[Tội Ác-P2] Chương 70

By

Published on

in


Chương 70

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 8.

Từ Hồng Thành lái xe đến cổ trấn mất tổng cộng sáu tiếng. Khoảng 12 giờ 30 phút trưa, xe rời đường cao tốc và dừng trước một ngôi làng nhỏ gần lối ra.

Ngôi làng này có khoảng hai 30 hộ gia đình sinh sống.

Dù quy mô nhỏ nhưng ngôi làng lại khá sầm uất.

Trong thôn không chỉ có một siêu thị khá lớn, mà còn có hai cửa hàng thức ăn nhanh chuỗi và một cửa hàng McDonald’s. Ngoài ra còn có ba nông gia nhạc trông khá sạch sẽ. Nhiều chủ cửa hàng ven đường còn bày các xe bán đồ ăn nóng, bán một số món ăn vặt địa phương.

Từng đợt khách du lịch từ các loại xe du lịch, xe cắm trại hoặc xe cá nhân xuống xe, giải quyết bữa trưa và nhu cầu vệ sinh tại ngôi làng nhỏ này, nghỉ ngơi một chút rồi nhanh chóng rời đi, tiếp tục hành trình đến điểm dừng tiếp theo.

Khi dừng xe, hướng dẫn viên du lịch Awe thông báo với Liễu Dịch và những người khác: bọn họ sẽ nghỉ ngơi ở đây 45 phút, khách tự túc ăn uống. Nếu không muốn ăn ở ngoài, có thể mua đồ ăn trưa trong siêu thị và quay lại xe nghỉ ngơi.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đã ngồi trên xe quá lâu nên cảm thấy bí bách, có cơ hội hiếm hoi được xuống xe duỗi người, thư giãn, đương nhiên bọn họ phải xuống đi dạo một chút.

Thị trấn nhỏ này có thể thấy rõ là rất bé, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ không vội chọn chỗ ăn mà đi dạo một vòng quanh khu vực trước, cuối cùng chọn một quán nông gia lạc trông khá sạch sẽ.

Đúng giờ ăn trưa, hầu hết các bàn lớn nhỏ đều đã kín chỗ, chỉ còn trống duy nhất một bàn bốn người gần khu vực bếp ra đồ ăn. Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đến ngồi xuống bên trái, không cần làm phiền người phục vụ đang bận tối mặt tối mày, tự mình lấy bát đũa từ tủ khử trùng và tự rót hai chén trà.

Đợi hai người uống hết nửa chén trà, cậu phục vụ mới rảnh rỗi đến chào hỏi họ, “Hai vị muốn ăn gì ạ?”

Thích Sơn Vũ khá quen thuộc với món ăn Giang Tây, hiếm khi nhận việc gọi món, cuối cùng cậu còn dặn thêm một câu “cho ít cay thôi”.

“Món ăn ở đây cay lắm hả?”

Liễu Dịch nghe thấy tò mò, “Anh cảm thấy cũng ổn mà!”

Anh biết Thích Sơn Vũ rất giỏi ăn cay, nhưng thông thường khi Thích Sơn Vũ nấu ăn sẽ chiều theo khẩu vị của người yêu, các món cay đều được điều chỉnh chính xác ở mức độ Liễu Dịch cảm thấy “vừa miệng”.

Giống như hầu hết những người không ăn được cay đều không muốn thừa nhận mình thực sự ăn cay rất kém, cứ như vậy, chủ nhiệm Liễu dần quên mất khả năng thực sự của mình và lại cảm thấy mình rất ổn.

“Đừng đánh giá thấp món ăn Giang Tây, khi đã cay thì còn hơn cả món Hồ Nam đấy.”

Thích Sơn Vũ nhắc nhở Liễu Dịch, “Em sợ anh không chịu nổi.”

Liễu Dịch nghe vậy liền không chịu, “Không được, đã đến đây rồi, anh phải thử hương vị địa phương chính hiệu của các em!”

Anh kiên quyết nói: “Ít nhất phải để lại một món cho anh nếm thử xem nó cay đến mức nào chứ!”

“Vậy được.”

Thích Sơn Vũ quay sang cậu phục vụ, “Vậy món cá chiên giòn cho độ cay ‘bình thường’ đi.”

Cậu phục vụ gật đầu, xé liên phụ của thực đơn, cuối cùng nhìn Liễu nào đó đang tự tìm đường chết bằng ánh mắt thương cảm, rồi quay người mang thực đơn vào bếp.

**

Tốc độ ra món của bếp rất nhanh, 15 phút sau, Liễu Dịch đã nếm được sự lợi hại của “vị cay Giang Tây”.

Anh gắp một miếng cá chiên giòn, chỉ cắn một miếng, liền cảm thấy ngay khoảnh khắc đó, từ lưỡi đến đỉnh đầu bị vị cay khó tả xuyên thủng hoàn toàn, trong lúc nhất thời không thể thốt ra bất cứ lời nào, chỉ có thể cầm cốc lên tu ừng ực hết chỗ trà trong cốc.

“Em đã bảo anh sẽ không chịu nổi mà.”

Thích Sơn Vũ nhìn vẻ mặt lúng túng của Liễu Dịch, người đỏ bừng từ trán xuống tận cổ, chỉ thấy vô cùng bất lực.

Người yêu hơn mình sáu tuổi này, phần lớn thời gian trông trưởng thành và đáng tin cậy, làm gì cũng rất ung dung, nhưng đôi khi lại có chút trẻ con khó hiểu, ví dụ như lúc này, ngây thơ đến mức chỉ có thể dùng từ “đáng yêu” để miêu tả.

Thích Sơn Vũ vừa nghĩ, vừa mở nắp lon nước dừa lạnh, cắm ống hút, rồi đẩy một lon nước dừa đá về phía Liễu Dịch, “Nào, cái này giải cay tốt hơn.”

Liễu Dịch không còn giữ sự bướng bỉnh nữa, giật lấy lon nước dừa uống một hơi cạn sạch, mới miễn cưỡng áp chế được độ cay suýt làm anh mất khả năng ngôn ngữ.

“…”

Anh đặt lon nước dừa rỗng xuống, lặng lẽ, lặng lẽ đẩy món cá chiên giòn sang phía Thích Sơn Vũ, rồi cầm bát cơm lên, gắp một đũa món trứng xào cà chua, món duy nhất trong bốn món trông có vẻ không cay chút nào, bực bội bắt đầu ăn bữa trưa của mình…

20 phút sau, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ ăn xong bữa trưa, thanh toán và rời khỏi nông gia nhạc mà cảnh sát Tiểu Thích đã chứng nhận có độ cay khá chuẩn vị này.

Lúc này còn mười phút nữa mới đến giờ tập trung, đủ để Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ thong thả đi bộ về bãi đậu xe.

Hai người vào siêu thị mua hai chai nước, rồi khi ra ngoài thấy có một quầy hàng rong bán đăng tâm cao* làm thủ công.

(*燈芯糕 là tên gọi của một loại bánh truyền thống của Trung Quốc, có vỏ trong suốt, vị thanh mát và thường được làm từ bột gạo, bột nếp và tinh bột mì. Tên gọi này có thể liên quan đến câu chuyện về một người bán hàng rong lấy cảm hứng từ giấc mơ về cây quế hoa để sáng tạo ra món bánh này.)

Liễu Dịch luôn giữ sự tò mò và nhiệt huyết như trẻ con đối với các món ăn vặt đặc sản địa phương mà mình chưa từng ăn. Anh rất vui vẻ kéo Thích Sơn Vũ đến mua một gói nhỏ.

Lúc này, chỉ còn năm phút nữa là đến giờ tập trung, Liễu Dịch vừa nhấm nháp đăng tâm cao để thỏa mãn cơn thèm, vừa tự hào về khả năng căn giờ chính xác của bọn họ, vừa cười nói với Thích Sơn Vũ đi về phía bãi đậu xe.

“…Không không không, khoan đã, anh không thể làm như thế!”

Hai người vừa rẽ qua góc phố nơi có siêu thị, gần đến lối vào bãi đậu xe, thì đột nhiên nghe thấy tiếng gầm gừ bị kìm nén của một người đàn ông phát ra từ bên cạnh.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ theo phản xạ cùng nhau quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc bộ vest công sở đứng ở góc tường cách bọn họ vài bước. Anh ta quay lưng lại với hai người, đang kích động gầm lên vào điện thoại di động, hoàn toàn không hề để ý có người đang đứng ngay phía sau mình.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ nhận ra anh ta.

Mặc dù không nhìn thấy chính diện, nhưng việc ngồi xe buýt đường dài lại mặc bộ vest công sở lụa dễ nhăn, tóc còn cố ý dùng keo giữ nếp, phong cách hào nhoáng như vậy thực sự rất dễ nhận biết — đó chính là “Tổng Giám đốc Trình” đi cùng xe với bọn họ.

“Mấy người kia, công ty anh không cần cũng không sao, nhưng ít nhất anh phải giữ lại một vị trí cho tôi chứ? Đó không phải là điều anh đã hứa sao?”

Giọng Tổng Giám đốc Trình tỏ ra vô cùng lo lắng: “…Đúng, tôi biết tình hình thị trường hiện nay không tốt, nhưng chúng tôi đã nghỉ việc ở công ty cũ rồi, giờ anh mới—!”

Nói đến đoạn kích động, Tổng Giám đốc Trình bất ngờ quay người lại, ánh mắt chạm đúng vào Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ. Nửa câu sau chưa kịp nói bị nghẹn lại ngay trong cổ họng, suýt chút nữa khiến anh ta sợ đến ngừng tim.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ cũng không cố ý nghe lén.

Nhưng khổ nỗi giọng của Tổng Giám đốc Trình quá lớn, lại đứng chặn ngay trong con hẻm bọn họ bắt buộc phải đi qua để về bãi đậu xe, thực sự khiến hai người không thể né tránh được.

Ba người nhìn nhau, không khí nhất thời trở nên vô cùng lúng túng.

Tổng Giám đốc Trình vẫn đang cầm điện thoại, người ở đầu dây bên kia nghe cũng có vẻ rất kích động, giọng nói lọt ra từ ống nghe, dù không nghe rõ đang nói gì nhưng có vẻ sẽ không thể kết thúc sớm được.

Trong giây phút then chốt, Liễu Dịch là người phản ứng nhanh nhất.

Anh nở một nụ cười lịch sự với Tổng Giám đốc Trình, rồi kéo Thích Sơn Vũ, hai người lướt qua đối phương như thể không nghe thấy gì, đi về phía bãi đậu xe…

Khi Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ trở lại xe buýt du lịch đúng giờ, những hành khách khác đã ở trên ghế của mình, chỉ còn Tổng Giám đốc Trình là chưa lên xe.

Hướng dẫn viên Awe nhìn đồng hồ, quay lại cười hỏi Ngư Thanh và những người khác: “Sếp mấy người đâu rồi? Bị lạc ở bên ngoài rồi à?”

“Ừm, lạ thật, sao Tổng Giám đốc Trình vẫn chưa lên xe?”

Tụ Tụ cúi đầu nhìn điện thoại, “Đã 20 phút rồi, không phải anh ấy bảo đi nghe điện thoại rồi quay lại sao?”

Buck, người ngồi trước Tụ Tụ, nói với mọi người: “Tôi đã nhắn tin wechat cho Tổng Giám đốc Trình, anh ấy chưa trả lời.”

Nam Khang là người hành động nhanh nhẹn, “Hay là tôi xuống xe tìm anh ấy nhé?”

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ nghe vậy, đưa mắt nhìn nhau.

Mặc dù chỉ nghe được vài lời rời rạc, nhưng cả hai người, một là cảnh sát hình sự, một là pháp y, khả năng quan sát sắc bén đến mức nào. Chỉ cần nghe thôi, bọn họ cũng có thể đoán được nội dung cuộc điện thoại mà đối phương tránh mặt đồng nghiệp để nói, khả năng cao là không thích hợp để những nhân viên này nghe thấy.

Dù chuyện này không liên quan đến bọn họ, nhưng dù sao đang trong chuyến du lịch, Liễu Dịch vẫn không muốn mấy người này gây ra tranh cãi gì lúc này, nên anh lên tiếng:

“Tổng Giám đốc Trình của các bạn chắc đang gọi điện thoại ở góc rẽ chỗ cửa hàng tiện lợi phía trước, chúng tôi vừa gặp anh ấy.”

Ý định ban đầu của anh chỉ là nói với mọi người không cần lo lắng, không ngờ Nam Khang lại hiểu lầm rằng Liễu Dịch đang chỉ chỗ cho mình đi tìm người. Nam Khang nói lời cảm ơn, cúi người định chui ra khỏi cửa xe.

May mắn thay, đúng lúc này bóng dáng Tổng Giám đốc Trình cuối cùng cũng xuất hiện ở lối vào bãi đậu xe, anh ta chạy nhanh về phía chiếc xe buýt của họ.

Chuyến đi tiếp tục.

**

3 giờ 45 phút chiều, đoàn du lịch đến đích.

Mọi người xuống xe ở lối vào cổ trấn, trước khi giải tán, hướng dẫn viên Awe thông báo mọi người tập trung tại tượng đài cạnh bãi đậu xe lúc 2 giờ chiều ngày mai, sau đó cậu ta quay lại xe, cùng tài xế đi đâu đó qua đêm.

Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đã đặt homestay từ sớm, lịch sự chào tạm biệt mọi người, rồi mở định vị trên điện thoại và đi về phía điểm đến.

“Ở đây đẹp thật đấy.”

Vừa đi, Liễu Dịch vừa dùng điện thoại chụp lại phong cảnh dọc đường.

Khác với hầu hết các cổ trấn nổi tiếng, phát triển và thương mại hóa, vị trí của cổ trấn này hơi hẻo lánh, giao thông cũng không tiện lợi, độ nổi tiếng ở Trung Quốc không cao. Những người chọn đến đây nghỉ cuối tuần phần lớn là khách địa phương tỉnh Giang Tây.

Tuy nhiên, việc không quá nổi tiếng cũng có cái lợi riêng, cổ trấn nhờ đó vẫn giữ được nhiều kiến trúc theo phong cách Minh Thanh.

Cổ trấn được xây dựng dựa vào núi, các bậc thang đều được lát bằng những phiến đá xanh lớn.

Đường đá tuy nứt nẻ do thiếu tu sửa, rêu phong và cỏ dại không tên mọc đầy các khe hở, thoạt nhìn có vẻ hơi tàn tạ, nhưng cảnh vật dưới ống kính lại mang vẻ cổ kính, tạo cho người ta ảo giác có thể xuyên qua thời gian chỉ bằng một bước chân.

“Tiểu Thích!”

Liễu Dịch đột nhiên lên tiếng gọi.

Đường đá quá hẹp, không đủ chỗ cho hai người đi song song.

Thích Sơn Vũ ban đầu đang đeo một chiếc balo du lịch đi ở phía trước, nghe Liễu Dịch gọi mình, cậu quay đầu lại nhìn.

“Tách.”

Liễu Dịch nhấn nút chụp ảnh trên điện thoại đúng vào giây phút này.

Khung cảnh được cố định trong ống kính, ánh nắng buổi chiều vừa vặn, Thích Sơn Vũ một chân bước lên bậc thang đá, nghiêng nửa người, phía sau là những ngôi nhà cổ cao thấp xen kẽ nhau, phía xa hơn là những ngọn núi xa xăm màu đen lam gần như hòa vào mây mù. Cỏ dại nở hoa nhỏ li ti màu nhạt mọc tùy ý dưới chân cậu, và trên khuôn mặt người thanh niên là nụ cười nhẹ nhàng, tự nhiên và thư thái nhất, đẹp trai và dịu dàng, tựa như một bức tranh tuyệt mỹ được phác họa bằng màu nhạt.

Hết chương 70

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 999 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.