Chương 55
Tác giả: Bất Kiến Tiên Tung | Editor: Chan
Những quy tắc quá đáng đến mức không thể chấp nhận được.
Ăn trưa xong Doãn Quyện Chi không muốn nhìn thấy Sở Giác nữa, sợ rằng khi nhìn thấy khuôn mặt tủi thân đó của cậu, anh sẽ đồng ý tất cả các quy tắc kia mất, lợi bất cập hại.
Anh đuổi Sở Giác đến công ty của mình, để cậu về Cố thị bán mạng.
“Anh là Tô Tổng, công ty có anh là đủ rồi đúng không? Cần gì đến tôi nữa?” Doãn Quyện Chi không thoải mái ở eo và chân, thở dài thườn thượt đấm vai, nằm trên ghế giám đốc giả chết, nói, “Tô Hợp à Tô Hợp, anh thật là vô dụng quá đi… Hay là tôi chuyển hết cổ phần Doãn thị cho anh nhé?”
“Ừm,” Của cải khổng lồ rơi xuống cũng phải dám đưa tay ra nhận, Tô Hợp lười nói chuyện tào lao với Doãn Quyện Chi, lạnh lùng bảo đối phương đi họp, và đáp lại bằng một nụ cười lạnh, “Rồi để chồng của cậu hiểu lầm giữa chúng ta có gì đó, sau này phong sát toàn diện tôi, khiến tôi không thể làm ăn ở thành phố này được nữa?”
Doãn Quyện Chi: “…”
Thật sự… hình như… là chuyện Sở Giác có thể làm ra.
“Không thể nào.” Doãn Quyện Chi bao che khuyết điểm nói, “Tiểu Sở ngoan như vậy cơ mà.”
Tô Hợp: “Cái não yêu đương này là đáng sợ thật.”
Doãn Quyện Chi cười mắng một câu.
Trong phòng họp, nhân viên phụ trách dự án đang trình bày phương án phía trước, Doãn Quyện Chi thỉnh thoảng ngáp một cái, rồi thỉnh thoảng gật đầu tỏ ý khẳng định. Bất kể người khác nói gì, anh cũng nói “Được”, “Tốt”, “Cứ làm như vậy đi”.
Trong lúc mọi người đang thoải mái phát biểu, Tô Hợp nói nhỏ: “Doãn thị chưa bị cậu làm phá sản đúng là kỳ tích của trái đất đấy.”
“Hừ,” Doãn Quyện Chi buồn ngủ gật gù, mắt nửa nhắm nửa mở, nghe thấy lời châm biếm liền biện minh cho mình vài câu, “Lúc tôi 18 tuổi không ăn không uống không ngủ làm việc quần quật đến hộc máu, cứu vãn tình thế mang nó trở lại, anh còn đang đi học ở trường đấy, đồ mọt sách vô dụng, không được nói tôi. Bây giờ tôi mệt rồi, mấy chuyện nhỏ kiếm tiền này, công ty tự mình cố gắng còn không làm được sao? Mặc dù tôi rất muốn nó phá sản, nhưng công lao của tôi anh không được xóa bỏ đâu nhé.”
Tô Hợp hít sâu một hơi: “…”
Cuộc họp tiếp tục diễn ra, Doãn Quyện Chi nghiêm túc, cầm máy tính bảng lên có vẻ đang ghi chép các vấn đề của dự án mà nhân viên đang nói, trông có vẻ đúng chất Tổng giám đốc.
Tô Hợp bên cạnh vừa mới hạ hỏa được một chút, vô tình liếc nhìn, suýt nữa tức đến nhồi máu cơ tim.
Ghi chú: [Quy tắc gia đình]
Ra ngoài không được ăn mặc hở hang, Tiểu Sở sẽ ghen.
Sau này không được đi bar, Tiểu Sở sẽ không vui.
Phải nhớ mình là người đã có gia đình, cho Tiểu Sở cảm giác an toàn.
Giờ giới nghiêm là mười giờ, phải về nhà đúng giờ trước mười giờ mỗi tối, Tiểu Sở cần được ở bên cạnh.
Khi hai người không ở bên nhau, phải nhớ báo cáo, Tiểu Sở cần biết hành tung của tôi.
Sau khi cãi nhau không được chiến tranh lạnh, không được để người ta ngủ phòng sách, phải ngủ cùng nhau trong phòng ngủ, nếu không Tiểu Sở sẽ khóc.
Mỗi ngày đều phải làm…
Tô Hợp mù mắt, tự chọc mù hai mắt.
Cây bút ký “Pặc” một tiếng bị bẻ gãy.
Doãn Quyện Chi kinh hãi nhìn qua: “Đến kỳ mãn kinh rồi à? Nóng tính thật đấy.”
Cuộc họp thứ hai, Tô Hợp không để Doãn Quyện Chi tham gia nữa, bảo đối phương đi tìm chỗ mát mẻ nào đó mà đợi.
Đời này đừng đến Doãn thị nữa thì tốt.
Doãn Quyện Chi xoay xoay chìa khóa xe Cayenne bằng ngón trỏ về sớm, tự mãn: “Hừ, sớm như vậy không phải tốt hơn rồi sao.”
Anh đã lâu không đến công viên cho mèo ăn, hôm nay có nhiều thời gian, đến trung tâm thương mại mua đồ ăn vặt mới nhất cho mèo và chó. Xe Cayenne thẳng tiến hướng về công viên.
Đi qua cầu vượt sông.
Các phương tiện đi đến các ngả đường lần lượt chạy qua, bên cầu không có ai tắm nắng.
Ông lão ăn xin không có ở đó.
Doãn Quyện Chi kéo cửa sổ xe lên, tự mình đi đến công viên cho chó cho mèo đó ăn.
Lúc trở về là năm giờ chiều, mặt trời đỏ treo trên mặt sông, một màu hồng lấp lánh.
Lần này bên cầu có người, nhưng không phải ông lão ăn xin.
Là một người đàn ông trung niên lạ mặt.
Doãn Quyện Chi không quen.
Ánh nắng đẹp, xe Cayenne dừng lại, anh xuống xe định tắm một chút ánh nắng chiều tà còn sót lại ít ỏi của ngày hôm nay.
Mặt sông có gió, tạo ra từng lớp gợn sóng màu nước mỏng, Doãn Quyện Chi thấy đẹp, híp mắt ngắm cảnh.
Bên cạnh truyền đến một ánh mắt nhìn dò xét, bất kỳ ai cũng có thể cảm nhận được.
Nhưng ánh mắt này rõ ràng không có ác ý.
Hình như chỉ đang xác nhận.
Doãn Quyện Chi nhướng mày, quay đầu nhìn người đàn ông trung niên đó, nói: “Chú ơi, chú đang nhìn cái gì vậy? Không phải đang nghĩ lát nữa sẽ bắt cóc chàng trai 26 tuổi tốt đẹp này như thế nào đấy chứ?”
Người đàn ông trung niên: “…”
“À, không phải.” Người đàn ông trung niên có vẻ xấu hổ một cách khó hiểu, nhưng cũng nghe ra Doãn Quyện Chi đang nói đùa, gật đầu lịch sự, “Xin lỗi cậu nhé, tôi nhận nhầm người rồi.”
Doãn Quyện Chi hứng thú, khuỷu tay chống trên lan can, hỏi: “Nhận nhầm ai vậy?”
“Một người cháu trai,” Người đàn ông trung niên cười, nói, “Nhưng đứa trẻ nhà tôi có chút bị tự kỷ, nhìn cậu là biết vô cùng hoạt bát hòa đồng rồi.”
Doãn Quyện Chi cong môi nói: “Đúng vậy.”
Trò chuyện ngắn gọn hơn 10 phút, Doãn Quyện Chi biết người đàn ông trung niên này đi du học nước ngoài thời đại học, chưa tốt nghiệp đã nhận được cơ hội việc làm tốt ở đó, liền định cư từ đó.
Hai ba mươi năm qua, số lần về nước đếm trên đầu ngón tay, về cũng chỉ để đón Tết cùng với cha mẹ.
Gần đây ông ấy vừa về nước, và không có ý định đi nữa, muốn ở bên gia đình thật tốt.
“Chú và cháu trai đã không gặp nhau hai mươi mấy năm rồi cơ à?” Doãn Quyện Chi hỏi, thấy có chút duyên phận buồn cười, “Hèn gì chú thấy ai cũng nhận người thân.”
“Cũng không phải thấy ai cũng nhận…” Người đàn ông trung niên ngượng ngùng, “Chỉ là cậu đứng như vừa rồi, nhìn qua có cảm giác giống.”
Doãn Quyện Chi cảm thấy kỳ lạ.
Chỉ là ở nước ngoài không thường xuyên về, ông chú này và cháu trai của mình luôn có thể gọi điện thoại, gọi video chứ?
Nhưng người đàn ông trung niên này nói cứ như bọn họ không phải hai mươi mấy năm không gặp, mà là hai mươi mấy năm không hề quen biết nhau.
Bọn họ gặp nhau tình cờ, một số câu hỏi không nên hỏi quá chi tiết, không lịch sự.
Cuộc trò chuyện dừng lại đúng lúc, trước khi chia tay Doãn Quyện Chi mặt dày nói: “Chú ơi, vì chú có thể nhận nhầm tôi, chứng tỏ tôi và cháu trai của chú có thể có điểm tương đồng, cho nên tôi đoán cậu ta chắc chắn cũng rất đẹp trai.”
Người đàn ông trung niên sững người, sau đó cười lớn, thấy Doãn Quyện Chi vô cùng thú vị: “Cậu nói đúng. Đứa trẻ nhà tôi quả thực rất đẹp, hồi nhỏ giống như búp bê. Mặc dù có chút tự kỷ không khóc không cười cũng không thích nói chuyện, nhưng khi chơi trò chơi với các bạn nhỏ khác, mọi người đều gọi nó là vợ, nói lớn lên sẽ cưới nó.”
Doãn Quyện Chi nói: “Quan hệ thật tốt.”
**
Khi xác định cuộc liên hôn giữa hai nhà Doãn Cố, Hứa Lợi đã cảm thấy có gì đó không ổn. Dường như Hứa thị bị một con mắt dính chặt theo dõi mà không thèm giấu giếm trong bóng tối.
Nửa năm gần đây, các hợp đồng tiếp xúc liên tục xuất hiện các vấn đề lớn nhỏ.
Ông ta không cảm nhận sai.
Ngay từ ngày đầu tiên ở bên Doãn Quyện Chi, Sở Giác đã đưa việc điều tra mọi thứ về Hứa thị lên vị trí hàng đầu, là vấn đề cốt lõi cần được giải quyết.
Nửa năm trôi qua, Sở Giác đã thu thập đầy đủ bằng chứng chi tiết về các giao dịch bất hợp pháp, ký hợp đồng hai bên và biển thủ công quỹ của Hứa thị.
Chỉ chờ thời cơ thích hợp ra đòn chí mạng.
Những lúc khác, Sở Giác nhẫn nhịn không hành động, vô cùng kiên nhẫn, toàn bộ quá trình bất động như núi.
Chỉ là gần đây hành động của cậu được sắp xếp công khai.
Sở Giác là con trai của Cố Liệt, lại kết hôn với Doãn Quyện Chi, điều này nằm ngoài dự đoán của Hứa Lợi, lúc đó còn hoảng loạn một thời gian.
Nhưng con người đều sống vì lợi ích, Sở Giác cũng không phải là ngoại lệ. Vì vậy điều này không ngăn cản Hứa Lợi nghĩ rằng mình có thể lôi kéo được Sở Giác, đặt cược hy vọng vào cậu.
Ý nghĩ này nhanh chóng tan vỡ.
Hứa Tử Lai không biết đã làm sai điều gì mà chọc đến Sở Giác, đầu tiên là nhập viện không rõ lý do — Hứa Lợi nhận được điện thoại, dẫn người đến con hẻm tối, hận không thể mọc cánh đến nơi, nhìn thấy Hứa Tử Lai nằm trên mặt đất, cuộn tròn như một con giun, có hai người đàn ông say rượu đang xé quần áo cậu ta, miệng cười hềnh hệch nói những lời thô tục, khắp cơ thể Hứa Tử Lai toàn là máu, kinh hoàng la hét cố sống cố chết bảo vệ quần áo mong manh của mình, nhưng lại không thể đứng dậy được… May mắn là không thực sự xảy ra chuyện gì, nếu không Hứa Lợi cũng cảm thấy kinh tởm, đừng nói đến Hứa Tử Lai, tỉnh lại rồi có muốn chết cũng khó nói.
Lưỡi cậu ta suýt bị mảnh thủy tinh xuyên thủng, khi nhìn thấy Hứa Lợi chỉ có thể “Ô ô hừ hừ” tố cáo, không phát ra được một từ rõ ràng nào.
Tròng mắt gần như muốn lồi ra và rơi xuống đất.
Hứa Lợi hỏi cậu ta chuyện gì, Hứa Tử Lai run rẩy, nói lắp la lớn: “Sở Giác — Sở Giác—”
Hứa Lợi toát mồ hôi lạnh.
Làm sao có người dám công khai làm hại người khác như vậy?
Hứa Tử Lai, cái thằng phế vật này, không nắm được bất kỳ bằng chứng nào.
Hứa Lợi muốn đòi lời giải thích cũng giống như là vu khống.
Ngày thứ hai nhập viện, tất cả các dự án công ty trước đây Hứa Tử Lai phụ trách đều bị Cố thị Sở Giác thâu tóm.
Người trưởng thành nhìn vào lợi ích, ai cho điểm cao thì hợp tác với người đó là chuyện xảy ra hàng ngày trên thương trường.
Huống hồ Hứa Tử Lai nhập viện, làm chậm trễ công việc.
Chỉ trong vòng nửa tháng, Hứa Tử Lai đã trở thành cô hồn, không còn bất cứ thứ gì trong tay.
Hứa thị đột nhiên gặp biến cố, khiến cho Hứa Lợi tức giận đến tái mặt.
Ban đầu còn nói lôi kéo Sở Giác, bây giờ nhìn lại, rõ ràng Sở Giác là con chó của Doãn Quyện Chi!
Không cắn người đã là may lắm rồi, ông ta còn dám nghĩ đến chuyện lôi kéo.
Hứa Lợi nghiến răng ở nhà, muốn chất vấn Sở Giác định làm gì và nói chuyện nghiêm túc với đối phương, nhưng con trai nhập viện, vợ ngoại tình khiến ông ta bực bội, ông ta cũng thực sự không thể hạ mình cầu xin con rể giơ cao đánh khẽ, tự mình sinh hờn dỗi.
Cuối cùng dường như thấy Chủ tịch không tiện ra mặt, Hứa Vân Thanh lại nghĩ đến chuyện lập công chuộc tội, để chuyện mình vô tình hôn Tiêu San qua đi. Ông ta tìm đến Sở Giác.
Bỏ sĩ diện ra nói giúp Hứa Tử Lai.
“Sở Tổng, ngài xem…” Giữa tháng 5 trời nóng, Hứa Vân Thanh gần năm mươi tuổi, ở bên cạnh Sở Giác lại cảm thấy khí chất bị áp đảo hoàn toàn, cười cầu hòa nói, “Hứa thiếu gia tuổi còn nhỏ, nếu cậu ấy có làm gì sai, ngài…”
Sở Giác phải đi từ Cố thị đến Doãn thị, vội vàng tan làm, lạnh giọng nói: “Hắn tuổi còn nhỏ, vậy thì tôi là tuổi học mẫu giáo à?”
Nói một người 26 tuổi còn nhỏ với một người 20 tuổi, trò cười lớn nhất thiên hạ, Hứa Vân Thanh suýt bị nước miếng sặc chết, há miệng câm nín, mặt đỏ bừng.
“Xùy…”
Một tiếng muốn cười nhưng lập tức ngừng lại đột nhiên truyền đến từ đâu đó, Hứa Vân Thanh sợ mất mặt, vội vàng cảnh giác nhìn xung quanh.
Không nhìn thấy Doãn Quyện Chi ở đây, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, thầm mắng là mình thần kinh quá mức.
“Sở Tổng, vì ngài đã kết hôn với Tiểu Doãn Tổng, là chồng chồng hợp pháp, vậy thì cũng là người nhà với nhà họ Hứa,” Hứa Vân Thanh nói, “Mối quan hệ giữa ngài và Doãn Tổng vững chắc như vàng, Hứa Tổng lại là cha ngài ấy, vì một chút chuyện nhỏ không cần thiết phải…”
“Thật sự nghĩ tôi và Doãn Quyện Chi có quan hệ tốt đấy à?” Sở Giác cau mày nói, “Ông chắc chắn tôi kết hôn với anh ta, không phải vì làm chết Hứa thị rồi thôn tính luôn Doãn thị?”
Hứa Vân Thanh kinh hoàng trợn mắt: “Chuyện này…”
“Xùy hừ…”
Lại có người cười!
Đồng tử Hứa Vân Thanh khẽ rung động, đột nhiên nhìn ra phía sau.
Giờ tan làm, nhân viên trước cổng Cố thị chỉ có ra chứ không có vào, không có người khả nghi, ông ta cố tình chọn thời điểm này để chặn Sở Giác đang chuẩn bị lên xe tan làm, xác nhận Doãn Quyện Chi không có ở đây.
Doãn thị và Hứa thị như nước với lửa, để Doãn Quyện Chi nhìn thấy Hứa thị không tốt, rồi nhân cơ hội này chế giễu trước mặt một phen, còn khó chịu hơn giết Hứa Vân Thanh.
Tin rằng nếu Hứa Lợi có mặt ở đây, ông ta chắc chắn cũng sẽ có cảm giác này.
Sở Giác nói: “Tôi là một người rất có tham vọng, không ai trong số các người thoát được đâu. Doãn Quyện Chi càng không thể thoát được.”
Dùng cánh tay đẩy Hứa Vân Thanh ra, bảo ông ta đừng có cản đường, còn bất ngờ đưa tay nhổ một sợi tóc của ông ta, Hứa Vân Thanh đau điếng người ôm đầu, kinh ngạc vô cùng.
Sở Giác kẹp sợi tóc đó trên tay, làm ra vẻ quan tâm nói: “Ông bằng tuổi Hứa Lợi, sao tóc của ông ta đen mà tóc ông lại bạc hết rồi. Nghỉ hưu sớm bớt bán mạng đi, một lũ già mãi không chết.”
Ngồi vào ghế lái xe Cullinan, khởi động động cơ phóng đi mất hút.
“Ha ha ha ha ha ha ha…” Nghe thấy tiếng xe xác nhận cậu đã rời đi, Doãn Quyện Chi không nhịn được một giây nào, cười lớn qua điện thoại, giọng khàn đi hai lần, “Vợ yêu, em làm anh cười chết mất ha ha ha ha ha…”
Nửa tháng gần đây, Doãn Quyện Chi quản lý công ty của mình, Sở Giác cũng quay lại Cố thị. Ngoại trừ bữa sáng và bữa tối, còn có thời gian ngủ cùng nhau vào ban đêm, thời gian còn lại bọn họ bận rộn công việc riêng của mình.
Ngày nào Sở Giác cũng nói với Doãn Quyện Chi rằng cậu muốn đến Doãn thị làm việc, Doãn Quyện Chi bảo cậu rửa mặt đi ngủ đi, trong mơ cái gì cũng có.
Quy tắc gia đình định ra nhiều như vậy, bình thường còn dám quấn quýt với nhau, mạng của Doãn Quyện Chi thì không phải là mạng sao? Anh không thể chết trên giường được.
Đến giờ tan làm, Sở Giác không chậm trễ nửa giây, ngày nào cũng đúng giờ đến Doãn thị đón Doãn Quyện Chi đi ăn tối.
Hôm nay cũng như thường lệ, trước khi xuống lầu, Sở Giác quen gọi điện thoại cho Doãn Quyện Chi nói lát nữa gặp mặt. Nhưng hôm nay cậu nhìn thấy Hứa Vân Thanh xuất hiện trước cổng Cố thị từ trên lầu, liền nói với Quyện Chi, không cúp điện thoại.
Doãn Quyện Chi đã biết Hứa Tử Lai bị Sở Giác đánh phải nhập viện, nghe thấy Hứa Vân Thanh đến rất thông thạo phân tích lộ trình tâm lý của đám người Hứa Lợi, còn nói Sở Giác tự do phát huy.
Có thể làm kinh động kẻ địch thì càng tốt.
“Hứa thị” nhất định phải chết, nhưng không thể chết dưới tay “Doãn thị”. Năm xưa danh tiếng ô uế bị Hứa Lợi tạo ra cho Doãn Tuyết Dung khó khăn lắm mới phai nhạt dần theo dòng thời gian, Doãn Quyện Chi không muốn Doãn thị lại mang danh sói mắt trắng “giết cha”.
Người ngoài chỉ xem trò vui, họ không quan tâm ai đúng ai sai, ai yếu thế thì có lý.
Doãn Tuyết Dung bị ép phát điên ở thế yếu, bà ấy đáng lẽ phải “có lý”, nhưng ai bảo bà ấy là người điên cơ chứ. Lời của người điên không ai tin.
Sở Giác sẵn lòng làm con dao của Doãn Quyện Chi.
Vì vậy cậu nói với Hứa Vân Thanh rằng cậu và Doãn Quyện Chi tình cảm không tốt, cậu chính là muốn tự mình chơi chết Hứa thị.
Ai cũng không thoát được.
“Em diễn tốt không.” Sở Giác còn khá tự hào.
“Ha ha ha ha ha ha ha…” Doãn Quyện Chi thực sự vui vẻ, “Không tốt bằng lúc em diễn sợ độ cao trước mặt anh.”
Sở Giác xấu hổ nói nhỏ: “Quyện Chi.”
Nghe như là tổng công đang làm nũng, Doãn Quyện Chi cười càng cuồng nhiệt hơn.
“Được rồi được rồi em tập trung lái xe đi, không làm phiền em nữa, lái xe an toàn nhé.” Doãn Quyện Chi nói, “Lát nữa gặp, anh còn chưa đặt nhà hàng xong, đi xem thêm chút nữa, hôm nay tiếp tục đổi mới khẩu vị.”
Sở Giác nói: “Vâng.”
Điện thoại vừa cúp, điện thoại của Sở Giác rung lên một tiếng, một email mới đến.
Do Vinh Tuyết gửi.
Liên quan đến bằng chứng vi phạm pháp luật của Hứa thị.
Cô ấy quen Doãn Quyện Chi tám năm trước, có cảm tình với Doãn Quyện Chi, người lúc đó mới 18 tuổi còn là một đứa trẻ, làm phụ huynh của anh.
Giúp đỡ anh và Hứa thị kiện tụng, lấy lại những gì nên lấy. Vinh Tuyết phụ trách thu đất, Doãn Quyện Chi phụ trách tái sinh Doãn thị, phối hợp ăn ý vô cùng.
Năm xưa Vinh Tuyết từng muốn hỏi Doãn Quyện Chi có muốn trừng phạt Hứa thị hay không, cô ấy có thể giúp đỡ.
Nhưng cuối cùng cô ấy đã không hỏi.
Vì cô ấy đã nhìn thấy rất nhiều lần Doãn Quyện Chi một mình rũ mắt im lặng, nhìn xuống dưới từ văn phòng tổng giám đốc, có thể đứng im một giờ đồng hồ. Xung quanh như bị bóng tối bao trùm, Vinh Tuyết còn sợ giây tiếp theo Doãn Quyện Chi sẽ phá cửa kính mà nhảy xuống.
Dường như người tồn tại trên thế giới này không phải là Doãn Quyện Chi thật, mà là kẻ giả mạo.
Doãn Quyện Chi chưa bao giờ than phiền mệt mỏi, nhưng Vinh Tuyết cảm thấy Doãn Quyện Chi rất mệt.
Hiện tại có Sở Giác, cậu ấy ra tay, đương nhiên Vinh Tuyết sẽ giúp đỡ.
Mấy năm nay, cô ấy chưa bao giờ ngừng theo dõi Hứa thị, chuẩn bị trước cho những lúc cần thiết.
Vinh Tuyết nói trong email: “Những thứ thu thập được này, bất kỳ điều nào cũng đủ để ông ta uống một bình.”
Không thể xem email khi lái xe, Sở Giác tạm thời dừng xe lại, tìm WeChat của Vinh Tuyết gửi cho cô ấy một tin nhắn thoại ngắn gọn: “Cảm ơn chị Vinh.”
Vinh Tuyết khoát tay, hào sảng nói: “Ai nha, không cần khách sáo!”
Đến Doãn thị, Doãn Quyện Chi vừa đặt nhà hàng xong, phía trước còn đông người, cần phải đợi, không cần đi quá sớm, anh không xuống lầu, đợi Sở Giác đi lên.
Cửa kính và tường kính của văn phòng tổng giám đốc đã được thay bằng loại không trong suốt, cửa khóa lại, làm chuyện xấu không lo bị phát hiện.
Sở Giác lên đến tầng cao nhất, kéo cửa văn phòng tổng giám đốc bước vào, Doãn Quyện Chi ngẩng đầu còn chưa kịp nói gì, đã bị đè lên bàn làm việc hôn.
Trong lúc giãy giụa, giấy tờ rơi đầy sàn nhà.
“… Buông ra!” Doãn Quyện Chi đánh vào tay Sở Giác đang bóp eo mình, giận dữ trừng mắt, “Ngày nào cũng như gã dê xồm. Hừ hừ, đàn ông quả nhiên là đồ chó chết bị tinh trùng lên não.”
Sở Giác rũ mắt xuống, thưởng thức dư vị còn xót lại: “Em chỉ hôn một chút thôi…”
“Ừm,” Doãn Quyện Chi tiếp lời, “Chứ có phải làm một chút đâu.”
Sở Giác thẳng thắn: “Em muốn.”
Doãn Quyện Chi dùng tay đẩy cậu ra, chỉnh lại vạt áo bị nhăn, đôi khi thực sự muốn bạo hành gia đình: “Quy tắc em định ra có điều khoản chơi đồ chơi mỗi ngày. Anh đã thỏa mãn em lắm rồi đấy, anh nói cho em biết, đừng có mà được voi đòi tiên.”
Nửa câu cuối nghiến răng nghiến lợi, hận không thể nghiền nát từng chữ rắc lên mặt Sở Giác để làm mù mắt cậu, để cậu bớt dùng ánh mắt không thân thiện không lịch sự nhìn chằm chằm mình.
Sở Giác cười nhẹ không chút tiếng động: “Quyện Chi, anh tốt quá đi.”
Doãn Quyện Chi sống không còn gì luyến tiếc nhận lấy thẻ người tốt, buổi tối còn phải chơi với người ta.
Đàn ông hai mươi tuổi năng lượng quá dồi dào.
Sắp chịu không nổi nữa rồi.
Sớm muộn gì cũng bỏ nhà ra đi.
Ăn cơm xong đã hơn bảy giờ, Doãn Quyện Chi muốn uống đồ ngọt, Sở Giác mua hai ly trà trái cây ấm quay lại.
Hương vị đều là những thứ Doãn Quyện Chi thích, bởi vì anh chỉ cho Sở Giác nếm một ngụm, rồi không cho cậu uống nữa, sau đó thỏa mãn yêu cầu: “Lần sau tiếp tục mua cái này.”
Sở Giác: “Vâng.”
Xe Cullinan lái vào gara, ly trà trái cây thứ hai còn lại một nửa, Doãn Quyện Chi không uống hết được, còn cảm thấy đêm nay sẽ thức dậy đi vệ sinh.
Quay đầu đưa nửa ly trà trái cây còn lại cho Sở Giác, nói: “Uống đi. Đừng lãng phí.”
Sở Giác nhận trà trái cây: “Vâng.”
Đèn sân cỏ trong vườn bật sáng, con đường mòn chỉ đủ cho hai người đi song song dẫn đến cổng biệt thự. Trong tầm nhìn mờ ảo, có một người đàn ông đứng thẳng ở cổng.
Khóe mắt đột nhiên nhìn thoáng qua, Doãn Quyện Chi giật mình: “Đệch — cái quái gì vậy.”
Sở Giác vội vàng nắm lấy tay Doãn Quyện Chi, bảo anh đừng sợ, ngẩng đầu nhìn qua.
Người đàn ông trước cổng đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen, che kín mít, càng tăng thêm vẻ quái dị.
Sở Giác nghiêng đầu hỏi: “Quyện Chi, anh đoán được hắn là ai không?”
Doãn Quyện Chi lơ ngơ: “Làm sao mà anh đoán được? Vả lại,” anh nghiêm túc minh oan, “Anh là một người rất giữ gìn nam đức, anh đã kết hôn rồi, anh không hề tán tỉnh bất kỳ người đàn ông nào khác, chắc chắn không phải hắn đến tìm anh.”
Ngay sau đó lanh lẹ úp cái nồi này sang bên cạnh như đã nhìn thấu tất cả: “Ồ — Sở Giác, đây không phải là người cũ của em đấy chứ?”
“Em không có bất kỳ người cũ nào cả.” Sở Giác bóp gáy Doãn Quyện Chi, bảo anh nói chuyện chú ý một chút, người vừa nãy còn dịu dàng ngọt ngào, Doãn Quyện Chi nói gì là nấy, đột nhiên thay đổi sắc mặt, giọng điệu mang tính cảnh báo: “Chương Trì, anh còn nhớ chứ.”
Doãn Quyện Chi: “…”
Có người đứng trước cổng, Doãn Quyện Chi không đi tiếp nữa, bọn họ cách Chương Trì khá xa, đối phương chắc chắn không nghe thấy bọn họ nói chuyện.
Nhưng Chương Trì dường như rất giỏi “quan sát thần sắc”, như thể đã “nghe thấy” tên mình, liền quay đầu lại.
Doãn Quyện Chi rất muốn chết ngay tại chỗ, nhắm mắt giả ngu: “Không nhớ.”
“Được, câu trả lời tạm coi là đúng.” Sở Giác nói, “Quyện Chi, bây giờ em phải giải quyết người cũ này của anh, rồi sau đó mới giải quyết anh.”
“Không… Giải quyết anh cái gì?” Doãn Quyện Chi mặt mày ủ rũ ngạc nhiên nói, “Em đã giải quyết anh nhiều lần như vậy rồi, còn chưa tính là giải quyết ư?!”
“Ừm,” Giọng Sở Giác nhẹ nhàng, ngây thơ nói, “Em đang ở không kiếm chuyện.”
Cậu rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng và đôi môi mềm mại của Doãn Quyện Chi.
Trước đây đã bỏ lỡ cơ hội, cũng đã tranh giành cơ hội, mặc dù Doãn Quyện Chi vẫn chống cự, nhưng đang cố gắng thích nghi. Hiện tại Sở Giác biết mình có thể thử nghiệm từng bước một, thì thầm như thể đang thổn thức: “Quyện Chi, em rất muốn làm tình với anh.”
Hết chương 55


Bình luận về bài viết này