móc anh đâu, chúng ta vẫn là hai anh em tốt…”
“Cậu thôi đi,” Tô Hợp đá một chiếc ghế, đưa tay kéo bộ xương mềm như cọng bún của Doãn Quyện Chi ngồi thẳng dậy, vỗ vào chồng tài liệu đã chất cao như núi trên bàn trước mặt, những thứ không xử lý gấp nên đã tích tụ nhiều ngày, “Bao giờ thì cậu mới chịu trưởng thành đây hả, ngày nào cũng chơi đùa như trò trẻ con, ký nhanh đi.”
Doãn Quyện Chi nằm bò dài ra trên bàn, lười đến mức không muốn nhấc một ngón tay lên: “Ngủ đủ rồi sẽ ký.”
“Cậu đi công tác ở đâu?” Tô Hợp thực sự tò mò, nói, “Làm việc thôi mà, nơi đó không cho cậu ngủ à?”
Doãn Quyện Chi mím môi im lặng, sau đó nói một cách thâm sâu khó lường: “Đàn anh, anh không hiểu được đâu.”
Sau khi Tô Hợp rời đi, Doãn Quyện Chi lại nằm bò một lúc, chán nản lật tài liệu. Nghỉ ngơi liên tục nhiều ngày, cơn buồn ngủ mệt mỏi cuối cùng cũng tan đi phần lớn, cái lưng đau nhức, cái chân không duỗi thẳng được, Doãn Quyện Chi khó khăn vươn vai một cái, quyết định đứng dậy đi vài vòng quanh văn phòng để vận động.
Cái con chó Sở Giác đó.
Nếu không phải lúc đó đám người Sở Thanh gọi điện thoại thúc giục gấp gáp, nhất định phải bắt Sở Giác về thành phố cho bằng được, nếu không bọn họ sẽ tìm đến ngay lập tức, Sở Giác chắc chắn còn phải chơi với Doãn Quyện Chi thêm vài ngày nữa.
Sở Giác biết nấu ăn, trong biệt thự mỗi ngày đều có người mang trái cây tươi và nguyên liệu nấu ăn đến, lần đầu tiên Doãn Quyện Chi sống cuộc sống “cách biệt thế giới”, “há miệng chờ ăn, giơ tay chờ mặc”, “mọi việc đều có người hầu hạ”, gần như là hoàng đế, lại còn không cần xử lý triều chính, cảm giác khá tận hưởng.
Sẽ tốt hơn nếu Sở Giác không thử chơi các loại đạo cụ khác nhau lên người anh.
Những năm gần đây, mặc dù không làm tình thật, nhưng thực ra Doãn Quyện Chi là người khá thích làm chuyện đó, đồ chơi nhỏ chơi không ít, nhưng anh phát hiện mình căn bản không theo kịp hứng thú và thể lực của Sở Giác. Quá đáng sợ rồi.
Sau khi về đến nhà, Doãn Quyện Chi không nhớ mình có nói chuyện với Cố Liệt và Sở Thanh hay không, chỉ nhớ vừa lên xe đã bắt đầu ngủ.
Từ ngoại ô về thành phố, cảnh vật trên đường anh cũng không thèm nhìn, ngủ say như một cái xác chết.
Cuối cùng bị đánh thức bởi cánh cửa xe mở ra, và con chó nhảy vào xe liếm liên tục. Chú chó Doberman đã lớn hơn một chút, Sở Thanh đã giúp Sở Giác chăm sóc khi cậu không có nhà.
Ngửi thấy hơi thở của chủ nhân còn lại, Tướng Quân rất điên cuồng, nhảy bổ vào lòng Doãn Quyện Chi đang ngủ say vừa cọ đầu vừa rên ư ử.
Doãn Quyện Chi vô thức ôm lấy nó, cố gắng mở mắt ra một khe hở, xác nhận là Tướng Quân, lại nhắm mắt vuốt đầu nó, cơn buồn ngủ dày đặc nhưng vẫn cười khẽ lẩm bẩm: “Thôi… thôi được rồi, không phải là đã về rồi sao, Tướng Quân ngoan… chó con ngoan… chó con ngoan.”
Từng tiếng dỗ dành như lời mê sảng, đỗ xe xong, Sở Giác cúi đầu, nghiêng người ôm lấy cơ thể của Doãn Quyện Chi một cách lặng lẽ. Ôm rất lâu.
Doãn Quyện Chi chỉ ngủ ở nhà một ngày, ngày thứ hai liền vội vàng trở lại công ty, như thể có ma đuổi phía sau lưng, và cho đến bây giờ vẫn chưa về nhà.
Anh đang sống ở công ty, ăn uống ngủ nghỉ. Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi.
Ngày ngủ ở nhà đó, Doãn Quyện Chi đã treo một tấm bảng ở cửa, trên đó viết: [Sở Giác và chó cấm đi vào.]
Vì vậy Sở Giác bị từ chối ở ngoài cửa, lời giải thích nhẹ nhàng vô dụng, lời xin lỗi cũng vô dụng.
Doãn Quyện Chi không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, ngủ còn đeo tai nghe, không nghe thấy giọng của Sở Giác.
Buổi chiều, chó con họ Sở thay đổi chiến lược, để Tướng Quân cào cửa, ngẩng đầu gâu gâu gâu kêu to, gào thét hơn nửa tiếng đồng hồ, cứ như tiếng khóc ai oán, xuyên qua tai nghe không thể ngó lơ được.
Tướng Quân và Thượng Tá đều là Doberman, Doãn Quyện Chi thích Doberman, cuối cùng mềm lòng giẫm chân lên những bước chân hư ảo mở cửa cho Tướng Quân vào.
Sự nhượng bộ này thật quá tai hại, Sở Giác cũng chen vào theo. Trở lại nơi có khói lửa nhân gian, hai người ba Cố Liệt và Sở Thanh cũng ở trong khu biệt thự, lý trí cậu đã quay trở lại làm người, lại bắt đầu làm một con chó con ngoan ngoãn vừa rơi nước mắt vừa xin lỗi: “Quyện Chi, em sai rồi… anh đừng giận em nữa mà, nói chuyện với em đi anh.”
Trái tim Doãn Quyện Chi đập mạnh. Anh thực sự lo lắng mình không giữ được giới hạn mà sẽ nhanh chóng tha thứ cho Sở Giác, anh suýt bị cậu chơi chết rồi đó, làm sao có thể tha thứ nhanh như vậy được chứ? Kết hôn rồi cũng không được!
Sự mềm lòng vừa trỗi dậy lập tức hóa thành đá cứng lại, Doãn Quyện Chi không cảm xúc, một tay đẩy Sở Giác một tay đuổi Tướng Quân, và thay tấm bảng ở cửa bằng một tấm bảng mới: [Sở Giác và Tướng Quân và chó cấm đi vào.]
Cố Liệt tan làm về đi ngang qua, từ xa đã nhìn thấy Sở Giác và con chó đứng yên như tượng đá trước cửa biệt thự của Doãn Quyện Chi, lại dùng ống kính zoom mấy chục lần của điện thoại di động nhìn rõ tấm bảng đó, gương mặt lạnh lùng vốn không bao giờ cười của ông đã không nhịn được mà cười rất lâu.
Còn lập tức quay sang nói với Sở Thanh đang ngồi ghế lái phụ nghe, Sở Thanh bất lực, nói: “Em thấy rồi, có mắt mà.”
Ông vỗ vỗ cánh tay của Cố Liệt, coi như không nhìn thấy Sở Giác: “Về nhà đi, kệ nó. Làm việc không có chừng mực.”
“Không phải đâu,” Cố Liệt nói, “Anh thấy rất tốt đấy chứ, hơn nữa mới đến mức nào…”
Sở Thanh im lặng nhìn ông, không nói lời nào, Cố Liệt lập tức đổi giọng, đổi lời định nói: “Đúng vậy, không có chút chừng mực nào cả.”
Chỉ cần liên quan đến Doãn Quyện Chi, Sở Giác liền vô cùng cố chấp và bướng bỉnh. Cậu cứ đứng trước cửa nhà Doãn Quyện Chi, Quyện Chi không cho vào thì cậu đợi, đợi từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều.
Thậm chí đến tối, cậu cũng không có ý định rời đi chút nào. Thời tiết tháng 4 chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm khá lớn, đêm lạnh, thực sự ở ngoài một đêm chắc chắn sẽ bị lạnh run.
Làm chuyện hao tốn thể lực lâu dài, Doãn Quyện Chi quá buồn ngủ, không mở nổi mắt, nhưng cứ nghĩ đến Sở Giác đang đứng ở bên ngoài, anh lại ngủ không yên giấc, luôn gặp ác mộng. Thậm chí mơ thấy Sở Giác bị chết cóng.
Chưa đầy năm giờ sáng, Doãn Quyện Chi hùng hổ kéo cửa ra, hung dữ nói: “Vào đi, mang chó đi ngủ!”
Rồi sau đó, vừa qua bảy giờ sáng, Doãn Quyện Chi liền thu dọn đồ đạc kiên quyết đến công ty ngủ bù, không quay về nữa, để nhà lại cho Sở Giác và Tướng Quân.
Mặc kệ hai đứa nó ở nhà sống góa đi!
Trong ba ngày nay, Sở Giác đã gửi vô số tin nhắn, gọi vô số cuộc điện thoại cho Doãn Quyện Chi, toàn là xin lỗi và cầu xin anh về nhà.
Và còn cẩn thận đề nghị: “Quyện Chi, em có thể đến công ty tìm anh không ạ?”
Doãn Quyện Chi lạnh lùng vô tình, mỗi lần đều trả lời: “Không được, nếu em dám đến, sau này đừng hòng trèo lên giường của anh nữa.”
Ba ngày trôi qua, Sở Giác học được bài học và thực sự ngoan ngoãn, ngoan đến mức Doãn Quyện Chi cảm thấy cuộc sống thật vô vị, muốn về nhà đánh cho cậu một trận.
Bây giờ có thỏa thuận hôn nhân ràng buộc, không thể tùy tiện yêu đương được nữa, hơn nữa người ở nhà lại là một con cọp đực như Sở Giác, Doãn Quyện Chi thở dài đau khổ…
“Kẹt—”
Cánh cửa kính trong suốt bị đẩy phát ra tiếng ma sát thoáng qua, Doãn Quyện Chi đang xay cafe đen, nghe thấy tiếng thì quay đầu nhìn lại, tay lập tức run lên né tránh, kinh ngạc nói: “Sao em lại đến đây?!”
Sở Giác ăn không ngon ngủ không yên, mỗi ngày còn không được gặp Doãn Quyện Chi, chiếc cằm dường như cũng đã gầy đi một chút, môi có vài phần tái nhợt.
Bây giờ cuối cùng cũng thấy được người muốn gặp, khóe mắt cậu lập tức đỏ hoe, bề mặt nhãn cầu bị cảm xúc nhớ nhung dồn nén đến mức sương mù phủ dày đặc.
Doãn Quyện Chi cầm ly cafe đen còn chưa xay xong, đưa tay ra lên án cậu: “Em đừng có mà giả vờ…”
“Bịch—”
Sở Giác quỳ thẳng xuống mặt sàn, đầu gối chạm sàn phát ra tiếng động rất lớn, Doãn Quyện Chi trợn to mắt nghe thấy mà cảm thấy đau chân, quên hết những lời muốn nói, sợ hãi vội vàng kéo tay cậu. Kéo không lên.
Một người quỳ thẳng lưng, một người khom lưng đứng, mắt đối mắt nhìn nhau, Doãn Quyện Chi phản ứng lại cười khổ, ngồi xuống đất nói: “Em làm cái gì thế hả?”
“Quyện Chi…” Sở Giác nắm chặt tay Doãn Quyện Chi không cho anh rời xa, nắm chặt xoa xoa nắn nắn, nói, “Lâu rồi em không được gặp anh, anh đánh em mắng em đi, đừng chiến tranh lạnh với em nữa có được không. Em thực sự biết mình sai rồi, em chỉ là… quá sợ hãi anh không cần em nữa, nhưng em có lý trí, anh biết mà, em không làm hại anh, cả đời này em sẽ không bao giờ làm hại anh… Quyện Chi, đừng giận em nữa, tha thứ cho em lần này đi anh.”
“Ai thèm chiến tranh lạnh với em, tin nhắn em gửi đến anh đã trả lời rồi còn gì?” Doãn Quyện Chi chậc một tiếng, mặc kệ cậu xoa nắn cổ tay của mình, sửa lời nói, “Điện thoại anh còn nghe mấy cuộc rồi đấy.”
“Ừm… nhưng mà,” Sở Giác bóp khớp ngón tay Doãn Quyện Chi, nghẹn ngào nói nhỏ, “Anh không gặp em, cũng không cho em gặp, em thực sự rất nhớ anh. Em sắp phát điên rồi… Quyện Chi ngoan, anh nhìn em đi mà.”
“Nhìn em làm gì?” Doãn Quyện Chi cười lạnh một tiếng, ngón tay vươn ra chọc mạnh vào ngực Sở Giác, nghiến răng nghiến lợi nói, “Nhìn em làm sao đeo chuông cho anh? Nhìn em làm sao kiểm soát không cho anh lên đỉnh, hay là nhìn em mấy ngày liền không cho anh ngủ.”
Sở Giác biết mình đuối lý: “Em xin lỗi…”
“Gặp anh làm gì?” Doãn Quyện Chi tiếp tục công kích, hận không thể đâm ngón tay vào trái tim Sở Giác để xem nó có màu gì, chắc chắn là màu vàng, “Thấy anh là lại nghĩ nên chơi anh như thế nào trong căn phòng tối? Rồi lại nghĩ nên tính sổ với anh như thế nào? Bắt anh cầu xin em đúng không?”
Sở Giác rơi nước mắt: “Em sai rồi…”
“Hừ, em giỏi như vậy, em có thể sai được chắc?” Doãn Quyện Chi chọc đau đầu ngón tay, vẩy vẩy tay.
Sở Giác kéo tay anh qua thổi thổi, rồi nhẹ nhàng hôn một cái.
Nhìn bộ dạng hoàn toàn trái ngược với trước đây của cậu, một kẻ điên một kẻ thuần khiết, Doãn Quyện Chi thực sự thán phục.
Thậm chí còn muốn tiếp tục “hung dữ” với Sở Giác trước mặt một chút, để cậu khóc dữ dội hơn nữa.
Không ngờ gần đến giờ tan làm, Tô Hợp lại đi lên, cùng với giám đốc bộ phận tài chính, hai người họ vốn đang nói chuyện, quay đầu lại nhìn thấy tình hình sau cánh cửa kính trong suốt liền cứng đờ như tượng đá, mắt đối mắt với Doãn Quyện Chi.
Trong thoáng chốc không ai dám động đậy.
Doãn tổng phản ứng lại một cách xấu hổ vội vàng kéo mạnh cánh tay Sở Giác, nói nhỏ: “Mau đứng dậy! Em làm anh mất mặt chết đi được.”
Sở Giác vẫn quỳ gối, nhất quyết không chịu đứng dậy: “Anh tha thứ cho em đi… em thực sự biết mình sai rồi.”
Giám đốc bộ phận tài chính vò đầu bứt tai, đột nhiên nói lớn: “Tô Tổng, tôi có một tập tài liệu chưa lấy, tôi xuống lấy một chút.”
Tô Hợp cũng quay lưng lại, nghiêm nghị đi theo: “Tôi cũng có đồ chưa lấy.”
Doãn Quyện Chi: “…”
Văn phòng tổng giám đốc không thể dùng cửa kính nữa, phải thay bằng loại không trong suốt.
Ngày mai phải thay ngay lập tức!
Tầng cao nhất lại chìm vào yên tĩnh, Doãn Quyện Chi vẫn không thể kéo Sở Giác đứng dậy được, anh buông tay từ bỏ, tiếp tục ngồi khoanh chân trên sàn nhà.
Ngồi im lặng một lát rồi bật cười vì tức giận: “Anh thực sự rất muốn đánh chết em.”
“Anh đánh đi, cứ đánh thoải mái.” Sở Giác nói, “Dù sao đi nữa em cũng sẽ không đánh trả.”
Doãn Quyện Chi kéo hai tay lại, vòng tay đặt trên đầu gối, anh trừng mắt nhìn Sở Giác một cách hận rèn sắt không thành thép. Cuối cùng không biết nhớ ra điều gì, chân trái khẽ động nhấc lên, dùng chiếc giày da được đặt làm riêng giẫm lên vị trí giữa chân cậu, ác ý nói: “Gọi chủ nhân.”
Sở Giác bị giẫm hơi khựng người lại, mím môi nắm lấy cổ chân mang vớ đen lộ ra dưới ống quần tây của Doãn Quyện Chi, để anh thoải mái giẫm mạnh hơn.
“Chủ nhân.” Giọng Sở Giác trở nên trầm khàn, tiếp tục trung thành xin lỗi, “Em sai rồi, về nhà với em đi. Cầu xin anh.”
**
Chan: Nó bất mãn vì thằng nhỏ éo cho nó lên đỉnh, chứ nó éo bất mãn thằng nhỏ bắt nhốt nó lại xong chơi đồ chơi??????? Tâm lý thích M như này thì chịu ời :v
Hết chương 46


Bình luận về bài viết này