Chương 22
Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư | Editor: Chan
Hôm đó Trương Diệp bận rộn ở cửa tiệm đến gần bảy giờ tối mới được tan làm.
Không biết là do khu trường học gần tiệm sắp đến kỳ thi, hay do tiết trời trở lạnh khiến dòng người qua lại đều sẵn lòng bước vào tiệm bánh mì với ánh đèn ấm áp để gọi một món đồ uống nóng kèm bữa ăn nhẹ. Nói tóm lại, việc kinh doanh của tiệm hôm nay tốt đến mức khó tin. Đến giờ tan làm, bánh mì nướng sẵn trong quầy đã được bán hết sạch, nguyên liệu pha chế trà sữa và cà phê cũng có mấy loại hương vị đã dùng hết. Trương Diệp chỉ còn cách lặp đi lặp lại lời xin lỗi với những vị khách vào tiệm muộn.
Sau khi tan làm, Julie tập hợp các nhân viên lại mở một cuộc họp ngắn, khẩn cấp liên hệ với mấy nhà cung cấp để bổ sung nguyên liệu ngay trong đêm, còn tính toán xem có nên kéo dài thời gian làm việc hay không, và cũng phải tăng thêm lượng cung ứng bánh mì cùng đồ ngọt. Sau một cuộc họp, ai nấy đều lộ vẻ khó xử, trước việc kinh doanh đột nhiên khởi sắc, họ tỏ ra khá luống cuống và lúng túng.
Julie đành nói, nếu thực sự không ổn thì ráng thêm hai ngày nữa, cô ấy sẽ thu xếp tuyển thêm người đến giúp một tay.
“Có thể điều chỉnh tăng lượng làm bánh mì trong thời gian tới trước ạ,” Trương Diệp đề xuất, “Hiện tại vẫn chưa rõ lượng khách tăng đột biến là tạm thời hay lâu dài. Em không khuyên nên bắt đầu tuyển thêm người ngay lập tức. Nếu chỉ là lượng khách tăng trong thời gian ngắn, việc tuyển người sẽ làm tăng chi phí và rủi ro. Cuối tuần em sẽ đi dạo quanh khu vực này một chút để tìm nguyên nhân khách đột nhiên tăng đông.”
“Được đấy, Tiểu Trương còn biết làm cả nghiên cứu thị trường nữa.” Julie nhìn Trương Diệp với ánh mắt tán thưởng.
“Em cũng tán thành với anh Diệp. Tuy bánh mì của tiệm mình thực sự rất ngon, lượng tiêu thụ cũng luôn ổn định, nhưng tình hình như hôm nay chưa chắc ngày nào cũng có. Em nghe nói dạo này khu đại học gần đây đang tổ chức cái gì đó… hội thao gì ấy nhỉ?” Điền Ngữ cũng đi theo phân tích nguyên nhân.
“Đại hội thể thao sinh viên.” Trương Diệp bổ sung.
“Được rồi, vậy thì chuẩn bị thêm hàng trước đã, các thợ làm bánh vất vả rồi,” Julie nói với ba thợ làm bánh ở phía bên kia, “Tuần này chúng ta tạm định tăng thêm một phần ba lượng bánh mì, năm loại bánh mì và đồ ngọt bán chạy nhất sẽ tăng gấp đôi lượng.”
Các thợ làm bánh lập tức nhăn mặt, lộ ra vẻ khó xử.
Julie nhìn thấy vậy cũng rầu rĩ: “Các thợ làm bánh vất vả quá, tuần này tất cả nhân viên tại cửa tiệm đều được tăng 30% lương, thợ làm bánh sẽ được thưởng thêm tiền hoa hồng đặc biệt.”
Tan họp, Trương Diệp nán lại một lát, tìm Julie nói chuyện riêng.
“Chị, đây là hai nghìn tệ lần trước chị đưa dư cho em, giờ trong tay em đã xoay xở được rồi, số tiền này em phải trả lại cho chị.” Trước khi tan làm, Trương Diệp đã vội vàng rút hai nghìn tệ từ trong phong bì Chung Viễn Hàng đưa cho mình ra, trước tiên cứ phải trả xong cái ơn này đã.
“Ây da, sao mà khách sáo thế?” Julie đùn đẩy không nhận, “Chị đã bảo là cho bé mà, sao cậu lại lấy tiền của con để trả chị thế này? Thế là hạ thấp mặt mũi của chị quá đấy nhé?”
Trương Diệp mỉm cười, không thu lại mà đặt số tiền lên bàn làm việc trước mặt Julie.
“Chị, em cũng không chỉ là trả tiền, em còn có chuyện muốn nhờ chị, nếu chị không nhận thì em không biết mở lời thế nào đâu.” Trên mặt Trương Diệp vẫn nở nụ cười, khiến Julie cảm thấy cho dù Trương Diệp có mở lời nhờ vả chuyện gì, ước chừng cũng sẽ không khiến cô quá khó xử.
Nhưng thực tế Trương Diệp cười rất gượng gạo, từ khi ra ngoài giao một đơn hàng lúc trưa quay về, cậu đã bắt đầu cảm thấy không được khỏe lắm rồi, cả đầu óc đều choáng váng, chắc là đã bị sốt.
“Cậu cứ nói đi, chỉ cần trong khả năng của chị, chị giúp được gì chị sẽ giúp hết mình.” Julie nói.
“Em muốn vào bếp sau phụ việc lúc ngoài quầy không bận,” Trương Diệp thành thật nói, “Một là vì nguyên nhân cá nhân của em, muốn làm thêm nhiều việc để kiếm thêm tiền, cũng muốn thực sự học lấy một cái nghề để phòng thân. Thứ hai là tuần này các thợ làm bánh thực sự bận không xuể việc, em thấy bình thường sau khi tan làm bọn họ còn phải mất gần hai tiếng để chuẩn bị hàng cho ngày mai, nếu tuần này tăng thêm một phần ba lượng hàng thì bọn họ không thêm người là phải thức đêm rồi.”
“Chuyện này sao có thể gọi là nhờ vả chị được chứ? Là giúp chị một tay lớn rồi ấy chứ!” Julie thở phào nhẹ nhõm, “Cậu có lòng muốn học hỏi, cầu tiến như vậy là chuyện tốt. Bên bếp sau để chị đi nói, cứ bảo là chị thấy cậu nhanh nhẹn nên sắp xếp vào phụ giúp. Cậu cũng không cần để ý là bếp sau hay quầy trước, cái gì cần làm cứ làm, nhìn nhiều làm nhiều nói ít thôi.”
Trương Diệp biết tại sao Julie lại dặn dò mình như vậy.
Cửa tiệm này của Julie tên là Tiệm bánh nướng nhà Lily. Khi mới khai trương, cửa tiệm này chỉ là một sản nghiệp nhỏ mang tính chất quà tặng mà chồng cô ấy tặng sau khi cô ấy sinh con. Toàn bộ đội ngũ làm bánh là được chi tiền để đào từ một khách sạn năm sao về, gần như là cốt lõi của cả cửa tiệm.
Bụt chùa nhà không thiêng, thợ làm bánh thấy Julie là một phu nhân nhà giàu, trong lòng có chút ý coi thường. Cậy mình có tay nghề, họ gần như coi Tiệm bánh nướng nhà Lily là sự nghiệp của riêng mình, mấy lần nảy sinh bất đồng quan điểm với Julie trong việc kinh doanh, thậm chí còn khiến Julie mất mặt ngay trước mặt các nhân viên khác.
Tiếc thay, người thợ làm bánh tự cao tự đại đó đã nhìn lầm người. Julie để hắn làm mất mặt ba lần mà vẫn đối đãi bằng lễ nghĩa, bề ngoài sóng yên biển lặng, khiến hắn có ảo giác rằng bà chủ giàu có này dễ bắt nạt. Thế nên lần thứ tư, trong cuộc họp toàn tiệm, hắn công khai bác bỏ đề xuất của Julie, mỉa mai cô không tham gia sản xuất, không hiểu kinh doanh.
Nào ngờ lần này hắn đã đâm đầu vào tấm sắt.
Julie trên mặt vẫn treo nụ cười, đầu tiên chỉ ra rằng với tư cách là nhân viên, thợ làm bánh không nên làm mất mặt chủ trước mặt nhân viên mới vào nghề. Cô lại một lần nữa làm rõ triết lý kinh doanh và phương án khả thi của mình, lập luận rõ ràng, về mặt lý lẽ đã lấn át thợ làm bánh một bậc. Ngay khi thợ làm bánh định bụng không cam lòng không tình nguyện mà nhận sai một câu, tự tìm bậc thang cho mình bước xuống để kết thúc chuyện này, thì Julie vẫn cười híp mắt, tuyên bố đã đàm phán xong với một đội ngũ làm bánh Tây mới, lập tức có thể bàn giao công việc.
“Bất đồng trong triết lý kinh doanh, chúng ta đã mài giũa gần một tháng trời. Trong một tháng này tôi cũng đã cố gắng giao tiếp với ông, nhưng tôi nhận thấy sự bất đồng này khó lòng xóa bỏ. Nhu cầu của tôi là một thợ làm bánh có thể cho ra sản phẩm tốt, nhu cầu của ông là tự mình kiểm soát một tiệm bánh Tây. Cả hai phía đều muốn làm chủ, cái gọi là một núi không thể có hai hổ, cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng tan đàn xẻ nghé. Có điều, tôi tin rằng ông nhất định có thể vận hành một cửa tiệm phù hợp hơn với nhu cầu của mình, chỗ tôi sẽ không giữ chân ông nữa, chúc ông thăng tiến nhanh chóng.”
Julie không kiêu ngạo cũng không thấp kém, lấy lý lẽ phục người. Suốt quá trình đó cô đều không hề đỏ mặt tía tai, trái lại còn khiến người thợ làm bánh đang giữ bộ tịch kia tức đến mức suýt không thở nổi, cũng khiến cả phòng nhân viên khiếp sợ và kính nể không thôi.
Trong căn phòng đó, có cả Trương Diệp mới đi làm ngày đầu tiên.
Cậu không sợ Julie, chỉ cảm thấy trên người cô có một loại khí chất khiến người ta kính trọng. Khí chất này bắt nguồn từ nền tảng kinh tế có thể nói một là một hai là hai, nhưng cũng bắt nguồn từ sự tự tin của người từng thấy đời, từng có học thức. Trương Diệp ngưỡng mộ những kiến thức và hiểu biết mà mình có lẽ chẳng bao giờ có được, và cũng không thể tự kiềm chế mà hối hận về cơ hội bước ra ngoài ngắm nhìn thế giới đã bị chính mình từ bỏ kia.
Kể từ lúc đó, Julie định ra quy tắc: bếp sau là bếp sau, quầy trước là quầy trước, hai bên mỗi người thực hiện chức trách của mình, do cô thống nhất quản lý kinh doanh, bên nào cũng không được can thiệp quá sâu vào chức trách công việc của đối phương, phải tôn trọng đối phương tối đa.
Thế nên bây giờ một nhân viên quầy trước hoàn toàn không có kinh nghiệm như Trương Diệp muốn tự mình quyết định vào bếp sau, chưa chắc đã được các thầy chấp nhận. Cho dù bề ngoài hòa khí thì Trương Diệp cũng có xác suất cao là không học được kiến thức thực tế gì cả.
Nhưng Julie mở lời thì lại khác. Bà chủ đã lên tiếng, họ sẽ không quá cảnh giác với cá nhân Trương Diệp nữa.
“Tối mai hãy vào, để họ mệt trước một ngày đã. Ngày mai cậu vào, họ sẽ dễ dàng chấp nhận hơn.” Julie nghĩ thêm một bước giúp Trương Diệp.
“Chị, thật sự cảm ơn chị rất nhiều.” Trương Diệp rất cảm kích.
Julie mỉm cười, không nói gì thêm.
Thực tế cô cũng có toan tính riêng của mình. Sau khi việc kinh doanh của tiệm nhà Lily phát triển lành mạnh, danh tiếng dần dần được tạo dựng, cô đã nghĩ đến việc mở thêm chi nhánh ở khu đô thị mới. Cửa hàng trưởng của chi nhánh tốt nhất là nhân viên từ cửa tiệm cũ đi ra, như vậy vừa có kinh nghiệm lại vừa có thể kiểm soát được sự thống nhất về chất lượng. Cô đã âm thầm quan sát một thời gian, vẫn ưng ý Trương Diệp nhất.
Tuy rằng Trương Diệp chỉ có bằng cấp ba, nhưng làm việc thiết thực, nhanh nhẹn, đầu óc cũng linh hoạt, có dặn dò gì cũng chỉ nói qua là hiểu ngay. Julie đã rất nhiều lần thắc mắc, cái đầu óc thông suốt như thế, tính tình trầm ổn như thế, ngày xưa làm sao mà chỉ học hết cấp ba? Nhưng đây là chuyện riêng tư của nhà người ta, cô chưa bao giờ dò hỏi.
Nay Trương Diệp có ý muốn tìm hiểu thêm về quy trình của tiệm, cô rất lấy làm mừng. Một mặt là để rèn luyện Trương Diệp, mặt khác cũng là để kiểm tra năng lực và nhân phẩm của cậu về nhiều mặt, dù sao thì “biết người biết mặt khó biết lòng”.
Trương Diệp nói chuyện xong với Julie liền bấm thẻ tan làm trước.
Từ trong tiệm thay quần áo bước ra, Trương Diệp có thể khẳng định là mình đã bị sốt, thân nhiệt cao khiến mắt cậu có chút không mở lên nổi. Cậu vẫn gọi điện thoại cho mẹ trước, hỏi tình hình của Tiểu Bồ Đào trong ngày hôm nay.
“Tốt lắm,” giọng bà mẹ nghe cũng có vẻ phấn chấn, dường như vừa mới tám chuyện với người nhà bệnh nhân cùng phòng xong, trong giọng nói còn mang theo dư âm tiếng cười của lúc buôn dưa lê, “Vết thương hồi phục rất tốt, bác sĩ bảo hết tuần này là có thể xuất viện rồi.”
“Mẹ cho con nói chuyện với Bồ Đào mấy câu.” Trương Diệp không quá tin tưởng mẹ mình.
Điện thoại nhanh chóng chuyển sang cho Trương Viễn, Trương Diệp nghe thấy tiếng con trai mới thấy yên tâm.
“Ba ba.” Giọng Trương Viễn nghe có vẻ đã mệt rồi.
“Tiểu Bồ Đào, sao nghe giọng có vẻ buồn ngủ thế con?” Trương Diệp cố gắng vực dậy tinh thần, mỉm cười trêu Trương Viễn, “Ban ngày nghịch ngợm quá hả? Không ngủ trưa à?”
“Dạ không có ngủ, nhưng con cũng không có nghịch,” Trương Viễn thành thật khai báo, “Ban ngày con xem tivi ở phòng bệnh, bà nội mở phim hoạt hình cho con xem.”
Trương Viễn đang ở lứa tuổi phát triển khả năng ngôn ngữ, có lúc nói nhiều đến mức Trương Diệp còn thấy ồn. Trương Diệp chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là mẹ chê cháu trai quá nghịch, nên tiện tay tìm phim hoạt hình cho thằng bé xem để mình rảnh rang.
Trương Diệp vốn định bắt xe buýt về nhà mình nghỉ ngơi, nhưng giờ vẫn quyết định đến bệnh viện một chuyến, tận mắt nhìn thấy Trương Viễn, tiện thể lấy chiếc xe máy đang để ở bệnh viện về luôn.
Bệnh viện cách tiệm bánh mì không gần, Trương Diệp đấu tranh một hồi, cuối cùng vẫn bắt một chiếc taxi.
Ngồi trên taxi nghe radio, Trương Diệp mới bàng hoàng nhận ra, ngày tháng cứ trôi qua mơ hồ, giờ đã đến tháng mười hai. Trong xe bật sưởi, trên kính xe phủ một lớp sương mù mỏng.
Trương Diệp mệt mỏi dựa vào ghế xe, trong bầu không khí ấm áp nhưng không lưu thông, trong những bản nhạc pop trên radio mông lung, cậu từ từ nhắm mắt ngủ thiếp đi. Mãi cho đến khi tài xế dừng xe bên ngoài bệnh viện mới đánh thức cậu dậy.
“Này, đến rồi chàng trai, chỗ này không được đỗ xe lâu, cậu nhanh lên chút đi!”
“A, vâng…” Trương Diệp lúc tỉnh dậy ngẩn người một lát mới nhận ra giờ là lúc nào, mình đang ở đâu, cậu vội vàng trả tiền xe, chân tay run rẩy bò ra khỏi xe.
Sau khi ngủ tạm một lát trên xe, Trương Diệp cảm thấy dường như đã khá hơn một chút. Tuy đầu óc vẫn nặng nề nhưng ít ra cũng hồi phục được chút thể lực. cậu gắng gượng tinh thần, băng qua bãi đỗ xe của bệnh viện, đi ngang qua tòa nhà khám bệnh, đi thẳng đến tòa nhà nội trú.
Lúc Trương Diệp đến cửa phòng bệnh, Trương Viễn trong phòng đã ngủ rồi. Mẹ cậu cũng đang ở trong phòng, nằm trên giường dành cho người nhà, cầm điện thoại nằm ngang chơi mạt chược, màn hình đối diện với cửa phòng bệnh nên Trương Diệp có thể thấy mẹ đang đánh bài.
Đèn lớn trong phòng bệnh đã tắt, bệnh nhân ở hai giường còn lại cũng đã ngủ hết. Trong phòng yên tĩnh như một không gian khác biệt, cách biệt hẳn với thế giới ồn ào bên ngoài.
Trương Diệp cứ đứng ở cửa nhìn một lúc như vậy, rốt cuộc vẫn không vào làm phiền con trai và mẹ.
Cậu quay sang trạm điều dưỡng hỏi thăm bệnh tình của Trương Viễn, lại hỏi xem tiền viện phí còn đủ không.
“Tên là Trương Viễn đúng không? Đứa bé hồi phục rất tốt. Ban ngày tôi thấy có người đến nộp thêm viện phí rồi mà? Không phải người nhà các anh sao?” Y tá trực tra cứu hồ sơ của Trương Viễn, thắc mắc hỏi Trương Diệp.
“Nộp rồi?” Trương Diệp kinh ngạc một chút, thốt ra hỏi lại: “Là một bác sĩ đến nộp hả?”
“Cái đó chúng tôi không biết, nộp ở cửa sổ thu phí mà. Chỗ chúng tôi đâu có thu tiền, anh đi hỏi thử xem. Thông tin đều khớp cả, chắc không thể nộp nhầm người đâu nhỉ?” Y tá trả lời xong thì quay sang làm việc khác, để lại Trương Diệp đứng ngẩn ngơ tại chỗ một hồi lâu.
Trương Diệp không biết trong lòng mình là cảm giác gì, rối bời vô cùng.
Thái độ của Chung Viễn Hàng cậu không tài nào đoán được, có lúc Trương Diệp cảm thấy anh sắc sảo như lưỡi dao, đối với mình chỉ có hận và tàn nhẫn, nhưng anh lại làm những việc không phô trương thế này… chắc là chuyện tốt đi, khiến Trương Diệp khi hồi tưởng lại cảm thấy vô cùng mâu thuẫn.
Giống như là, Chung Viễn Hàng thực sự đang cho Trương Diệp lợi ích, nhưng lại dùng sự ác liệt gấp mấy lần để khiến cậu không cảm nhận được những lợi ích đó.
Trương Diệp nghĩ không thông, cậu vò mạnh mái tóc cứng ngắc của mình, quyết định chưa về nhà ngay mà ghé vào siêu thị gần bệnh viện. Dựa vào kinh nghiệm làm các món bột, cậu mua một số nguyên liệu rồi đi đến nhà của Chung Viễn Hàng.
Hết chương 22


Bình luận về bài viết này