Chương 71
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
Homestay mà Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ thuê nằm ở vị trí cao nhất của cổ trấn. Từ lối vào thị trấn đi bộ lên, với tốc độ và thể lực của hai người cũng phải mất gần 40 phút.
4 giờ 50 phút chiều, hai người tìm thấy quản gia homestay, hoàn tất thủ tục nhận phòng, bọn họ nhận chìa khóa từ dì đang tươi cười, đi qua một con đường mòn nhỏ gần như bị che phủ bởi thường xuân và hoa chuông, đến trước một căn biệt thự độc lập nằm sâu bên trong.
Những căn biệt thự này mới được xây dựng trong vài năm gần đây, tham khảo kiến trúc cũ bên ngoài và được thiết kế theo phong cách giả cổ Trung Quốc, giữ được sự đồng bộ với phong cách của toàn bộ thị trấn, không hề bị lạc lõng.
Không gian bên trong biệt thự khá nhỏ, nhưng thừa sức cho hai người ở.
“Thứ Sáu… ừm, tối nay có chợ đêm, bắt đầu lúc 8 giờ tối, ở khu vực cây Ước Nguyện phía Đông cổ trấn.”
Thích Sơn Vũ đặt hành lý xuống, rút một tờ quảng cáo trên bàn ăn, đọc lịch trình sự kiện của cổ trấn cho Liễu Dịch đang rửa mặt trong nhà vệ sinh nghe, “Lát nữa chúng ta đi xem nhé?”
“Được thôi, tiện thể chúng ta giải quyết bữa tối ở chợ đêm luôn.”
Liễu Dịch bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Anh cởi bộ quần áo mặc cả ngày trên xe ra, thay bằng bộ đồ thoải mái hơn. Tóc mái bị ướt khi rửa mặt, có một lọn tóc dán vào thái dương, là dáng vẻ ở nhà mà chỉ những người thân thiết nhất mới thường xuyên nhìn thấy.
Tranh thủ lúc này thời gian còn dư dả, Liễu Dịch kéo Thích Sơn Vũ về phòng, tranh thủ chợp mắt một giấc.
**
Ban đầu Liễu Dịch chỉ định chợp mắt khoảng một tiếng, nhưng thực tế việc ngồi xe đường dài gần hết ngày khiến anh mệt mỏi hơn anh tưởng.
Rõ ràng anh cảm thấy mình chỉ vừa ngả lưng lên chiếc giường lớn mới thay ga trải giường, ôm lấy nguồn nhiệt bên cạnh nhắm mắt ngủ trưa một lát. Đến khi mở mắt ra, anh kinh ngạc phát hiện trời đã tối đen.
“Anh ngủ bao lâu rồi?”
Anh bò dậy khỏi giường, thấy xung quanh tối om thì giật mình.
Thích Sơn Vũ tỉnh dậy sớm hơn anh, nhưng không để người yêu một mình trên giường mà nằm đợi ở bên cạnh.
Lúc này, cậu đang tựa đầu giường đọc cuốn tiểu thuyết trinh thám lưu trong điện thoại. Thấy Liễu Dịch tỉnh dậy, cậu vươn tay gạt lọn tóc dính trên mí mắt đối phương, “Bây giờ là 7 giờ 30 phút tối.”
Nói rồi, cậu vươn tay kéo tấm màn cửa sổ đầu giường ra, “Bên ngoài trời mưa rồi.”
Liễu Dịch: “Thật??”
Anh giật mình ngồi bật dậy—chẳng trách lúc nãy anh cảm thấy mình như nghe thấy tiếng gì đó, chỉ là đại não vừa tỉnh giấc còn hơi chậm chạp nên không phân biệt được đó là tiếng mưa.
Quả nhiên, không còn tấm rèm che chắn, Liễu Dịch nhìn thấy những hạt mưa dày đặc đang đập vào cửa sổ, tiếng lách tách không ngừng.
“Trận mưa này cũng khá lớn đấy chứ…”
Liễu Dịch ôm chăn, nhìn những hạt mưa không ngừng táp vào cửa kính, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.
Sau nửa phút ngây người, anh ngẩng đầu nhìn Thích Sơn Vũ, “Làm sao đây? Hình như anh đói bụng rồi.”
“Em vừa gọi điện hỏi quản gia rồi, cô ấy nói chợ đêm vẫn mở như thường, chỉ là trời mưa đường có thể sẽ trơn trượt và khó đi.”
Thích Sơn Vũ cười bất lực, “Quản gia nói nếu không muốn ra ngoài, có thể đặt bữa tối từ nhà cô ấy, nhưng lựa chọn có thể hơi ít.”
Liễu Dịch phân vân vài phút giữa hai lựa chọn “mạo hiểm ra ngoài dưới mưa” và “ở homestay tạm bợ một bữa”. Cuối cùng, ý nghĩ đơn thuần “đã đến đây rồi” chiếm ưu thế hoàn toàn.
Anh bò xuống giường, thay một bộ quần áo nhẹ nhàng dễ đi lại, và bất ngờ phát hiện homestay vô cùng chu đáo khi cung cấp cả bọc giày dùng một lần chống nước và chống trơn trượt. Hai người thu dọn xong xuôi, cầm dù, xuyên qua màn mưa dày đặc, đi về phía quảng trường cây Ước Nguyện phía Đông cổ trấn.
**
Quả nhiên, đúng như quản gia homestay đã nhắc nhở, đường lát đá ở cổ trấn khi trời tối và đổ mưa là một thử thách không hề nhỏ đối với những du khách lần đầu đến đây.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đi rất chậm và hết sức cẩn thận.
May mắn là cây Ước Nguyện không quá xa chỗ ở của bọn họ, chỉ cần chú ý không bị trượt ngã, hai người vẫn thuận lợi đến được khu chợ.
Cây cổ thụ của thị trấn là một cây kim quế hơn trăm tuổi, thân cây phải hai người ôm mới xuể, tán cây rủ bóng râm như một cái lọng, đáng tiếc chưa đến mùa hoa giữa thu, nếu không người ta nói rằng cách đó một cây số vẫn có thể ngửi thấy hương hoa thơm ngào ngạt.
Dân cư quanh thị trấn xây một quảng trường nhỏ bao quanh cây kim quế, thông thường các quầy hàng chợ đêm đều ở ngoài trời.
Nhưng hiện tại trời đang mưa lớn, các quầy hàng bán đồ lưu niệm đã di chuyển vào hành lang có mái che bên cạnh, còn các quầy bán thức ăn thì đi thẳng vào một căn nhà cấp bốn sâu hơn bên trong, mỗi quầy được chia thành một ô như quầy gọi món trong nhà ăn trường học.
Trên thực tế, nhiều du khách vẫn bất chấp mưa gió đến chợ đêm đều chọn ăn uống bên trong.
Không ai muốn mua đồ ăn xong lại phải ra ngoài dầm mưa, nên bọn họ tìm chỗ ngồi ăn xong rồi mới đi, khiến không gian nhỏ bé bên trong căn nhà cấp bốn trở nên đông đúc không kém gì nhà ăn trường học vào giờ ăn.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ vào “nhà ăn”, không vội mua đồ ăn mà đi vòng quanh một lượt, cố gắng tìm một chiếc bàn trống.
Tuy nhiên, tối nay là tối Thứ Sáu, là lúc cổ trấn nhộn nhịp nhất. Dù bên ngoài mưa lớn, lượng khách đến tìm thức ăn vẫn quá đông đến mức không còn chỗ trống.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ chia nhau đi vòng một lượt rồi gặp nhau ở cửa, chỉ thấy vô cùng bất lực.
“Có hai lựa chọn.”
Liễu Dịch giơ hai ngón tay về phía Thích Sơn Vũ, “Một là chúng ta đợi thêm ở đây, hai là chúng ta mua bữa tối, xách về homestay ăn.”
Thích Sơn Vũ cũng rất phân vân.
Ở nơi không có dịch vụ gọi số xếp hàng như thế này, có nghĩa là bọn họ phải đứng cạnh một chiếc bàn nào đó chờ khách ăn xong. Hơn nữa, chợ đêm càng về khuya càng đông người, không biết phải đợi đến bao giờ. Còn việc mang đồ ăn về, bọn họ sẽ phải xách hộp đồ ăn đi bộ 20 phút dưới cơn mưa càng lúc càng lớn — cả hai đều không phải là một lựa chọn tốt.
Đúng lúc hai người nhìn nhau không nói nên lời, dùng ánh mắt bày tỏ sự bất lực và do dự của mình, thì đột nhiên một bóng dáng nhỏ bé mặc váy xanh chạy về phía bọn họ, còn rất tự nhiên túm lấy gấu áo khoác ngoài của Liễu Dịch, “Chú ơi, ba mẹ cháu bảo mời hai chú qua đây ạ!”
Cô bé nói chuyện chính là thành viên nhỏ tuổi đi cùng đoàn xe buýt với bọn họ.
Quả nhiên, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ quay đầu nhìn theo hướng cô bé chỉ tay, liền nhìn thấy đôi vợ chồng đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc vẫy tay chào với bọn họ, với nụ cười thân thiện trên khuôn mặt.
“Tuyệt vời.”
Liễu Dịch thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu xoa mái tóc mềm mại của cô bé, “Cảm ơn cháu, cháu giúp đã đỡ bọn chú rất nhiều!”
**
“Chúng tôi thấy hai cậu đi vòng vòng, biết ngay là không tìm thấy chỗ ngồi mà.”
Thích Sơn Vũ đi mua đồ ăn, để Liễu Dịch ở lại nói chuyện với hai vợ chồng.
“Chúng tôi may mắn đấy, vừa vào đã thấy bàn này có người ăn xong.”
Người chồng cười nói: “Bàn bốn người, chúng ta ngồi chen chúc một chút là được.”
“Vậy thì cảm ơn hai người rất nhiều.”
Liễu Dịch cảm ơn một cách chân thành, “Ban đầu chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần phải xách một đống đồ ăn quay lại đỉnh núi rồi.”
“Ôi chao, hóa ra hai cậu ở khu vực đỉnh núi!”
Người vợ nghe xong thì hai mắt sáng lên: “Nghe nói phong cảnh ở đó đẹp lắm phải không? Còn có thể ngắm bình minh nữa? Chúng tôi dự định sáng mai đưa bé Niếp Niếp lên đó vẽ tranh đấy!”
Thực ra Liễu Dịch còn chưa kịp ngắm cảnh đỉnh núi một cách tử tế, nhưng giờ anh lo lắng về một chuyện khác: “Chỉ là trận mưa này, không biết ngày mai có tạnh không nữa.”
Nếu mưa không tạnh, đừng nói là ngắm bình minh hay vẽ tranh, ngay cả lịch trình du lịch tiếp theo cũng sẽ trở nên vô cùng bất tiện.
Nghe Liễu Dịch nói như vậy, hai vợ chồng nhìn nhau, đều nhận ra vấn đề này.
“Dự báo thời tiết chỉ nói có mưa gián đoạn…”
Người vợ vừa nói vừa lo lắng xem lại dự báo thời tiết trên điện thoại, “Ôi trời, sao lại chuyển thành mưa lớn kéo dài rồi!”
Vài câu nói chuyện, Thích Sơn Vũ đã mang một khay đầy thức ăn trở về.
Cậu cố tình mua thêm một ít để chia sẻ với vợ chồng cùng bàn, còn mua thêm món tráng miệng nhỏ mà trẻ con sẽ thích cho cô con gái của bọn họ.
**
Bữa tối diễn ra vui vẻ, ấm cúng.
Có lẽ vì khuôn mặt đẹp có tính đánh lừa cao, dường như Liễu Dịch luôn được trẻ con yêu thích, lần này cũng như vậy.
Cô bé hoàn toàn không có khả năng kháng cự trước mặt chú đẹp trai có vẻ ngoài tuấn tú, cười rộ lên là mắt cong cong này, cứ dính lấy Liễu Dịch. Và Liễu Dịch thì kiên nhẫn trò chuyện với cô bé, hai người có vẻ rất hợp nhau, như thể sắp trở thành đôi bạn vong niên.
Ăn xong bữa tối, lúc đó mới khoảng 9 giờ tối.
Năm người rời khỏi “nhà ăn”, đứng dưới hành lang có mái che, tiếc nuối khi thấy mưa bên ngoài không hề giảm bớt, ngược lại còn có xu hướng ngày càng lớn hơn.
“Thôi đi, chợ đêm này không đi dạo được nữa rồi, chúng tôi đưa Niếp Niếp về trước đây.”
Hai vợ chồng thấy cảnh này, cảm thấy rất mất hứng nhưng cũng thực sự bất lực.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ cũng không còn hứng thú đi dạo dưới mưa, nên chào tạm biệt gia đình ba người và dự định quay về.
“Hẹn gặp lại ngày mai, công chúa nhỏ.”
Trước khi chia tay, Liễu Dịch như làm ảo thuật, lấy ra một viên kẹo mềm từ trong túi, đưa cho cô bé.
Cô bé vui vẻ nhận lấy viên kẹo mềm, cất cẩn thận vào chiếc túi đeo chéo hình thỏ bông của mình, vẻ mặt vẫn còn chút quyến luyến.
Lúc này, có vài du khách đi lướt qua bọn họ, trong số đó có một đứa trẻ khoảng 4-5 tuổi, trên tay cầm một ống đèn phát sáng giống như gậy cổ vũ, đúng lúc này bật công tắc.
Kèm theo tiếng nhạc điện tử “Baby Shark” có phần chói tai, ống đèn nhấp nháy, bốn màu đèn đỏ, xanh dương, vàng, xanh lá xoay tròn như dải ruy băng, vô cùng nổi bật trong đêm tối.
Mọi người xung quanh đều bị ánh sáng bất ngờ này thu hút sự chú ý.
Trong vài giây Liễu Dịch quay đi, anh đột nhiên nghe thấy một tiếng “rầm” rất mạnh vang lên từ phía sau!
“Á!!”
Cùng với tiếng vật nặng rơi xuống đất là tiếng kêu hoảng loạn của người mẹ trẻ: “Niếp Niếp! Niếp Niếp!!”
Liễu Dịch quay đầu lại, nhìn thấy cô bé nằm trên mặt đất, hai mắt mở to, môi mím chặt, bọt mép trào ra từ khóe miệng, toàn thân cứng đờ, tay chân co giật mất kiểm soát.
“Xin tránh ra, để tôi xem!”
Liễu Dịch ngăn hai vợ chồng đang hoảng loạn cố gắng bế đứa trẻ lên, đồng thời không ngẩng đầu nói với Thích Sơn Vũ: “Tiểu Thích, giúp anh dọn dẹp hiện trường, gọi 120!”
Sự bình tĩnh và phản ứng chuyên nghiệp của anh lúc này lại là liều thuốc trấn an tốt nhất.
Mặc dù hai vợ chồng vẫn còn kinh hoàng và sợ hãi, nhưng ít nhất bọn họ đã có thể hỏi ra câu hỏi quan trọng nhất: “Niếp Niếp, con bé… rốt cuộc bị làm sao vậy?!”
Hết chương 71


Bình luận về bài viết này