[Tội Ác-P2] Chương 77

By

Published on

in


Chương 77

Tác giả:  Lữ Cát Cát | Editor: Chan

“Khoan đã!”

Buck suýt chết vì sợ, không cần suy nghĩ đã kéo tay Tổng Giám đốc Trình, “Ngài, ngài định làm gì vậy!?”

Mắt Buck không bị mù, đương nhiên nhìn ra được nhóm của bọn họ kém cỏi đến mức nào.

Nếu không có hai người kia quyết đoán chỉ huy mọi người tự cứu, có lẽ nhóm gà mờ này lúc này vẫn đang ở ven đường không biết phải làm sao.

Hơn nữa, hai người kia là đi tìm người giúp đỡ, Buck thực sự không hiểu, Tổng Giám đốc Trình có lý do gì để ngăn cản bọn họ quay lại.

“Đồ ngu!”

Tổng Giám đốc Trình nhìn chằm chằm vào Buck, trong ánh sáng yếu ớt từ điện thoại di động, ánh mắt anh ta tràn ngập vẻ hung tợn: “Mày có nghĩ đến việc chúng ta có thể sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi không!?”

Buck bị nhìn đến mức lùi lại một bước.

“Cái, cái này sao có thể…”

Là một người thành phố sống trong tiện nghi và công nghệ, Buck thực sự khó mà hiểu hết được khái niệm “gặp nạn”. Cậu ta luôn nghĩ rằng cầu cứu chỉ là chuyện nhấc điện thoại lên gọi, làm sao có thể thực sự bị mắc kẹt đến chết trong căn biệt thự này được.

“Nếu trời cứ mưa mãi thì sao? Nếu không thể liên lạc được với ai mãi thì sao!?”

Tổng Giám đốc Trình trừng mắt nhìn Buck bằng ánh mắt của kẻ đang nhìn một đứa thiểu năng: “Chúng ta còn không mang theo một chai nước nào, ăn uống bằng cách nào!? Hả!!? Uống nước bẩn bên ngoài đấy à!?”

Buck bị hỏi đến mức ngây người.

Điều mà cậu ta không biết là, trước đó Tổng Giám đốc Trình đề nghị đi xuống tầng hầm cùng cậu ta, ngay từ đầu đã không phải là để giúp cậu ta khôi phục điện và tín hiệu mạng.

Là người lên kế hoạch cho buổi livestream thám hiểm nhà ma này, Tổng Giám đốc Trình đã trao đổi với chủ nhân trang trại bỏ hoang này về tình hình bên trong khi thuê, nên anh ta biết nhiều hơn hầu hết mọi người có mặt ở đây.

Chủ nhân đã để lại một ít đồ hộp và nước uống ở tầng hầm mà lúc đó lười chuyển đi. Mặc dù đã để hơn hai năm, nhưng dù sao chúng cũng là thứ để duy trì sự sống.

Tuy nhiên, số lượng thức ăn và nước uống này rất ít, ngay từ khi phát hiện bọn họ có khả năng bị mắc kẹt ở đây, Tổng Giám đốc Trình đã nghĩ đến việc làm thế nào để phân chia thức ăn.

Anh ta chỉ hận là đoàn có quá nhiều người, nước suối mang ra e rằng còn không đủ chia cho mỗi người một chai.

Nếu chỉ có mấy người bọn họ, Tổng Giám đốc Trình có thể dựa vào uy tín của mình trong nhóm để chịu trách nhiệm phân phát đồ ăn thức uống, những người khác còn không dám hé nửa lời. Thậm chí anh ta có thể giấu đi một phần vật tư, lén lút ăn uống.

Nhưng nếu có Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ ở đây, anh ta tuyệt đối không thể có được đặc quyền đó.

Hơn nữa, sở dĩ kẻ tiểu nhân chính là tiểu nhân, vì bọn họ sẽ dùng tư duy của mình để suy từ bụng ta ra bụng người khác, nghĩ rằng khi đối phương thiếu nước thiếu thức ăn sẽ nảy sinh ý định giống mình — nếu thực sự phải tranh giành đồ đạc, trong khi Nam Khang khỏe nhất đang nằm thoi thóp, Tổng Giám đốc Trình tự hỏi mấy người bên bọn họ có hợp sức lại cũng không đánh lại Thích Sơn Vũ vài chiêu!

“Người không vì mình trời tru đất diệt!”

Tổng Giám đốc Trình nắm lấy vai Buck, giọng điệu nghiêm khắc, “Không muốn chết khát chết đói, thì đừng để bọn họ quay lại!”

“Nhưng, nhưng mà…”

Ánh mắt Buck hoảng loạn, “Nhưng nếu bọn họ… thực sự cầu cứu thành công thì sao?”

“Thì đội cứu hộ sẽ đi vào từ cửa chính của biệt thự chứ, thằng ngu này!!”

Tổng Giám đốc Trình hét lớn: “Nhưng nếu bọn họ không thành công, thì tao hy vọng hai người đó đừng quay lại nữa!”

Cho đến lúc này, Buck mới thực sự hiểu ý của Tổng Giám đốc Trình là gì.

Môi cậu ta run rẩy, không phải vì lạnh, mà là vì cảm thấy sợ hãi thực sự.

“Nhưng, nhưng mà…”

Buck run rẩy đưa ra vấn đề khiến cậu ta sợ hãi nhất: “Nhưng nếu bọn họ không quay lại được… vậy… vậy bọn họ có bị…?”

“Hừ!”

Tổng Giám đốc Trình cười lạnh một tiếng, giơ rìu lên, bổ một nhát vào nút thắt dây cầu treo.

Lần này, Buck không ngăn cản anh ta nữa.

“Bọn họ chết bên ngoài thì tốt quá rồi!”

Để tránh bị nghi ngờ, Tổng Giám đốc Trình không dám làm quá, chỉ chặt đứt sợi dây cố định một bên cầu treo rồi thôi.

Anh ta cho rằng mức độ phá hoại này, sau này dù có ai truy cứu cũng có thể đổ lỗi cho cầu treo lâu ngày không được bảo trì.

Điều mà Tổng Giám đốc Trình không nói với Buck chính là, nếu không phải không có đủ can đảm và phương tiện để ra tay giết người, anh ta thực sự hận không thể tự tay giết chết Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ.

Ngay cả khi không xét đến vấn đề thức ăn và nước uống, anh ta cũng hy vọng hai người này cứ thế chết ở bên ngoài — tốt nhất là rơi xuống vách đá, lăn xuống bùn lầy, tóm lại là phải chết triệt để, không thể mở miệng nói được nữa.

Tổng Giám đốc Trình hiểu rõ, mọi chuyện trở nên như hiện tại, thậm chí đã có người chết, trách nhiệm hoàn toàn thuộc về nhóm người bọn họ — đặc biệt là bản thân anh ta.

Chính anh ta là người thúc đẩy kế hoạch marketing và thám hiểm nhà ma này, chính anh ta là người nhét tiền cho hướng dẫn viên và tài xế để bọn họ đi đường vòng. Sau này nếu được cứu và bị truy cứu, anh ta sẽ phải chịu trách nhiệm chính.

Hơn nữa, Tổng Giám đốc Trình không phải là kiểu người đứng sau màn không lộ diện. Bản thân anh ta là một người nổi tiếng trên mạng, thường xuyên xuất hiện trong các buổi livestream của các streamer dưới quyền, tạo chiêu trò “Tổng Giám đốc đến rồi”, rất nhiều cư dân mạng nhận ra mặt anh ta.

Chuyện lớn như vậy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nhiều bên, dưới áp lực dư luận, e rằng việc muốn “giải quyết riêng” cũng khó.

Nhưng nếu Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ thực sự chết ở bên ngoài theo ý muốn của anh ta, thì tình hình sẽ khác.

Tài xế nhìn là biết chưa từng trải sự đời lại nhát gan, cùng lắm là nhét cho hắn một khoản tiền bịt miệng, tốt nhất là khiến anh ta chịu nhận trách nhiệm chính cho vụ tai nạn này.

Ngay cả khi không mua chuộc thành công, ít nhất tài xế cũng không phải là người biết lên mạng khóc lóc tố cáo hay làm marketing, chắc chắn dễ đối phó hơn gấp trăm lần so với hai người Liễu và Thích.

Đến nước này, so với việc Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ cầu cứu thành công, đội cứu hộ kịp thời đến nơi, Tổng Giám đốc Trình thà rằng hai người đó chết ở bên ngoài, còn bọn họ bị mắc kẹt ở đây vài ngày, đợi người của công ty phát hiện tình hình không ổn rồi mới báo cảnh sát cầu cứu.

“Đi thôi, chúng ta quay về.”

Tổng Giám đốc Trình nhét chiếc rìu trở lại thắt lưng, dùng áo khoác che đi, cuối cùng còn trừng mắt nhìn Buck một cách hung dữ: “Ngậm miệng kín vào, đừng nói lung tung, biết chưa!?”

Buck mím chặt môi, cố gắng gật đầu.

Cậu ta vốn định hỏi Tổng Giám đốc Trình, chiếc rìu của anh từ đâu mà ra, nhưng nhìn ánh mắt hung tợn của Tổng Giám đốc Trình, cậu ta không dám nói một lời nào nữa.

Cùng lúc đó, Liễu Dịch và Thích Sơn Vũ đang đi bộ lên ngọn núi đối diện.

“Trận mưa này… rốt cuộc còn phải kéo dài bao lâu…”

Thật không may, bậc thang lại hướng thẳng về phía gió, mưa gió tạt thẳng vào mặt Liễu Dịch, anh chỉ có thể liên tục cúi đầu, ngay cả nói chuyện cũng không được trôi chảy.

Nói thật, những bậc thang núi gồ ghề trong đêm mưa lớn trơn trượt đến mức tuyệt vọng, có lẽ chỉ tốt hơn một chút so với quảng trường lát đá cẩm thạch đóng băng vào mùa đông.

Dù có sự giúp đỡ của Thích Sơn Vũ, Liễu Dịch vẫn quỳ gối ba lần khi leo đoạn bậc thang này, cảm thấy cả hai đầu gối mình đều đã bầm tím.

Cuối cùng anh không chịu nổi nữa, dù sao cũng không có người ngoài nhìn thấy, lại không sợ mất mặt trước người yêu, Liễu Dịch dứt khoát ngồi xổm xuống, dùng cả tay và chân, bò nốt nửa đoạn cầu thang còn lại trong tư thế vô cùng chật vật.

“…Anh thực sự là… đủ với việc leo núi rồi…”

Mãi cho đến khi cuối cùng cũng đặt được cả hai chân xuống mặt đất bằng phẳng, cảm nhận duy nhất của Liễu Dịch chính là, “Tiểu Thích, chúng ta hủy chuyến đi Lư Sơn đi nhé.”

Thấy Liễu Dịch vẫn còn tinh thần pha trò, Thích Sơn Vũ cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

“Còn đi được không, chúng ta sắp đến nơi rồi.”

Thích Sơn Vũ giơ điện thoại lên, chiếu về phía xa.

Trong ánh sáng yếu ớt tán xạ ra xa, có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng của một tòa nhà. Hình dạng phần dưới của ngôi nhà không thể phân biệt được, nhưng phía trên rõ ràng là một đài quan sát cao.

“Ừm, vẫn cố được.”

Liễu Dịch gật đầu, nắm lấy tay Thích Sơn Vũ đứng dậy, “Đi thôi.”

“À, anh Liễu, anh có biết lúc nãy em đang nghĩ cái gì không?”

Thích Sơn Vũ tay trái đỡ cánh tay Liễu Dịch, tay phải giơ điện thoại chiếu sáng, vừa đi vừa hỏi.

Liễu Dịch phối hợp hỏi: “Em nghĩ gì?”

Thích Sơn Vũ trả lời: “Sau khi về, em nhất định phải mang theo một chiếc đèn pin chiếu xa bên mình.”

Cậu vẫy vẫy chiếc điện thoại của mình, “Ít nhất cũng phải chiếu xa hơn cái này.”

“Ha ha!”

Liễu Dịch bị Thích Sơn Vũ chọc cười, “Vậy thì anh đành phải về đổi một chiếc điện thoại ‘xa xa phía trước’ thôi, sau này mỗi lần ra ngoài đều phải mở trước chức năng điện thoại vệ tinh.”

Trong lúc nói chuyện, hai người cuối cùng cũng đến trạm kiểm lâm.

Đó đúng là chỉ là một căn nhà cấp bốn nhỏ xíu, nhìn từ bên ngoài, diện tích bên trong chỉ khoảng mười mét vuông, bên cạnh có một cầu thang kim loại xoay dẫn lên đài quan sát cao khoảng hai tầng lầu phía trên.

Cánh cửa phòng trực rất kín, và đương nhiên là đã bị khóa.

Thích Sơn Vũ sau khi do dự giữa việc tìm cách đạp cửa hay đập vỡ cửa sổ, cậu đã chọn cách sau.

Về cách đập vỡ cửa sổ một cách khoa học, Thích Sơn Vũ đúng là đã được học ở đại học Cảnh sát.

Trạm kiểm lâm này có cửa sổ ở hai mặt tường, Thích Sơn Vũ chọn cánh đối diện với gió, tìm kiếm trên mặt đất một hòn đá có góc nhọn, cởi áo khoác bọc lấy tay, dùng mặt nhọn của hòn đá gõ mạnh vào góc cửa sổ gần tay nắm nhất.

Kính cửa sổ này chỉ là loại kính thông thường, điều này có nghĩa là dù có đập vỡ cũng sẽ không bị vỡ thành hình mạng nhện như kính cường lực khi có một lỗ hổng.

Sau khi Thích Sơn Vũ đập vỡ một góc kính, cậu lại dùng hòn đá đó để nạy mở rộng lỗ hổng, cho đến khi lỗ hổng đủ lớn để cánh tay cậu luồn vào trong.

Sau đó cậu luồn cánh tay đã bọc vải vào qua lỗ hổng, chạm vào khóa cửa sổ và đẩy lên, rồi kéo khung cửa sổ ra ngoài, “cạch”, cửa sổ đã được mở ra, toàn bộ quá trình không quá một phút.

“Wow!”

Liễu Dịch đứng bên cạnh cảm thán, “Anh cứ tưởng em sẽ dùng khuỷu tay đâm vào kính như trong phim chứ!”

“Không cần thiết, quá nguy hiểm, dễ làm mình bị thương.”

Thích Sơn Vũ rất nghiêm túc giải thích với người yêu xem phim nhiều của mình:

“Hơn nữa, việc dọn dẹp mảnh kính vỡ như vậy sẽ rất phiền phức, em không muốn lát nữa anh trèo qua cửa sổ bị kính cứa vào.”

Nói rồi, cậu dùng đèn pin điện thoại kiểm tra cẩn thận bệ cửa sổ, dùng quần áo gạt sạch những mảnh kính vỡ lớn nhỏ còn sót lại khi đập vỡ cửa, sau đó mới quay lại nói với Liễu Dịch: “Em vào trước.”

“Ừm, được.”

Liễu Dịch gật đầu, rồi nhìn Thích Sơn Vũ nhanh nhẹn trèo lên bệ cửa sổ, thoắt cái đã vào trong nhà.

“Bên trong không có người.”

Thích Sơn Vũ giơ điện thoại lên soi, rồi quay lại kéo Liễu Dịch vào. Sau đó cậu đóng cánh cửa sổ bị vỡ một góc lại, để tránh nước mưa chảy vào trong nhà qua khe cửa.

“Ừm, không chỉ không có người, mà còn không có điện nữa.”

Liễu Dịch buồn bã buông tay khỏi công tắc đèn, day day ngón tay.

Dựa vào cảm giác trên đầu ngón tay, công tắc dính một lớp bụi dày và ẩm ướt, “Có vẻ như trạm này đã lâu rồi không có ai ghé qua.”

Hết chương 77

Bình luận về bài viết này

1. Các tác phẩm trong blog được chia sẻ khi chưa có sự đồng ý của tác giả và toàn bộ đều phi thương mại.

2. Các bài post trong blog thuộc thể loại BL (boylove), vui lòng xem xét kỹ trước khi đọc.

3. Mình không chấp nhận bất cứ hình thức repost, chuyển ver, làm audio nào cả. Truyện của mình chỉ đăng duy nhất ở gnashee.wordpress.com và do chính mình tự đăng. Nếu bạn thấy ở nền tảng khác, thì đó là ăn cắp.

4.  Pass chương H: cahoanhop

5. Bản edit của mình độ chính xác chỉ dừng lại ở mức độ 70-80% so với bản gốc và bản gốc này là theo thời điểm mình làm của từng bộ, sau đó tác giả có sửa đổi hay thêm thắt gì đó thì mình không thể kiểm soát. Nên mong mọi người không quá khắt khe và đòi hỏi độ chính xác cao.

6. Giải đáp thắc mắc về Follow của Blog

Tham gia cùng 11K người đăng ký khác

4 725 913 dấu chân của Bảo Bối cùng Chan đi trên con đường danmei~

Bản dịch thuộc về Ngư Mộng Uyên Đàm

Tác phẩm được chia sẻ theo giấy phép:
Creative Commons Ghi nhận công của tác giả – Phi thương mại – Không phái sinh 4.0 Quốc tế (CC BY-NC-ND 4.0)

❌ Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển ver dưới mọi hình thức.
❌ Không reup trên bất kỳ nền tảng nào khi chưa có sự cho phép.