Chương 72
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
“Trông giống như chứng động kinh phát tác.”
Liễu Dịch vừa trả lời, vừa bình tĩnh và nhanh chóng tiến hành xử lý.
Anh lật cô bé nằm ngửa ra, đầu nghiêng sang một bên, cởi hai cúc áo ở cổ, nới lỏng dây thắt lưng, để cô bé đang co giật tránh bị tổn thương thêm.
Còn Thích Sơn Vũ thì nhanh chóng gọi 120, đồng thời cấp tốc gọi nhân viên khu chợ cổ trấn đến. Với sự hỗ trợ của bọn họ, cậu khoanh vùng một khu vực an toàn nhỏ, không để người qua lại hoặc những người hiếu kỳ vây xem làm ảnh hưởng đến công tác cấp cứu.
“Động, động kinh?!”
Hai vợ chồng nghe Liễu Dịch nói vậy thì đều kinh ngạc, “Nhưng, nhưng con bé trước đây chưa từng bị như thế!”
“Động kinh có nhiều nguyên nhân khởi phát, từ tình hình vừa rồi xem ra, rất có thể là động kinh cảm quang do ánh sáng nhấp nháy mạnh gây ra.”
Liễu Dịch vừa trả lời, vừa bắt đầu quấn khăn ướt lên tay, “Trước đây cô bé có từng bị co giật hay có biểu hiện bất thường nào không?”
“Cậu nói vậy thì…”
Người vợ mở to mắt, như thể chợt nhớ ra điều gì đó mà đấm mạnh vào đầu mình một cái.
“Đúng là có một lần vào năm ngoái… Hôm đó tôi cho con bé xem chương trình giáo dục mầm non, đang xem thì đột nhiên con bé nhìn chằm chằm vào màn hình ngây người ra, gọi thế nào cũng không cử động, mí mắt còn cứ giật giật… Sau này tôi hỏi, con bé hoàn toàn không nhớ mình vừa làm cái gì…”
Người mẹ càng nói càng sợ, giọng nói bắt đầu nghẹn lại. Nếu không phải không biết mình nên làm gì, cô đã lao đến ôm chặt lấy con gái mình rồi:
“Niếp Niếp, con bé có sao không? Có sao không?”
“Ừm, nghe giống như là động kinh vắng ý thức, thường biểu hiện là hành động đột ngột ngừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vô định, rối loạn ý thức ngắn hạn, vân vân.”
Liễu Dịch trông thấy cô bé đã ngừng co giật, cơ thể thả lỏng, liền nhẹ nhàng dùng lực cạy hàm răng cô bé ra, dùng ngón tay quấn khăn ướt giúp cô bé làm sạch lượng lớn chất tiết trong miệng. Sau khi xác nhận đứa trẻ không bị nôn ói, cũng không cắn phải lưỡi, anh thở phào nhẹ nhõm.
“Cơn co giật kéo dài khoảng một phút… Bây giờ đã tạm thời dừng lại, nhưng vẫn cần nhanh chóng đến bệnh viện kiểm tra.”
Hai vợ chồng vừa nghe vừa gật đầu lia lịa.
Trong lúc nói chuyện, bác sĩ, y tá 120 cùng với cáng cứu thương đã đến nơi.
Xe cứu thương không thể lên được con đường núi dẫn đến quảng trường cây Ước Nguyện này, chỉ có thể dừng ở bãi đậu xe gần nhất. May mắn là khoảng cách không xa, cân nặng của trẻ nhỏ lại nhẹ, việc đưa xuống chỉ mất khoảng mười phút.
Hai vợ chồng vừa cảm ơn Liễu, Thích, vừa giúp nhân viên y tế đặt con gái lên cáng, rồi một người bên trái, một người bên phải bảo vệ con, nhanh chóng chạy về phía bãi đậu xe ở lưng chừng núi.
Mãi cho đến khi bóng dáng mọi người biến mất ở khúc quanh trên đường đá, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ mới thở phào.
Thích Sơn Vũ với vẻ mặt nghiêm trọng, quay sang nhìn Liễu Dịch: “Tình trạng của cô bé đó, có nghiêm trọng không?”
Liễu Dịch cười nắm lấy cánh tay Thích Sơn Vũ, bóp nhẹ một cái, “Đừng lo lắng, hầu hết các trường hợp động kinh ở trẻ em đều có tiên lượng khá tốt. Chỉ cần phát hiện và điều trị kịp thời, sẽ không có vấn đề gì.”
Có sự đảm bảo chuyên môn của người yêu, tâm trạng Thích Sơn Vũ lập tức tốt hơn nhiều.
Lúc này, bọn họ mới để ý đến vẻ ngoài của cả hai đang nhếch nhác đến mức nào — bọn họ đã bị mưa làm ướt người từ lúc nào không hay, trên người cũng dính ít nhiều bùn đất, trên má Liễu Dịch còn có một vết đen không biết dính vào từ lúc nào.
“Thôi được rồi, không đi dạo nữa, chúng ta về thôi.”
Liễu Dịch vứt miếng khăn giấy ướt đã bẩn, cúi đầu lục tìm chiếc dù trong túi, tiếc là tìm mãi vẫn không thấy.
“Ồ đúng rồi, lúc nãy anh đã lấy dù ra rồi… để đâu mất nhỉ?”
Liễu Dịch quay lại định tìm chiếc dù bị mất của mình, nhưng bị Thích Sơn Vũ kéo lại, “Không sao, chúng ta dùng chung một chiếc.”
Thích Sơn Vũ mở dù của mình, che lên đầu người yêu, mỉm cười với anh, “Đi thôi?”
“Được!”
Ngay cả người yêu vốn luôn kín đáo, hay ngại ngùng cũng chủ động như vậy, Liễu Dịch còn lý do gì để từ chối chứ?
Anh thoải mái vịn vào cánh tay Thích Sơn Vũ, đứng dưới chiếc dù của đối phương, hai người tựa sát vào nhau, nhìn nhau cười, rồi ăn ý cùng nhau bước vào màn mưa…
**
Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8.
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ thức dậy, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, phát hiện mưa không hề giảm, ngược lại dường như còn lớn hơn cả ngày hôm qua.
“Không thể nào…”
Liễu Dịch nhìn cơn mưa lớn như trút nước ngoài cửa sổ, “Trận mưa này lẽ nào thật sự kéo dài cả đêm?”
“Rất có thể là như vậy.”
Thích Sơn Vũ thò đầu ra bên ngoài, nhanh chóng nhìn tình hình dưới bệ cửa sổ, rồi rụt đầu lại, “Cống thoát nước đã đầy từ lâu rồi, nước đã ngập lên cả bậc thang.”
Liễu Dịch nghe vậy, hít vào một hơi lạnh.
“Xem ra sáng nay chúng ta không đi đâu được rồi, cứ ở trong biệt thự thôi.”
Anh đưa tay đóng cửa sổ lại, cười bất lực, “Bây giờ chỉ có thể hy vọng khu bảo tồn không nằm trong phạm vi mưa.”
“Ừm, cứ quyết định vậy đi.”
Thích Sơn Vũ không quá đặt nặng chuyện có được vui chơi thỏa thích hay không, dù sao chỉ cần ở bên Liễu Dịch là cậu đã thấy rất vui rồi.
Tuy nhiên, để người yêu không cảm thấy nhàm chán, cậu suy nghĩ một lúc, rồi nảy ra một ý kiến hay.
“À này, em vừa xem qua rồi, nhà bếp của biệt thự có đầy đủ nồi niêu xoong chảo. Dì quản gia cũng nói dì ấy có một số nguyên liệu tươi sống, nếu chúng ta cần, dì ấy có thể giúp mang đến.”
Cậu nháy mắt với Liễu Dịch, “Hay là hôm nay chúng ta làm sủi cảo đi?”
**
Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đã làm một bữa sủi cảo ngay tại homestay.
Sau nửa ngày nhàn nhã và vui vẻ, hai người thu dọn hành lý, trả phòng, rồi chầm chậm đi xuống núi dọc theo con đường trơn trượt.
2 giờ chiều, hai người đi đến bãi đậu xe dưới chân núi đúng giờ, và tìm thấy hướng dẫn viên Awe ở đó.
“Tôi có một tin không vui muốn báo cho mọi người.”
Awe cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, nhưng do lông mày tự nhiên rủ xuống và đôi mắt hơi hình tam giác ngược, biểu cảm này trông có vẻ hơi buồn cười. Tuy nhiên, những gì cậu ta nói ra lại thực sự là một tin “đáng tiếc”.
“Thành viên nhỏ tuổi của đoàn chúng ta vì đột nhiên bị ốm vào ngày hôm qua, nên đã được cha mẹ đưa vào bệnh viện, do đó không thể tiếp tục hành trình cùng chúng ta được nữa.”
Năm người của công ty truyền thông mạng đều thở dài “Ồ”.
Về phần Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ, hai người đã chứng kiến tận mắt cơn động kinh của cô bé vào tối ngày hôm qua, nên đương nhiên đã lường trước được điều này.
Mấy người lên xe dưới cơn mưa, và rất ăn ý ngồi lại vị trí của ngày hôm qua.
Vì thiếu vắng gia đình ba người đó, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ càng cách xa năm người của công ty truyền thông mạng hơn, điều này tạo điều kiện thuận lợi cho cả hai yên tĩnh nghỉ ngơi mà không bị làm phiền.
Khu bảo tồn không quá gần cổ trấn, nhưng cũng không quá xa.
Nếu hành trình thuận lợi, bọn họ sẽ đến đích vào khoảng 6 giờ tối, và kịp nhận phòng tại homestay hoặc khách sạn đã đặt trước bữa tối.
Cũng như hôm qua, Thanh Ngư mở livestream cách đó không lâu sau khi lên xe.
Hôm nay cô mặc một bộ Hán phục màu vàng lá non xinh xắn, nhưng đã đổi chỗ ngồi với người bạn trai Buck, ngồi bên cạnh lối đi, để tiện cho việc livestream, chỉ cần dựng gậy tự sướng lên, cô có thể đưa cả năm người bạn đồng hành của mình vào khung hình livestream.
“Thật ngại quá các cục cưng, không ngờ thời tiết hai ngày này lại tệ đến thế, cảnh quay ngoài trời ở cổ trấn đã định trước đều không thực hiện được.”
Thanh Ngư tương tác với khán giả bằng kỹ năng livestream thành thạo sau gần ngàn giờ dẫn chương trình.
Mặc dù thời tiết rất xấu, trạng thái của cô vẫn vô cùng phấn khởi, ngay cả ánh sáng lờ mờ trong xe buýt cũng không che giấu được lớp trang điểm rực rỡ và tinh tế của cô.
“Nhưng không sao, đã nói từ trước rồi, tối nay có chương trình đặc biệt!”
Cô cố ý nhấn mạnh bốn từ cuối với giọng điệu mập mờ, rồi lại giả vờ tức giận đáp trả bình luận trên màn hình, “‘Cháo đậu Hà Lan’ nói linh tinh gì đó! Không có ‘phúc lợi’ đâu! Tuyệt đối không có phúc lợi đâu!”
Thanh Ngư dừng lại một chút, nói: “Các cục cưng khác đều biết rồi mà, chính là ‘cái đó’ đó!”
Có vẻ như nói đến chỗ cao hứng, Thanh Ngư không kiểm soát được âm lượng ở câu cuối, hét lên hơi lớn.
Buck ngồi bên cạnh cô giật mình, lập tức kéo tay áo Thanh Ngư ra hiệu cô kiềm chế một chút, đồng thời cảnh giác quay đầu lại nhìn về phía Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đang ngồi ở hàng ghế sau.
Thanh Ngư lập tức nhận ra mình đã quá khích, vội vàng im lặng.
May mắn là Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ hoàn toàn không để ý nhóm người phía trước đang làm gì, và hình như còn cố ý quay mặt đi để tránh camera, ngay cả ánh mắt cũng không liếc về phía hàng ghế trước.
…
Mưa lớn vẫn tiếp tục.
Xe chạy thêm hai tiếng trên con đường trơn trượt bị mưa bão hoành hành.
4 giờ, xe buýt dừng lại ở một trạm xăng.
Hướng dẫn viên Awe gọi mọi người xuống xe nghỉ ngơi một chút, đi vệ sinh hoặc mua gì đó ăn. Nói xong, cậu ta tự mình xuống xe trước, chạy nhanh xuyên qua màn mưa, đi thẳng đến nhà vệ sinh.
“Đi thôi, chúng ta cũng xuống xe đi dạo.”
Liễu Dịch cũng kéo Thích Sơn Vũ xuống xe.
Trạm xăng này rất nhỏ, chỉ có một siêu thị nhỏ hơn tiệm tạp hóa không đáng kể, và hai quầy hàng bán một số đồ ăn vặt như cá viên cà ri, trứng trà và xúc xích nướng.
Liễu Dịch đã ăn rất no bữa sủi cảo vào buổi sáng, lúc này không hề có cảm giác thèm ăn. Sau khi hỏi Thích Sơn Vũ cũng không đói, anh chỉ vào siêu thị mua hai lon nước ép trái cây.
Khi hai người thanh toán ra ngoài, bọn họ nhìn thấy Thanh Ngư, Nam Khang và Tụ Tụ đang livestream ở một góc của trạm xăng. Giọng nói của ba người rất lớn, ngay cả tiếng mưa liên tục cũng không át được tiếng cười của bọn họ, dễ dàng thu hút sự chú ý của các tài xế và hành khách đi qua đi lại.
“Công việc của bọn họ cũng không dễ dàng gì.”
Liễu Dịch lắc đầu, quay lại mỉm cười với người yêu: “Ngay cả đi chơi cũng là công việc, phải không?”
Thích Sơn Vũ gật đầu, bày tỏ sự đồng tình.
Hai người đi vòng qua ba người đang livestream quay lại xe buýt, nhưng trên xe không có ai.
—Tài xế, hướng dẫn viên, kể cả Buck và Tổng Giám đốc Trình không tham gia livestream cũng không có mặt.
“Bọn họ đi đâu rồi?”
Ban đầu Liễu Dịch chỉ hỏi bâng quơ, không ngờ Thích Sơn Vũ lại trả lời anh: “Bọn họ ở đằng kia.”
Liễu Dịch nghe vậy liền sát lại gần Thích Sơn Vũ, nhìn ra ngoài cửa sổ theo hướng mà cậu chỉ.
Xuyên qua màn mưa dày đặc và cửa kính xe bị nước mưa tạo thành những vệt như hiệu ứng mosaic, Liễu Dịch thấy cách đó khoảng mười mét, dưới mái hiên phía sau siêu thị nhỏ quả nhiên có bốn người đang đứng.
Không biết Buck và Tổng Giám đốc Trình đã nói gì với tài xế và hướng dẫn viên. Ban đầu hai người kia lắc đầu, nhưng sau khi Tổng Giám đốc Trình lấy điện thoại ra và thực hiện một thao tác nhanh chóng nào đó, bọn họ lại nhìn nhau một lúc, cuối cùng đành miễn cưỡng, ấm ức gật đầu.
**
Chan: Buôn người thì bome :v
Hết chương 72


Bình luận về bài viết này