Chương 75
Tác giả: Lữ Cát Cát | Editor: Chan
Nam Khang rất nặng, trong nhóm người này chỉ có Thích Sơn Vũ mới có thể cõng anh ta mà vẫn đi được trên đường núi.
Sau khi mặt trời lặn, con đường núi bị bỏ hoang dưới cơn mưa lớn càng trở nên khó đi hơn. Một nhóm người thành phố bình thường, ít vận động, không quen làm việc nặng, lúc này gần như không thể nhấc nổi bước chân.
Tài xế đi phía trước dẫn đường, Liễu Dịch đi ở giữa bên cạnh Thích Sơn Vũ đang cõng người bị thương, còn bốn người của công ty truyền thông mạng thì dìu đỡ nhau, bước thấp bước cao bám theo ở cuối đội hình. Liễu Dịch còn phải thường xuyên quay lại xem xét để đề phòng có ai bị lạc.
Phần lớn mọi người không có khả năng mang theo đồ đạc cồng kềnh dưới cơn mưa lớn, cộng thêm việc lấy lại hành lý từ hiện trường tai nạn xe cộ là một việc vô cùng khó khăn, nên bọn họ chỉ mang theo đồ dùng cá nhân. Dưới ánh sáng le lói từ điện thoại di động trong đêm tối ở vùng núi, mọi người liên tục bị ngã và trượt chân, ai nấy đều vô cùng chật vật.
Liễu Dịch thì mang theo balo của mình, còn xách thêm một túi cho Thích Sơn Vũ, nhưng vali thì đành phải bỏ lại trong khoang hành lý của chiếc xe buýt hỏng.
Đoàn người di chuyển với tốc độ rùa bò trong thời tiết khắc nghiệt, quãng đường núi chưa đầy hai cây số mà bọn họ phải mất gần một tiếng đồng hồ mới đi hết.
Cuối cùng, khi nhìn thấy căn biệt thự gần như bị thực vật um tùm nuốt chửng hoàn toàn đó, ai nấy đều có cảm giác như chết đi sống lại.
Đó là một căn biệt thự ba tầng, rõ ràng lớn hơn nhiều so với nhà ở thông thường, trông giống một khách sạn hơn.
Trên thực tế, nơi này từng là một khách sạn.
Trong lúc đi bộ, tài xế đã thành thật kể rõ tình hình của nơi này.
Địa điểm này cách khu bảo tồn khoảng nửa giờ lái xe. Từng có một khu đất lớn được người ta thuê lại để cải tạo thành khu trồng cây kinh tế, trồng cây ăn quả, còn phát triển thành khu vườn dâu tây, câu cá, câu tôm, vân vân, tạo thành một trang trại nông gia nhạc quy mô nhỏ, phục vụ cho những người đến khu bảo tồn nghỉ dưỡng hoặc dùng bữa.
Để cung cấp nơi ăn uống và nghỉ ngơi cho khách, ông chủ đã xây dựng căn “nhà ma” này.
Tất nhiên, ban đầu nó không được gọi là “nhà ma”, mà có một cái tên rất hay và lãng mạn, gọi là “Tình Lạc Trang”. Quy mô của nó đủ để chứa 20-30 người ăn uống ở tầng một, và tầng hai, tầng ba cũng có nhiều phòng khách để khách nghỉ lại qua đêm.
Trang trại này hoàn thành và đi vào hoạt động cách đây sáu năm, những năm đầu kinh doanh không tệ, không kiếm được nhiều tiền nhưng cũng không bị lỗ vốn, cứ thế duy trì được.
Nhưng sau đó dịch bệnh ập đến, lượng khách đến trang trại giảm mạnh, chủ nhân vốn không có vốn liếng dày dặn nhanh chóng không trụ nổi, đành phải đóng cửa trang trại, đồng thời từ bỏ khu rừng đã thuê thầu nhiều năm.
Do đóng cửa, khu trồng cây kinh tế cũng không còn người duy trì, không còn xe cộ đi lại đưa đón khách và chở hàng hóa hàng ngày, đoạn đường núi này gần như mất đi chức năng.
Khu vực này đất đá vốn đã xốp và lầy lội, chi phí bảo dưỡng đường rất cao. Vì không còn người đi lại nữa, chính quyền thị trấn quyết định đóng cửa đoạn đường nhánh này, cấm xe cộ qua lại suốt hai năm.
Đây vốn chỉ là một ví dụ nhỏ về sự thất bại trong phát triển nông nghiệp và du lịch nông thôn.
Tuy nhiên, không lâu sau khi nông gia nhạc đóng cửa, không biết từ đâu lại lan truyền những câu chuyện ma đô thị về việc Tình Lạc Trang bị “ma ám”.
Nguyên nhân bắt nguồn từ một sinh viên đại học địa phương từng làm thêm hè ở nông gia nhạc đã đăng bài trên một diễn đàn thảo luận về tâm linh, nói rằng gần đây cô liên tục gặp ác mộng, bị bóng đè, thậm chí có lần nửa đêm nửa tỉnh như mộng du chạy ra sân trường, nghi ngờ mình đã đụng phải thứ gì đó không sạch sẽ, nên lên mạng cầu cứu, hy vọng mọi người có thể cho cô lời khuyên.
Nếu là một nền tảng mạng xã hội thông thường, cư dân mạng có lẽ sẽ khuyên cô nên đi khám bác sĩ càng sớm càng tốt, nhưng đây là một diễn đàn tâm linh, không kéo sự việc liên quan đến ma quỷ thì mới là không bình thường.
Thế là có người khuyên cô đến chùa chiền đền thờ cúng bái, có người khuyên cô tìm người “hiểu biết” để hỏi, thậm chí có người xem bói trực tuyến, cầu hồn trực tuyến, bốc quẻ trực tuyến. Tóm lại, cô gái đăng bài cuối cùng đi đến kết luận là cô đã va chạm với “thứ gì đó” trong thời gian làm thêm hè, nên mới rước về những tai họa này.
Các thành viên hiếu kỳ của diễn đàn đương nhiên phải hỏi rõ ngọn ngành. Thế là cô gái đăng một số bức ảnh cô chụp trong thời gian làm việc, nói rằng cô từng phát hiện có một bãi tha ma lớn ở phía sau núi nơi làm việc, cô còn vô tình đá đổ một tấm bia mộ bị gãy, có lẽ vì thế mà cô đã chọc giận một thứ không sạch sẽ nào đó, khiến nó bám theo cô về tận trường học.
Khi đăng bài, cô gái chắc hẳn nghĩ dù sao nông gia nhạc cũng đã đóng cửa, chủ nhân cũng không có vẻ sẽ theo đuổi đòi bồi thường danh dự, nên cô không làm mờ ảnh nhiều. Tên nông gia nhạc, môi trường bên trong và xung quanh đều được nhìn thấy rõ ràng.
Có những manh mối này, cư dân mạng lập tức phát huy khả năng trinh thám mạnh mẽ của họ, nhanh chóng tìm ra tên và vị trí cụ thể của Tình Lạc Trang.
Kết quả bọn họ nhìn thấy, ôi trời ơi, nó đã đóng cửa rồi! Điều này lại càng ghê gớm hơn!
Thực ra ban đầu chỉ là đóng cửa do khó khăn kinh doanh, nhưng trong mắt cư dân mạng giàu trí tưởng tượng, chuyện này chắc chắn có ẩn tình. Thế là bọn họ phân tích toàn diện mọi điểm đáng ngờ từ góc độ siêu hình, chẳng hạn như địa hình phía sau núi là nơi được gọi là đất dưỡng xác, một tập tục dân gian nào đó ở địa phương thờ tà thần chứ không phải chính thần, nông gia nhạc được xây dựng ở đây là để trấn tà mượn vận, vân vân, càng nói càng huyền bí.
Không chỉ vậy, sau khi Tình Lạc Trang có “danh tiếng” trên mạng, còn có rất nhiều “khách hàng” tự xưng đã từng ở đó lên tiếng kể lại những trải nghiệm kỳ quái của mình, nội dung bài đăng câu chuyện nào cũng rùng rợn hơn câu chuyện nào, và văn vẻ bay bổng hơn câu chuyện nào.
Sau hàng loạt thao tác như vậy, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, trang trại hẻo lánh này đã trở thành một thánh địa ma ám mới nổi, đầy đủ chiêu trò, mọi thứ đã sẵn sàng, giờ chỉ còn thiếu một buổi livestream thám hiểm linh hồn nữa thôi.
“…Thì ra là thế.”
Liễu Dịch đã hiểu ra.
Anh quay sang nhìn bốn người đi theo phía sau, “Vậy đây là ‘nhà ma’ do công ty bọn họ thổi phồng lên phải không?”
Tài xế lo lắng lắc đầu, “Không, không biết…”
Hắn là người địa phương, phụ trách tuyến du lịch khu vực này, cho nên hắn mới biết để đến Tình Lạc Trang phải lái xe qua con đường núi bị bỏ hoang này, và cũng nghe nói ít nhiều về những tin đồn “nhà ma”.
Tài xế nói rằng những người địa phương như bọn họ đương nhiên không tin, bởi vì nếu thực sự có chuyện, tin tức trên mạng không thể nào đến nhanh hơn những người sống gần đó được.
Chỉ là một tài xế nông thôn ngày ngày bận lái xe như hắn, đương nhiên không thể hiểu được các thủ đoạn marketing mạng là gì, nên tự nhiên không thể biết liệu người đứng sau tất cả những chuyện này có phải là Tổng Giám đốc Trình và nhóm người của bọn họ hay không.
**
Sự thật chứng minh, Liễu Dịch đoán không sai.
Bởi vì Tổng Giám đốc Trình đã móc từ túi ra chiếc chìa khóa của Tình Lạc Trang.
“Công ty chúng tôi đã thỏa thuận với chủ sở hữu rồi, hợp đồng thuê thầu của bọn họ còn bảy tháng nữa mới hết hạn, trước đó khu vực này sẽ được chúng tôi sử dụng làm địa điểm marketing.”
Có lẽ vì cảm thấy đến nước này cũng không có gì phải giấu giếm nữa, Tổng Giám đốc Trình vừa mở cửa vừa giải thích với Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ, “Nhưng chúng tôi đều là lần đầu tiên đến đây, có quỷ mới biết tình hình thực tế lại tệ hại đến mức này!”
Vết thương trên trán anh ta đã tự cầm máu từ lúc nào không hay, chỉ là bị nước mưa ngấm vào đau nhức, khiến anh ta cảm thấy vô cùng bực bội.
“Các người không phải định livestream ở đây à?”
Còn Thích Sơn Vũ quan tâm đến một vấn đề quan trọng hơn: “Vậy trong nhà chắc phải có chuẩn bị nguồn điện chứ? Và có thể kết nối được mạng internet phải không?”
Tổng Giám đốc Trình hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, đột ngột quay lại nhìn Thanh Ngư và Buck đang ôm nhau chống chọi với cái lạnh do bị ướt toàn thân, giọng nói đầy vẻ cấp bách: “Các người sắp xếp thế nào rồi!? Livestream mở bằng cách nào!?”
“Chủ nhà nói trong nhà có máy phát điện gia đình, và thiết bị mạng cũng chưa tháo dỡ, chỉ cần có điện là có thể quay số kết nối mạng lại được!”
Buck vội vàng trả lời, cuối cùng còn nịnh nọt bổ sung một câu: “Tài khoản và mật khẩu tôi đều lưu trong điện thoại rồi! Tuyệt đối không có vấn đề gì!”
Nghe những lời này, mọi người đều cảm thấy một tảng đá lớn trong lòng được trút xuống.
Chỉ cần có mạng, bọn họ có thể tìm cách cầu cứu, thoát khỏi tình trạng nguy hiểm “kêu trời không thấu, kêu đất không thông” này.
“Mau mở cửa đi!”
Tụ Tụ, người đang đau cánh tay không chịu nổi, không kìm được giục một câu, rồi lại nhận ra mình vừa giục Tổng Giám đốc Trình khi mọi người đổ dồn ánh mắt vào cô, liền vội vàng im miệng.
May mắn là Tổng Giám đốc Trình còn sốt ruột vào nhà hơn cô, không chấp nhặt sự vô lễ của cô.
Anh ta quay đầu dùng chìa khóa mở cánh cửa chống trộm nặng nề, rồi mở cửa gỗ, nhanh chóng đi thẳng vào Tình Lạc Trang.
Những người khác cũng theo sau Tổng Giám đốc Trình bước vào căn biệt thự ba tầng giữa rừng núi này.
**
Lúc này là 7 giờ 5 phút tối, đã trôi qua trọn vẹn một tiếng rưỡi kể từ khi tai nạn xe cộ xảy ra.
Ngôi nhà đã bị cắt điện từ lâu, nên dù bọn họ có tìm được công tắc đèn cũng không bật được. bọn họ chỉ có thể tiếp tục dùng đèn pin điện thoại để chiếu sáng.
Liễu Dịch giơ điện thoại lên, nhanh chóng quét qua môi trường xung quanh.
Nói chung, những ngôi nhà bỏ trống có khả năng bị người vô gia cư tạm thời “mượn ở”, và vì thế bị phá hoại ở các mức độ khác nhau.
Nhưng có lẽ nông gia nhạc này không gần thôn mạc, không gần phố xá, địa điểm hẻo lánh đến mức không lái xe riêng thì đừng hòng đến được hoặc đi được. Mà những người có khả năng lái xe riêng thì không đến mức phải đột nhập nhà dân. Nên hai năm bỏ hoang sau khi đóng cửa, cửa sổ và cửa ra vào đều được đóng kín, ngoại trừ bên trong hơi bẩn và lộn xộn, thì không có vẻ có người khác từng đột nhập vào.
Nơi đầu tiên bọn họ bước vào là một sảnh trước khoảng mười mét vuông, có thể nhìn thấy ngay quầy lễ tân.
Đồ đạc ở quầy lễ tân cơ bản đã được dọn sạch, chỉ còn lại một cái bục bẩn thỉu giống như bục giảng đứng đó. Bên cạnh cái bục có một chiếc ghế sofa, có lẽ là để khách chờ đợi nghỉ ngơi. Có lẽ vì chiếc ghế sofa này quá cũ và quá nặng nên khi dọn dẹp người ta lười mang đi, cứ thế vứt ở đó phủ bụi.
“Tiểu Thích, bên này.”
Liễu Dịch vội vàng bảo vệ Thích Sơn Vũ đến bên cạnh chiếc ghế sofa.
Thích Sơn Vũ đỡ Nam Khang đang thoi thóp xuống khỏi lưng mình, cẩn thận đặt anh ta lên ghế sofa.
“Tôi kiểm tra cho cậu ấy thêm lần nữa, mọi người tìm cách khôi phục nguồn điện và mạng cho biệt thự.”
Liễu Dịch quỳ xuống trước ghế sofa, không quay đầu lại nói với mấy người phía sau.
“Biết rồi, máy phát điện ở tầng hầm.”
Buck gật đầu mạnh mẽ, “Tôi đi ngay đây!”
Có lẽ vì muốn thoát khỏi nguy hiểm càng sớm càng tốt, Tổng Giám đốc Trình cũng đề nghị đi cùng.
Hết chương 75


Bình luận về bài viết này